Chương 152: Có còn chút Quyền dị quái nào không vậy?
bởi Nhi Nhieu Diem GAyi – tuyetnhi
Diệp Thiên Huyền tiến vào phó bản lần này chính là để giúp đỡ Ân Tu một chút, kết quả vừa vào đã bị tách riêng ra, thành ra chẳng giúp được cái gì.
Hiện tại tình hình bên phía đối phương đã nghiêm trọng đến mức này, anh ta cũng phải nhanh chóng qua đó thôi.
Bước vào nhà ăn, học sinh bên trong đông nghẹt, hiện tại đang đúng giờ tan học, có không ít học sinh tụ tập ở nơi này để ăn xong bữa tối rồi về ký túc xá.
Diệp Thiên Huyền vừa mới bước vào, liền có không ít người chơi ùa tới: “Diệp Lão Đại, anh vừa đi đâu thế?”
“Đi tìm chút đồ.” Diệp Thiên Huyền thản nhiên ném cuốn sổ tay học sinh trong tay cho người vừa lên tiếng, rồi ngước mắt nhìn về phía những người chơi khác trong nhà ăn.
Trong phó bản này khói thuốc của anh ta chỉ có thể giúp người chơi giữ được sự tỉnh táo, nhận thức được đám học sinh dị quái là mối nguy để không biến thành một phần của bọn chúng, chứ không hề có hiệu quả khôi phục nhận thức hay đảo ngược sự biến đổi của cơ thể.
Về sau, khi phát hiện trong phòng y tế có thuốc giúp khôi phục, Diệp Thiên Huyền liền hợp tác với một bộ phận người chơi còn tỉnh táo để đi cướp bóc phòng y tế, bọn họ đã gom được một lượng lớn thuốc mang về, hễ đi ngang qua người chơi nào có biểu hiện bất thường là anh ta lại nhét một nắm vào miệng đối phương, nhét cho đến khi người chơi đó khôi phục lại mới thôi.
Người chơi trong phó bản mỗi giờ mỗi phút đều phải chịu sự lây nhiễm, buổi sáng trông còn lành lặn nguyên vẹn, đến chiều đã biến đổi thành hình thù quái đản.
Thế là họ âm thầm để mắt lẫn nhau, hễ ai trở nên bất thường là những người khác lại lao vào “bón” thuốc cho người đó uống, họ cứ thế tương trợ lẫn nhau, và chẳng biết đã hình thành nên một tổ chức nhỏ từ bao nhỏ.
Với tư cách là nhân vật cốt lõi giúp họ giữ vững sự tỉnh táo, Diệp Thiên Huyền nghiễm nhiên được tôn xưng là đại ca Diệp, trở thành nhân vật trọng yếu để bàn bạc mọi kế hoạch.
“Đù má, sổ tay học sinh! Anh kiếm ở đâu ra thế? Trước đó bọn em lật tung cả cái trường này lên mà có thấy đâu.” Người nhận lấy cuốn sổ mặt mày tràn đầy kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía Diệp Thiên Huyền lại càng thêm phần sùng bái.
“Toàn bộ đều ở trên người đám học sinh dị quái, các cậu chắc chắn là không tìm ra được rồi.” Diệp Thiên Huyền cười nhạt, xua xua tay rồi lướt qua nhóm người chơi.
Do người chơi đều giữ được sự tỉnh táo, đám học sinh quái vật đành bó tay chịu chết, thậm chí bọn chúng chẳng thể tiếp cận nổi nhóm người chơi, trái lại chúng còn trở thành những sự tồn tại bị người chơi chèn ép vào một góc, chỉ biết im lìm như thóc dán mắt nhìn Diệp Thiên Huyền, đóng vai trò làm tấm nền làm cảnh.
Dưới những ánh mắt đổ dồn về mình của đám học sinh dị quái, Diệp Thiên Huyền đặt một chiếc ghế lên trên cái bàn nằm ở vị trí đầu tiên của nhà ăn. Sau đó, anh ta giẫm chân lên bàn, hiên ngang ngồi lên chiếc ghế cao ngất ngưởng trước bàn dân thiên hạ, kế đó lại móc từ trong túi áo ra một bao thuốc lá, hai chân thong thả vắt chéo vào nhau, tựa lưng vào ghế và thong dong nghịch ngợm bao thuốc trên tay.
Ngồi ở một vị trí nổi bần bật như thế, hiển nhiên tất cả mọi người đều sẽ bị anh ta thu hút ánh nhìn, biết rõ anh đang chuẩn bị tuyên bố điều gì đó quan trọng.
“Ngày mai đã là ngày thứ 5 bên trong phó bản rồi.” Diệp Thiên Huyền nhìn xuống toàn bộ người chơi phía dưới, chậm rãi cất lời: “Trước mắt, chúng ta đã nắm rõ bối cảnh phó bản cũng như các quy tắc sinh tồn.”
“Phó bản mà chúng ta đang ở có mức độ ô nhiễm không lớn lắm, chỉ cần dựa vào thuốc để giữ mạng thì vẫn thừa sức trụ được đến lúc tốt nghiệp, thế nên việc thông quan vốn không thành vấn đề.”
Lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của Diệp Thiên Huyền có độ uy tín cao hơn hẳn những người khác, vừa nghe anh ta tuyên bố như vậy, nhóm người chơi liền lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, Diệp Thiên Huyền lại tiếp tục dặn dò: “Thế nên, mấy người cứ dựa theo tình hình hiện tại mà tiếp tục thông quan. Đêm nay tôi có chút việc riêng phải rời khỏi đây một lát để đến một không gian khác, những chuyện còn lại các người phải tự mình cố gắng rồi.”
“Diệp Lão Đại, anh định đi đến không gian của người bạn mà anh từng nhắc tới sao?” Có người lên tiếng hỏi han. Rõ ràng Diệp Thiên Huyền đã ổn định cục diện bên này rồi mới tính đến chuyện rời đi, nhưng nếu thiếu vắng anh ta, nhóm người chơi vẫn sẽ cảm thấy hơi hoang mang lo sợ, lòng cứ thấy bồn chồn không yên.
“Đúng vậy.” Diệp Thiên Huyền thản nhiên gật đầu.
Vốn dĩ sau khi Lê Mặc thử nghiệm ra phương pháp tiến vào không gian nơi Ân Tu đang ở, anh ta đáng lẽ phải lập tức bám theo qua đó rồi. Thế nhưng sau khi cân nhắc một chút về tình hình bên này, anh ta vẫn ở lại thêm hai ngày để tìm kiếm thông tin cũng như lùng sục loại thuốc khôi phục thần trí, cứu vãn được ý thức của phần lớn người chơi, bảo đảm bọn họ có thể thuận lợi thông quan chặng tiếp theo rồi mới tính chuyện sang chỗ Ân Tu.
“Nhưng chẳng phải anh bảo không gian nơi cậu ấy đang ở rất nguy hiểm sao? Mức độ ô nhiễm vượt xa bên phía chúng ta, anh qua đó sẽ nguy hiểm lắm đấy?” Nhóm người chơi có phần lo lắng, nhìn phản ứng hiển nhiên là họ không quá mong muốn anh ta đi.
Ở cái phó bản này vẫn còn trụ vững được, chứ ai biết được cái không gian bị tách biệt hoàn toàn kia sẽ nguy hiểm đến mức nào cơ chứ.
“Chuyện đó thì có là gì.” Diệp Thiên Huyền thong thả ngước mắt nhìn bọn họ, mỉm cười: “Đến cả mấy người tôi cũng đâu có quen biết mà tôi còn giúp đỡ, thì lại càng không có chuyện tôi bỏ mặc bạn của mình được. Dù có nguy hiểm đến mấy cũng phải đi thôi, đúng không?”
Anh ta đã nói đến nước này, nhóm người chơi cũng chẳng biết nên nói gì thêm nữa. Dù sao Diệp Thiên Huyền cũng đã giúp họ lật ngược cục diện, hiện tại nhóm người chơi trên cơ bản đều giữ được hình người, cũng biết cách giữ mạng sống rồi. Anh ta đã làm hết những gì có thể làm, đi hay ở bọn họ cũng chẳng có quyền quản.
“Vậy đại ca Diệp phải cẩn thận đấy nhé.”
“Trước khi đi, anh có cần bọn em đưa cho vài đạo cụ tự vệ không? Hoặc là bọn em có thể giúp anh được việc gì không?”
“Đạo cụ thì không cần đâu, nhưng trước khi sang không gian bên kia của cậu ấy, thì thực sự có chút việc cần mọi người giúp một tay.” Diệp Thiên Huyền mỉm cười nhìn đám đông: “Đối với mấy người mà nói thì đây chỉ là một việc nhỏ thôi.”
“Đại ca Diệp cứ việc nói đi! Đừng nói là việc nhỏ, việc lớn đến mấy em cũng giúp!”
“Đúng vậy đúng vậy, anh cứ nói đi, nếu không nhờ có anh thì giờ này tôi đã biến thành dị quái rồi!”
“Cứ việc nói đi ạ!”
Nhóm người chơi hừng hực khí thế, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với đám học sinh dị quái đang mang ánh mắt u ám núp ở trong góc. Bọn dị quái này có ở chỗ Ân Tu cũng không phải chịu uất ức đến mức này như ở chỗ của Diệp Thiên Huyền.
Dị quái ở hai không gian vốn cùng một giuộc. Ở chỗ Ân Tu, bọn chúng còn có thể mượn cớ ô nhiễm nặng nề để đến trò chuyện với cậu, tuy rốt cuộc vẫn bị ăn thịt, nhưng mấy ngày đầu sống khá là sung sướng. Còn ở bên phía Diệp Thiên Huyền thì uất ức vô cùng, bởi vì đứa nào dám tiến lên định ô nhiễm anh ta là kiểu gì cũng phải ăn trọn hai cái bạt tai, sau đó bị mắng cho một trận lôi đình rồi lủi thủi đi về.
Làm dị bao năm, bọn chúng chưa từng bị tát bao giờ. Trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ này, nếm mùi xong một lần là chẳng bao giờ muốn nếm lại lần nữa.
Một mình anh ta như vậy thì còn đỡ, cả đám không thèm dây vào là được. Đằng này về sau anh ta còn dạy cho tất cả người chơi làm theo cách đó. Cái đám người chơi này hiện tại hoàn toàn không thèm nghe lời bọn chúng nói, vừa đến gần, cái miệng còn chưa kịp mở ra đã bị người ta kiếm cớ vả cho một phát, vả đến mức bọn chúng tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Thành ra bây giờ đám học sinh dị quái thà im như hến chứ chẳng thèm hé răng nửa lời với nhóm người chơi này nữa.
Mau chóng thông quan rồi cút sớm cho rảnh nợ đi.
Bọn chúng còn đang oán hận hậm hực, thì liền nhìn thấy Diệp Thiên Huyền đang ngồi trên ghế cong cong đôi mắt xanh biếc đẹp đẽ, dùng ánh nhìn vô cùng ôn hòa vô hại hướng về phía bọn chúng nơi góc phòng.
Đám học sinh dị quái vô cớ rùng mình một cái, trong lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Quả nhiên liền thấy người đàn ông trông vừa đẹp đẽ, vừa mỏng manh nhưng lòng dạ lại đen tối kia giơ ngón tay thon dài rõ đốt lên, chỉ thẳng về phía bọn chúng, híp mắt cười bảo: “Tôi cần mọi người giúp một tay xích cổ toàn bộ cái đám học sinh này lại, bảo đảm buổi tối không có một mống nào ra khỏi ký túc xá được, trói càng chặt càng tốt.”
Ánh mắt của nhóm người chơi “xoẹt” một phát đồng loạt đổ dồn về phía đám học sinh dị quái, từng người một bắt đầu xắn tay áo, nắn gân cốt chuẩn bị ra tay.
“Đã là mệnh lệnh của Diệp Lão Đại thì chút chuyện vặt này chắc chắn không thành vấn đề rồi.”
“Dù sao lũ dị quái cũng chẳng có tính công kích vào ban ngày, nhân lúc trời còn chưa tối, trói gô tụi nó lại thì ban đêm chúng ta cũng được an toàn.”
“Phải đấy phải đấy! Tranh thủ lúc đại ca Diệp còn chưa đi, nhân lúc bọn chúng còn chưa thể thao túng nhận thức của chúng ta được, mau chóng trói hết tụi nó lại đi!”
Đối mặt với từng người chơi đang nóng lòng muốn thử lửa, đám học sinh dị quái ngơ ngác đến tột cùng.
Ủa alo? Đây rõ ràng là đang ở trong phó bản cơ mà? Có còn chút “dị quyền” nào nữa không hả trời?!
Ủa sốp, sao mà hai chương y chang vậy
Fix òiiiiiiiiiii
Cổ ơi, bị lập chương r kìa🥹
Fix òiuuuuu
xin lỗi nha, Ân Tu và anh Diệp nói ko vs dị quyền, ác hơn khu tự trị nx má:)
V là chương 156 ảnh đi thiệc r s…. Huhu😭 ảnh chếc sớm quá đi… Thành bnq trong lòng tui luôn r…
Bi quan dị 166 thì seo :)))))
Dị quái mất đi dị quyền cx chỉ là một cái tên 🤣