Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi  Follow để theo dõi bản dịch.  

    Bong bóng xà phòng của Diệp Thiên Huyền bay rợp cả lối đi, Ân Tu cũng lẳng lặng nối gót theo sau suốt một quãng dài.   ​

    Họ băng qua con ngõ tối tăm chật hẹp, rảo bước ngang quảng trường náo nhiệt lạ thường, đạp lên lối mòn ven hồ, để rồi cuối cùng dừng chân tại nơi Ân Tu vẫn thường ngồi câu cá.  

    ​”Này, sao cậu lại dựa nghiêng cái biển tôi viết thế kia?” Diệp Thiên Huyền vội vàng vặn nắp lọ, dựng thẳng lại tấm biển lệnh cấm bên hồ. “Nhỡ nó đổ xuống, người mới không thấy mà lỡ chân lại gần hồ là xảy ra chuyện lớn đấy.”   ​

    “Ò.” Ân Tu nghiêng người tránh sang một bên, nhìn Diệp Thiên Huyền tỉ mỉ ấn chặt tấm biển gỗ xuống đất cho khỏi đổ, rồi lại liếc sang tấm biển xiêu vẹo viết dòng chữ “Cấm Ân Tu câu cá” bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên.   ​

    “Lũ dị quái trong trấn ghét cậu thật đấy.” Ân Tu điềm nhiên đáp trả: “Cũng ghét cả anh nữa.”   ​

    “Ghét tôi thì chẳng sao, đằng nào tôi cũng sắp đi rồi, chứ bị chúng nó ghét như cậu thì đúng là hết thuốc chữa.” Diệp Thiên Huyền lại ngồi xổm xuống bên mép nước, vặn lọ xà phòng, tiếp tục thổi bong bóng về phía mặt hồ.   ​

    Ân Tu đứng bên cạnh, ánh mắt thẫn thờ nhìn mặt hồ loang loáng nước: “Nếu tìm được Hiểu Hiểu, tôi cũng sẽ rời đi. Nhưng tôi đã lật tung mọi phó bản rồi, bên trong đều không có con bé. Tôi chỉ đành đánh cược rằng nó đang ở một thị trấn thuộc vị diện khác, hoặc một phó bản nào đó…”   ​

    “Thế nên tối nào cậu cũng bị Dạ Nương Nương bắt ép ngồi trước tivi xem vượt ải phó bản chứ gì?” Diệp Thiên Huyền bất lực mím môi. Hành động này chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng lại là tia hy vọng cuối cùng của Ân Tu.   ​

    Nhưng bất kể ai nghĩ kỹ cũng sẽ thấy, một cô bé yếu ớt, cô độc như vậy nếu thực sự lạc vào phó bản, liệu có bao nhiêu vận may để sống sót qua cái thứ nhất, cái thứ hai… hay cái thứ ba đây? ​Khắp trời đất này, chỉ có duy nhất Ân Tu khi vừa chân ướt chân ráo tới đây đã thiết lập kỷ lục phó bản khiến lũ quỷ quái nghe danh đã vỡ mật. Mười sáu tuổi vào phó bản, ngày đêm không nghỉ, trong hơn một năm trời đã tàn sát sạch sẽ dị quái của một trăm phó bản, khiến người ta kinh hãi.   ​

    Sau khi giết sạch toàn bộ phó bản, cậu mới định cư tại trấn nhỏ. Sau đó cậu vẫn thi thoảng chủ động vào phó bản tìm người, tìm ròng rã thêm hơn một năm nữa, ép cho toàn bộ Boss phó bản không một kẻ nào dám tiếp nhận cậu vào cửa, cuối cùng bị hệ thống trục xuất ra ngoài.

    Để tạo nên kỷ lục như vậy, chỉ có kẻ điên liều mạng đến cực điểm mới làm được.   ​ Diệp Thiên Huyền cũng từng chứng kiến một Ân Tu như thế: Đôi mắt vô hồn, máu tươi chảy ròng ròng khắp người, sát khí toát ra khiến người ta sởn gai ốc, kinh tâm động phách, đi ngang qua cũng phải nín thở. Quỷ thấy quỷ sầu, người gặp người sợ.   ​

    Cậu tựa như một cái xác chết, không cần mạng, cũng chẳng có cảm xúc.   ​

    “Ân Tu, cậu còn nhớ lý do vì sao mỗi người lại lạc bước vào thị trấn này không?” Diệp Thiên Huyền vừa thổi bong bóng, vừa đột ngột nhắc tới chuyện thị trấn.   ​

    Ân Tu nheo mắt nhìn bóng đen bơi lội dưới lòng hồ: “Hình như vẫn nhớ một chút. Là tìm kiếm… chính xác hơn là cầu xin. Vì muốn đạt được điều gì đó, men theo niềm khao khát ấy rồi lạc vào trấn trong đêm, từ đó không thể thoát ra nữa.”   ​

    “Đúng vậy, bất cứ ai đến đây cũng đều đang trên đường tìm kiếm thứ gì đó. Dù có người mong cầu những điều trừu tượng, nhưng tất cả đều bị dẫn dụ tới đây bởi chính lòng tham cầu.” Diệp Thiên Huyền lẩm bẩm, liếc nhìn gương mặt đang thẫn thờ nhìn mặt hồ của Ân Tu: “Thế cậu… còn nhớ cái thứ mà cậu gặp ngay khoảnh khắc đầu tiên bước vào đây không?”  

    ​”Thứ đó?” Ân Tu lộ vẻ bối rối: “Là thứ gì?”

    “Quả nhiên là cậu cũng quên rồi.” Diệp Thiên Huyền chống cằm thở dài: “Một thực thể… cái thực thể đã dẫn dụ chúng ta tới đây ấy. Tôi cũng chẳng còn nhớ rõ hình dáng cụ thể của nó, chỉ nhớ vừa vào đây là đã gặp nó, nó hỏi tôi vài chuyện.”  

    ​”Nó hỏi anh cái gì?” Dù Ân Tu có lục lọi ký ức mơ hồ còn sót lại thế nào cũng không tài nào nhớ ra cái “nó” trong miệng Diệp Thiên Huyền.   ​

    Ánh mắt Diệp Thiên Huyền thoáng thẫn thờ: “Nó bảo: ‘Ngươi muốn gì? Ta đều cho ngươi, cho ngươi tất cả, chỉ cần ngươi ở lại, bầu bạn bên cạnh ta…’ Sau đó tôi từ chối nó.” ​

    “Tiếp đó tôi xuất hiện ở trấn nhỏ này. Về cơ bản mọi người ở đây đều như vậy, tôi nghĩ chắc cậu cũng chẳng ngoại lệ.”   ​

    Ân Tu cau mày suy tư đầy mờ mịt, nhưng nghĩ mãi không ra: “Tôi chỉ nhớ em gái mình đang ở đây… tôi có thể tìm thấy con bé ở đây, còn lại đều không nhớ rõ.”   ​

    Diệp Thiên Huyền trầm ngâm: “Vậy sao.”

    Ân Tu lắc đầu, không nghĩ về khoảng trống ký ức nữa mà nhìn sang Diệp Thiên Huyền: “Đã là người chơi đuổi theo khát vọng mà đến đây, tại sao thực thể kia có thể ban cho họ điều họ muốn, mà vẫn bị nhiều người từ chối đến thế?”

    “Ừm… tại sao nhỉ?” Diệp Thiên Huyền xoa cằm nghiêng đầu: “Về điểm này, tôi cũng quên sạch cùng với hình dáng của thực thể đó rồi, nghĩ không ra. Tóm lại, bị từ chối chắc chắn là có lý do để từ chối. Những người từ chối giờ đều bị kẹt lại trấn nhỏ, cực chẳng đã mới phải vượt phó bản để rời đi.”   ​

    Ân Tu lẳng lặng gật đầu. Trấn nhỏ giống như một nơi tạm trú, người bình thường vượt hết phó bản quả thực sẽ rời đi ngay, nhưng chỉ có Ân Tu là vẫn nán lại. Chỉ có điều cậu ở lại càng lâu, ký ức càng trở nên phai nhạt.  

    ​”Ân Tu… cậu còn định ở lại đây bao lâu nữa?” Bên bờ hồ vang lên giọng nói trầm thấp của Diệp Thiên Huyền: “Tôi từng phân tích với cậu rồi, ở trấn quá lâu sẽ dần bị đồng hóa, việc cậu mất trí nhớ chính là bằng chứng rõ ràng nhất.”   ​

    Ân Tu rũ mắt, nhìn bóng hai người in trên mặt nước: “Nhưng tôi…” ​

    “Nhưng tôi rời khỏi đây, cũng chẳng còn nơi nào để đi.”  

    ​Giọng nói nhẹ bẫng vừa dứt, bờ hồ chìm vào tĩnh mịch, chỉ có Diệp Thiên Huyền nương theo gió thổi bong bóng, hai người đối mặt không lời.   ​

    “Haizz…” Sự im lặng cuối cùng bị tiếng thở dài của Diệp Thiên Huyền phá vỡ: “Lỡ một ngày nào đó cậu bị đồng hóa, đại khai sát giới ngay tại trấn nhỏ của tôi mà tôi lại không ngăn được, thì tôi sẽ đau lòng lắm đấy.”  

    ​Vừa nghĩ đến cảnh vị Sát Thần khiến lũ dị quái khiếp vía bỗng một ngày biến thành dị quái, thì đó quả là tai ương kinh hoàng đối với người chơi.   ​

    Ân Tu lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh Diệp Thiên Huyền, dùng ngón tay chọc vỡ từng cái bong bóng bay qua trước mặt: “Vậy phải làm sao?” ​Diệp Thiên Huyền ngẩng đầu nhìn bầu trời đang sầm tối: “Tôi làm sao biết được, chúng ta đều ở đây quá lâu rồi.”  

    ​”Một kẻ thân xác đã chết, một kẻ cõi lòng đã chết. Ở lại quá lâu, chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả.”   ​

    Ân Tu lo lắng sờ mảnh giấy trắng trong túi, quay sang nhìn Diệp Thiên Huyền: “Phó bản sau, tôi đi cùng anh.”  

    ​”Ái chà, Anh Tu muốn gánh tôi cơ à, vinh hạnh quá.” Diệp Thiên Huyền cười hớn hở trêu chọc: “Hai ta đi chung phó bản không hợp đâu, phận gà mờ này tự đi một mình là được rồi.”   ​

    Ân Tu sa sầm mặt mày: “Anh chắc chắn đi một mình không sao chứ?”   ​

    “Tôi thì có chuyện gì được chứ.” Diệp Thiên Huyền lười biếng ném lọ bong bóng rỗng sang một bên, nằm dài trên bãi cỏ ven hồ ngắm bầu trời nhập nhoạng tối.  

    ​”Cho dù có một ngày tôi thực sự bỏ mạng trong phó bản, thì cẩm nang tôi để lại sẽ được truyền cho người mới, những người tôi từng cứu sẽ luôn nhớ đến tôi. Trấn nhỏ này sẽ trường tồn, và linh hồn tôi cũng sẽ bất diệt, sinh sôi chẳng ngừng.”   ​

    “Người sẽ quên tôi một cách triệt để, cũng chỉ có mình cậu mà thôi.”    

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!