Chương 118: Meo! Meo Meo!
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Cơn gió thốc qua bờ hồ tĩnh mịch, Ân Tu lặng lẽ nhìn người trước mặt, nhất thời chẳng thốt nên lời.
Diệp Thiên Huyền nằm dài trên thảm cỏ, an nhiên tận hưởng ánh hoàng hôn và làn gió chiều. Vẻ mặt anh ta bình thản đến lạ, tựa hồ những lời bi thương vừa thốt ra khỏi miệng kia chẳng hề liên quan gì đến bản thân anh ta vậy.
“Phó bản kế tiếp, tôi sẽ đi cùng anh.” Ân Tu nghiêm túc lặp lại lần nữa.
“Không cần đâu.” Diệp Thiên Huyền cười híp mắt xua tay: “Cậu mà đi theo chỉ tổ làm tăng độ khó phó bản của tôi lên thôi. Đợi tôi đánh xong phó bản chung kết rồi rời khỏi trấn nhỏ, cậu nhớ đừng có bắt nạt người ở đây là được rồi.”
Trong vòng một tháng, dù nghĩ thế nào thì anh ta cũng dư sức thông quan hai phó bản còn lại mà.
Ân Tu nhìn anh ta với ánh mắt đầy phức tạp.
Diệp Thiên Huyền lười biếng ngáp một cái rồi lồm cồm bò dậy: “Được rồi, hết giờ tâm sự, trời sắp tối rồi, chúng ta về thôi.”
Ân Tu đành gật đầu, theo anh ta quay trở về.
Lúc ngang qua quảng trường, Diệp Thiên Huyền rẽ sang dặn dò đám người kia vài việc, Ân Tu bèn một mình về trước.
Trời tối hẳn, Ân Tu leo lên giường nằm từ sớm, chờ Dạ Nương Nương đến ăn xong đồ cúng rồi rời đi.
Trấn nhỏ vẫn như mọi ngày, kẻ cần thu thập thông tin phó bản thì đi thu thập, người cần ngủ thì đã đi ngủ từ sớm. Cái thị trấn với môi trường an ổn, trật tự nề nếp này chỉ trở nên xáo động đôi chút vào khoảng thời gian người mới đến mà thôi, còn lại thì cơ bản đều an toàn.
Tối nay Dạ Nương Nương đến rất sớm. Bà ta ăn một mạch dọc theo con ngõ nhỏ, rồi ăn đến tận trước cửa nhà Ân Tu.
Bà ta nhìn chằm chằm vào những chậu hoa tươi rực rỡ trước cửa mà trầm tư suy nghĩ, rồi lại liếc nhìn tấm bảng nhắc nhở treo ngay cạnh chậu cây – Đừng Ăn Hoa.
Dạ Nương Nương: “…”
Đây rõ ràng là một thị trấn nguy hiểm cơ mà? Chẳng phải người chơi nên vì sự tồn tại của bọn chúng mà sợ hãi đến mức mất ngủ sao?
Tuy người chơi ở đây từ lâu đã chẳng còn nơm nớp lo sợ nữa, nhưng nhàn nhã đến mức trồng hoa trước cửa thế này thì cũng quá đáng lắm rồi đấy!
Nơi này chính là cái thị trấn đầy rẫy dị quái bên ngoài phó bản đấy!!
Dạ Nương Nương vừa trừng mắt nhìn đám hoa vừa ngấu nghiến thịt trong bát, cuối cùng khó chịu vỗ mạnh vào cửa sổ nhà Ân Tu rồi bỏ đi.
Nếu đây không phải cửa nhà Ân Tu, bà ta chắc chắn đã gặm sạch đống hoa này rồi.
Đêm khuya thanh vắng, trấn nhỏ chìm trong tĩnh lặng, tất cả người chơi đều buông bỏ cảnh giác trong sự yên bình, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Chỉ còn lác đác một hai người chơi trực ca đêm phụ trách ghi chép phó bản là vẫn đang ngáp ngắn ngáp dài.
Thế nhưng giữa đêm, một thông báo phó bản chợt vang lên khắp thị trấn: “Người chơi thị trấn vị diện 35, Diệp Thiên Huyền, tiến vào phó bản.”
Những người chơi đang thức đêm giật mình tỉnh cả ngủ, vội vàng mở livestream phó bản lên: “Diệp lão đại có nói hôm nay sẽ vào phó bản đâu! Sao lại còn lén lút chọn đúng buổi đêm thế này!”
Người trong trấn nhỏ đã sớm quen với cường độ vào phó bản dày đặc của Diệp Thiên Huyền, thi thoảng anh cũng đi vào lúc nửa đêm nên chẳng ai để ý lắm. Chỉ có Ân Tu đang ngủ say bỗng dưng mở choàng mắt, vội vàng bật tivi lên.
Đây là phó bản thứ chín mươi chín của Diệp Thiên Huyền, không tính phó bản Nhà Tù. Thời hạn phó bản lần này là ba ngày hai đêm, tuy độ khó rất cao nhưng đối với Diệp Thiên Huyền mà nói thì cũng không tính là quá nguy hiểm.
Ân Tu theo dõi sát sao tiến độ livestream, cá cũng chẳng thèm đi câu, cứ thế ru rú trong nhà xem phó bản.
Mãi cho đến đêm khuya ngày thứ ba, khi phó bản thông quan năm sao, kết thúc êm đẹp, Ân Tu mới thả lỏng đôi chút, leo lên giường lăn ra ngủ.
Trong đêm tối, Diệp Thiên Huyền từ phó bản trở về thị trấn. Lúc đi ngang qua quảng trường, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, là Dạ Nương Nương.
Thị trấn lúc này ngoài quỷ quái ra thì chẳng còn ai khác. Thân hình to lớn của Dạ Nương Nương đang phủ phục trên quảng trường trông vô cùng bắt mắt. Trái ngược lại, con mèo đối diện bà ta có thân hình gần như hòa lẫn vào màn đêm, chỉ có đôi mắt màu tím là tỏa ra thứ ánh sáng quỷ dị.
Ánh mắt Diệp Thiên Huyền hơi trầm xuống, lặng lẽ tiến lại gần.
Tại thị trấn này, mèo chẳng phải loài hiếm lạ, đi đâu cũng thấy. Song, tuyệt nhiên không một người chơi nào dám lại gần chúng, tất cả đều giữ thái độ cảnh giác cao độ khi chung sống với lũ mèo nơi đây.
“Tìm ta có chuyện gì không?” Dạ Nương Nương nằm im lìm trên mặt đất, cất tiếng hỏi con mèo đối diện. Tứ chi bà ta vặn vẹo dị dạng, thân hình to lớn kềnh càng, gần như chẳng thể đi lại trong tư thế con người. Việc phải bò trườn quá lâu khiến bà ta ngày càng giống một con quái vật.
“Meo.” Con mèo đen đối diện kêu lên một tiếng trầm thấp tựa hồ đang trả lời Dạ Nương Nương.
“Hả? Nó đã đến thị trấn của chúng ta rồi sao? Chẳng phải nó chỉ có thể vào phó bản là cùng ư?” Khuôn mặt Dạ Nương Nương bỗng dưng nhuốm màu sợ hãi và u sầu: “Quả nhiên nó đang dần trưởng thành… Sức mạnh ngày càng lớn, đến phó bản cũng không giam giữ được nó nữa rồi.”
“Meo meo!”
Dạ Nương Nương trầm tư: “Ân Tu sao? Lúc cậu ta xuất hiện ở thị trấn, chẳng phải ngươi đã để lại tin nhắn, tìm mọi cách bảo ta tống cậu ta vào phó bản à?”
“Meo! Meo meo meo!”
“Đưa ra khỏi thị trấn? Không thể nào! Thông tin ta nhìn thấy rõ ràng là bảo cậu ta vào phó bản mà. Thế thì…” Dạ Nương Nương chợt sững sờ: “Tin nhắn… bị sửa đổi rồi ư? Ngươi viết là để cậu ta rời khỏi thị trấn, nhưng cái ta nhìn thấy lại là bắt cậu ta vào phó bản… Là do ‘nó’ sửa sao?”
“Meo… Meo meo meo…”
Dạ Nương Nương chậm rãi thở hắt ra một hơi, khuôn mặt trắng bệch tràn đầy âu lo: “Ý ngươi là… vì Ân Tu nên nó đang cố gắng thoát khỏi phó bản để đến thị trấn này sao?”
“Nếu Ân Tu không còn ở đây, có lẽ nó sẽ chịu yên tĩnh trở lại, giống như trước kia…”
“Meo! Meo meo meo meo meo meo meo meo!”
“Ngươi…” Dạ Nương Nương từ từ hít sâu một hơi khí lạnh, run rẩy nói: “Ngươi thật sự định làm thế sao? Như vậy quá mạo hiểm rồi đấy?”
“Meo.”
“Nhưng phó bản đó vẫn chưa thử nghiệm xong, đến nay những người chơi bị ném vào đó đều chịu ảnh hưởng cực lớn. Chúng ta vẫn chưa nắm rõ tính tình của ‘hàng ngụy tạo’ kia, nếu nó biến thành một tồn tại còn phiền toái hơn cả bản thể, thì cả phó bản lẫn thị trấn đều tiêu tùng mất.” Dạ Nương Nương tỏ vẻ nôn nóng, hoàn toàn không đồng tình.
“Hơn nữa… nếu Ân Tu chết, e rằng nó sẽ càng trở nên không ổn định…”
“Meo!” Con mèo đen nhe răng gầm gừ: “Meo meo meo!”
Dạ Nương Nương nhíu mày, dường như rơi vào trầm tư: “Ta vẫn thấy việc này quá mạo hiểm… Cho dù là hàng ngụy tạo thì cũng rất khó để chúng ta thao túng. Ngộ nhỡ nó chọc giận bản thể, chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.”
“Meo meo… Meo…”
“Cũng phải… Nó đang thay đổi vì Ân Tu… Quả thực không thể để Ân Tu ở lại đây được nữa. Hoặc là rời khỏi thị trấn, hoặc là… chết trong phó bản.”
“Meo.” Con mèo đen kêu lên một tiếng ngắn gọn, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn về phía cầu thang bên hông quảng trường.
Dạ Nương Nương cũng thuận thế nhìn theo, chỉ thấy Diệp Thiên Huyền đang ngồi trên bậc thang, quay lưng về phía bọn họ, tay nghịch nghịch hộp thuốc lá, bộ đồ trắng toát của anh ta cực kỳ nổi bật giữa màn đêm.
Cầu thang cách vị trí của bọn họ một đoạn, nhưng đêm khuya tĩnh mịch, e rằng cuộc trò chuyện vừa rồi đều đã bị nghe thấy rõ mồn một.
Thấy tiếng nói chuyện im bặt, Diệp Thiên Huyền nghi hoặc quay đầu lại. Nhìn thấy Dạ Nương Nương, anh ta liền cười híp mắt chào hỏi: “Buổi tối tốt lành nhé, Dạ Nương Nương.”
Dạ Nương Nương câm nín, ngược lại con mèo đen bên cạnh lại thong dong dạo bước tiến đến, leo lên đầu gối Diệp Thiên Huyền rồi nằm ườn ra, phơi cái bụng lên trời.
“Meo!”
Diệp Thiên Huyền ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Đừng tưởng làm ra cái bộ dạng này là lừa được tao, tao không vuốt mày đâu.”
“Meo!”
“Đã bảo không vuốt là không vuốt.”
“Meo meo meo!”
“Không.”
Con mèo đen nhe nanh, trong đôi mắt rực lên ánh tím ma mị. Bàn tay đang đeo nhẫn của Diệp Thiên Huyền bỗng mất kiểm soát, từ từ hạ xuống, đặt lên chiếc bụng mềm của con mèo đen.
0 Bình luận