Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Khi tiếng chuông tan học vừa dứt, bóng dáng mảnh khảnh dài ngoằng của mụ giáo viên cũng chậm chạp rời khỏi phòng học.

    Ân Tu cũng dự định đứng dậy, ghé qua nhà ăn trước, sau đó về ký túc xá, rồi mới lén lút tới khu ký túc xá của giáo viên để hoàn thành nốt việc thu thập thông tin mà Diệp Thiên Huyền còn bỏ dỡ.

    Thế nhưng hôm nay, đám bạn học trong lớp lại có chút khác thường. Chúng không lập tức rời đi ngay khi chuông vừa reo như mọi khi, mà đồng loạt đứng dậy, tiến về phía Ân Tu.

    Nhìn đám học sinh đang áp sát, Ân Tu liền nảy sinh cảnh giác, nhưng chúng lại chẳng hề lộ ra chút sát khí nào, trái lại còn cười híp mắt hỏi han.

    “Bạn học Ân Tu ơi, lát nữa có muốn đi ăn cơm cùng tớ không?”

    “Phải đó, hôm nay đi ăn cùng bọn tớ đi, để thắt chặt thêm tình bạn giữa chúng ta ấy mà.”

    “Bạn bè trong lớp là phải giữ mối quan hệ giao lưu tốt đẹp đó nha, bọn tớ cũng muốn hiểu thêm về cậu nữa.”

    “Đi cùng bọn tớ đi mà.”

    Kèm theo những lời mời mọc đó là từng khuôn mặt vặn vẹo cứ lởn vởn ngay trước mắt, Ân Tu vội vàng ngoảnh mặt đi chỗ khác, chỉ nhàn nhạt xua tay: “Không cần đâu, tôi tự đi được.”

    Vừa nói cậu vừa định bước ra ngoài, nhưng chưa kịp tiến tới lấy một bước thì cô nàng chi chít mắt kép trên người đã lại chặn đường cậu lần nữa.

    “Đây là bài tập của cậu nè.” Hôm nay cô ta vẫn chép xong bài tập giúp Ân Tu như mọi khi, nhưng cùng với cuốn vở được đưa tới còn có thêm một chiếc hộp nhỏ bọc giấy gói màu đỏ.

    Cô ta nở nụ cười đầy e lệ: “Đây là món quà tớ dành tặng cho cậu.”

    Ân Tu lẳng lặng nhận lấy cuốn vở bài tập, ánh mắt dời sang chiếc hộp đỏ nhỏ nhắn trong tay cô ta: “Quà… sao?”

    “Ừm.” Cô gái cười híp mắt gật đầu.

    Ân Tu nhìn cái hộp với vẻ trầm ngâm, rồi lại ngước mắt nhìn thực thể dị quái trước mặt. Dưới cái nhìn chăm chú của cậu, những con mắt trên người cô ta bắt đầu nhấp nháy loạn xạ rồi nhìn đi chỗ khác, có vẻ như đang rất ngượng ngùng.

    “Quà cho tôi?” Ân Tu xác nhận lại một lần nữa, vẻ mặt thoáng chút sâu xa khó đoán.

    “Vâng!” Cô gái nhảy cẫng lên gật đầu.

    Ân Tu giơ tay định nhận lấy, nhưng khi tay phải vừa mới vươn ra, bàn tay trái của cậu đã đột ngột nhấc lên, túm chặt lấy cổ tay phải như muốn ngăn cản cậu chạm vào món quà kia.

    Quy tắc trường học điều 6: Đối với quà tặng của bạn học, bắt buộc phải nhận, không được phép từ chối.

    Trước món quà được đưa ra lộ liễu thế này, Ân Tu buộc phải nhận lấy nó.

    Cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay trái, vỗ về Lê Mặc một chút rồi mới đón lấy hộp quà, khẽ gật đầu: “Cảm ơn.”

    “Không có gì đâu mà.” Cô gái thẹn thùng che mặt, vội vã chạy biến đi.

    Những kẻ khác trong phòng học đồng loạt vỗ tay chúc mừng đầy hân hoan: “Chúc mừng bạn học Ân Tu đã chính thức hòa nhập vào đại gia đình của lớp chúng ta nhé!”

    “Chúc mừng Ân Tu cuối cùng cũng tiến thêm một bước trong mối quan hệ với bạn học nha.”

    “Chúc mừng, chúc mừng nhé.”

    Giữa những âm thanh ồn ào hỗn tạp đó, Ân Tu lại bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, tai ù đi từng đợt. Cậu vội vã cầm chặt hộp quà rồi nhanh chân bước ra khỏi lớp học.

    Vừa bước ra khỏi lớp và đến một góc khuất không người, từ bàn tay trái của cậu bỗng “xoẹt” một tiếng, vô số xúc tu đen ngòm vươn ra, quấn chặt lấy hộp quà trên tay phải Ân Tu rồi giật phăng đi. Ngay sau đó, một dòng chất lỏng sền sệt chảy xuống sàn, nhanh chóng ngưng tụ lại rồi hóa thành hình người.

    Lê Mặc chống tay lên mặt tường, giữ chặt Ân Tu vào khoảng không gian chật hẹp giữa lồng ngực mình và bức tường lạnh lẽo. Anh khẽ mỉm cười, đung đưa chiếc hộp quà nhỏ đang kẹp giữa những ngón tay thon dài, thì thầm đầy tính chiếm hữu: “Cậu có thể nhận, nhưng tuyệt đối không được mở ra xem.”

    Ân Tu liếc xéo qua hộp quà trên tay anh, hờ hững đáp: “Chỉ là nhìn xem bên trong là cái gì thôi, chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?”

    “Không được.” Lê Mặc tống ngay hộp quà vào miệng rồi nuốt chửng: “Không được mở, đây là quà của mấy thứ xấu xa tặng cho cậu đấy.”

    Ân Tu câm nín nhìn anh ta nuốt sạch, cũng chẳng thể cạy miệng bắt anh nhả ra, đành quay mặt đi chỗ khác, lầm bầm: “Được rồi.”

    Lê Mặc bóp cằm cậu, ép cái đầu đang dỗi hờn kia quay trở lại: “Tôi biết cậu thích được tặng quà. Cậu thích thì tôi tặng, nhưng quà của lũ dị quái không rõ lai lịch thì tuyệt đối không được mở.”

    “Ờ.” Ân Tu hờ hững rũ mắt, miệng thì đáp vậy nhưng vẻ mặt rõ ràng là chẳng hề phục chút nào.

    Lê Mặc nhìn chằm chằm cậu, lại nhả cái hộp quà kia ra, bóp chặt trong lòng bàn tay: “Chỉ cần là dị quái tặng thì cậu đều không từ chối sao?”

    Ân Tu bình thản nhìn lại anh: “Cũng không hẳn, chỉ là cô ấy đối xử với tôi khá tốt, ngày nào cũng chép bài tập cho tôi, tôi chỉ tò mò xem cô ấy tặng gì thôi.”

    Lê Mặc nheo mắt, dường như thái độ của Ân Tu đối với cô gái kia đã thay đổi đôi chút, trước đó cậu vẫn luôn cảnh giác. Chỉ có thể nói là bản phó bản này đã nắm quá rõ điểm yếu của Ân Tu rồi.

    “Con dị quái ở nhà ăn nói đúng đấy, cậu quả nhiên sẽ mủi lòng với những kẻ tỏ ra tử tế với mình.” Lê Mặc hất tay, một lần nữa ném hộp quà vào miệng. Lần này anh không nuốt chửng nguyên vẹn nữa mà dùng răng nghiền nát “răng rắc” rồi mới nuốt xuống, chẳng để lại cho Ân Tu chút hy vọng nào.

    “Đã bảo không được mở là không được mở.”

    Ân Tu nhìn anh ta, cảm xúc trong lòng vô cùng phức tạp. Cậu biết Lê Mặc làm vậy là vì tốt cho mình, nhưng thâm tâm vẫn dâng lên một nỗi khó chịu chẳng rõ lý do. Tâm trạng vừa bí bách, cái cảm giác ù tai và chóng mặt khiến cậu cáu kỉnh kia lại ập đến.

    Cậu dứt khoát ngoảnh mặt đi, lẳng lặng rời khỏi tòa nhà dạy học để đi đến nhà ăn.

    Lê Mặc bám sát phía sau, tặng cho tất cả những người bạn học định lại gần Ân Tu một nụ cười đầy tính cảnh cáo, cứ thế theo chân cậu vào nhà ăn.

    Bà cô múc cơm hôm nay vẫn chào hỏi Ân Tu như thường lệ, dì mỉm cười bảo: “Tan học rồi hả? Dì chuẩn bị sẵn phần cơm cho con rồi đây nhé.”

    Bà cô đẩy một khay thức ăn từ cửa sổ ra cho Ân Tu, sau đó cái cổ dài ngoẵng thò ra ngoài, ghé sát bên tai cậu thì thầm: “Dì nhớ trong ký túc xá của chị gái dì có ghi chép về lịch sử trước đây của ngôi trường này, cũng như một vài thay đổi hiện tại.”

    “Chị ấy là giáo viên nên sẽ hiểu rõ nơi này hơn một người ở nhà ăn như dì, con có thể sang bên đó xem thử xem sao.”

    Ân Tu gật đầu, thông tin này trùng khớp với những gì Diệp Thiên Huyền truyền tới, vậy thì trong tòa nhà dạy học chắc chắn sẽ có thông tin quan trọng nào đó.

    “Con cảm ơn dì.”

    “Không có gì.” Bà cô mỉm cười, nhưng khi khóe mắt thoáng liếc thấy Lê Mặc đang đứng sau lưng Ân Tu, dì chợt sững người, đôi lông mày nhíu chặt lại: “Người đứng sau lưng con… là bạn học sao?”

    Ân Tu quay đầu nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của Lê Mặc, khẽ đáp lại một tiếng: “Vâng.”

    Vẻ mặt bà cô trở nên phức tạp: “Dì thấy con tốt nhất vẫn nên đừng qua lại quá gần với bạn học của mình thì hơn…”

    Ân Tu bình thản nhìn Lê Mặc đang mỉm cười phía sau, ánh mắt dừng lại trên mặt anh ta vài giây rồi lại nhìn sang dì: “Tại sao ạ?”

    “Bạn học của con e là không đơn giản như con tưởng đâu…” Bà cô căng thẳng nhìn chằm chằm Lê Mặc, toàn thân đề cao cảnh giác như đang đối mặt với đại địch: “Ở cạnh nó lâu ngày, nó sẽ chỉ kéo con xuống vực thẳm mà thôi.”

    “Anh ta sẽ không làm thế đâu.” Ân Tu thản nhiên bê khay thức ăn lên, cậu biết rất rõ rằng các dị quái trong phó bản hễ thấy Lê Mặc là đều sẽ cảnh giác.

    Lê Mặc cũng chẳng vui vẻ gì mà lườm bà cô cơm một cái, lại thêm một con dị quái xấu xa, chuyên đi chia rẽ tình cảm giữa anh và Ân Tu.

    Ân Tu im lặng nhìn bà cô rồi lại nhìn Lê Mặc, ánh mắt hơi trầm xuống, chẳng biết phải đáp lại thế nào bèn quay người bê khay cơm đi ăn.

    Sau khi ngồi xuống, đám dị quái lại nhanh chóng vây lấy, vui vẻ bắt chuyện và quan tâm đến Ân Tu.

    “Bọn tớ ngồi đây ăn cơm cùng cậu có được không?”

    “Cậu thích ăn gì? Là cái đùi gà này hả? Tớ cũng thích lắm.”

    “Cậu làm xong bài tập chưa? Tớ vẫn chưa viết được chữ nào, rầu quá đi mất, phải tranh thủ làm xong trước khi về ký túc xá mới được.”

    “Đúng đấy, làm xong thì mang về ký túc luôn đi. Nghe nói dạo này ở phòng học vào sáng sớm có kẻ quái đản hay ép học sinh làm bài tập hộ hắn, chẳng biết là ai nữa.”

    “Chắc là vì ai cũng lười làm bài thôi, bình thường mà. Tớ mà có sức mạnh như thế thì tớ cũng bắt người khác làm hộ rồi, ha ha ha.”

    “Còn tớ chắc chắn là đứa bị ép làm bài rồi.”

    Đám học sinh tự ý trò chuyện, âm thanh ồn ào không ngớt truyền tới, trái ngược hẳn với bầu không khí tĩnh lặng khi ăn cơm của Ân Tu.

    Một học sinh trong số đó chợt quay đầu nhìn Ân Tu: “Đúng rồi, cậu đã làm xong bài tập chưa?”

    Ân Tu hơi ngẩn ra: “Vẫn chưa…”

    “Tớ cũng thế, phải ăn nhanh rồi về làm bài thôi.”

    “Đúng thế, đúng thế.”

    Bầu không khí đang náo nhiệt, đám học sinh đang thảo luận vui vẻ đột nhiên im bặt, như thể nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng lắm và nhanh chóng quay người rời khỏi chỗ Ân Tu.

    Ân Tu ngơ ngác nhìn bọn họ rời đi, vừa quay đầu lại đã thấy Lê Mặc đang ngồi cạnh mình với vẻ mặt u ám. Tuy môi vẫn treo nụ cười nhưng trong ánh mắt anh lại lộ rõ vẻ buồn bực.

    “Tại sao cậu lại không thèm để ý đến tôi nữa rồi?”

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!