Chương 138: Học sinh, những em học sinh thơm tho
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Trong căn phòng ký túc xá mờ tối, chiếc cổ dài của giáo viên đang ngoằn ngoèo giữa không trung, vươn ra như rắn, chậm rãi dò dẫm về phía vừa phát ra tiếng động.
Diệp Thiên Huyền ngay lập tức nín thinh, anh bịt chặt miệng rồi móc từ trong túi ra một đồng xu đạo cụ, siết chặt trong lòng bàn tay.
Sức chiến đấu cao đến mức giết được giáo viên thì anh không có, nhưng đạo cụ để ẩn thân tự vệ tránh bị phát hiện thì vẫn còn vài món.
Diệp Thiên Huyền nín thở, co rúm người dưới gầm bàn, cố sao cho không phát ra dù chỉ một chút tiếng động nhỏ nhất. Anh trố mắt nhìn chiếc cổ dài ngoằng đang nâng cái đầu của giáo viên kia lờ đờ rà soát về phía này, rồi lướt qua ngay trước mặt mình.
Khán giả qua màn hình cũng nín thở theo, nhìn cái đầu của giáo viên chậm chạp dừng lại gần chỗ Diệp Thiên Huyền, hết hít chỗ này lại đánh hơi chỗ nọ. Khuôn mặt trắng bệch rợn người dưới ánh đèn mờ ảo dần nhếch lên một nụ cười: “Tao ngửi thấy mùi của mày rồi đấy, con chuột nhắt lẻn vào đây à.”
“Mày cũng khá đấy, to gan đến mức dám mò tận tới đây.”
Diệp Thiên Huyền chết trân tại chỗ không dám động đậy, anh sợ phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ là sẽ bị lộ ngay.
Cánh tay khẳng khiu của mụ lần theo mặt đất mà dò tìm, cái cổ dài thượt vươn tận lên phía trên kệ để đồ. Cơ thể mảnh khảnh ấy vừa dẻo dai vừa mềm oặt, từng chi một đều có thể luồn lách vào những khe hở hẹp dài trong căn phòng, từng chút một sờ soạng về phía chiếc bàn.
Diệp Thiên Huyền rón rón rén rén né tránh bàn tay của cô giáo đang thọc xuống dưới gầm bàn. Anh nín thở, chậm chạp dịch chuyển cơ thể rồi ngồi lên chiếc bàn vừa mới bị sục sạo xong, nghiêng đầu né chiếc cổ vừa quét qua, lách mình trượt khỏi mặt bàn, mũi chân vừa chạm đất liền bắt đầu nhẹ chân nhẹ tay chuồn ra ngoài.
Khán giả nhìn Diệp Thiên Huyền nhẹ chân nhẹ tay né tránh bàn tay đang lục lọi khắp nơi của mụ giáo viên, từng chút một dịch chuyển cơ thể mưu đồ tiến ra phía cửa. Động tác của anh nhẹ tênh như không, cố sống cố chết né tránh ngay trước mắt mụ mà chẳng hề phát ra lấy một tiếng động.
Đêm nay đã bị bại lộ, không còn thích hợp để tiếp tục tìm kiếm manh mối nữa, chuồn lẹ mới là thượng sách.
Anh rón rén nhích đến gần cửa, vừa định bước ra ngoài thì cô giáo đang lục lọi bên kia chợt khịt khịt mũi, xoay ngoắt đầu lại.
“Đổi chỗ rồi à, mày chơi trốn tìm cũng giỏi đấy.” Mụ phát ra tiếng cười trầm đục mà rợn người: “Nhưng mùi trên người mày thì thơm lắm nhé, là hương hoa, dù mày có trốn ở đâu đi chăng nữa, tao chắc chắn cũng sẽ tìm ra mày thôi.”
Cánh tay khẳng khiu của ả đột ngột vươn về phía cửa, “rầm” một cái khóa chặt cửa lại, nhốt Diệp Thiên Huyền vào trong phòng.
Chỉ cần anh định mở cửa thoát ra, mụ giáo viên sẽ ngay lập tức phát hiện, nhưng nếu cứ tiếp tục nán lại trong phòng này thì việc bị tóm cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Diệp Thiên Huyền lặng lẽ đứng yên tại chỗ, đưa mũi hít hít lên cánh tay mình. Đâu ra mùi hoa chứ! Sao anh lại chẳng hay biết gì hết vậy!
Ồ, là mùi thuốc lá, hút nhiều quá nên nó ám lên người ấy mà.
Trông thấy cô giáo lại một lần nữa lùng sục về phía mình, Diệp Thiên Huyền đành bỏ cuộc. Nếu không thể lặng lẽ chuồn đi thì chỉ còn cách cố mà chạy thôi.
Anh ngước nhìn về phía cửa sổ ký túc xá, nhớ rõ nơi đây là tầng năm, chỉ cần thoát được ra ngoài thì đâu cũng là lối thoát, nhảy qua cửa sổ cũng chẳng sao.
Diệp Thiên Huyền lom khom người, một lần nữa luồn qua bên dưới cánh tay của cô giáo, tiện tay vớ lấy một cuốn sách trên bàn rồi ném mạnh về phía chân mụ.
Tiếng động bất ngờ vang lên trong căn phòng ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô giáo. Giây tiếp theo, cửa sổ đột nhiên bị người ta đẩy tung, luồng gió lạnh ban đêm ùa vào khắp cả căn phòng.
Diệp Thiên Huyền lộn người một cái, dứt khoát gieo mình xuống từ cửa sổ, chẳng chút do dự.
“Mày lại dám nhảy qua cửa sổ?!” Cô giáo sửng sốt hoàn toàn, đây là tầng năm cơ mà.
Mụ nhanh chóng xoay người lao đến bên cửa sổ, cánh tay khẳng khiu vươn dài từ bệ cửa xuống dưới, quờ quạng giữa hư không, suýt chút nữa là sượt qua bóng dáng Diệp Thiên Huyền.
Khoảnh khắc gieo mình xuống, anh giải trừ trạng thái ẩn thân, lấy từ trong túi ra một món đạo cụ khác rồi siết chặt trong lòng bàn tay. Ngay lập tức, một lớp màn huỳnh quang mỏng bao phủ quanh người, giây phút chạm đất từ độ cao năm tầng, lớp màn ấy nứt toác, đồng thời đồng xu cũng vỡ tan.
Diệp Thiên Huyền chẳng thèm bận tâm đến món đạo cụ đã hỏng, lập tức lấy thêm một món đạo cụ ẩn thân khác nắm trong tay, cắm đầu chạy thục mạng khỏi đó.
“Đừng để tao tìm thấy mày!” Cô giáo ghé sát cửa sổ, chiếc cổ dài ngoằng vươn hẳn ra ngoài, nghiến răng nghiến lợi trừng theo cái bóng đang tan dần vào màn đêm.
Đã mặc đồng phục thì chắc chắn là học sinh của mụ, trên người còn vương mùi hoa, một kẻ đặc biệt như thế, kiểu gì cũng có cách để tìm ra thôi.
Diệp Thiên Huyền nắm chặt đạo cụ ẩn thân, chạy như bay về phía ký túc xá. Dù sao thì đạo cụ cũng có đủ loại hạn chế, chẳng hạn như khiên phòng thủ giới hạn số lần sử dụng, dùng hết là bỏ, còn ẩn thân cũng có thời hạn, đến lúc là sẽ tự giải trừ.
Đêm hôm trong trường vẫn còn lũ bảo vệ quái vật mắt đỏ đang tuần tra, không mau chóng quay về, khéo lại bị gã đó tóm được.
Đêm nay không tìm được thông tin trong phòng giáo viên thì cũng đành chịu, anh đơn thương độc mã xông vào đúng là có chút mạo hiểm. Chuyện nguy hiểm nhường này, lần tới cứ giao cho kẻ bất bại như Ân Tu thì hơn.
Vừa về tới ký túc xá, lũ học sinh dị quái điên cuồng trong đêm đã xúm xít quanh hành lang. Giây phút Diệp Thiên Huyền xuất hiện, những ánh mắt đỏ quạch của đám học sinh đồng loạt hướng về phía anh.
Những đôi mắt đỏ rực bừng sáng trong đêm, dày đặc san sát, cùng tập trung vào một điểm, trong thoáng chốc trông chúng chẳng khác nào đôi mắt kép của một thực thể khổng lồ nào đó đang ngự trị giữa hành lang.
Chúng bắt đầu lầm bầm tự nói, rảo bước áp sát Diệp Thiên Huyền.
“Mày thật đặc biệt, mày thật đặc biệt…”
“Mày có điểm gì khác với bọn họ? Có điểm gì khác?”
“Tại sao mày lại không giống họ? Tại sao?”
“Tao muốn tìm hiểu mày… muốn tìm hiểu mày…”
Đám học sinh dị quái ùn ùn kéo đến, chặn đứng Diệp Thiên Huyền ngay lối cầu thang hành lang. Anh không thể quay về phòng mình vì bị lũ dị quái chắn đường, mà giờ cũng chẳng thể rời khỏi ký túc xá bởi bảo vệ đang rình rập bên ngoài. Nhất thời, tình thế rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Đối mặt với đám đông học sinh dị quái đang rầm rộ tiến lại gần, Diệp Thiên Huyền vẫn mỉm cười, bình thản đứng chôn chân tại chỗ. Anh móc hộp thuốc lá từ trong túi ra, thì thào: “Ban đêm ban hôm mà náo nhiệt ghê nhỉ, cũng đâu cần phải kéo cả đám ra đón tiếp nồng hậu thế này đâu?”
“Nhưng mà bọn mày đến cũng đúng lúc lắm, tao đang rầu rĩ chẳng biết ngày mai phải sống sao đây.”
Anh híp mắt cười, kẹp một điếu thuốc trên tay. Ánh lửa sáng rực bùng lên giữa màn đêm, phác họa nên những đường nét trên gương mặt anh khi điếu thuốc dần được châm lửa.
Làn khói tím mang theo hương hoa nhẹ bẫng chậm rãi lan tỏa khắp hành lang, lẩn khuất vây quanh đám học sinh kia. Tiếng bước chân trườn bò chậm chạp của chúng bỗng chốc im bặt, sắc đỏ tươi trong đôi mắt cũng dần dần tan biến.
Lũ học sinh đứng sững tại chỗ, những con ngươi đỏ ngòm nhìn chòng chọc vào Diệp Thiên Huyền.
“Mày thật đặc biệt… Quả nhiên mày rất đặc biệt…”
Diệp Thiên Huyền xua xua tay, gạt đi tàn thuốc nơi kẽ ngón tay: “Nào có chuyện đó, tao chỉ là một người bình thường thôi, chẳng có gì đặc biệt cả.”
Ánh mắt của đám học sinh dị quái vẫn cứ nhìn anh chòng chọc không rời: “Tao rất tò mò về mày… rất tò mò…”
“Tao sẽ luôn luôn… dõi theo mày…”
Theo sau tiếng lầm bầm dần tan biến của đám học sinh, dãy hành lang đã hoàn toàn chìm vào thinh lặng.
Chẳng bao lâu sau, đám học sinh đó đã khôi phục lại lý trí, chúng bắt đầu ngơ ngác đứng trên hành lang nhìn nhau đầy mờ mịt.
“Lạ chưa? Sao tôi lại ở đây nhỉ? Chẳng phải tôi nên đang ngủ ở ký túc xá sao?”
“Thôi chết, phải mau về ngủ thôi, không thì mai chẳng đi học nổi mất.”
“Đi mau đi mau, kẻo lát nữa bị quản lý ký túc xá phát hiện thì khốn.”
“Ơ, chúng ta làm gì có quản lý ký túc xá.”
Cùng với những tiếng ồn ào huyên náo của đám học sinh, chúng lần lượt quay về phòng ngủ của mình. Diệp Thiên Huyền cũng dụi tắt điếu thuốc, đứng lặng trên hành lang như đang trầm tư suy nghĩ.
Xem ra trong phó bản này có một sự tồn tại rất đặc biệt, có thể thông qua đôi mắt của đám học sinh này để quan sát toàn bộ ngôi trường, rất có thể đó chính là boss của phó bản này rồi.
Hiện tại vẫn chưa có thông tin gì về nó, đành phải điều tra thêm xem sao.
Diệp Thiên Huyền cất hộp thuốc lá đi, rồi vội vàng quay về ngủ.
Tiết học sáng sớm ngày hôm sau, cô giáo đợi cho toàn bộ học sinh đi vào khu dạy học xong xuôi mới đùng đùng nổi giận bước vào lớp.
Hôm nay dù có thế nào mụ cũng phải bắt cho bằng được con chuột nhắt đã lẻn vào ký túc xá của mình tối qua. Mụ muốn xem thử xem, cái đứa học sinh có mùi vị đặc biệt trên người như vậy rốt cuộc định trốn đi đâu!
Tiếng chuông vào học vang lên, cô giáo cau mày đối diện với những học sinh đang ngồi ngay ngắn thành hàng bên dưới: “Để cô kiểm tra bài tập của các em.” Mụ vươn dài chiếc cổ, mượn danh nghĩa kiểm tra bài tập để hít hà chỗ này, đánh hơi chỗ nọ. Sau khi đánh hơi một vòng, vẻ mặt mụ cứng đờ rồi rụt cổ về.
Lạ thật… Sao trên người tất cả học sinh đều có hương hoa thế này? Rõ ràng ngày hôm qua vẫn chưa có mà?!
0 Bình luận