Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Giọng nói của anh vang vọng trong khắp căn phòng Điển Ngục Trưởng tĩnh mịch. Bất chợt, một ánh mắt đầy vẻ cảnh giác đổ dồn lên người Lê Mặc.

    Lê Mặc chậm rãi ngoảnh đầu lại. Nơi ngưỡng cửa tối tăm của phòng Điển Ngục Trưởng, một con mèo đen kịt đang ngồi phục ở đó. Chẳng rõ nó đã xuất hiện từ bao giờ, lẳng lặng không một tiếng động. Đôi đồng tử màu tím thẫm của nó nhìn chằm chằm vào Lê Mặc, cái đuôi khẽ đung đưa bên cánh cửa.

    Lê Mặc nhìn xoáy vào nó, mỉm cười: “Đừng căng thẳng, tạm thời tôi sẽ không dùng vũ lực phá cửa thoát ra ngoài đâu.”

    “Bây giờ… ngay cả khi tôi không đi tìm cậu ấy, cậu ấy cũng sẽ chủ động vào đây gặp tôi thôi.”

    Con mèo đen chẳng hề mảy may phản ứng trước vẻ hân hoan của anh, nó chỉ lẳng lặng ngồi phục ở đó với thái độ đầy cảnh giác. Đôi bên rơi vào sự im lặng tuyệt đối, cho đến khi một tiếng “Tít” vang lên báo hiệu phó bản kết thúc, toàn bộ không gian phó bản đóng lại để dọn dẹp và thanh lý.

    Sau khi trở lại trấn nhỏ, Ân Tu tỉnh giấc trên chiếc ghế trong phòng mình. Ngoài cửa sổ bấy giờ đúng lúc hoàng hôn, ánh nắng chiều tà bao phủ khắp bầu trời, hắt vào trong nhà những vệt sáng dịu nhẹ, khiến không gian trở nên tĩnh mịch và đẹp đẽ lạ thường.

    Cậu khẽ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Sự náo nhiệt của trấn nhỏ vọng lại từ đằng xa, trái ngược hoàn toàn với vẻ tĩnh mịch, vắng lặng bên trong căn phòng.

    Vừa mới vượt qua một phó bản, thể xác tuy không quá rã rời nhưng tinh thần lại có chút mệt mỏi. Ân Tu cứ thế tựa lưng vào ghế, ngửa đầu chợp mắt một lúc lâu mà chẳng buồn đứng dậy. Mãi cho đến khi từ con hẻm nhỏ ngoài cửa vang lên hai tiếng bước chân.

    Có người thong thả bước tới, vừa đi vừa chào hỏi mọi người xung quanh, rồi dừng lại ngay trước cửa nhà Ân Tu, gõ cửa lộc cộc: “Về rồi à? Anh Tu?”

    Bên ngoài là giọng của Diệp Thiên Huyền, một thanh âm rất quen thuộc. Vốn dĩ Ân Tu định lười biếng chẳng buồn đáp lại, nhưng ngay lập tức bị cái xưng hô quái đản kia làm cho giật mình. “Cái gì thế?” Ân Tu sa sầm mặt mày ra mở cửa.

    Diệp Thiên Huyền đứng cười híp mắt ở lối vào – nơi vốn đã đặt đầy những chậu hoa tươi – chào hỏi cậu: “Vừa kết thúc phó bản, tôi sang xem thử cậu còn sống mà ra không đấy.”

    Ân Tu im lặng nhìn những chậu hoa tươi không biết đã được bày biện ở cửa từ lúc nào, rồi lâm vào cảnh cạn lời.

    “Lại là cống phẩm à?”

    “Chẳng biết nữa, hình như là hoa bọn họ mua ở cửa hàng trong trấn, phải tưới nước định kỳ thì mới giữ được độ tươi.” Diệp Thiên Huyền vừa nói vừa xách cái bình tưới dưới đất lên, xịt xịt vài phát vào cánh hoa: “Cậu nhớ mà chăm sóc mấy tấm chân tình này cho tốt đấy, đừng để chúng nó tàn úa mất.”

    “Dẫu sao thì tài sản tích lũy được cũng là dùng mạng để đổi về từ phó bản, chẳng ai rảnh rỗi đến mức đem đi mua ba cái thứ hoa hòe chóng tàn này đâu.”

    Ân Tu trầm mặc nhìn chằm chằm vào những chậu hoa tươi đặt dọc hai bên cửa, cậu bất lực thở dài một tiếng: “Biết rồi.”

    Hết câu cá lại đến trồng hoa, ở trấn nhỏ này cậu dường như ngày càng giống như một cụ già đang dưỡng lão rồi.

    “À phải rồi.” Diệp Thiên Huyền chợt nhớ ra điều gì đó, mỉm cười vẫy tay về phía bên cạnh: “Lại đây, qua chào Anh Tu của cậu một tiếng đi.”

    Ân Tu ngước mắt nhìn lên, thấy một người quen đang đứng cách đó vài bước. Chàng thanh niên cao mét tám, gương mặt toát lên vẻ thật thà chất phác đang ngượng nghịu vẫy tay với cậu: “Đại lão Ân Tu…”

    Đó là Chung Mộ, người mới từng đi theo cậu từ phó bản đầu tiên.

    Ân Tu chậm rãi gật đầu: “Cậu tới rồi à.”

    Chung Mộ lập tức sải bước đi tới, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết: “Vốn dĩ em định dọn đồ sang đây ngay, nhưng đúng ngày vừa tới thì đại lão Ân Tu anh lại vào phó bản mất rồi, thành ra em chưa kịp chào anh một tiếng.”

    Đôi mắt cậu ta lấp lánh ánh sáng, vô cùng phấn khích: “Em đã xem hết phó bản của anh rồi, không hổ danh là đại lão Ân Tu! Ngay cả phó bản đặc thù cũng vượt qua được! Quá mạnh luôn! Em thật sự quá may mắn khi được anh dẫn dắt ra khỏi phó bản tân thủ!”

    Ân Tu gật đầu, Chung Mộ vẫn tiếp tục luyên thuyên: “Tới trấn này rồi em mới thấy môi trường ở đây tốt quá xá. Vừa đến đã có bao nhiêu đại lão chào đón, sắp xếp phòng ốc, lại còn sắm sửa đồ dùng sinh hoạt cho em, cho em xem bao nhiêu là tài liệu vượt ải phó bản nữa.”

    Cậu ta gãi đầu, lộ vẻ vô cùng ngại ngùng: “Mọi người bảo em là nhân tố tiềm năng nên đối xử tốt với em lắm, nơi này mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt so với cái trấn nhỏ trước kia.”

    “Ừm.” Ân Tu bình thản đáp lời. Thấy sắc trời cũng đã muộn, cậu xoay người đi về phía tủ lạnh để chuẩn bị đồ tế cho Dạ Nương Nương.

    Lần trước khi rời phó bản, cậu đã mua không ít đồ tích trữ trong tủ lạnh, đủ cho Dạ Nương Nương dùng trong một thời gian ngắn.

    Chung Mộ thấy Ân Tu vào nhà thì vẫn nhiệt tình bám theo sau lưng, lải nhải về sự khác biệt mà cậu ta nhận ra từ khi tới đây: “Bọn họ thức đêm để bắt em học nhồi nhét mấy video vượt ải, còn trang bị vũ khí cho em nữa, là một cái rìu trông xịn lắm, nói là rất hợp với em! Ở trấn cũ em chưa bao giờ được chăm sóc tận tình như thế này, cảm động quá trời luôn!”

    “May mà lúc đó em đi theo đại lão Ân Tu nên mới vượt qua phó bản kia an toàn!”

    “Ừ ừ.” Ân Tu gật đầu, cậu bỏ miếng thịt vào chiếc bát sắt đặt ở cửa.

    “Tóm lại, em đến đây là để cảm ơn đại lão Ân Tu đã dắt em vượt qua phó bản đầu tiên. Em cũng chẳng giúp được gì cho anh cả, cứ để anh một mình bận rộn rồi phó bản cũng xong xuôi, đã thế còn đưa em tới trấn nhỏ này nữa, thực sự rất cảm ơn anh.” Chung Mộ nhìn Ân Tu bằng ánh mắt đầy chân thành: “Cảm ơn anh Tu!”

    Ân Tu bị cái danh xưng này gọi tới mức cảm thấy toàn thân không thoải mái, cậu chỉ nhàn nhạt xua tay: “Biết rồi, cố gắng lên.”

    “Em cũng muốn nỗ lực trở thành đại lão! Sau này nhất định sẽ làm gì đó để báo đáp anh Tu!” Chung Mộ nắm chặt nắm đấm, hùng hồn tuyên bố, trông cậu ta vô cùng quyết tâm với mục tiêu của mình.

    “Ừ ừ.” Ân Tu gật đầu lấy lệ, “Sống sót là được rồi.”

    “Dạ! Giờ em về học bài đây!” Sau khi chào hỏi xong, Chung Mộ vừa vẫy tay vừa xoay người chạy biến đi, dáng vẻ tràn đầy sức sống.

    “Cậu thực sự đã dắt về một mầm non tốt đấy, tôi chưa từng thấy ai vừa ham học lại vừa có tiềm năng đến vậy.” Diệp Thiên Huyền cười híp mắt gật đầu: “Thấy mấy thứ kinh dị mà không hề nao núng, trí nhớ lại tốt, lúc cần ra tay cũng rất quyết đoán, mấy người dắt cậu ta vào phó bản lúc về đều khen ngợi hết lời.”

    “Ừm.” Ân Tu gật đầu. Chỉ riêng việc Chung Mộ có thể ở cạnh cậu mà không sợ hãi Lê Mặc là đã đủ thấy cậu ta là một mầm non tốt rồi, còn việc đưa về trấn nhỏ, thực sự cũng chỉ là tiện tay mà thôi.

    “Nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, chúng ta ra bờ hồ dạo chút đi.” Nói xong chuyện phiếm, Diệp Thiên Huyền tựa vào khung cửa mỉm cười đưa ra lời mời: “Vừa mới xong một phó bản đặc thù, tôi cũng chỉ còn một cái nữa là có thể vào phó bản cuối cùng rồi, cậu mà không chịu tán gẫu với tôi là tôi sắp rời khỏi đây rồi đấy.”

    Ân Tu nhìn xoáy vào anh ta: “Phó bản cuối cùng rồi, lo mà vượt ải cho tốt, đừng có dắt theo ai nữa, cùng lắm thì chơi lại lần hai.”

    Diệp Thiên Huyền nheo mắt lại, góc mặt nghiêng đắm mình trong ánh nắng hoàng hôn le lói, anh ta thong thả nói: “Việc dắt người, đâu phải tôi muốn là kiểm soát được. Nhìn người ta lịm dần hơi thở ngay trước mặt, cảm giác đó còn khó chịu hơn cả chính mình phải chết.”

    Ân Tu nhíu mày đầy phiền muộn: “Anh có biết tuổi thọ của mình còn lại bao nhiêu không?”

    “Còn không ít đâu nha.” Diệp Thiên Huyền hớn hở giơ ngón tay ra bấm bấm: “Phó bản trước tôi đã tìm chủ sạp ở mỗi tầng để bói rồi, mạng tôi còn dài lắm, vượt qua phó bản cuối cùng hoàn toàn không thành vấn đề, cậu đừng có mà lo hão.”

    Ân Tu siết chặt mảnh giấy trong túi, lạnh lùng nhìn anh ta: “Mong là đúng như vậy.”

    Vẻ gượng gạo thoáng lướt qua trên mặt Diệp Thiên Huyền, rồi anh ta cười xua tay: “Đi thôi đi thôi, ra hồ câu cá, cậu xem lúc tôi cùng bọn họ đi mua hoa ở cửa hàng cũng đã tiện tay mua được một món đồ hay ho này.”

    Ân Tu lẳng lặng đóng cửa phòng, đi theo Diệp Thiên Huyền men theo con hẻm nhỏ đi về phía bờ hồ.

    “Đồ gì hay cơ?”

    “Cái này này.”

    Diệp Thiên Huyền lấy từ trong túi ra một lọ nước thổi bong bóng nhỏ, vặn nắp ra rồi giơ lên cao, nương theo chiều gió thổi ra một chuỗi bong bóng bay liên tiếp lên bầu trời.

    Những quả bóng nước nhẹ tênh, mang màu sắc mộng ảo lấp lánh dưới nắng chiều rực rỡ, chúng khẽ lay động, bay ngập cả con ngõ nhỏ chật hẹp.

    Ở một trấn nhỏ luôn toát ra vẻ nguy hiểm như thế này, đây là thứ cực kỳ hiếm thấy, hoặc giả, chẳng một ai đủ thảnh thơi để mà thổi bong bóng cả.

    Ánh mắt của mọi người đều bị thu hút. Họ ngắm nhìn chuỗi bong bóng ngũ sắc rực rỡ đang quấn quýt quanh người Diệp Thiên Huyền, rồi bất chợt vỡ tan, biến mất vào hư không.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!