Chương 151: Thưa Cô, Em Đã Ăn Hết Bạn Học Rồi
bởi Nhi Nhieu Diem G“Nhưng con dị quái đó chỉ có thể xóa mờ những thứ có liên quan đến nó trong phó bản này, thế thì lại có can hệ gì đến người đàn ông mà con không thể nhớ được này?” Ân Tu khó hiểu chỉ tay sang người đàn ông đang mỉm cười ở ngay cạnh.
Cậu khựng lại một chốc, thong dong nhìn sang anh ta: “Anh với nó có quan hệ gì mà đến mức khi nó xóa mờ bộ phận của bản thân còn xóa luôn cả phần của anh đi?”
“Tôi cũng không biết mà.” Người đàn ông vô tội lắc đầu: “Trong phó bản này tôi chỉ có một mình thôi, tôi không có đồng loại nào khác nữa.”
Ân Tu nheo mắt, tuy vẫn chưa chắc chắn nhưng vẫn tạm tin anh ta.
Bà dì kế bên cũng khẳng định chắc nịch: “Không phải là hắn đâu, nếu hai người có quen biết trước khi vào phó bản thì không phải đâu, bởi vì con dị quái của phó bản này chưa bao giờ rời khỏi đây, nó luôn bị giam hãm ở bên trong phó bản.”
Ân Tu trầm ngâm, khẽ gật đầu.
Như vậy, dưới sự kiểm chứng từ nhiều phía, hiện tại cậu quả thực đã có thể tin tưởng người đàn ông bên cạnh này rồi.
Có điều, việc dị quái trong phó bản xóa bỏ một phần của bản thân lại vô tình kéo theo cả ký ức về anh ta, chứng tỏ giữa bọn họ có một mối liên kết vô cùng lớn, thậm chí rất có thể là chung một thể, hoặc thuộc cùng một chủng tộc.
Ân Tu thong thả dời mục tiêu sang người đàn ông, muốn biết được chân tướng đứng sau phó bản, cậu vẫn buộc phải dắt theo người này.
“Được rồi, con cũng đã tạm nắm được tình hình hiện tại ra sao rồi, đợi con lên lớp học cho xong buổi ngày hôm nay đã, rồi mới đến khu bếp sau của dì.” Ân Tu đá một phát vào cái xác dưới chân, cho dù câu chuyện có diễn tiến thế nào đi nữa, vẫn không thể bỏ bê việc lên lớp theo yêu cầu của quy tắc.
“Dì đợi con.” Dì múc cơm mỉm cười, vẫy vẫy tay với Ân Tu.
“Com chào dì ạ.” Ân Tu ngoảnh đầu lại vẫy tay vài cái rồi quay người bước ra khỏi nhà ăn, người đàn ông đột ngột xuất hiện kia hiển nhiên cũng tự động bám đuôi theo sau.
Sau khi Ân Tu đi tới lớp học, cậu phát hiện bên trong phòng học trống trơn. Điều đó cũng là hiển nhiên thôi, bởi vì toàn bộ học sinh đều đã bị giết sạch rồi còn đâu.
Nhưng ngay sau đó, Ân Tu bỗng sực nhớ ra một vấn đề lớn.
Đám học sinh chết cả rồi, thế thì lấy ai làm bài tập về nhà hộ cậu đây?
Ân Tu dứt khoát đi lục lọi hộc bàn của các học sinh khác, quanh quẩn một hồi cũng tìm ra được một quyển vở bài tập đã làm xong. Cậu đập mạnh quyển vở lên bàn, nhìn sang người đàn ông bên cạnh: “Anh cũng là dị quái, chắc là biết chữ của dị quái nhỉ? Đến đây chép bài tập hộ tôi xem nào?”
Khóe môi người đàn ông mím lại, quả nhiên anh vẫn chẳng thể nào thoát khỏi cái số kiếp làm bài tập hộ mà.
Lê Mặc ngoan ngoãn ngồi xuống, vừa hay chép xong đống bài tập cho Ân Tu đúng vào lúc tiếng chuông vào lớp vang lên.
Hôm nay cô giáo bước vào phòng học đúng ngay khi tiếng chuông reo lên. Sau khi vào lớp, cô chú ý đến hàng loạt vị trí trống ở khắp phòng, không khỏi nhíu chặt mày, lộ rõ vẻ tức giận: “Hôm nay cả lũ lại dám đến muộn hết thế này! Từng đứa một càng ngày càng không coi người làm giáo viên như tôi ra gì rồi!”
“Đợi lát nữa bọn chúng mò đến, cô nhất định phải ăn sạch toàn bộ!”
Dưới ánh mắt hậm hực giận dữ cùng giọng điệu hung ác của cô giáo, Ân Tu lại biếng nhác tựa lưng vào ghế, thản nhiên cất lời: “Cô ơi, không cần cô phải ăn đâu, em đã ra tay ăn sạch cái đám học sinh hư hỏng này giúp cô rồi.”
Cô giáo đứng trên bục giảng ngẩn người, ánh mắt trở nên đầy sâu xa: “Em? Ăn sạch bọn chúng rồi?”
“Vâng ạ.” Ân Tu thản nhiên gật đầu, chẳng có chút dáng vẻ nào là đang nói dối: “Tại vì bọn chúng bắt nạt em, thế nên em thịt hết bọn chúng rồi.”
“Bọn chúng lại bắt nạt em á?” Cô giáo nhíu mày lẩm bẩm: “Không thể nào… Rõ ràng bọn chúng đều không còn ý thức tự chủ nữa rồi mà.”
Cô giáo càng suy nghĩ càng thêm hoang mang. Cân nhắc đến việc ngôi trường này từng có tiền lệ, trường hợp phe bắt nạt bị Ân Tu giải quyết sạch sẽ cũng chẳng phải chưa từng xảy ra, cô giáo thực sự có phần tin lời cậu.
Hơn nữa cái cậu Ân Tu này vốn dĩ lúc nào cũng bất bình thường, cậu ta hoàn toàn có thể làm ra được loại chuyện như ăn thịt dị quái.
Khi ngước mắt nhìn sang, cô giáo liền phát hiện Ân Tu đang vô cùng tự nhiên xoa xoa bụng: “Ăn no căng bụng rồi.”
Cô giáo lập tức đứng hình, ánh mắt nhìn Ân Tu trở nên phức tạp vô cùng.
Ân Tu chẳng cần biết hiện tại mình đang bị gắn loại kính lọc thế nào trong mắt cô giáo, dù sao cậu chỉ cần lấp liếm cho qua chuyện mình khiến toàn bộ học sinh quái vật biến mất hoàn toàn là đủ rồi.
Không được làm ảnh hưởng đến giờ lên lớp.
Buổi học ngày hôm nay, cô giáo giảng bài vô cùng qua loa đại khái. Bởi vì trong phòng học chẳng còn ai khác, mà Ân Tu chắc chắn cũng chẳng thèm nghe, nên cô cứ thế giảng đại cho xong chuyện.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, tiếng chuông tan học vừa reo lên, Ân Tu vừa nhấc chân định rời đi thì đã bị cô giáo chặn lại.
“Ân Tu, dù thế nào đi nữa thì đây vẫn là trường học, bất kể vì nguyên nhân gì, em cũng không được bỏ bê chương trình học đâu nhé. Dù sao thì trước khi tốt nghiệp sẽ có một kỳ thi đấy, cô hy vọng em có thể thuận lợi vượt qua.” Cô giáo bỏ lại một câu như vậy rồi mỉm cười rời đi.
Ân Tu cau chặt đôi mày.
Phiền phức thật, nghe giảng thì bị ô nhiễm, nhận thức bị thay đổi rồi biến thành thứ không phải người, còn không nghe giảng thì lại phải đi thi?
Thế thì người chơi chẳng phải bắt buộc phải vừa cắn răng chịu đựng ô nhiễm để nghe giảng, rồi đi lấy thuốc khôi phục nhận thức, sau đó lại lên lớp rồi lại khôi phục, cứ tuần hoàn như vậy cho đến khi kỳ thi kết thúc để tốt nghiệp sao?
Ân Tu tạm thời chẳng thèm quan tâm đến tuyến đường thông quan bình thường của phó bản nữa. Cậu định trực tiếp vác đao đi xử đẹp con dị quái gây ảnh hưởng đến nhận thức, giải quyết triệt để cái gốc rễ của vấn đề “nghe giảng nghiêm túc sẽ bị thao túng thần trí”, tiếp đó quay đầu lại chăm chỉ bổ túc bài vở sau rồi đi thi vẫn còn kịp chán đúng không?
Nghĩ đoạn, Ân Tu liền vội vã rảo bước đi về phía nhà ăn.
Ở một bên khác, Diệp Thiên Huyền vừa mới mò ra được một cuốn sổ nhỏ từ trong bộ đồng phục của học sinh bị gã bảo vệ giết chết.
Hai ngày nay, anh ta đã phát hiện ra một quy tắc giết học sinh của gã bảo vệ, đó chính là chỉ ăn da thịt chứ không ăn quần áo và xương cốt. Gã sẽ nuốt chửng cả người vào bụng, nhưng quần áo và xương cốt chắc chắn sẽ bị nôn trả ra ngoài.
Bởi vì người chơi bị ràng buộc bởi quy tắc không được giết hại bạn học, nên người chơi tuyệt đối không thể nào chạm vào được xác chết của học sinh.
Khắp cả ngôi trường này chỉ có duy nhất gã bảo vệ và cô giáo mới có khả năng giết chết học sinh. Cô giáo thì nuốt chửng cả con mồi ngay tại chỗ, thế nên chỉ có thể tiếp xúc với xác của đám học sinh ở chỗ gã bảo vệ.
Diệp Thiên Huyền nghĩ thế nào cũng thấy cuốn sổ tay học sinh đáng lẽ phải ở trên người của học sinh mới đúng, anh ta đã lén lút lục tung mọi ngóc ngách trong ký túc xá của bọn chúng mà không thấy, vậy thì chỉ còn cách tìm kiếm từ chính chủ mà thôi.
Anh ta vừa mới xúi giục một học sinh quái vật phạm lỗi đi muộn và vô cùng vui vẻ chứng kiến cảnh tượng nó bị gã bảo vệ nuốt chửng. Ngay khi gã bảo vệ vừa rời đi, Diệp Thiên Huyền liền lén mò tới chỗ quần áo và xương cốt bị nôn ra, tìm thấy cuốn sổ tay học sinh ở bên trong mớ hỗn độn đó.
Diệp Thiên Huyền vừa lật xem cuốn sổ tay học sinh vừa ngước mắt nhìn lên kênh chat: “Cái gì cơ? Ân Tu bảo bạn cùng phòng của cậu ấy giết sạch đám học sinh bên phía bên đó rồi á? Không thể nào? Thế cậu ấy có tìm được sổ tay học sinh không?”
“Học sinh bị bạn cùng phòng của cậu ấy nuốt chửng luôn rồi á? Thế thì đúng là… khó mà tìm thấy sổ tay từ trong bụng của bạn cùng phòng rồi… Còn gã bảo vệ thì sao? Chắc là cũng nhặt được xác tàn ở chỗ bảo vệ chứ nhỉ?”
Một dòng bình luận nhẹ trôi: Gã bảo vệ đã bị Ân Tu giết chết ngay từ đêm thứ hai rồi.
“…Ồ.” Diệp Thiên Huyền cũng chẳng thèm ngạc nhiên nữa, anh ra biết Ân Tu thừa sức thông quan, nhưng kiểu phá đảo như Ân Tu chắc chắn không thể giành được thông quan năm sao! Cuối cùng việc thu thập trọn vẹn thông tin vẫn phải dựa vào anh ta mà thôi!
Diệp Thiên Huyền vừa theo dõi kênh chat báo cáo tin tức về Ân Tu, vừa chậm rãi rảo bước đi về phía nhà ăn.
Thông qua phản hồi từ kênh chat, anh ta cũng nắm sơ được tình hình, độ khó bên phía Ân Tu hoàn toàn khác biệt so với bên này. Phía anh ta tuy rằng cũng có tình trạng nhận thức của người chơi bị ảnh hưởng, nhưng tốc độ ô nhiễm cũng như mức độ nghiêm trọng thua xa phía Ân Tu.
Chỉ cần kịp thời tìm thuốc uống vào là có thể từ từ khôi phục lại, nhưng mức độ ô nhiễm bên phía Ân Tu thì quả thực có phần quá mức điên rồ rồi.
Không nhìn thấy kênh chat, không nhận ra bạn cùng phòng, quên sạch mọi thứ với tốc độ ánh sáng rồi hòa nhập vào đại gia đình dị quái, chỉ còn cách việc triệt để gia nhập phó bản đúng một bước cuối cùng, cũng may là đã kịp thời tỉnh táo lại.
“Quả nhiên là phó bản cố tình nhắm vào cậu mà… Đúng là quá vô liêm sỉ rồi.” Diệp Thiên Huyền chậm rãi gấp cuốn sổ tay học sinh lại, ngước mắt nhìn về phía nhà ăn.
Xem ra cuối cùng vẫn phải để anh ta ra tay giúp đỡ một phen rồi.
Kìa sốp, con chứ s com vậy
Ôi kh…. Kh lẽ chương 156 ảnh chếc thiệt s😭😭😭