Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi Follow để theo dõi bản dịch.  

    Lê Mặc ghé sát trước mặt cậu, thủ thỉ: “Chẳng phải là để cậu được quan sát cho kỹ dáng vẻ đúng đắn của một con người hơn hay sao.”  

    Ân Tu dõi mắt nhìn anh, ngắm nghía thật kỹ từng đường nét ngũ quan: “Cứ cảm thấy chỉ có hai con mắt thì lạ lùng quá… nhìn không thuận mắt chút nào.”

    Lê Mặc im lặng vài giây, rồi trên má trái của anh bỗng mọc thêm một con mắt mới, anh mỉm cười hỏi: “Giờ thì sao?”  

    Diện mạo ấy ngay lập tức khớp với nhận thức và gu thẩm mỹ hiện tại của Ân Tu, cậu gật đầu, hài lòng đáp: “Giờ trông thuận mắt hơn hẳn rồi, tôi mới nhận ra anh cũng ưa nhìn đấy chứ.”  

    Lê Mặc nheo mắt cười, tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện.  

    Khán giả nổi trận lôi đình: Anh nuông chiều anh ta làm cái gì cơ chứ?!

    Cứ chiều kiểu này thì cái đống nhận thức sai lệch kia sẽ chỉ càng cắm rễ sâu hơn cho mà xem!!!  

    Lê Mặc thu con mắt kia lại, anh đưa tay móc túi kẹo ra khỏi túi áo Ân Tu, lấy một viên đặt sát bên môi cậu, trầm giọng bảo: “Nào, ăn thêm một viên đi, tôi phải tìm cách xoay chuyển lại nhận thức của cậu mới được.”  

    Ân Tu im lặng cúi đầu cắn lấy viên kẹo rồi ngậm vào trong miệng, một lần nữa dõi mắt nhìn về phía Lê Mặc.  

    Lê Mặc mỉm cười nhìn xoáy vào đôi mắt Ân Tu, thanh âm chậm rãi mà thâm trầm cất lên: “Ân Tu, con người, vốn dĩ chỉ có hai mắt thôi.”  

    “Hai con mắt…” Ánh mắt Ân Tu khẽ lảo đảo, cái lạnh lẽo quen thuộc kia lại leo bám lên người cậu. Cậu nhìn chòng chọc vào mắt Lê Mặc, cảm giác như bản thân đang bị lôi tuột vào một vòng xoáy không cách nào vùng vẫy, tựa hồ có thứ gì đó đang thâm nhập vào não bộ, từng chút từng chút một xâm chiếm lấy lý trí của mình.  

    Căn phòng học chìm vào thinh lặng trong giây lát, Ân Tu mới chậm rãi cất lời: “Nhớ ra rồi, con người đúng thực là chỉ có hai mắt…”  

    Lê Mặc mỉm cười chớp mắt, một lần nữa lại để con mắt trên mặt trái mọc ra: “Vậy giờ cậu vẫn còn thấy ba con mắt rất đẹp đấy chứ?”  

    Ân Tu câm nín nhìn anh, rồi vì không thoải mái mà ngoảnh mặt sang chỗ khác, cậu bất lực trầm giọng nói: “Chẳng hiểu sao nữa, vừa nãy tôi cứ đinh ninh con người phải có ba con mắt… Giờ ngẫm lại, có tận ba mắt trông dị hợm thật đấy.”  

    Lê Mặc hài lòng buông cậu ra: “Là đôi mắt ngoài cửa sổ lúc nãy đã tác động lên cậu đấy. Nó sở hữu sức mạnh tương đồng với tôi, có khả năng gây ảnh hưởng đến tinh thần của con người.”  

    Anh xoay người chậm rãi rảo bước đến bên cửa sổ, kéo xoẹt tấm rèm ra. Lúc này ngoài cửa sổ chỉ là một màu tối đen như mực, không còn đôi mắt đỏ rực hay bất kỳ thứ gì khác, chỉ có màn đêm đen kịt vây kín.  

    “Xem ra là đi rồi.” Lê Mặc lẳng lặng kéo rèm cửa lại.  

    “Đó rốt cuộc là cái quái gì thế?” Ân Tu bỗng thấy bồn chồn khôn tả, chỉ mới chạm mắt một cái mà đã có thể xoay chuyển cả nhận thức của cậu, thay đổi một con người mà khiến họ hoàn toàn không phát hiện ra, thứ đó thực sự đáng sợ đến mức quá quắt rồi.  

    “Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ… là thứ đồ chơi mới mà phó bản này vừa tạo ra.” Lê Mặc quay người về cạnh Ân Tu, anh đưa tay ôm choàng lấy cậu, gối đầu lên vai cậu: “Nhưng không sao cả, dẫu có là ô nhiễm đi chăng nữa, thì cũng phải là do chính tay tôi lây nhiễm cậu, tôi tuyệt đối sẽ không để bất kỳ thứ không rõ lai lịch nào chiếm hữu được cậu đâu.”  

    “…” Ân Tu vỗ nhẹ lên cái đầu đang gác trên vai mình của Lê Mặc: “Tôi không muốn bị ô nhiễm.”  

    “Nhưng nếu nhận thức của cậu đã bị xoay chuyển, mà tôi lại cưỡng ép sửa nó về như cũ, thì đó cũng coi như là bị tôi lây nhiễm thôi, suy cho cùng tôi đâu có biết ma pháp chữa lành gì đó đâu.” Lê Mặc mỉm cười nhún vai, trưng ra bộ dạng vô tội hết mức.  

    Sự ô nhiễm từ đôi mắt ngoài cửa sổ đã làm xoay chuyển nhận thức của Ân Tu, còn Lê Mặc lại thông qua chính phương thức đó để sửa đổi lại tâm trí cậu. Kết quả tuy giống nhau, thế nhưng dấu vết của việc nhận thức từng bị thay đổi chắc chắn sẽ vĩnh viễn lưu lại.  

    Ân Tu bất lực, cậu chẳng thể kháng cự nổi việc nhận thức bị xoay chuyển, vì vậy chỉ đành dựa dẫm vào Lê Mặc đôi chút. Ít ra, Lê Mặc vẫn tốt hơn nhiều so với những sự tồn tại không rõ danh tính ngoài kia.  

    “Tôi có thể tin tưởng anh chứ?” Ân Tu ngước mắt nhìn lên, chăm chú quan sát anh một cách nghiêm túc.  

    Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu dựa dẫm vào một kẻ khác trong phó bản, mà kẻ đó lại còn là một sự tồn tại hoàn toàn phi nhân loại.  

    “Tất nhiên rồi.” Lê Mặc mỉm cười, khẳng định chắc như đinh đóng cột.  

    “Nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chẳng hiểu rõ về anh cho lắm.” Ân Tu nhìn đăm đăm vào sự tồn tại đang khoác lớp da người trước mặt, kẻ mà bên trong lại là một con quái vật: “Trên người anh ẩn giấu quá nhiều bí mật.”  

    Lê Mặc nắm lấy tay Ân Tu, mỉm cười đặt lên lồng ngực mình: “Vậy giờ cậu có muốn tìm hiểu về một tôi chân thực hơn không?”  

    Bàn tay Ân Tu áp lên vòm ngực anh, có thể cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ bắp cứng cáp, nhiệt độ cơ thể lạnh ngắt, cũng chẳng hề có nhịp tim, dẫu trông như một cơ thể bình thường đang hoạt động, nhưng kỳ thực lại đầy rẫy những điểm lệch lạc bất thường.  

    “Một anh chân thực… có đáng sợ lắm không?” Ân Tu có thể cảm nhận được ngay dưới lòng bàn tay mình, theo mỗi nhịp thở phập phồng của Lê Mặc là một thứ gì đó đang trườn bò bên trong cơ thể. Đó rõ ràng chẳng phải là xương máu hay gân cốt đơn thuần, mà là một sự tồn tại phi nhân loại.  

    “Có lẽ với người thường thì hơi đáng sợ thật, nhưng với cậu, tôi lại không chắc lắm.” Lê Mặc đưa tay cởi vài chiếc cúc áo vest: “Nếu cậu thấy khó chịu thì có thể dừng lại, tôi sẽ lập tức quay về dáng vẻ con người ngay.”  

    “Như thế này, cậu vẫn muốn tìm hiểu về một tôi chân thực chứ?”  

    Ân Tu nhìn xoáy vào mắt anh, gật đầu khẳng định: “Tôi muốn biết.”  

    Câu trả lời của Ân Tu khiến Lê Mặc vô cùng mãn nguyện. Anh tháo hết hàng cúc áo vest rồi dừng lại ở vị trí lồng ngực, để lộ ra một vòm ngực rắn rỏi hoàn chỉnh, tựa như một ảo tưởng về vẻ đẹp hoàn mỹ nhất của nhân loại, cơ thể này của Lê Mặc được cấu tạo vô cùng xuất sắc, từ thớ thịt, đường nét cho đến cảm giác khi chạm vào đều tuyệt vời đến cực điểm.  

    Thế nhưng ngay giây sau đó, Ân Tu liền trố mắt nhìn ngón tay Lê Mặc vạch một đường dọc theo lồng ngực mình, vòm ngực anh theo đó mà nứt toác ra một rãnh dài.  

    Chẳng hề có dòng máu nào tuôn ra, cũng không thấy thớ cơ nào bị xé rách, vết nứt ấy nhẵn thín và gọn ghẽ đến kỳ lạ, chỉ đơn giản là hở ra một khe hẹp.  

    “Tôi muốn… để cậu cảm nhận một chút.” Lê Mặc nắm lấy bàn tay Ân Tu, đặt vào ngay kẽ hở đó: “Bên trong chính là bản ngã chân thực nhất của tôi.”  

    Ân Tu nhìn cảnh tượng trước mắt mà không khỏi bàng hoàng, đối với một con người bình thường thì việc này thật quá mức kinh khủng.  

    Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào nụ cười của Lê Mặc, rồi chậm rãi và đầy dè chừng luồn ngón tay vào sâu bên trong vết nứt ấy.  

    Một cảm giác lạnh lẽo và dính dớp bao trùm lấy đầu ngón tay Ân Tu. Ngay khi chạm phải những thứ ẩm ướt, buốt giá và nhớp nháp ấy, một luồng khí lạnh căm tức tốc leo bám lên người, khiến cậu không kìm được mà run lên bần bật. 

    Cậu cảm nhận được bên trong cơ thể Lê Mặc toàn là những thứ như thế, tựa như vô số mô tạng lớn nhỏ khác nhau chất chồng lên nhau, có xúc tu, có những khối dính dớp, có cả những cơ quan nửa giống người nửa quái dị, mang theo sự lạnh lẽo, mang theo vẻ ẩm ướt, thậm chí còn chẳng có lấy một hình thù rõ rệt, chúng bao bọc lấy từng ngón tay của cậu.  

    Chẳng thể gọi tên, không lời nào tả xiết, chỉ mới chạm nhẹ thôi mà tay Ân Tu đã run lên bần bật.  

    “Ân Tu…” Lê Mặc rũ mắt, khóe miệng khẽ nhếch, trên gương mặt anh hiếm khi hiện lên vẻ biếng nhác mà sảng khoái, giọng nói cũng trở nên nhẹ bẫng: “Lần đầu tiên có người chạm vào tôi… cảm giác thật kỳ diệu.”  

    “Cái cảm giác này ở loài người thì nên gọi là gì nhỉ? Tê tê dại dại…”  

    “Thích quá đi mất, thật muốn nuốt chửng toàn bộ con người cậu vào trong cơ thể mình…”  

    Thần sắc anh có vẻ hưng phấn, đến cả cảm xúc cũng trở nên kích động. Cùng lúc đó, những thứ không thể gọi tên bên trong cơ thể anh ngay lập tức trở nên nhạy cảm và đầy kích thích, chúng quấn quýt vặn vẹo quanh tay Ân Tu, một luồng cảm giác như bị điện giật bất chợt chạy dọc theo cánh tay truyền thẳng đến chỗ cậu.  

    2 Bình luận

    1. MetalStudent6497
      Jun 1, '26 \pm\ 2:10 pm

      Hơn sếch nữa, quá đã 🫰🏻

    2. ʜᴏ̣ᴀ ɴᴏ̂ ɴɢʜᴇ̀ᴏ
      Jun 4, '26 \pm\ 4:01 pm

      những cảnh như này còn quắn quéo hơn sếch nữa=))))

    Ghi chú
    error: Content is protected !!