Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Diệp Thiên Huyền nhăn nhó, vẻ mặt đầy đau khổ xoa bụng con mèo: “Tao thuộc team yêu chó cơ mà, tao chẳng có hứng thú gì với mèo cả.”

    Thế nhưng, tay anh ta hoàn toàn mất kiểm soát, cứ thế xoa nắn cái bụng của con mèo đen, rồi còn tiện đà vuốt ve cả đôi tai nó nữa.

    Con mèo đen rên gừ gừ, nằm chỏng chơ trên đùi Diệp Thiên Huyền. Trong đôi đồng tử mèo tỏa ra ánh tím u tối. Cùng lúc đó, chiếc nhẫn trên tay và những hoa văn màu tím trên lưỡi Diệp Thiên Huyền cũng đồng loạt phát ra những đốm sáng li ti.

    “Ra khỏi phó bản rồi sao?” Dạ Nương Nương nằm nhoài bên cạnh Diệp Thiên Huyền, nhìn con mèo đang nằm một cách thiếu nết na trên đùi hắn. “Ngươi đã thông quan chín mươi chín phó bản rồi, sắp sửa rời khỏi thị trấn này rồi nhỉ.”

    “Phải.” Diệp Thiên Huyền không cưỡng lại được cái tay đang tự động vuốt mèo, đành bất lực nhìn chằm chằm con vật trong lòng, khóe môi khẽ nhếch: “Tôi sắp thắng ván cược này rồi.”

    Con mèo đen ngẩng đầu, dùng hàm răng nhọn hoắt cắn nhẹ vào ngón tay Diệp Thiên Huyền: “Meo.”

    “Hừ hừ, cái này thì mày không hiểu được đâu. Tao còn tận một tháng, mà chỉ còn lại duy nhất một phó bản Chung Kết. Dù thế nào thì tao cũng sẽ soạn xong bộ cẩm nang hướng dẫn toàn diện cho thị trấn này, chỉ cần hoàn thành nó là tao mãn nguyện rồi.” Diệp Thiên Huyền ngước nhìn bầu trời đêm, ánh mắt sâu thẳm và xa xăm.

    “Nhưng một tháng sau ngươi sẽ chết. Bất kể ngươi rời khỏi thị trấn hay ở trong phó bản, ngươi cũng sắp chết rồi.” Giọng nói và lời lẽ của Dạ Nương Nương còn lạnh lẽo hơn cả gió đêm nơi thị trấn này.

    “Chuyện đó thì có can hệ gì chứ.” Diệp Thiên Huyền cong mắt cười, thân ảnh trắng toát của anh ta giữa màn đêm đen đặc như mực tựa hồ hóa thành một điểm sáng duy nhất tồn tại nơi đây: “Cho dù không bước vào chốn này, tôi cũng sẽ trải qua phần đời còn lại trên giường bệnh mà thôi.”

    “Tuổi thọ dài đằng đẵng của tôi vẫn sẽ như hạt cát trôi qua kẽ tay, chẳng làm được tích sự gì, rồi cũng trôi qua hết.”

    “Ngược lại như bây giờ, tôi dùng cái mạng này đổi lấy con đường sống cho biết bao người trong phó bản, lấy sự hy sinh nhỏ bé nhất để đổi về ý nghĩa lớn lao nhất.”

    “Mạng sống của tôi sẽ trở nên quý giá tựa như vàng ròng vậy.”

    Con mèo đen trên đầu gối anh ta ngừng ngọ nguậy, Dạ Nương Nương cũng rũ mắt nhìn xuống khuôn mặt tái nhợt của anh.

    “Bọn ta là quái vật, đã sớm mất đi cảm xúc của con người. Nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được, ngươi là sự tồn tại đặc biệt nhất trong loài người. Chỉ tiếc là, người như ngươi định sẵn sẽ phải biến mất sớm mà thôi.”

    Diệp Thiên Huyền khẽ ho khan hai tiếng, rồi nheo mắt cười: “Tôi vẫn chưa xứng là sự tồn tại độc đáo nhất đâu, phải nói là Ân Tu mới đúng.”

    Dạ Nương Nương bĩu môi ghét bỏ: “Ân Tu giống đồng loại của bọn ta hơn.”

    “Sao lại nói thế?” Diệp Thiên Huyền mỉm cười, khoa chân múa tay mô tả giữa không trung: “Ân Tu giống như một con nhím khổng lồ vậy, vũ khí trên người cậu ấy vừa sắc bén lại vừa nguy hiểm, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều cho rằng cậu ấy là một con quái vật đáng sợ. Mọi người xem cậu ấy là quái vật, lâu dần, chính cậu ấy cũng tự coi mình là như thế.”

    “Nhưng thực chất nội tâm cậu ấy vô cùng mềm mại và yếu đuối. Từng chiếc gai trên người cậu ấy chỉ là vũ khí mà quá khứ đã trao tặng để cậu ấy tự vệ mà thôi.”

    “Có ai sinh ra đã là quái vật đâu. Ân Tu không phải, những kẻ trong phó bản kia cũng không phải, chẳng qua là do hoàn cảnh đưa đẩy mà thành.”

    Dạ Nương Nương cười lạnh hai tiếng, móng tay sắc nhọn móc vào cổ áo phía sau của anh ta kéo ra, tấm lưng gầy guộc chằng chịt những vết sẹo ngang dọc hiện ra trước mắt: “Những lời này thốt ra từ miệng ngươi nghe mới bi ai làm sao. Có những kẻ trời sinh bản tính đã ác độc. Ngươi là kẻ rõ hơn ai hết, đám người trong phó bản kia, khi nguy nan ập đến, bọn chúng sẵn sàng quay sang cắn xé đồng loại.”

    Diệp Thiên Huyền cười híp mắt gật đầu: “Không phủ nhận là bà nói đúng, nhưng Ân Tu tuyệt đối sẽ không trở thành loại người đó. Vũ khí của cậu ấy hiện tại chỉ dùng để bảo vệ bản thân, nhưng rồi sẽ có một ngày, khi tìm lại được cảm xúc, sức mạnh của cậu ấy sẽ được dùng cho người mà cậu ấy muốn bảo vệ.”

    “Ân Tu ấy à, chính là hạt giống tốt nhất, tuyệt vời nhất của thị trấn này rồi.”

    Diệp Thiên Huyền vỗ vỗ tay Dạ Nương Nương, đẩy con mèo đen trên gối xuống rồi đứng dậy: “Được rồi, không tán dóc với hai người nữa, vừa đi phó bản về xong, tôi phải về ngủ đây.”

    “Chúc ngủ ngon, Dạ Nương Nương.”

    “Ngủ ngon nhé, cái cục đen thui kia.”

    Anh ta vẫy tay, xoay người rảo bước về hướng nhà mình.

    Con mèo đen ngồi xổm tại chỗ nhìn chằm chằm bóng lưng anh, rồi quay đầu kêu meo một tiếng với Dạ Nương Nương.

    “Ta hiểu rồi, cứ làm theo ý ngươi đi.” Dạ Nương Nương thở dài, gật đầu thỏa hiệp: “Dù sao những việc trong phó bản đều do ngươi quản lý, ta cũng chẳng rõ tình hình bên trong rốt cuộc ra sao.”

    Bà cúi xuống nhìn con mèo đen bên chân: “Nhưng nếu Ân Tu chết, Diệp Thiên Huyền sẽ buồn lắm đấy, như vậy cũng không sao chứ?”

    “Meo! Meo meo meo.”

    “Ngươi nói đúng… Hắn không thể cứu vớt tất cả mọi người.” Dạ Nương Nương nheo mắt nhìn về hướng nhà Ân Tu: “Có vài sự hy sinh là tất yếu.”

    Trời vừa hửng sáng, Ân Tu định bụng dậy vệ sinh cá nhân qua loa một chút rồi sang thăm Diệp Thiên Huyền.

    Cậu vừa mới ngồi dậy trên giường, cả thị trấn bỗng vang lên tiếng thông báo của hệ thống phó bản.

    【Thông báo đến toàn thể người chơi:

    Hôm nay hệ thống sẽ cập nhật một phó bản đặc biệt hoàn toàn mới, không tính vào lịch sử thông quan chính. Những người chơi có tiến độ thông quan trên 90% sẽ được ghép ngẫu nhiên vào màn chơi này. Mời tất cả người chơi nỗ lực thông quan toàn bộ các phó bản.】

    Tin tức vừa ban ra, cả thị trấn lập tức vỡ tổ.

    “Còn có vụ cập nhật phó bản nữa hả? Điêu vừa thôi chứ!!”

    “Không nằm trong tiến độ chính, chắc là giống phó bản Nhà Tù, thuộc loại phó bản đặc thù nhỉ?”

    “Tiến độ trên chín mươi mới ghép được… Cái này là cố tình hành hạ người chơi cấp cao à?”

    “Vậy Diệp lão đại lại có thêm một cái phó bản phải đi nữa hả? Rõ ràng lão đại chỉ còn thiếu mỗi cái phó bản Chung Kết thôi mà.”

    “Nếu Diệp lão đại đi thẳng tới phó bản Chung Kết, thì phó bản mới này anh em mình phải tự mò đường rồi.”

    “Sợ cái đếch gì! Tiến độ trên chín mươi mới ghép trúng, toàn là cao thủ cả rồi, ngán gì bố con thằng nào nữa.”

    “Cũng có lý.”

    Ân Tu lẳng lặng lắng nghe thông báo phó bản, sau đó đẩy cửa bước ra.

    Cửa vừa mở, cậu liền thấy ngay một món đạo cụ phó bản đặt trước thềm – vật phẩm mấu chốt để kích hoạt màn chơi. Lần trước là con búp bê váy đỏ cực kỳ giống Nhã Nhã, còn hôm nay lại là một con bạch tuộc đen thui, trên mấy cái xúc tu bé xíu còn mọc đầy mắt.

    Ân Tu ngồi xổm xuống, nhặt nó lên ngắm nghía kỹ càng. Con bạch tuộc màu đen, xúc tu chi chít mắt, thế mà lại trông có nét giống Lê Mặc thật.

    Thông thường, đạo cụ mở phó bản đều mang hình dáng của nhân vật nòng cốt của màn đó. Lần trước là bé gái váy đỏ, còn lần này cái thứ này là…?

    “Là phó bản của Lê Mặc sao?” Ân Tu không dám chắc, nhưng nhìn thì rất giống, có lẽ đây chính là cái phó bản vừa mới cập nhật kia?

    Cậu nhìn chằm chằm nó thêm vài giây, cuối cùng vẫn quyết định đem con búp bê vào phòng cất, sau đó mới đi sang chỗ Diệp Thiên Huyền.

    Diệp Thiên Huyền đang ngủ dở giấc thì bị tiếng gõ cửa đánh thức, anh ta uể oải ra mở cửa cho Ân Tu, rồi lại lười biếng bò lên giường nằm vật xuống: “Hôm qua tôi về từ phó bản muộn lắm, ngủ trễ quá.”

    “Tôi biết rồi.” Ân Tu gật đầu, quay sang quan sát căn phòng của Diệp Thiên Huyền.

    Anh ta từng bảo bản thân ghét cay ghét đắng kiểu phòng ngủ trắng toát như phòng bệnh, thế nên mới sơn quét vách tường lòe loẹt sặc sỡ, dán chi chít đủ loại phụ kiện đáng yêu. Phong cách gì cũng có một chút, trông vừa tạp nham vừa lộn xộn.

    Diệp Thiên Huyền nằm trên giường với vẻ mặt an nhiên, vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa hỏi vọng ra: “Cậu nghe thấy thông báo ban nãy chưa?”

    “Rồi.”

    “Dạo này cậu có định vào phó bản nào không?”

    Ân Tu gật đầu: “Có.”

    Diệp Thiên Huyền mở mắt nhìn cậu: “Vậy đi chung đi, tiện thể để tôi làm nốt cái hướng dẫn qua màn cho phó bản này trước khi rời đi.”

    Ân Tu nhìn anh ta với ánh mắt thản nhiên: “Mình tôi đi là được, anh cứ lo cái phó bản Chung Kết đi.”

    Diệp Thiên Huyền lười biếng ngáp dài một cái, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Cậu có chắc là mình sẽ thu thập đủ manh mối để viết được cái hướng dẫn thông quan 5 sao không đấy? Anh Tu.”

    Ân Tu: “…”

    Cái này thì cậu đúng là không dám chắc thật!

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!