Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Ân Tu vừa bước lại gần vài bước, bà cô múc cơm bên trong ô cửa đã vội vã lấy khay thức ăn dự phòng ra để chuẩn bị phần ăn cho cậu. Cái miệng tô son đỏ chót của bà ta cứ liến thoắng lầm bầm: “Lại đây, lại đây nào, dì múc thêm cho con một chút, phải ăn cho thật no nhé.”

    Ánh mắt bà ta nhìn Ân Tu tràn đầy vẻ thương yêu, những chiếc móng tay dài đỏ lỏm kẹp lấy một chai nước nhỏ đặt vào mép khay, sau đó cười híp mắt đưa qua ô cửa, nhiệt tình quá mức: “Ăn đi, ăn đi con, nếu không đủ thì cứ lại đây dì múc thêm cho nhé.”

    Ân Tu nhìn những miếng thịt đầy đặn xếp chồng lên nhau trong khay, hình như là gà rán – món ăn xa xỉ mà trước kia dù có tranh giành thế nào ở cô nhi viện cậu cũng chẳng bao giờ chạm tay tới được!

    Sau này vào trong phó bản, việc ăn uống của cậu cũng vô cùng giản dị và thanh đạm, chỉ đơn thuần là bổ sung dinh dưỡng để duy trì sự sống. Đã rất nhiều năm rồi cậu không còn được nhìn thấy những món đồ mà mình yêu thích như thế này nữa.

    Thấy Ân Tu cứ đứng ngây ra tại chỗ nhìn chằm chằm vào khay cơm, bà cô múc cơm nghi hoặc quan sát cậu, rồi lại bắt đầu lục lọi trên người mình một hồi, cuối cùng lôi ra một túi đồ nhỏ đưa qua ô cửa: “Nào, bé cưng đừng buồn nhé, dì cho con ít kẹo này.”

    Ân Tu lại bị nhét thêm một gói kẹo vào tay.

    “Đây là kẹo ạ?” Ân Tu cầm túi đồ ăn vặt đã được đóng kín lên, trông có vẻ như là kẹo dẻo.

    “Đúng rồi đó, chính dì cũng thích ăn lắm.” Bà cô múc cơm xinh đẹp mỉm cười gật đầu đầy vẻ hài lòng. Dù đôi môi đỏ chót như máu, móng tay cũng sắc nhọn đầy vẻ nguy hiểm, nhưng hơi thở tỏa ra từ bà ta lại vô cùng ôn hòa.

    So với những kẻ mặt mũi trắng bệch vô sắc khác trong trường, bà cô múc cơm này còn trang điểm đôi chút, hai gò má đỏ hây hây. Dù dáng vẻ ấy mang đến cảm giác rợn người như những hình nhân giấy, nhưng gương mặt tươi cười híp mắt lại vô tình điểm thêm vài phần sức sống.

    Ân Tu vân vê viên kẹo nhỏ rồi nhét vào trong túi áo, cậu nghiêm túc gật đầu với bà ta: “Tôi sẽ ăn mà.”

    “Được, cơm không đủ ăn thì lại tìm dì nhé.” Bà cô vẫy vẫy tay, đưa mắt tiễn biệt Ân Tu rời đi. Cái cổ dài ngoằng vươn hẳn ra ngoài ô cửa để nhìn theo cậu, trông vô cùng nổi bật giữa sảnh nhà ăn.

    Ân Tu bưng khay thức ăn ngồi vào trong góc, nhưng vừa mới đặt lưng xuống, đã có mấy người bạn học lập tức ngồi vây quanh cậu.

    Ân Tu cảnh giác lấy tay che chắn khay cơm của mình, nhưng đối phương dường như không hề có ý định tranh giành thức ăn, chúng chỉ ngồi bên cạnh nhìn cậu ăn một cách say sưa, hoặc là tìm cách bắt chuyện với cậu.

    Ân Tu vừa ăn cơm, vừa đáp lại lời chúng một cách lấy lệ.

    Hương vị của đồ ăn rất đỗi bình thường, Ân Tu chẳng cảm thấy có vấn đề gì, ngược lại còn thấy rất ngon nên đã ăn nhiều hơn một chút. Trong suốt cả bữa ăn, đám bạn học dị quái hình thù kỳ dị kia chưa từng có ý định từ bỏ việc bắt chuyện với cậu, những ánh mắt dõi theo cậu cũng chẳng hề ngơi nghỉ dù chỉ một khắc.

    Khán giả trên kênh bình luận vừa nhìn Ân Tu ăn cơm, vừa liếc sang khung hình của những người chơi khác. Có một số ít người đã xếp hàng ở quầy của dị quái, để rồi ngay trong khi đang ăn, cơ thể họ bắt đầu dần biến dạng, ngày càng chẳng còn giống con người. Trong khi đó, đa số người chơi có thói quen tìm tòi tự nhiên cũng sờ được tới ô cửa đặc biệt trong góc kia, và qua sự kiểm chứng của phần lớn mọi người, đồ ăn ở đây quả thực không hề có vấn đề gì.

    Các bà cô múc cơm ở tất cả các ô cửa đó đều đối xử rất tốt với họ, thế nhưng chỉ có mỗi Ân Tu và Diệp Thiên Huyền là nhận được kẹo.

    “Ái chà, đứa nhỏ đáng thương này, sao mà yếu ớt quá vậy con, nhìn mà thấy xót hết cả ruột gan.” Bà cô múc cơm nhìn Diệp Thiên Huyền đang đứng trước quầy ho khù khụ không dứt, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương: “Phải biết tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”

    Diệp Thiên Huyền ho xong bèn hắng giọng một cái, sau đó mỉm cười hỏi thăm: “Con cảm ơn dì đã quan tâm, dì thực sự vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng quá.”

    Được khen một câu, bà cô múc cơm lộ rõ vẻ hân hoan: “Bao nhiêu là học sinh mà chỉ có mỗi con là dẻo miệng nhất thôi, để dì múc cho con thêm nhiều chút nữa nhé.”

    “Vâng ạ, con cảm ơn dì.” Diệp Thiên Huyền vừa đáp lời, vừa ghé sát vào ô cửa để nhìn ngó vào bên trong, đảo mắt quan sát căn bếp phía sau: “Dì ơi, đường ruột của con không được tốt cho lắm, mấy món này của dì có còn tươi không ạ? Con chỉ sợ ăn vào lại đau bụng thôi.”

    Bà cô múc cơm vừa xới thức ăn vừa gật đầu lia lịa: “Con cứ yên tâm đi, cơm canh của dì đều tươi sạch cả, tất cả rau củ đều được chuyển đến ngay trong ngày luôn đó nha.”

    Diệp Thiên Huyền nheo mắt đầy suy tư. “Trong ngày”, nghĩa là có một nguồn cung ứng rau củ quả đặc thù nào đó phải không nhỉ? Cổng trường không ra được, nhưng biết đâu khu bếp sau của nhà ăn trường học cũng là một con đường có thể thám thính được đấy.

    “Con cảm ơn dì ạ, dì vất vả quá, ngày nào đi làm cũng mệt lắm đúng không dì.” Diệp Thiên Huyền chống cằm nhìn bà cô trẻ đang múc cơm bên trong: “Dì xinh đẹp thế này thì phải nhớ đi ngủ sớm dậy sớm thì mới giữ được nhan sắc mãi nha dì.”

    Bà cô múc cơm thẹn thùng lấy tay che mặt: “Dì xinh lắm hả con?”

    Diệp Thiên Huyền gật đầu không chút do dự: “Tất nhiên là đẹp rồi ạ, dì chẳng có tí quầng thâm mắt nào, trông vừa trẻ trung da dẻ lại còn đẹp nữa.”

    Bà cô múc cơm hơi ngại ngùng: “Đó là vì dì cứ đến giờ là tan làm đi ngủ ngay ấy mà, tầm lúc các con ăn xong là dì cũng thong thả rồi.”

    “Hóa ra là vậy, thế thì giờ tan làm cũng sớm quá dì nhỉ, hèn gì dì cứ ngủ sớm dậy sớm nên mới xinh đẹp như vậy.” Diệp Thiên Huyền thầm tính toán, trong thông báo yêu cầu rõ ràng học sinh bắt buộc phải quay về ký túc xá vào lúc chín giờ, vậy thì ít nhất là sau chín giờ tối, nhà ăn sẽ ngừng hoạt động, chắc là lúc đó sẽ chẳng còn ai nữa đâu nhỉ?

    Diệp Thiên Huyền còn định hỏi thêm gì đó, nhưng bà cô múc cơm đã đưa khay thức ăn ra: “Nào, ăn sớm rồi còn về ký túc xá sớm nhé.”

    Anh ta mỉm cười gật đầu, rồi nhìn vào một gói kẹo nhỏ đặt trong khay thức ăn: “Dì ơi, cái này là món gì thế ạ?”

    “Là món quà dì tặng cho đứa nhỏ dẻo miệng đấy.” Bà cô múc cơm cười híp mắt nhìn anh ta: “Mấy đứa nhỏ vừa xinh trai lại vừa khéo mồm khéo miệng là dì thích nhất luôn.”

    Diệp Thiên Huyền lẳng lặng nhét gói kẹo vào túi áo, gương mặt hiện rõ vẻ hiền lành và ngoan ngoãn: “Con cảm ơn dì ạ.”

    Anh ta vừa quay đi đã nhanh chóng chuyển những thông tin vừa moi được cho kênh bình luận để họ báo lại với Ân Tu.

    Tin tức thì đúng là do anh ta nghe ngóng được thật đấy, nhưng cái trò mạo hiểm đi thám thính kia thì anh ta chẳng dại gì mà tự mình dấn thân vào đâu.

    Trên đường đi ăn, anh ta còn tiện tay dùng tin tức này đổi lấy mấy món đạo cụ phòng ngự từ những người khác. Đợi lát nữa lại từ phía Ân Tu tìm hiểu tình hình khu bếp sau, thế là chẳng cần động tay động chân cũng thu thập đủ thông tin, lại còn có thêm đạo cụ bỏ túi, quả thực là một vụ làm ăn vô cùng hời.

    Sau khi rời khỏi nhà ăn, Ân Tu nhìn thấy giữa bầu trời đen kịt chợt có một tia chớp xẹt qua, kèm theo đó là tiếng sấm rền vang.

    Luồng sáng trắng lòa trong phút chốc soi rọi cả ngôi trường rồi lại từ từ lịm tắt. Ngay cả những cơn gió thổi qua trường cũng mang theo cái lạnh ẩm thấp thấm thía, dường như trời sắp đổ mưa đến nơi rồi.

    Ân Tu men theo con đường rực sáng ánh đèn đi về phía ký túc xá. Bản thân cậu cũng không biết phòng của mình nằm ở đâu, nhưng cậu đã theo bản năng mà chọn những căn phòng không có bóng dáng dị quái. Sau khi đi quanh quẩn trong cả tòa ký túc xá hồi lâu, cậu mới tìm được một căn phòng trống không có dị quái cư ngụ.

    Cậu bước vào phòng, tìm thấy những bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân được đặt dưới gầm mỗi chiếc giường, sau đó đi tới khu vệ sinh chung để rửa mặt súc miệng. Trên đường đi, cậu nhận được không ít lời mời gọi từ các “bạn học”.

    “Có muốn qua phòng ký túc của tớ ở không nè?”

    “Muốn ngủ chung với tớ không?”

    “Phòng của tớ ít người lắm đấy.”

    “Phòng của tớ còn yên tĩnh hơn cơ.”

    Ân Tu vẫn luôn đáp lại một cách lấy lệ, sau khi vội vàng vệ sinh cá nhân xong liền chạy biến về phòng ký túc của mình. Việc đầu tiên cậu làm là khóa cửa đóng cửa sổ, rồi kéo rèm che lại. Thao tác này cậu đã thực hiện mỗi ngày trong suốt nhiều năm ở trấn nhỏ, nên bản thân cậu đã quá đỗi quen thuộc rồi.

    Trong phòng ký túc có bốn chiếc giường, cậu tắt đèn rồi chọn đại lấy một chiếc nằm xuống.

    Nhìn đăm đăm lên trần nhà tối đen như mực, Ân Tu chẳng tài nào chợp mắt được.

    Chẳng hiểu vì sao, giữa ngôi trường đầy rẫy lũ dị quái nhung nhúc này, cậu vẫn cảm thấy bản thân còn cô độc hơn cả những phó bản trước đây. Có lẽ là vì nơi này chỉ có mỗi mình cậu, đến cả một người có thể trò chuyện bình thường cũng chẳng tìm ra.

    Việc lúc nào cũng phải đáp lại đám dị quái quanh mình, lại vừa phải duy trì sự cảnh giác cao độ khiến cậu cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

    Ân Tu chậm rãi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ẩm đang bủa vây khắp căn phòng.

    Bên ngoài cửa sổ bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa rơi lộp bộp va dồn dập vào mặt kính, nghe như thể có vô số người đang gõ lên cửa sổ vậy.

    Hành lang ngoài cửa im phăng phắc, cả ngôi trường hoàn toàn chìm vào trong màn đêm tĩnh mịch.

    Ân Tu rúc sâu vào trong chăn, ý thức mơ màng trong giây lát, bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

    Giữa tiếng mưa rơi trong đêm tối, một tiếng bước chân bất thường bỗng nhiên xuất hiện ngoài hành lang ký túc xá.

    Ân Tu “xoạt” một cái mở bừng mắt, tiếng bước chân này nghe có chút quen tai.

    Trong đêm mưa, nơi hành lang dài u tối im phăng phắc, tiếng bước chân khẽ khàng kia dường như mang theo mục đích rõ ràng, chậm rãi nương theo tiếng mưa mà tiến lại gần nơi này.

    Tiếng bước chân chậm rãi và kéo dài, từng bước, từng bước một tiến tới, cho đến khi dừng hẳn trước cửa phòng cậu.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!