Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Đứa học sinh dị quái ngơ ngác nhìn Ân Tu đang lạnh lùng đứng ngay cửa lớp.

    Dù quy định của trường chỉ ghi là không được tranh chấp, không được sát hại bạn học, chứ chẳng hề cấm đe dọa bạn mình, nhưng vừa bước vào lớp đã bị một thanh đao kề cổ thì đúng là nó chưa từng nghĩ tới bao giờ.

    “Giúp tôi làm bài tập một chút nhé?” Ân Tu cất lời chào hỏi đầy thân thiện, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo nhìn nó chằm chằm: “Tay tôi hơi bất tiện, hình như bị thương rồi, hoàn toàn không làm bài được.”

    Đứa học sinh liếc nhìn bàn tay đang cầm đao của Ân Tu. Tay thì kêu bị thương, thế mà vẫn cầm đao đe dọa dị quái chẳng trượt phát nào, đúng là đáng sợ hết chỗ nói.

    Đứa dị quái cố nặn ra một nụ cười: “Được chứ, dù sao chúng ta cũng là bạn tốt mà.”

    Nó nhận lấy quyển vở của Ân Tu, dưới sự “trợ giúp” của thanh đao, lủi thủi ngồi sang một bên làm bài tập.

    Ngay trước khi chuông vào lớp reo, đứa học sinh kia đã làm xong bài tập cho Ân Tu. Cậu nhận lấy rồi kiểm tra kỹ lưỡng xem có chỗ nào bị bỏ sót không, nhưng vẫn chưa chịu bỏ đao xuống mà lại ngước mắt nhìn nó: “Đưa bài tập của cậu sang đây cho tôi xem chút.”

    Dị quái chẳng hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay về bàn tìm quyển vở của mình đưa cho Ân Tu.

    Cậu quay lưng đi, mở cả hai quyển vở ra cho Lê Mặc xem có chỗ nào khác biệt không, sau khi xác nhận xong xuôi mới trả lại cho người bạn học kia.

    Chủ yếu vẫn là vì cẩn tắc vô ưu (Cẩn thận thì không phải lo âu).

    Khán giả trên kênh chat thấy vậy cũng vội vàng chạy sang báo cho Diệp Thiên Huyền, bảo anh ta cũng mau mau kiểm tra lại bài tập đi.

    Tiếng chuông vào lớp vừa dứt, đám học sinh còn đang lảng vảng bên ngoài vội vã chạy vào phòng, ổn định chỗ ngồi. Cô giáo cũng thong thả bước vào từ cửa sau, cái thân hình mảnh khảnh chậm rãi cọ sát trên trần nhà tiến về phía bục giảng.

    “Trước khi bắt đầu buổi học, tôi sẽ kiểm tra bài tập đã giao ngày hôm qua.” Đúng như dự đoán, cô giáo bắt đầu đi kiểm tra bài.

    Cô nàng chi chít mắt kép ngồi cạnh khẽ huých vào khuỷu tay Ân Tu: “Cậu làm bài tập chưa?”

    Ân Tu gật đầu.

    Cô nàng có vẻ rất ngạc nhiên, nhưng cũng chẳng nói gì thêm mà quay đi chỗ khác.

    Trong lớp vang lên tiếng lật giấy sột soạt, mọi người đều lấy sách vở và bài tập bày sẵn lên bàn, rồi cô giáo sẽ đi kiểm tra từng người một.

    Đang đi, cô giáo bỗng khựng lại bên bàn của một học sinh, giận dữ quát hỏi: “Sao chỉ có mỗi vở bài tập? Sách giáo khoa đâu rồi!”

    Tên học sinh dị quái kia dở khóc dở cười, bốn cánh tay xoắn lại vào nhau đầy lúng túng: “Em chẳng biết nó biến đâu rồi nữa… Vừa vào lớp đã thấy mất tiêu rồi…”

    Ánh mắt sâu thẳm của Ân Tu thoáng nhìn về phương xa, cậu chẳng biết gì hết nha.

    Cô giáo hằm hằm nhìn tên học sinh dị quái, khóe miệng từ từ nhếch lên: “Không có sách thì học hành kiểu gì? Không học được thì không phải là học sinh của tôi.”

    Mụ ta đột nhiên há miệng ngoạm một cái, nuốt chửng đứa học sinh vào bụng.

    Khán giả trên kênh chat kinh hãi, vội vã báo ngay cho Diệp Thiên Huyền rằng sách giáo khoa là thứ vô cùng quan trọng.

    Đây hẳn là một thông tin mà Diệp Thiên Huyền khó lòng nắm bắt được, bởi lẽ người bình thường chẳng ai lại đi xé sách của kẻ khác bao giờ…

    Lũ dị quái trong lớp đều run như cầy sấy, chỉ có Ân Tu là đăm chiêu suy nghĩ. Xem ra cả vở bài tập lẫn sách giáo khoa đều phải mang về ký túc xá và không được làm mất, có khi đây chính là thứ dùng để chứng minh sự tồn tại của bọn họ, như là thẻ học sinh vậy.

    Nhưng ký túc xá cũng chẳng an toàn chút nào. Đêm nay cậu còn phải đi tìm bà dì ở nhà ăn, thế nên nhất định phải mang theo bên người. Chỉ là không biết giấu ở đâu để tuyệt đối không bị rơi mất đây…

    Ân Tu chầm chậm hạ mắt nhìn xuống ống tay áo của mình, cậu nhớ mang máng là Lê Mặc vừa có thể nuốt đồ, lại vừa có thể nhả đồ ra được, đúng không nhỉ?

    Đang lúc mải mê suy nghĩ, cô giáo đã bước đến bên cạnh cậu. Mụ chăm chú lật xem quyển vở bài tập của Ân Tu, rồi lại nhìn xoáy vào cậu để quan sát thật kỹ, đôi lông mày nhíu chặt lại.

    Có kẻ chưa hề biến đổi mà lại làm được bài tập, chắc chắn có vấn đề!

    Thấy cô giáo vẫn đang dán mắt vào nét chữ trong quyển vở, Ân Tu lẳng lặng nắm lấy chuôi đao bên hông, hững hờ nhìn mụ: “Thưa cô, có vấn đề gì sao?”

    Ánh mắt cậu âm u lạnh lẽo, đầy vẻ đe dọa.

    Quy tắc chỉ ghi là không được giết bạn học, chứ đâu có nói không được giết mụ này đâu nhỉ?

    Cô giáo nhíu mày nhìn thẳng Ân Tu, sắc mặt mụ vô cùng khó coi, nhưng sau cùng mụ cũng chẳng dám vạch trần vấn đề của bài tập mà chỉ lạnh lùng buông một câu: “Em đúng là chẳng thay đổi chút nào nhỉ.”

    Nói rồi mụ bước qua chỗ cậu để kiểm tra người tiếp theo.

    Ân Tu mặt không cảm xúc gấp quyển vở bài tập lại.

    Chẳng thay đổi chút nào? Chắc là cậu chưa từng gặp con dị quái này bao giờ đâu nhỉ?

    Ân Tu cố sức hồi tưởng, rồi cậu chợt nhận ra mình đã quên mất rất nhiều chuyện, bao gồm cả vô số phó bản trước đây nữa, biết đâu chừng cậu từng gặp con dị quái này thật cũng nên.

    Sau khi kiểm tra bài tập xong, cô giáo lững thững quay về bục giảng, bắt đầu tiết học Nhân chủng học của ngày hôm nay.

    Ân Tu không được nghe giảng nên chỉ đành dùng tay trái bịt tai lại, giả vờ như đang chống cằm suy nghĩ, rồi thì thầm một câu với Lê Mặc: “Anh cứ nói bừa chuyện gì đó đi.”

    Lê Mặc từ ống tay áo thò ra một mẩu nhỏ xíu, khẽ cắn nhẹ vào tai Ân Tu rồi bắt đầu lải nhải không ngừng.

    Đại khái là anh ta đang kể về việc mình đã vất vả thế nào mới tìm được Ân Tu.

    Theo lời kể của Lê Mặc, Ân Tu quả thực đã bị kéo vào một khu vực đặc thù bên trong phó bản này. Phó bản vẫn là phó bản gốc, nhưng không gian lại độc lập, thời gian cũng bị chậm lại đôi chút, như thể bị một luồng sức mạnh đặc biệt vây hãm, rất khó để xâm nhập.

    Giữa hai không gian chỉ có duy nhất một điểm kết nối, chính là dãy nhà dạy học vốn bị cấm ra vào khi đến buổi khuya. Chỉ cần ở lại đây cho tới sáng sớm thì sẽ có cơ hội đặt chân vào nơi Ân Tu đang đứng.

    Sau khi nghiên cứu các quy tắc và thông báo của phó bản, Diệp Thiên Huyền khẳng định dãy nhà dạy học vốn bắt buộc phải rời khỏi lúc chín giờ tối chắc chắn có điểm kỳ quái, cộng thêm việc những dòng chữ trên bảng đen có thể truyền tới chỗ Ân Tu, anh ta nghi ngờ nơi này chính là điểm kết nối, nên đã để Lê Mặc một mình đến đây thử nghiệm vào ban đêm.

    Lê Mặc tự chia nhỏ bản thân thành nhiều mẩu phân thân, túc trực trong mỗi lớp học, dọc theo từng hành lang để tìm kiếm Ân Tu. Kết quả là khi trời hửng sáng, chỉ có mình Ân Tu đặt chân vào dãy nhà dạy học, thế nên mẩu phân thân ở cùng hành lang với cậu mới chui được vào không gian này.

    Ân Tu gật đầu, trong lòng đã hiểu được đại khái.

    Nếu ở lại dãy nhà dạy học qua đêm, đồng thời gặp được Ân Tu tại đó thì có thể tiến vào nơi này, nhưng xem ra cơ hội chỉ có duy nhất một lần.

    Cậu đã biết cách vào rồi, nhưng vẫn chưa rõ liệu cách này có giúp mình ra ngoài được không, còn phải đợi đến đêm nay thử lại một phen mới biết.

    Đương mải mê với những suy nghĩ miên man, chuông tan học đã vang lên tự lúc nào chẳng hay.

    Dãy nhà dạy học không có đồng hồ, ngoài cửa sổ cũng chỉ một màu đen kịt, chẳng có chút ánh sáng nên không thể xác định được thời gian. Ân Tu cảm thấy mình chỉ ngồi đó một lúc, rồi một tiết học kết thúc và chuông báo tan học vang lên. Mỗi ngày chỉ có một tiết, học xong là nghỉ, thế là hết một ngày.

    Bảy ngày trong phó bản này trôi qua nhanh hơn cậu tưởng.

    Chuông tan học vừa reo, cô giáo liền bước thẳng ra ngoài. Khi Ân Tu thắc còn đang thắc mắc sao hôm nay không có bài tập, cô nàng mắt kép cùng bàn đã đưa sang một quyển vở mới: “Đây là bài tập hôm nay, tớ chép lại giúp cậu rồi, ngày mai nhớ nộp nhé.”

    Chẳng biết từ lúc nào, quyển vở bài tập của Ân Tu đã bị cô nàng cầm lấy, rồi chép sẵn bài vào trang thứ hai.

    Ân Tu lặng lẽ nhận lấy, gật đầu đáp: “Cảm ơn cậu.”

    “Không có gì đâu, chúng mình là bạn tốt mà.” Cô nàng cười híp mắt: “À, lần sau vào lớp đừng có thẫn thờ như vậy nữa nhé, cô giáo cứ nhìn chằm chằm vào cậu suốt đấy.”

    “Ừ.” Ân Tu nhạt giọng đáp lại, cậu thu dọn sách vở rồi quay người rời khỏi phòng học.

    Trước sự lạnh lùng của Ân Tu, cô nàng nọ chẳng hề tỏ ra giận dữ mà vẫn cười híp mắt nhìn cậu rời đi, lại còn thân thiện vẫy vẫy tay chào.

    Chờ khi đã đi xa, Lê Mặc mới thò đầu ra từ ống tay áo của Ân Tu: “Lúc nãy vào tiết, cô ta… cứ dùng… mấy con mắt bên hông… nhìn chằm chằm vào cậu.”

    Sau đó anh ta mới chốt một câu trọng điểm: “Tôi ghét cô ta!”

    Ân Tu hững hờ vuốt ve chóp xúc tu vừa thò ra: “Đừng lo, tôi cũng chẳng thích cô ta đâu. Cô ta cứ bắt tôi phải tập trung nghe giảng, lại còn chép bài hộ, có vẻ như đang âm thầm ép tôi phải hòa nhập vào môi trường này, điều đó không tốt chút nào.”

    Chóp xúc tu được vuốt ve liền lắc lư đung đưa, nghe xong câu trả lời mới hài lòng rụt trở vào.

    Có một người bạn trai lý trí đúng là tốt nhất, chẳng lo bị mấy thứ quái lạ ngoài kia dụ dỗ mất.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!