Chương 123: Hình Dạng Mà Một Con Người Nên Có
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Cậu nhìn sang cô nàng mọc đầy mắt kép ở bàn bên cạnh, định bụng nhờ nó xem hộ tấm bảng quy tắc trên tường. Thế nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, cô giáo trên bục giảng đã trừng mắt sắc lẹm nhìn cậu: “Không được nói chuyện riêng trong giờ học!”
Ân Tu lúc này vẫn chưa nắm chắc được quy tắc của nhà trường nên hành xử có phần kín kẽ và cẩn trọng hơn. Cả lớp chỉ có mình cậu đứng nên cực kỳ nổi bật, nhất cử nhất động đều bị nhìn thấu mồn một, thế nên cậu dứt khoát đợi đến lúc tan học mới hỏi.
Khi phòng học đã im ắng trở lại, cô giáo mới bắt đầu giảng bài.
“Hôm nay chúng ta tiếp tục học về Nhân Chủng Học, cả lớp lật sang trang ba mươi lăm cho tôi.”
Tiếng lật sách loạt xoạt đồng loạt vang lên theo lời cô giáo, sau đó lũ dị quái im bặt, chờ đợi bài giảng bắt đầu.
“Ai cũng biết con người vốn có rất nhiều con mắt. Tùy vào mỗi cá nhân mà phần lớn nhân loại sẽ sở hữu từ ba, bốn đến năm con mắt và chúng đều mọc dọc. Ngoài ra, con người có bốn đến năm cánh tay để thuận tiện cho việc lao động hay giải trí, đồng thời có tám cái chân để tiện cho việc đi lại.”
Vừa nói, cô giáo vừa dừng lại đôi chút rồi khẽ ho hắng vài tiếng. Những mẩu thịt vụn lẫn trong nước bọt bắn tung tóe lên mặt đám học sinh ngồi hàng đầu.
Cô thản nhiên quệt miệng, đám học sinh cũng tỉnh bơ lau mặt mình.
Đoạn, cô giáo tiếp tục giảng:
“Chúng có lịch sử lâu đời, sở hữu thân hình đồ sộ phục vụ cho chiến tranh, đồng thời có cả mang và phổi để thở được dưới nước. Con người là sinh vật không ngừng tiến hóa và thích nghi tốt nhất với môi trường.”
“Và chúng ta, chính là con người.”
Ân Tu nhíu mày, lòng đầy mông lung.
Nhưng cô giáo vẫn miệt mài giảng giải, đám học sinh bên dưới cũng nghe rất chăm chú. Cái giọng nói lanh lảnh ấy vang vọng khắp phòng học tĩnh lặng, đồng thời cũng len lỏi từng chút một, xâm chiếm lấy tâm trí con người.
Cô giáo vặn vẹo thân hình mảnh khảnh nhưng cao lêu nghêu của mình, xoay người vẽ lên bảng đen một “con người” hoàn toàn biến dạng. Khắp mình mẩy nó mọc đầy đầu, tay và chân, vặn xoắn lại như một cơn lốc, gần như không thể nhận ra đó là một hình người, thậm chí nếu nhìn lâu còn thấy váng đầu hoa mắt.
Ân Tu mới liếc qua một cái đã cảm thấy đầu óc choáng váng, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Thế nhưng giọng của cô giáo vẫn cứ liên tục vang lên: “Nước mắt của con người có màu đen, nước bọt là màu đen, và máu cũng đều cùng một loại màu đen như vậy. Trong cơ thể nhân loại không có dịch thể màu đỏ, cũng chẳng có loại chất lỏng nào trong suốt cả.”
“Khi đạt đến trạng thái hoàn chỉnh, cơ thể của con người sẽ chẳng còn mạch máu hay xương cốt gì nữa, thứ duy nhất tồn tại chỉ là những gì được sinh ra sau khi cộng hưởng với thần linh mà thôi.”
“Các em hiện giờ vẫn còn nhỏ nên trong người vẫn còn máu thịt và xương cốt, đợi khi các em trưởng thành rồi, những thứ yếu ớt đó sẽ không còn nữa đâu.”
Theo lời giảng giải ngày càng điên rồ của cô giáo, Ân Tu dường như không còn đứng vững nổi nữa. Cậu đột ngột nghiêng đầu, suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất vì choáng váng, cũng may là kịp bám lấy cái bàn mới miễn cưỡng đứng trụ lại được.
“Sao thế?”
Vì cú lảo đảo của Ân Tu, âm thanh trong phòng học bỗng im bặt. Những ánh mắt của học sinh và cô giáo đồng loạt đổ dồn về phía cậu.
Ân Tu vẫy vẫy tay ra hiệu, cảm thấy bản thân không thể nghe thêm được nữa, cậu vội vàng lên tiếng: “Thưa cô, sức khỏe em vốn không tốt, giờ lại phát bệnh rồi, thấy trong người cứ khó chịu sao ấy ạ.”
Cô giáo lẳng lặng khoát tay, có vẻ đã quá quen với cái đám học sinh lắm chuyện trong giờ học này rồi: “Không khỏe thì cứ xuống phòng y tế xem sao đi, tiết sau nhớ phải đến đúng giờ đấy.”
“Vâng.” Ân Tu gật đầu một cái rồi lập tức tháo chạy khỏi phòng học.
Ra đến hành lang, cách xa âm thanh trong lớp, cậu mới hít một hơi thật sâu. Cảm giác đầu óc căng phồng, u mê cũng theo đó mà dịu bớt đi ít nhiều.
Ân Tu nheo mắt nhìn kênh chat, khi nhìn thấy những dòng thông tin lướt nhanh ở góc trên bên phải, cậu mới chợt nhận ra mình vẫn còn kênh chat để xem. Chẳng hiểu vì sao từ lúc vào lớp, chuông vừa reo là cậu lại quên bẵng đi mất.
“Anh Tu, anh Tu! May mà anh thoát ra khỏi phòng học rồi! Tuyệt đối không được nghe cô giáo giảng bài đâu!”
“Nguy hiểm quá, may mà anh Tu ra ngoài kịp lúc!”
“Tôi xem ở các khung hình khác, ngoại trừ Diệp lão đại ra thì đại đa số những người chơi nghe giảng đều gặp họa rồi.”
“Cái phó bản này thật sự quá kinh khủng!”
Ân Tu đầy vẻ hoang mang, đứng ở góc lối lên xuống cầu thang để trấn tĩnh lại, nhìn kênh chat bắt đầu nhao nhao giải thích về những gì họ vừa chứng kiến.
Sau khi tiếng chuông trường vang lên, phần lớn người chơi đều chọn vào lớp học. Chỉ có một vài kẻ cứng đầu còn lảng vảng bên ngoài là bị con quái vật màu đỏ giết chết, thấy vậy, những người chơi đang lưỡng lự còn lại gần như ngay lập tức đều chọn tiến vào phòng học.
Vào đến lớp rồi thì dĩ nhiên phải ngồi nghe giảng bài, nhiều người chơi chọn ngồi xuống, một số đứng, hoặc ngồi xổm ở trong góc phòng.
Giáo viên vừa bắt đầu giảng bài là bọn họ liền lắng nghe, nghe nó diễn giải về việc con người vốn dĩ nên có hình dạng như thế nào.
Ngay sau đó, kênh chat kinh hoàng phát hiện ra những người chơi kia vừa chăm chú nghe giảng, vừa bắt đầu chậm rãi vặn xoắn thân hình của mình, trở nên ngày càng giống với lũ dị quái xung quanh. Đáng sợ hơn cả là bản thân họ không hề nhận ra mình đã thay đổi, họ còn cho rằng vốn dĩ mình phải trông như thế này, chỉ có những người khác là trở nên kỳ quặc mà thôi.
Sau khi tan học, Diệp Thiên Huyền lạnh lùng nhìn gã người chơi vừa mới mọc thêm cánh tay thứ ba ngay trước mặt mình. Anh phả một ngụm khói thuốc vào mặt hắn rồi cười hỏi: “Này cậu, cậu có còn nhớ mình vốn là người chơi không đấy?”
Kẻ đối diện gật đầu lia lịa đáp: “Tất nhiên rồi, tôi chắc chắn nhớ rõ mình là người chơi mà, có điều sao anh lại trở nên kỳ quặc thế kia? Chậc, có mỗi hai con mắt trông tởm chết đi được.”
Diệp Thiên Huyền lẳng lặng nhìn chằm chằm vào ba con mắt của hắn, sau đó anh gẩy nhẹ tàn thuốc rồi hất cằm về phía tấm bảng quy tắc vốn dĩ không đọc hiểu nổi trên tường: “Giờ cậu có đọc hiểu được mấy dòng kia không?”
Gã người chơi trước mặt anh ngoái đầu nhìn về phía bức tường: “Đó chẳng phải là quy tắc của nhà trường sao? Sss… tôi nhớ lúc trước mình còn nhìn chẳng hiểu gì cơ mà.”
“Giờ thì cậu đọc hiểu được rồi đấy nhỉ…” Diệp Thiên Huyền đầy thâm ý nhìn hắn: “Đọc cho tôi nghe thử xem nào?”
“Tại sao tôi phải đọc cho anh nghe—” Người chơi kia còn chưa kịp lầm bầm xong thì lại bị Diệp Thiên Huyền phả thẳng một ngụm khói thuốc vào mặt.
Làn khói tím chậm rãi tan vào không trung, gã người chơi đó ngoan ngoãn nheo mắt nhìn bảng quy tắc trên tường, bắt đầu đọc từng câu một cho Diệp Thiên Huyền nghe.
“Quy tắc nhà trường:
1. Đối với bạn học mới, nhất định phải nhiệt liệt chào đón.
2. Tuyệt đối không được gây gổ hay sát hại bạn học trong khuôn viên trường.
3. Mỗi ngày đều bắt buộc phải lên lớp để nghe giảng viên dạy bảo.
4. Nghiêm cấm mọi hành vi chèn ép hay tẩy chay bạn học.
5. Khi bạn học chào hỏi thì phải đáp lại, không được phớt lờ.
6. Phải nhận quà của bạn học tặng, tuyệt đối không được từ chối.
7. Trước khi lễ tốt nghiệp diễn ra, không ai được rời khỏi cổng trường.”
Diệp Thiên Huyền vừa nghe quy tắc vừa ghi chép lại, đồng thời nhờ kênh chat truyền đạt lại từng điều một cho bên phía Ân Tu.
“Mỗi ngày đều phải đến phòng học để nghe giảng viên dạy bảo… nghĩa là bắt buộc phải lên lớp sao?” Ân Tu vừa ghi chép quy tắc vừa thầm phân tích.
Xem ra tiết học của cô giáo đó là bắt buộc, nhưng không được phép lắng nghe lời cô ta một cách nghiêm túc, nếu không nhận thức của bản thân về con người sẽ bị thay đổi mất.
Giờ thì Ân Tu đã hiểu quy tắc thông quan điều thứ nhất có ý nghĩa là gì rồi.
【 Vào lúc tốt nghiệp, xin hãy rời khỏi phó bản với hình hài vốn có của con người. 】
Phải trụ lại cái nơi quái gở này suốt bảy ngày trời, ngày ngày đều phải đối mặt với đám bạn học toàn là dị quái, lại còn bị những tiết học kia bào mòn nhận thức từng chút một… thì để sau một tuần mà vẫn còn nhớ rõ hình hài vốn có của mình, không để bản thân bị biến chất chút nào… quả thực là một điều không tưởng.
“Diệp Thiên Huyền vẫn còn ở phòng học lớp A tầng một sao?” Ân Tu bắt đầu lên tiếng hỏi sau khi đã ghi chép xong các quy tắc.
Làn đạn rần rần đáp lời: “Đúng thế, Diệp lão đại vẫn đang ở lớp A, phía bên anh ấy còn có rất nhiều người chơi bình thường nữa.”
Ân Tu lẳng lặng nhìn về phía lớp học và hành lang bên mình.
Không có, chẳng có lấy một ai.
Bất kể là Diệp Thiên Huyền hay những người chơi bình thường đều hoàn toàn vắng bóng, bên cạnh cậu lúc này chỉ toàn là dị quái mà thôi.
E là phó bản này đã tách biệt cậu với những người chơi khác ngay từ khoảnh khắc cậu bước chân vào đây rồi.
0 Bình luận