Chương 132: Con đối xử với dì tốt quá, dì thích con rồi đấy
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi p>
Follow để theo dõi bản dịch. p>
Sau khi tan học, Ân Tu đợi đám học sinh đi sạch mới đứng nép vào góc hành lang, đưa sách vở ra trước mặt Lê Mặc: “Há miệng ra.” p>
Cái miệng trên xúc tu đột ngột há to định ngoạm xuống thì bị Ân Tu vạch ra giữ lại: “Chỉ được nuốt, không được nhai, lát nữa còn phải nhả ra cho tôi đấy.” p>
Lê Mặc: … Được thôi. Nó thu đống răng trong khoang miệng lại rồi nuốt chửng quyển sách vào bụng. p>
Lúc này Ân Tu mới yên tâm rời khỏi dãy nhà dạy học để đi đến nhà ăn. Dù Lê Mặc có lỡ miệng nhai nát không nhả ra được thì cậu chỉ việc quay lại lấy của mấy con dị quái khác là xong, dù sao bàn học trong trường cũng nhiều vô kể. p>
Vừa tới nhà ăn, lũ dị quái khi thấy Ân Tu thì vẫn hưng phấn như mọi khi, chúng hớn hở vây quanh cậu hỏi han đủ điều với giọng điệu đầy hào hứng. p>
Đối mặt với những gương mặt vặn vẹo đang sáp lại gần, Ân Tu chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, phớt lờ như chưa từng thấy. Ngược lại, đám xúc tu trong ống tay áo cứ không ngừng ngọ nguậy muốn chui ra ngoài, bị cậu dùng sức ấn chặt lại. Cậu mặt không cảm xúc đi tới ô cửa suất ăn tiếp tế dành cho người khuyết tật để lấy cơm. p>
“Đứa trẻ ngoan, nhớ tới tìm dì sau khi dì tan làm nhé.” Bà cô múc cơm cười híp mắt dặn dò, múc cho Ân Tu thật nhiều cơm. p>
Ân Tu gật đầu, bưng khay cơm về phía góc phòng, xua đuổi đám học sinh dị quái đang lởn vởn xung quanh. p>
“Bọn chúng lạ quá đi.” Một sợi xúc tu thò ra khỏi ống tay áo, để lộ một con mắt giận dữ nhìn lũ quái vật đang chằm chằm theo dõi Ân Tu từ phía xa: “Chúng nó thật kỳ quái!” p>
“Quả thực là vậy.” Ân Tu hững hờ đáp lại, đút một cái đùi gà vào cái miệng đang lảm nhảm của Lê Mặc, miệng nhỏ lập tức im bặt. p>
“Ngon không?” Cậu khẽ hỏi, nét mặt trở nên ôn hòa. p>
Lê Mặc nhai rôm rốp, thưởng thức thật kỹ rồi đáp: “Ngon lắm.” p>
Ân Tu khẽ nheo mắt: “Đây là món tôi thích ăn đấy.” p>
Sợi xúc tu nhỏ trong ống tay áo lập tức hớn hở khua khoắng, quên hẳn lũ quái vật phía xa: “Tôi muốn ăn thêm nữa!” p>
“Được.” Ân Tu gật đầu, lại đút thêm cho anh ta một cái nữa. p>
Sau khi đưa cơm cho Ân Tu, bà cô múc cơm bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm. Dù sao trong cả cái trường này cũng chỉ có mỗi Ân Tu là ghé qua ô cửa này, hơn nữa cậu ăn một khay là đủ rồi. p>
Thế nhưng hôm nay Ân Tu lại bưng cái khay trống không xuất hiện trước ô cửa lần thứ hai, cậu nghiêm túc nói: “Dì ơi, cho con ăn thêm.” p>
Bà cô múc cơm ngẩn người một lát, rồi cười híp mắt quay lại múc thêm cho cậu: “Hôm nay ăn khỏe thế con.” p>
“Vâng.” Ân Tu gật đầu, chủ yếu là vì cậu đã đút mất một nửa cho Lê Mặc, nên bản thân chẳng ăn được bao nhiêu. p>
Bà cô vừa múc thêm cơm vừa ngắm nghía Ân Tu thật kỹ, ánh mắt mang theo ý cười nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới: “Tốt lắm, ăn nhiều thì cơ thể mới cứng cáp được, với trẻ con thì đó là chuyện tốt.” p>
Ân Tu thản nhiên đáp lại một câu: “Dì ơi, con hai mươi hai tuổi rồi, không phải trẻ con đâu.” p>
Khóe môi đỏ rực đang mỉm cười của bà cô bỗng mím lại, lộ rõ vẻ nghi hoặc: “Vậy sao? Con đã hai mươi hai tuổi rồi cơ à?” Sau đó dì đẩy khay cơm về phía cậu: “Nhưng ăn nhiều chút cũng tốt, như vậy mới không bị mọi người bắt nạt.” p>
Ân Tu lặng lẽ bưng khay cơm, ngoảnh đầu nhìn đám quái vật đang dõi theo mình với vẻ nhiệt tình nồng hậu, thế này thì ai mà dám bắt nạt cậu cơ chứ? Bà cô này đôi khi thực sự coi cậu như một đứa trẻ vậy. p>
Dùng bữa xong, Ân Tu làm đúng theo quy tắc, trở về ký túc xá vào lúc chín giờ. p>
Thế nhưng chỉ một lát sau, lúc chín giờ mười phút, cậu lại rời khỏi phòng. p>
Thông báo chỉ nói chín giờ bắt buộc phải vào ký túc xá, chứ đâu có bảo buổi đêm phải ở lỳ trong đó, ai quy định vào rồi thì không được phép ra ngoài nữa chứ? p>
Tranh thủ lúc đám dị quái kia còn chưa phát điên lùng sục mình, Ân Tu nhanh chóng rời đi, cậu dẫm lên những vệt sáng lờ mờ giữa màn đêm đen kịt của ngôi trường để tiến về phía nhà ăn. p>
Vừa mới ra khỏi ký túc xá chưa được mấy bước, một bóng hình đỏ rực khổng lồ đột ngột hiện ra giữa khoảng sân trống, chặn đứng lối đi của Ân Tu. p>
Đôi nhãn cầu đỏ ngầu như máu xoáy sâu vào Ân Tu, toàn thân nó tỏa ra sát khí nồng nặc. Con quái này hoàn toàn khác hẳn với đám học sinh dị quái trong trường. Đây là sự thù địch thực thụ, không hề giả tạo. p>
“Hóa ra rời ký túc xá cũng đụng phải mày à.” Ân Tu hờ hững nhìn nó, trong mắt không gợn chút cảm xúc nào. p>
“Vi phạm… quy tắc… vi phạm…” Con quái vật khổng lồ màu đỏ lầm bầm, hơi thở nồng nặc mùi máu tanh tưởi chậm rãi phả ra từ miệng nó, khiến Ân Tu không nhịn được mà nhíu mày. p>
“Lê Mặc, anh có ăn cái thứ này không?” Cậu giơ tay trái lên, cất tiếng hỏi. p>
Từ trong ống tay áo bên trái, một khối chất lỏng màu đen “xoẹt” một cái chui ra, nó mọc ra một con mắt, tò mò quan sát con quái vật đỏ đồ sộ trước mặt. p>
Hai bên nhìn nhau trân trân vài giây, sau đó khối nhầy đen thùi lùi quay đầu lại nhìn Ân Tu, đáp gọn lỏn: “Thứ này không ngon.” p>
“Được rồi.” Ân Tu chậm rãi rút thanh đao dắt bên hông ra, “Vậy thì… cứ xách tới nhà ăn xử lý một chút vậy.” p>
Kênh chat: ???? p>
Anh Tu xách cái thứ này đến nhà ăn làm gì vậy?! p>
Người xem không hiểu, nhưng họ biết rõ cái thứ cực kỳ kinh khủng đối với các người chơi khác này, ở trước mặt Ân Tu thì chẳng đáng để tâm. p>
Khoảnh khắc cậu chậm rãi rút đao, ánh sáng sắc lẹm lóe lên giữa đêm đen, sát khí toàn thân cuộn trào không chút che giấu quấn chặt lấy lưỡi đao, rùng rợn đến mức trông cậu còn ra dáng dị quái hơn cả lũ dị quái kia. p>
Con quái vật màu đỏ thoáng lộ vẻ sợ hãi, ngược lại, mấy sợi xúc tu trong ống tay áo cậu lại hưng phấn khua khoắng không ngừng, dáng vẻ ung dung như chẳng liên quan gì đến mình. p>
Đao pháp của Ân Tu vừa nhanh vừa chuẩn xác, dù đối phương là một con quái vật được bao bọc bởi những xác người xé vụn, nó vẫn bị xẻ ra từng mảnh dưới lưỡi đao của cậu. p>
Dường như chỉ cần cậu muốn, cậu có thể quét sạch cả phó bản này, ngặt nỗi vị Sát thần này giờ đang muốn tu tâm dưỡng tính, cải tà quy chính, chỉ muốn vượt phó bản một cách tử tế. p>
Nửa giờ sau, Ân Tu lôi xềnh xệch con quái vật đỏ tươi, máu chảy đầm đìa đi về phía nhà ăn. p>
Nhà ăn về đêm trông rộng lớn và vắng lặng, từng dãy bàn ghế nằm im lìm trong bóng tối, chỉ có ô cửa của quầy suất ăn trợ cấp cho người khuyết tật là hắt ra chút ánh sáng yếu ớt, trải dài trên mặt đất. p>
Ân Tu lôi con quái vật đến quầy suất ăn trợ cấp, rồi theo lối cửa bên đi vào gian bếp sau, để lại một vệt máu dài lênh láng trên đường đi. p>
Bên trong bếp bày biện đủ loại rau củ quả tươi mới, được dọn dẹp rất sạch sẽ, cũng có dấu vết của việc nấu nướng. Trong nồi bốc lên hơi nóng nghi ngút kèm theo tiếng sùng sục, hình như là đang nấu thứ gì đó. p>
Ân Tu ném con quái vật nát bấy vào góc bếp, cậu tiến lại gần liếc nhìn vào trong nồi. Đó là một đoạn cánh tay trắng bệch, đang cuộn trào trong làn nước sôi sùng sục cùng với hành, gừng và tỏi. p>
Mọi thứ trông đều đâu vào đấy, ngoại trừ cái nồi này. p>
“Ái chà, đến sớm thế nhỉ.” Sau lưng bỗng vang lên giọng nói của dì múc cơm. p>
Bà ta mỉm cười, lắc lư cái cổ dài ngoằng bước ra từ cánh cửa nhỏ phía trong, móng tay đỏ tươi bấu chặt vào nắp nồi, đậy lại cái nồi đang sôi sùng sục, rồi mỉm cười ra hiệu im lặng: “Đây là bữa khuya của dì, con không được ăn vụng đâu nhé.” p>
“… Con không ăn.” p>
“Thấy con nhìn lâu như vậy, dì còn tưởng con cũng hứng thú chứ.” Dì múc cơm bịt miệng cười híp mắt. p>
Ân Tu thản nhiên giơ tay, chỉ về phía con quái vật đỏ trong góc: “Dì ơi, con mang nguyên liệu đến cho dì đây, cái này có ăn được không?” p>
Dì múc cơm nhìn theo hướng tay Ân Tu chỉ. Khi tầm mắt chạm phải con quái vật đỏ nát bấy, máu me đầm đìa kia, bà ta liền nuốt nước miếng cái ực, hai mắt sáng rực lên: “Con… làm sao mà đưa được bảo vệ trường đến tận đây thế? Lại còn bị thương nặng đến mức này nữa!” p>
“Tiện đường mang đến thôi.” Ân Tu liếc nhìn con quái vật đang thoi thóp trong góc. Cậu không chắc liệu có quy tắc nào mình chưa biết mà có nhắc đến tên bảo vệ này không, nên mới chưa xuống tay giết chết. p>
Nhưng giao nó cho người có khả năng ăn thịt đám học sinh dị quái như dì múc cơm đây thì chắc chắn là không thành vấn đề. p>
Quy tắc bảo không được giết bạn học, nhưng dì ấy giết thì chẳng sao cả. Tương tự vậy, để tên bảo vệ thoi thóp một hơi rồi giao cho dì kết liễu chắc cũng sẽ như thế thôi. p>
Cậu nhìn bà cô phấn khích tiến lại chỗ “món ăn”, đôi mắt sáng quắc. Sau đó, cậu thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế cạnh cái nồi, dùng vạt áo lau đi vết máu trên lưỡi đao, vẻ mặt như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình. p>
Dì múc cơm quan sát con quái vật hồi lâu, rồi vui sướng quay đầu lại: “Con mang thứ tốt như thế này đến chỗ dì, là muốn tặng cho dì sao?” p>
Ân Tu hờ hững rũ mi mắt xuống: “Ừm.” Dì múc cơm vui sướng nuốt nước miếng một cái: “Con đối với dì tốt quá, dì thích con rồi đấy.” p>
“Vậy để dì kể cho con nghe vài chuyện về ngôi trường này nhé.” p>
Bà ta lập tức ngồi xuống đối diện Ân Tu. Vì dáng người cao kều, mảnh khảnh lại thêm cái cổ dài ngoằng, nên dù đã ngồi xuống thì đầu bà ta vẫn ngang tầm mắt với Ân Tu đang đứng. Gương mặt trắng bệch như giấy được ánh lửa từ bếp lò nhỏ phác họa thêm vài phần sống động. p>
Ân Tu vừa lau đao vừa ngước mắt nhìn con dị quái trước mặt. p>
Cậu cảm nhận được rằng con dị quái khá thân thiện với người chơi này nắm giữ những thông tin vô cùng quan trọng về ngôi trường, quả không uổng công cậu lôi tảng thịt nặng nề kia chạy đến tận đây. p><
0 Bình luận