Chương 124: Đại Lão, Nói Rõ Đi Nào
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Trước đây, các phó bản tuy có dè chừng cậu nhưng cũng chỉ giở vài trò vặt vãnh lúc cậu đang vượt ải, chẳng hạn như tăng độ khó cá nhân hay đại loại thế. Vậy mà lần này, chúng lại dám tách riêng cậu ra khỏi những người chơi khác cơ à?
Ân Tu cảm thấy có gì đó không ổn. Cậu ngẫm đi nghĩ lại, nhớ đến nhân vật nòng cốt của phó bản này là một con bạch tuộc nhỏ màu đen cực kỳ giống Lê Mặc. Phải chăng chính Lê Mặc đã cố tình đưa cậu vào một không gian riêng biệt?
Nghĩ vậy vẫn thấy có điểm bất hợp lý… Hơn nữa, Lê Mặc vốn đã hứa sẽ trực tiếp đến tìm cậu, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu cả.
Ánh mắt Ân Tu trầm xuống, cậu lặng lẽ ngoảnh đầu nhìn lên bầu trời của ngôi trường này.
Kể từ khi cậu bước chân vào đây, cả nền trời đã phủ một màu đen kịt, bốn bề không chút ánh sáng. Giữa màn đêm u ám ấy, chỉ có những ánh đèn trắng nhợt hắt ra từ khu dạy học, trông vô cùng lạnh lẽo.
Dưới sân tập, lối cầu thang, hay khu ký túc xá ở phía xa đằng kia, tất cả đều tỏa ra thứ ánh sáng quái dị giữa không gian tăm tối. Nơi này tối đen đến mức chẳng nhìn rõ nổi cảnh vật xung quanh. Mặt đất cứ khẽ rung lắc đi kèm với những luồng gió đêm thổi không ngừng, hoàn toàn không giống như đang ở trên đất liền.
Ân Tu một lần nữa nhìn lên một hai con hà biển đang bám trên trần nhà.
Cậu có cơ sở để nghi ngờ rằng ngôi trường này đang lênh đênh trên mặt biển, thậm chí đã từng bị nhấn chìm sâu dưới đại dương, bằng không loài hà biển không đời nào lại mọc ở một vị trí cao đến thế.
Gió lạnh lùa qua lối cầu thang vắng tanh chỉ có mình Ân Tu, kéo theo mùi máu tanh nồng phảng phất trong không gian. Vốn cực kỳ thính nhạy với mùi vị này, cậu gần như ngay lập tức đã ngoảnh đầu nhìn về phía phát ra cái mùi ấy.
Vừa ngoảnh lại, con dị quái khổng lồ màu đỏ từng thấy trên sân tập lúc trước đã hiện ra lù lù chen chúc trong lối cầu thang chật hẹp. Những tảng thịt nhầy nhụa trên người nó xếp chồng lên nhau, choán hết cả lối đi. Một con mắt khổng lồ nhìn Ân Tu trân trân, con ngươi nó phản chiếu rõ mồn một bóng hình cậu đang đứng dưới ánh đèn trắng bệch.
Ân Tu bình thản nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của con quái vật đang chực chờ vồ tới, cậu lạnh nhạt lên tiếng: “Tôi đã xin phép giáo viên rồi mới ra ngoài đấy.”
Ngay khi Ân Tu vừa dứt lời, sát khí của con quái vật liền dần dịu xuống. Nó trừng mắt nhìn cậu, cái miệng rộng đỏ ngầu lại rếch lên, phát ra giọng nói đầy mệnh lệnh: “Quay về lớp học đi.”
“Nhưng tôi đã được cô giáo cho phép đến phòng y tế rồi mà.” Ân Tu vẫn đứng yên tại chỗ, chẳng hề mảy may lay chuyển.
Con quái vật trừng mắt nhìn cậu: “Tan học mới được đến phòng y tế.”
Ân Tu khẽ nhướn mày: “Tại sao chứ?”
Con quái vật không đáp lời, nó cứ thế đứng lù lù chặn ngay lối cầu thang, nhất quyết không cho cậu rời khỏi dãy phòng học. Ân Tu đứng im dưới sự giám sát của nó một hồi lâu, mãi đến khi chắc chắn rằng nó sẽ không rời đi, cậu mới đành lững thững quay trở về phòng học.
Cho đến tận lúc rời khỏi hành lang, Ân Tu vẫn cảm nhận được ánh mắt của con quái vật đang dán chặt vào mình, như thể đang dò xét điều gì đó.
Lúc Ân Tu quay lại lớp thì buổi học đã kết thúc. Cô giáo đang đứng trên bục giảng, thân hình mảnh khảnh bỗng co rúm lại. Cái thân thể dài tới hai mét của mụ vươn ra khỏi bục giảng, không ngừng kéo dài để quét mắt nhìn đám học sinh ở hàng ghế đầu, giám sát chúng viết bài.
Thấy Ân Tu quay về, cô giáo ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái rồi bảo: “Về chỗ ngồi đi, rồi chép lại những nội dung tôi vừa giảng.”
Ân Tu im lặng ngồi vào vị trí cũ rồi gục xuống bàn ngủ luôn. Nếu đã không được phép nghe, cũng không được để tâm đến mà vẫn cứ phải ngồi ở trong lớp thì thà ngủ luôn cho xong. Dù sao cậu cũng chẳng đọc hiểu được chữ nghĩa của lũ này, muốn viết lại cũng là chuyện không tưởng.
Cậu vừa mới gục xuống bàn chưa được bao lâu, cái đầu của cô giáo đã từ từ vươn ra từ phía bục giảng, ghé sát ngay cạnh bàn học của Ân Tu mà nhìn chằm chằm: “Tại sao em lại ngủ trong giờ học?”
Ân Tu đến mắt cũng chẳng buồn mở, hững hờ đáp: “Vì em thấy trong người không được khỏe, chuyện này lúc nãy đã nói rồi.”
Cô giáo cũng không đáp lời, cứ thế đứng bên cạnh nhìn cậu chằm chằm, ánh nhìn ấy khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.
Toàn bộ lớp học chìm trong bầu không khí tĩnh lặng đến mức nghẹt thở, chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt mài trên mặt giấy. Chẳng một ai để tâm đến một Ân Tu đang ngủ gục, cũng không kẻ nào dám liếc nhìn cô giáo đang canh chừng bên cạnh cậu.
Khán giả trên kênh chat cứ thế chứng kiến một thân hình dài ngoằng đang khom lưng xuống, cái cổ vươn thẳng tắp băng qua đầu tất cả mọi người trong lớp để ghé sát vào cạnh bàn của Ân Tu. Cái đầu mụ cứ lù lù ở đó nhìn chằm chằm, nhưng Ân Tu vẫn nhắm nghiền mắt không chút lay chuyển, ung dung tự tại mà đánh một giấc.
“Anh Tu đúng là gan thiệt, dám ngủ luôn cơ đấy, ngay bên cạnh là nguyên cái đầu chình ình.”
“Bị nhìn trân trân thế kia thì sao mà ngủ nổi chứ! Là tôi thì tôi còn chẳng dám mở mắt ra luôn ấy.”
“Nhưng mà cảm giác cô giáo bên phía anh Tu có vẻ hiền hơn nhiều nhỉ? Có phải là do tôi ảo tưởng không?”
“Không phải đâu, vừa nãy bên chỗ Diệp lão đại có một đứa học sinh định ngủ gật để trốn giờ giảng, thế là bị giáo viên nuốt chửng luôn rồi…”
“Á… tôi thấy rồi… cái thân hình vốn dĩ rất mảnh khảnh của mụ bỗng dưng phình to ra một chút… vì bên trong vừa mới tọng thêm một người.”
“Hít hà… may mà tôi không thấy cảnh đó, phúc đức quá.”
“Tóm lại là kinh khủng khiếp luôn, nhìn thôi đã thấy nổi da gà rồi, làm mấy người chơi khác sợ đến mức không dám nhúc nhích.”
“Đừng nói là người chơi ở trong đó, ngay cả tôi ngồi sau màn hình đây cũng còn chẳng dám động đậy đây này.”
“Nhưng mà bên chỗ anh Tu là sao nhỉ… Cô giáo chỉ nhìn chằm chằm thôi chứ không nuốt cậu ấy à?”
“Chịu.”
Ở một phía khác, Diệp Thiên Huyền vừa lau bảng vừa đưa mắt quan sát những dòng thông tin đang lướt qua trên kênh chat.
Hiện tại bên phía anh ta đã kết thúc giờ học, người chơi cùng lũ dị quái đều đã ra ngoài cả, căn phòng lại chỉ còn lại một mình anh, nhưng vẫn chưa thấy Ân Tu xuất hiện.
Dựa vào phản ứng đang rần rần trên kênh chat, lúc này anh ta cơ bản đã có thể khẳng định: thời gian bên phía Ân Tu chậm hơn bên anh ta một chút, vả lại ở đó chỉ có duy nhất một mình cậu, không hề có bóng dáng người chơi nào khác.
Tuy nhiên, tình trạng chung bên trong phó bản thì hoàn toàn giống nhau.
Chẳng hạn như đều phải lên lớp đúng giờ, cùng một giáo viên, cùng một nhóm học sinh, thậm chí đến cả nội dung bài giảng cũng y như đúc.
Vậy nên, để kiểm chứng xem không gian của hai người có gì khác biệt, liệu chúng có thông với nhau hay gây ảnh hưởng gì cho nhau hay không, anh ta cần phải thực hiện một cuộc thí nghiệm mới được.
Đang lúc mải mê lau bảng, một bóng người đen kịt bỗng vụt qua ánh đèn, đi ngang qua phía ngoài lớp học.
Vừa đi qua được chừng hai giây, bóng người đó bỗng lùi lại rồi dừng chân ngay trước cửa lớp.
Diệp Thiên Huyền vừa ngoảnh đầu lại đã bắt gặp một người đàn ông đen kịt, dường như hòa làm một với bầu trời tối tăm bên ngoài dãy nhà dạy học. Gã đứng dưới ánh đèn trắng gắt nơi cửa ra vào, gương mặt thư sinh tuấn tú khẽ nở một nụ cười quái dị. Bất giác liếc nhìn, vẻ ngoài của gã so với đám học sinh dị quái ban nãy cũng chẳng kém phần rợn người.
“Ồ, lại đến nữa à?” Diệp Thiên Huyền quay đầu lại, bình thản tiếp tục công việc lau bảng, xóa sạch những hình thù vặn vẹo mà cô giáo đã vẽ lên đó.
“Ân Tu đâu?” Vừa mới xuất hiện, Lê Mặc đã đi thẳng vào vấn đề chính.
Anh tiến vào đây là để tìm Ân Tu, ngay từ khoảnh khắc phó bản bắt đầu thì anh đã có mặt. Thế nhưng điều kỳ lạ là cho dù anh có lùng sục khắp nơi thì vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu. Rõ ràng Ân Tu đang ở trong phó bản này, khí tức của cậu vẫn còn phảng phất đâu đây, vậy mà anh đi nát cả cái nơi này vẫn chẳng tìm ra nổi.
“Đến cả anh mà cũng không tìm thấy Ân Tu sao?” Diệp Thiên Huyền thản nhiên liếc anh ta một cái: “Xem ra cái phó bản này thực sự đã tốn không ít tâm tư để dồn cậu ấy vào chỗ chết đấy.”
Nụ cười trên môi Lê Mặc bỗng chốc đông cứng lại, anh sải bước vào lớp, bàn tay chộp lấy hộp phấn mà Diệp Thiên Huyền định cầm, nhìn anh ta trân trân, rồi thốt ra một từ thông dụng của loài người mà anh vừa mới học được.
“Nói rõ xem nào.”
0 Bình luận