Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Đang trò chuyện vui vẻ, bỗng một học sinh cả người đầy máu bổ nhào đến bên cạnh Ân Tu.

    Nó không nói gì với Ân Tu, chỉ trợn trừng đôi mắt đỏ quạch lườm dì múc cơm ở sau ô cửa quầy, hằn hộc chất vấn: “Tại sao bà lại giúp nó?”

    “Chẳng phải dị quái và người chơi luôn là kẻ thù không đội trời chung với nhau sao? Các người lẽ ra phải tàn sát lẫn nhau mới đúng chứ?”

    Nó giương nanh múa vuốt định trèo vào trong nhưng lại bị Ân Tu túm lấy cổ áo giật ngược trở về, rồi đập mạnh đầu nó vào tấm kính quầy.

    Một tiếng “bốp” nặng nề vang lên làm rung rinh ô cửa, tên học sinh kia bị đập đến hoa mắt chóng mặt, nhưng đôi mắt đỏ quạch kia lại chẳng chứa lấy nửa phần oán giận đối với Ân Tu, ngược lại còn nhìn cậu đầy thâm trầm: “Cậu không rời khỏi phó bản này được đâu, cho dù có ra sao, thì tôi cũng sẽ không để cậu rời khỏi đây.”

    “Cậu không phải của nó, cậu thuộc về tôi.”

    Ân Tu lười nhác nắm tóc nó, nét mặt thờ ơ nhưng lực tay lại vô cùng tàn bạo. Cậu giữ chặt nó rồi đập mạnh đầu nó vào tấm kính một lần nữa, cất giọng lạnh lùng: “Mày là con dị quái thứ 3 nói câu này với tao rồi.”

    Cậu rũ ánh mắt lạnh băng nhìn nó, khóe miệng khẽ nhếch: “Hai con trước đó, đều bị tao giết cả rồi.”

    “Mày cũng không ngoại lệ đâu.”

    Bóng dáng Ân Tu in hằn trong đôi mắt đỏ kia, thậm chí chẳng thể phân định được những cảm xúc chất chứa bên trong.

    Ân Tu còn chưa kịp đập thêm phát nữa thì từ bên cạnh đã có một bàn tay vươn ra, tóm lấy tên học sinh này thay cho cậu.

    Gương mặt tươi cười của người đàn ông sấn tới gần, nhẹ giọng nói: “Mấy việc kiểu này, cứ để bạn trai làm cho.”

    Ân Tu thong dong nhìn anh ta, đè nén giọng xuống: “Tôi nói lại lần nữa, tôi không có bạn trai.”

    “Được rồi.” Người đàn ông vờ như không nghe thấy, đáp qua loa lấy lệ.

    Đám học sinh dị quái trong nhà ăn cuống cuồng tìm cách tháo chạy nhưng Lê Mặc đã nhanh hơn một bước, anh ta vung xúc tu chặn hết các lối ra vào, tuy miệng cười phóng túng nhưng lời nói lại lạnh lùng khiếp đảm: “Cái lũ phiền phức này, cuối cùng cũng có thể làm cho tụi mày biến mất rồi.”

    Anh ta giết chóc một cách hả hê thỏa thích, chiêu thức biến hóa đa dạng, chiêu dùng nhiều nhất chính là gặm cho đứt rồi nhai chóp chép, nhưng miệng thì lại không ngừng chê bai dở tệ.

    Đợi đến khi càn quét xong mang theo thân hình và bờ môi đẫm máu trở lại thì anh ta lại chạm phải ánh mắt ghét bỏ của Ân Tu.

    “Làm sao vậy?” Người đàn ông mỉm cười quệt miệng, kéo vệt máu trên mặt thành một lằn dài, trông càng ghê rợn hơn.

    “Không có gì.” Ân Tu vừa hờ hững đáp lời, vừa đăm chiêu nhìn chằm chằm vào khuôn miệng của anh.

    Diện mạo của kẻ này trông giống hệt con người, tuy vẫn có vài điểm kỳ quặc nhưng chỗ khác người nhất trên thân thể anh ta có lẽ chính là cái miệng này.

    Thấy Ân Tu cứ nhìn chằm chằm vào miệng mình, người đàn ông há miệng ra để lộ hàm răng người đều tăm tắp và sạch sẽ ở bên trong: “Cậu không cần để tâm đâu, tôi có thể biến đổi thành như thế này mà.”

    “Đây là cái miệng dùng để ngụy trang, hoàn toàn giống hệt với miệng của con người, lúc gặm dị quái thì sẽ dùng một cái miệng khác.”

    Anh ta ngậm miệng lại, mím nhẹ một cái rồi mới mở ra lần nữa. Bên trong lập tức biến đổi sang một trạng thái phi nhân loại, có điều so với lúc cắn xé người khác thì trông nó có phần “ôn hòa” hơn một chút, không có quá nhiều lớp răng phụ và răng nanh mọc san sát dày đặc. Chiếc lưỡi hơi dài quá khổ, lại còn có màu xanh lam, chỉ cần nhìn một thoáng là nhận ra ngay đây khoang miệng của một con quái vật.

    “Đây là cái miệng chuyên dùng khi hôn môi với cậu, tuy hay bị cậu cắn đứt nhưng lưỡi lại dài hơn so với con người, dùng tiện lắm.”

    Anh ngậm miệng lại, mím nhẹ một cái, lần này thứ lộ ra từ trong khoang miệng lại là một vòm họng đỏ lòm nhầy nhụa, máu thịt dính đầy cùng những lớp răng phụ kinh tởm: “Còn cái này là chuyên dùng để ăn, răng nhiều, tiện lợi.”

    Ân Tu nhất thời không biết phải nhận xét như thế nào, chỉ có thể nói là vừa đa chức năng lại vừa tiện dụng, xuất sắc thực sự.

    Nhưng mà có cần thiết phải chừa riêng ra một cái miệng để hôn nhau không hả?

    “Cho nên tôi sẽ không dùng cái miệng vừa ăn xong dị quái để hôn cậu đâu, yên tâm.” Người đàn ông mỉm cười, lời nói mang hàm ý sâu xa.

    Ân Tu chau mày: “Nếu không phải tại anh mặt dày sấn tới thì ai lại đi hôn nhau với anh?”

    Người đàn ông mỉm cười với vẻ mặt vô tội: “Nhưng mà tôi hôn cậu cũng là vì muốn lây nhiễm cậu hòng khôi phục lại những thứ bất thường trong cơ thể cậu thôi.”

    “Lây nhiễm tôi?”

    Ân Tu lại lần nữa rơi vào điểm mù kiến thức về con dị quái này, ngay cả ô nhiễm người khác mà cũng làm được, năng lực của con dị quái này cũng biến thái quá rồi đấy.

    “Tại vì nhận thức của cậu đã bị ô nhiễm rồi, tôi chỉ có thể lây nhiễm ngược lại, nhưng chẳng hiểu tại sao lại chẳng thể nào ô nhiễm lại được những ký ức thuộc về tôi.” Người đàn ông dán mắt quan sát cậu nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn không tìm ra được manh mối gì.

    Ân Tu không quá hiểu cái thứ được gọi là ô nhiễm từ trong miệng anh ta có nghĩa là gì, nhưng bây giờ khi cậu bắt đầu ngẫm lại các quy tắc thì chợt phát hiện ra, kể từ sau màn cắn xé không thể coi là hôn môi đó, thì các quy tắc đã dần hiện lên rõ ràng hơn, thần trí cũng minh mẩn hơn. Lúc đó, hình như còn có thứ gì đó hòa lẫn vào trong máu và bị cậu nuốt xuống bụng.

    Nhưng mà không thể nhớ được là gì nữa rồi, thật quái lạ, chỉ duy nhất người đàn ông đang đứng trước mặt này là cậu không thể nhớ ra.

    “Có lẽ là do mối liên hệ trong phó bản này.” Dì múc cơm bên cạnh khẽ lên tiếng: “Ở trong phó bản này, tất cả những nhận thức liên quan đến con dị quái kia đều sẽ bị xóa mờ, bất cứ thông tin nào về nó cũng sẽ bị bẻ cong biến dạng, cho dù có hồi phục nhận thức thì cũng không thể uốn nắn lại được.”

    Chiếc cổ dài ngoằng của bà dì thò ra khỏi quầy, uốn lượn quanh người Ân Tu: “Có hai nơi có thể khôi phục nhận thức ở trong phó bản, một nơi là chuẩn bị cho người chơi, dù sao thì cũng chẳng tồn tại phó bản nào hoàn toàn vô nghiệm cả, còn một nơi khác là dành cho dị quái, chính là chỗ của dì đây.”

    Dì cười híp mắt nhìn Ân Tu: “Con có thể lấy được thông tin khôi phục nhận thức cho người chơi ở chỗ tên bảo vệ. Nếu con gặp nó ngoài giờ lên lớp với lý do không khỏe trong người, thì nó sẽ bảo con đi đến phòng y tế, ở đó có thuốc khôi phục nhận thức cho người chơi.”

    Ân Tu đứng hình.

    À… tên bảo vệ đã bị cậu gi.ết chết vào đêm thứ 2 mất rồi.

    Dì thong thả rụt cổ lại: “Con cũng nhận ra rồi đấy, cái con dị quái đang thao túng toàn bộ học sinh và trở thành trung tâm của phó bản này vốn không cùng một phe với dị quái nguyên bản của Học viện Thâm Hải, tức là dì, cô giáo và tên bảo vệ kia.”

    “Phó bản mới này được thiết lập chồng lên phó bản Học viện Thâm Hải, chỉ đưa đúng một con dị quái mới vào, chính là con vẫn luôn gây nhiễu loạn nhận thức của người chơi từ đầu đến giờ.”

    “Nhưng chỉ riêng một mình nó thôi đã đủ để khiến cho vô số người chơi chôn chân tại đây, trở thành những học sinh dị quái.”

    Dì múc cơm than thở: “Bọn dì đáng lẽ nên phối hợp với nó, cùng nhau xây dựng phó bản có độ khó cao này, thế nhưng… con dị quái đó lại rất khó kiểm soát, nó còn tác động ngược lại bọn dì.”

    “Chị gái của dì, tức cô giáo của con cũng đã bị nó ảnh hưởng rồi.”

    Ân Tu nhìn chằm chằm dì ta, đôi mắt phẳng lặng và điềm tĩnh: “Cho nên dì giúp con thật ra cũng là đang giúp chính mình. Nếu không có ai giết con dị quái đó, thì dì và chị gái của dì sẽ mất đi ý thức tự chủ, rồi trở thành một phần của nơi này.”

    Bà dì mỉm cười, tuy gương mặt đỏ tươi rợn người nhưng lại lấy làm hiền hòa đến lạ: “Đúng vậy, dì đã chứng kiến rất nhiều người chơi vào đây rồi thất bại, duy chỉ có con là dì cảm thấy đáng để mạo hiểm một phen.”

    “Con không thể nào 100% giết được nó, dì cũng chẳng thể chỉ lo cho thân mình, nhưng nếu cả hai chúng ta cùng hợp tác thì khả năng thành công sẽ cao hơn.”

    Trong một phó bản, dị quái, Boss và người chơi là ba thế lực độc lập, đáng lẽ dị quái nên hợp tác với Boss để khiến cho người chơi vĩnh viễn không thể nào trở mình được, thế nhưng sự phản kháng nhỏ nhoi của dì múc cơm lại mở ra cho người chơi nhiều thế cờ hơn.

    Ân Tu lập tức hiểu ra tên học sinh lao tới lúc nãy đang chất vấn dì điều gì.

    Đây rõ ràng là đã xuất hiện kẻ phản bội trong phó bản rồi mà.

    2 Bình luận

    1. ʜᴏ̣ᴀ ɴᴏ̂ ɴɢʜᴇ̀ᴏ
      Jun 4, '26 \pm\ 6:12 pm

      Ân tu có thể chất hút mấy con boss biến thái nhỉ=))) ông trưởng thôn, trưởng giám ngục, r tới con boss này

    2. Cathedral
      May 29, '26 \am\ 10:19 am

      “Cậu không phải của nó, cậu thuộc về tôi” :)))) mấy con dị quái có sở thích về anh tu lắm nh:))

    Ghi chú
    error: Content is protected !!