Chương 148: Cậu Ấy Cần Có Sự Tin Tưởng
bởi Nhi Nhieu Diem GAyi – Tym – Follow
Ân Tu khựng lại một nhịp, cậu ngước mắt liếc nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ lạnh lùng. Ánh mắt cậu đan xen những cảm xúc phức tạp, nhưng cuối cùng vẫn hạ giọng đe dọa: “Nếu anh còn dám sấn tới, tôi không dám chắc lát nữa cái miệng của anh còn nguyên vẹn đâu.”
Trải qua biết bao nhiêu phó bản, đây là lần đầu tiên cậu đụng phải loại dị quái dám sấn tới đòi hôn mình, làm cho Sát Thần bị sốc không hề nhẹ.
Người đàn ông mỉm cười, vẫn mặt dày vô liêm sỉ rướn người tới gần: “Được thôi, cậu cứ cắn đi.”
Ân Tu nheo mắt nhìn chòng chọc vào con dị quái mặt dày mày dạn này, cậu kiềm nén sát khí, chuẩn bị cho anh ta một vố nhớ đời.
Đã vượt ải thì buộc phải khiến tất cả dị quái bên trong phó bản đều phải run rẩy khiếp sợ trước cậu, phải khắc sâu nỗi kinh hoàng vào tận xương tủy chúng, tuyệt đối không được để sót bất kỳ một mống nào.
Ngay khoảnh khắc người đàn ông cúi đầu ghé sát lại, Ân Tu bất chợt rướn cổ cắn mạnh lên, tung ra sát ý hung hãn tột cùng như muốn xé xác con dị quái trước mắt, răng môi sắc lẹm vô cùng.
Màn hình livestream “xẹt” một tiếng rồi tối đen như mực, người xem chẳng còn nhìn thấy gì. Thế nhưng đám học sinh vẫn còn ở trong nhà ăn lại chứng kiến rõ mồn một cảnh tượng cậu trai tuy đang bị khống chế nhưng vẫn hung tợn vô cùng kia đang nghiến chặt lấy môi đối phương, điên cuồng cắn xé, tàn bạo như thể muốn băm vằm kẻ trước mặt ra làm trăm mảnh.
Cậu không thể xé rách được bờ môi ấy bèn thọc sâu vào trong, hàm răng nghiến mạnh ra sức cắn phập lấy đầu lưỡi người đàn ông.
Thế nhưng người đàn ông ở phía trên dù rõ ràng đang chịu sự tấn công lại chẳng hề suy chuyển, ngược lại còn cúi người hạ đầu xuống để phối hợp với trò cắn xé của cậu. Mãi cho đến khi những dòng máu tươi nương theo bờ môi chậm rãi chảy tràn xuống, nhuộm đỏ bừng cần cổ Ân Tu, thấm ướt sũng cổ áo, rồi rơi lõng bõng xuống mặt bàn nhà ăn thành từng giọt, từng giọt.
Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng có người chơi lao vào cắn xé dị quái, đám học sinh có mặt trong nhà ăn quả thực đều đờ người ra vì kinh hãi.
Từ trước tới nay chỉ có chuyện Dị ăn thịt người, đào đâu ra cái lý người chơi lại quay sang gặm ngược lại dị quái, đây có còn là việc mà một người chơi bình thường có thể làm ra được không?
Người đàn ông đang áp chế Ân Tu bất động như bàn thạch, cho dù bị cắn xé, bị tấn công, anh ta cũng chẳng hề để lộ ra một nét sợ hãi nào, ngược lại còn híp đôi mắt lại đầy vẻ thỏa mãn hưởng thụ.
Ân Tu bực dọc, khắp khoang miệng đều sực nức mùi máu tanh nồng. Vì bị chặn cứng miệng nên cậu chẳng thể nhổ ra ngoài, chỉ có thể cam chịu nuốt ngụm máu đầy vị rỉ sắt ấy xuống bụng. Thế nhưng dường như còn có một thứ quái dị nào đó đang xuôi theo dòng máu lén lút hòa lẫn vào trong cơ thể cậu.
Máu đỏ tươi nương theo nụ hôn quấn quýt của hai người chảy tràn, sát khí hung hãn của Ân Tu bện chặt lấy sự dịu dàng quyến luyến của người đàn ông, kéo đẩy giằng co. Giây trước hệt như một cú cắn xé mạnh bạo bước ra từ thước phim kinh dị, giây sau lại hóa thành một nụ hôn nồng đượm mùi máu tanh, bung nở như đóa hoa kiều diễm.
Chính Ân Tu cũng bắt đầu có chút mơ hồ, không rõ rốt cuộc mình đang làm cái quái gì nữa. Rõ ràng là cậu đang cắn người, lại còn là ra đòn triệt hạ, thế quái nào đối phương lại không hề hét lên, chẳng chịu lùi bước, cũng không thèm né tránh, trái lại còn mặt dày nghênh đón, ép uổng một màn xé xác máu me thành một nụ hôn có phần rùng rợn.
Cuối cùng, Ân Tu là người không chịu nổi trước, cậu thẳng chân đá bay người đàn ông trước mặt ra xa, nghiêng đầu khạc ra hai ngụm máu, lườm nguýt kẻ vẫn đang mỉm cười trước mắt với gương mặt đầy vẻ hung tợn.
Đụng phải kẻ cứng cựa rồi. Bình thường ở trong phó bản, có con dị quái nào mà không kinh hoàng tháo chạy khi bị tóm lại gặm vài miếng đâu, duy chỉ có người đàn ông quái lạ trước mắt này là chịu cười cợt phối hợp với cậu, chẳng hề sợ cậu chút nào.
“Rốt cuộc anh là cái thứ gì?” Ân Tu nhíu mày, tâm trạng phức tạp chẳng thể diễn tả thành lời.
Rõ ràng là cậu đã cắn nát cả môi lẫn lưỡi của đối phương, xem như cậu thắng, thế nhưng cậu lại có cảm giác khó hiểu là mình đã thua, bởi vì đòn tấn công vừa rồi hoàn toàn chẳng tạo được chút uy lực răn đe nào.
“Là bạn trai của cậu.” Người đàn ông mỉm cười, đáp lại một cách vô cùng nghiêm túc.
Ân Tu nhíu chặt mày nhìn người đàn ông giơ tay che mặt, chầm chậm chữa lành những chỗ vừa bị cậu cắn xé. Có vẻ dù cho bị cậu làm tổn thương, anh ta cũng sẽ không tức giận, không hề chủ động tấn công, trái lại cứ đứng trơ ra đó cười híp mắt, trông qua thì đúng là rất giống đồng minh thuộc phe Ân Tu.
“Ký ức của tôi bị phó bản tác động rồi?” Ân Tu chỉ có thể chậm rãi suy đoán theo chiều hướng này.
“Không chỉ ký ức, mà còn cả nhận thức của cậu nữa.” Người đàn ông gật đầu xác nhận.
“Cho nên anh là con dị quái mà tôi từng quen biết, có điều bây giờ tôi đã quên mất rồi?” Ân Tu có phần hoài nghi, nhưng sâu trong tâm trí quả thực có một cảm giác kỳ lạ mơ hồ khó tả.
Người đàn ông gật gật đầu, rồi bỗng khựng lại một nhịp, bồi thêm một câu: “Là bạn trai.”
Ân Tu nghiễm nhiên ngó lơ câu bồi thêm của anh ta, hoàn toàn coi như đối phương đang nói nhảm: “Vậy anh chứng minh đi, chứng minh chúng ta thực sự quen biết và vô cùng thân thiết.”
Người đàn ông trầm ngâm: “Sáu năm trước, sau khi càn quét sạch sẽ tất cả các phó bản, cậu đã chuyển đến định cư tại trấn nhỏ.”
“Chuyện này con dị quái nào trong phó bản này cũng biết cả.”
“Cậu sống ở trấn nhỏ suốt sáu năm, ngày nào cũng đi câu cá, thế nhưng cái hồ ở thị trấn đó căn bản không có cá.”
“Chuyện này lũ dị quái ở trấn nhỏ kia đều rõ mười mươi.”
“Cậu có một cô em gái và vẫn luôn không ngừng tìm kiếm cô bé.”
“Cái đó thì toàn bộ dị quái đều biết tuốt.”
Đối diện với những lời cắt ngang liên tục của Ân Tu, người đàn ông híp đôi mắt lại, khẽ mỉm cười: “Mỗi khi đi ngủ, cậu thích có người trông chừng mình. Cậu ghét cái cảm giác cô độc khi phải một mình chìm vào bóng đêm tĩnh mịch, cậu luôn có linh cảm bản thân sẽ bỏ mạng vào ban đêm, thế nên buổi tối cậu chẳng bao giờ chịu chợp mắt, trừ phi có tôi ở ngay bên cạnh canh chừng.”
“…” Ân Tu mím chặt môi, không đáp một lời.
“Cậu thích ăn cá, cũng thích ăn đùi gà, nhưng thực chất thứ cậu mê nhất lại là đồ ngọt, ví dụ như kẹo chẳng hạn. Bởi vì lúc nhỏ thiếu thốn thứ gì, khi trưởng thành sẽ khao khát thứ đó nhất.”
“Sâu trong lòng cậu thực ra rất muốn kết giao nhiều bạn bè, được người ta yêu mến, được dõi theo, và được coi trọng.”
Ân Tu nhíu chặt mày: “Được rồi đừng nói nữa, tôi tin anh là con dị quái tôi quen biết rồi.”
Người đàn ông hí hửng nhếch khóe miệng, chỉ tay vào chính mình: “Nhưng người cậu thích nhất lại là tôi.”
“Xạo sự.” Ân Tu hừ lạnh một tiếng đầy buồn bực, dường như đã từ từ gỡ bỏ sự cảnh giác, cậu nhìn chằm chằm người đàn ông, hạ thấp giọng: “Tôi tuyệt đối không thể nào có bạn trai được.”
“Nhưng tôi chính là người đó đấy thôi.”
Ân Tu liếc xéo anh ta: “Trước đây chúng ta từng hôn nhau chưa?”
Người đàn ông ngẫm nghĩ, sau đó gật đầu cái rụp: “Hôn lưỡi luôn rồi!”
Ân Tu mím mím môi, thản nhiên thốt ra câu hỏi: “Đã làm tình chưa?”
Người đàn ông lập tức nghệch mặt ra, dường như đang điên cuồng lục lọi từ khóa trong đại não với tốc độ ánh sáng.
Im lặng một lúc lâu, anh ta mới lí nhí đáp: “Chưa…”
Ân Tu hờ hững gật đầu: “Thế thì không phải bạn trai rồi.”
Vẻ mặt người đàn ông trở nên vô cùng vi diệu: “Tiêu chuẩn chọn bạn trai của loài người các cậu là bắt buộc phải làm chuyện đó rồi thì mới được tính hả?”
“Ừ ừ…” Ân Tu trả lời một cách lấy lệ, rồi khẽ xoay xoay cổ tay vốn đang bị luồng khí lạnh khóa chặt của mình: “Tôi tin anh không phải kẻ địch rồi, giờ thì buông tôi được chưa.”
Người đàn ông thả cậu ra, ngoan ngoãn hỏi vặn lại: “Nhưng cậu đã sờ soạn tôi rồi, thế không được tính à?”
Ân Tu ngẩn ra, nhíu mày: “Sờ cái gì mà sờ?”
“Cậu đã chạm vào bản thể chân thực của tôi.” Người đàn ông chỉ tay vào lồng ngực mình: “Ở ngay bên trong cơ thể tôi này.”
Ân Tu ngồi bên mép bàn, đầu óc muốn nổ tung đến nơi vì cậu quả thực không thể nào bắt kịp mạch suy nghĩ của anh ta.
Cuối cùng cậu vẫn quyết định khai tử cái chủ đề này, gượng gạo lắc đầu: “Không tính, bảo không tính là không tính.”
“Ồ.” Giọng điệu người đàn ông nghe chừng tràn trề vẻ thất vọng.
Sau khi xoay xoay cổ tay có chút nhức mỏi, Ân Tu im hơi lặng tiếng siết chặt chuôi đao, nhân lúc người đàn ông ngẩng đầu nhìn mình, cậu đột ngột vung đao chém thẳng sang.
Lưỡi đao sắc bén xé toạc không trung, mang theo sát khí thấu xương lao thẳng về phía người kia, chỉ lệch một đường tơ kẽ tóc nữa thôi là có thể dễ dàng lấy mạng anh ta, thế nhưng mũi đao lại dừng phắt lại một cách vững vàng ngay sát cạnh cổ đối phương.
Sau khi ánh đao lạnh lẽo vụt tắt, gương mặt Ân Tu tràn ngập vẻ kinh ngạc tột độ: “Anh thấy rõ tôi vung đao chém tới rồi, sao không né?”
Gương mặt người đàn ông vẫn duy trì nụ cười mỉm, phong thái điềm tĩnh và ung dung: “Tôi biết chứ nhưng đã là bạn trai thì cần phải có sự tin tưởng.”
tôi mà là tác giả đoạn này tôi cho chén luôn
con hàng này ngon đấy nhma tiếc là ko có thật:)
đây là tư duy ngược:) tòa ko chơi tòa ko hiểu:)
Sướng vãi😭💕💕 cuối cùng cũng có ngày được chính kiến hai anh này hôn nhau 🗿
Cht r^^ tui quên tên công mất tiêu r💔 nhma tui tin chc luôn là lúc ÂT hôn (cắn) thì ổng rất là sướn chớ kh có đau gì hết:)))
Ngon quá Hà, thik quá hà