Chương 147: Nhắm Mắt Thường Là Đang Thỉnh Cầu, Đúng Không?
bởi Nhi Nhieu Diem GNhà ăn chìm vào tĩnh lặng mất vài giây. Toàn bộ học sinh đều mong ngóng nhìn chằm chằm Ân Tu, hy vọng cậu sẽ nhận lấy đồ ăn của chúng, để rồi hòa nhập vào cái tập thể lớn này.
Ân Tu trầm ngâm nhìn vào khay thức ăn trước mặt, nước bọt bắt đầu tứa ra ở trong miệng.
Cậu dời tầm mắt, im lìm thử rút đao một cái, song thanh đao vẫn bị ấn chặt cứng ngắc, không tài nào rút ra nổi.
Không cho cậu ăn đồ trong tủ lạnh, không cho cậu đáp lại lời mời của đám học sinh, cũng chẳng cho cậu ra tay giết bạn học.
Thực thể vô danh cứ luôn quẩn quanh bên cạnh dường như đang dựa vào một yếu tố nào đó để kìm kẹp cậu. Không có đối tượng cố định, cũng chẳng có yếu tố trùng lặp, chỉ cần chạm tới những thứ không nên động vào, nó sẽ lập tức ra mặt ngăn cản.
Ân Tu vắt óc suy nghĩ, trong phó bản làm gì có thứ nào không cố định mà lại đòi hỏi người ta phải luôn cẩn trọng để không vi phạm cơ chứ, ngoại trừ quy tắc.
Cậu cẩn thận nghiền ngẫm lại các quy tắc trong đầu, chợt bàng hoàng phát hiện ra một vấn đề.
Bản thân cậu… không còn nhớ rõ quy tắc nữa rồi.
Hiện tại cậu không quá thấu hiểu phó bản này, cũng chẳng rõ tình thế xung quanh mình rốt cuộc ra sao, nhưng cậu lại rất hiểu chính bản thân mình.
Đã sống sót qua vô số phó bản, không đời nào cậu lại quên mất quy tắc được.
Thứ kỳ quái không phải là mọi thứ quanh đây, mà là chính cậu.
Cậu ngước mắt nhìn đám bạn học đang nhiệt tình vây quanh mình, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo.
Lại thêm một điểm kỳ lạ nữa.
Trong phó bản vậy mà lại có đông người quan tâm đến cậu như thế, đây vốn là chuyện hoang đường. Sẽ chẳng có ai thích cậu cả, huống hồ lại còn nhiều người đến vậy.
Bước vào phó bản đã lâu như vậy, không gặp chút trở ngại nào, mỗi ngày trôi qua đều sóng yên biển lặng, lại còn được bao nhiêu người săn sóc ân cần, thế này mà giống phó bản sao?
Có lẽ hiện tại bản thân cậu đã xảy ra trục trặc gì đó nên mới không thể phân biệt được thực tại chính xác. Vậy nếu làm những việc trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh xung quanh, biết đâu sẽ tìm ra được đáp án.
Trầm tư giây lát, Ân Tu giơ tay đẩy khay thức ăn tên học sinh trước mặt vừa đưa tới ra. Thay vào đó, cậu nhặt một chiếc đùi gà sống bị rơi trên bàn lên, điềm nhiên cất lời: “Tôi chợt nhớ ra, đúng là không nên lãng phí thức ăn, bằng không dì sẽ đau lòng lắm.”
Cậu vừa cầm lên, đám học sinh bên cạnh lập tức cuống quýt cả lên: “Đừng ăn mà! Sẽ bị đau bụng mất!”
“Ăn cái thứ đó vào tổn hại sức khỏe lắm, đừng ăn đừng ăn!”
“Phải đó! Mau bỏ xuống đi, ăn đồ của bọn tớ này!”
Bọn học sinh càng luống cuống, lại càng củng cố thêm suy đoán trong lòng Ân Tu.
Cậu liếc nhìn chiếc đùi gà sống nhăn thậm chí còn đang rỉ máu, rồi dứt khoát nhắm tịt mắt lại cắn phập một miếng.
Xúc cảm truyền đến từ trong khoang miệng không lấy làm dễ chịu cho cam. Cậu chẳng buồn nhai mà trực tiếp nuốt thẳng xuống bụng, cứ thế cắn răng nuốt chửng một mạch cho xong, mãi sau mới chịu mở mắt ra.
Vừa ngước mắt lên, cậu liền nhận thấy sắc mặt của đám học sinh trước mặt trông tệ vô cùng. Tất cả đều nhìn cậu chằm chằm bằng nét mặt cực kỳ phức tạp, không ngừng ngăn cản: “Đừng ăn nữa, thực sự không tốt cho sức khỏe đâu.”
Có kẻ nhăm nhe tiến lên định dọn dẹp mấy cái đùi gà trên bàn đi, cơ mà còn chưa kịp chạm vào đã bị Ân Tu hất văng ra.
Bọn chúng càng phản kháng gay gắt, Ân Tu lại càng thêm tỉnh táo. Cậu cảm thấy dường như mình đã tìm ra được phương hướng để phá vỡ cái cục diện lơ mơ mờ mịt này rồi.
Ân Tu vơ nốt mấy cái còn lại, vội vã nhét vào miệng để giải quyết cơn đói khát, cứ thế nhắm mắt gặm lấy gặm để. Dù sao thì cũng lỡ xơi một cái rồi, xực thêm đôi ba cái nữa chắc cũng chẳng sao! Cậu muốn xem thử cái cục diện này rồi sẽ diễn biến thành cái dạng gì.
Sau khi mấy chiếc đùi gà trôi tuột xuống dạ dày, Ân Tu lờ mờ phát giác ra chiếc đùi gà mình đang cầm trên tay đã xuất hiện chút biến hóa. Những mảng màu hồng bị xé toạc ra kia dường như không còn là máu loãng hay thịt sống nữa, mà lại là thứ kẹo dẻo màu hồng phấn đáng yêu.
Viên kẹo dẻo này cậu vô cùng quen thuộc, chính là thứ mà dì múc cơm đã cho cậu.
Thứ kẹp bên trong đùi gà thế mà lại là kẹo dẻo? Tại sao dì lại phải vắt óc tìm đủ mọi cách để ép cậu ăn kẹo dẻo? Nhận thức của cậu đã tha hóa trầm trọng tới nỗi người ta phải dùng đến hạ sách này mới lừa cậu ăn được kẹo sao?
Cậu sững sờ trong giây lát. Chính vào khoảnh khắc cậu nhận ra vấn đề này, đám học sinh vốn còn đứng ngay trước mặt ban nãy đã thoăn thoắt lùi lại phía sau, hệt như đang sợ hãi lẩn trốn thứ gì đó.
Ân Tu nương theo ánh mắt đề phòng của chúng mà ngoảnh đầu lại. Cậu kinh ngạc phát hiện ra, chẳng biết từ khi nào sau lưng mình đã xuất hiện một người đàn ông lạ mặt mặc âu phục đen. Anh ta đang nhìn chòng chọc vào đám học sinh kia, toàn thân toát ra hơi thở đầy rẫy sự nguy hiểm.
“Anh là ai?!” Ân Tu lập tức lùi bước để tránh xa gã, một tay đè lên chuôi đao, căng thẳng khóa chặt ánh mắt vào kẻ đối diện.
Một người đàn ông lạ hoắc lại nguy hiểm tột độ như thế đứng sững sau lưng, vậy mà cậu lại chẳng hề hay biết!
Bị cậu lạnh lùng gặng hỏi, gương mặt người đàn ông thoáng xẹt qua một nét sửng sốt. Ngay sau đó, anh ta từ tốn nhếch mép nở một nụ cười rợn người, đôi mắt hơi híp lại: “Cậu nhìn thấy tôi rồi sao?”
Anh ta vừa mỉm cười, kẽ môi lập tức để lộ ra hàm răng sắc nhọn. Nương theo từng nhịp mấp máy khi nói chuyện, Ân Tu có thể nhìn thấy rõ mồn một những chiếc răng phụ mọc chi chít bên trong khoang miệng gã, một cảnh tượng rùng rợn đến mức khiến người ta khiếp vía sởn gai ốc.
Một con quái vật rành rành chẳng phải là người như thế, vậy mà lại vẫn duy trì nụ cười, dùng một vẻ mặt hiền từ hòa ái để bắt chuyện với cậu!
Ân Tu buốt mặt cạch một tiếng siết chặt cán đao: “Tôi hỏi lại lần nữa, anh là ai!”
Người đàn ông khẽ mím môi, quanh thân âm ỉ tỏa ra khí tức phật lòng. Bầu không khí trong toàn bộ nhà ăn đột ngột buốt giá bủa vây, khiến Ân Tu ngay tức khắc đẩy mức độ cảnh giác lên ngưỡng cao nhất.
“Xem ra cậu vẫn chưa hồi phục nhỉ.” Người đàn ông thì thào bằng chất giọng ma mị, chầm chậm tiến về phía Ân Tu một bước. “Cơ mà thôi bỏ đi, có thể nhìn thấy tôi thì cũng tạm ổn rồi, kiểu gì thì tôi cũng có cách giúp cậu hồi phục khỏi trạng thái ô nhiễm thôi.”
Anh ta mỉm cười, nơi đáy mắt đan xen vài tia nguy hiểm lẩn khuất: “Tôi sẽ dùng phương thức của riêng tôi, để giúp cậu hồi phục.”
Ân Tu chẳng rõ miệng anh ta đang lẩm bẩm cái quái gì, nhưng trực giác mách bảo có điềm chẳng lành. Cậu dứt khoát rút phăng thanh Miêu đao thon dài sắc lẹm ra, hai tay siết chặt, vào tư thế đối chọi gay gắt với kẻ kia.
Chỉ cần đối phương dám sấn tới dù chỉ một phân, cậu tuyệt đối sẽ ra tay không chút nương tình.
Bầu không khí giữa hai người cứng đờ. Ân Tu lạnh lùng chằm chằm nhìn anh ta, sát tâm lóe lên rồi vụt tắt. Người đàn ông quá rõ bản tính quyết đoán của Ân Tu, thế nên anh tacũng chẳng vội xáp lại gần mà chỉ chôn chân cách cậu vài bước, nhoẻn miệng cười.
Ấy vậy mà ngay giây tiếp theo, cổ tay đang cầm đao của Ân Tu bỗng chốc bị một thứ gì đó lạnh buốt quấn chặt lấy, rồi thô bạo đè nghiến cậu xuống chiếc bàn ăn.
Một tiếng “rầm” vang lên, Ân Tu bị ép chặt xuống mặt bàn không thể nhúc nhích. Hai tay cầm đao bị cưỡng ép giơ cao khỏi đỉnh đầu, thứ hàn khí kia đang dốc toàn lực để triệt tiêu đi ngọn lửa giết chóc cuồn cuộn trong cậu.
“Buông ra!” Ân Tu vùng vẫy kịch liệt, gắng gượng rút cổ tay mình về.
Người đàn ông sải bước dài tiến tới, một tay chộp lấy bàn tay đang cầm đao của cậu, tủm tỉm cười: “Bạn trai à, đừng có dùng đao chĩa vào tôi như thế, tôi sẽ đau lòng lắm đấy.”
Ân Tu gồng mình giãy giụa, nhưng luồng khí lạnh bám riết trên cổ tay lại càng siết chặt hơn, có làm thế nào cũng không thể thoát ra được.
Tới tận khoảnh khắc này cậu mới chợt vỡ lẽ, người đàn ông này hóa ra chính là cái thực thể vô hình đã kiềm kẹp cậu đêm qua. Lại còn gọi cậu là bạn trai gì cơ chứ? Gọi cái quỷ gì không biết.
“Ông đây làm đếch gì có bạn trai!” Ân Tu nghiến răng ken két tung một cước đạp tới, nhưng lập tức bị đối phương tóm gọn lấy cổ chân.
Anh ta không hề nao núng hay tức giận, ngược lại còn cười tít mắt trườn người áp sát lên, kề trán mình lên trán Ân Tu, nhỏ nhẹ thầm thì: “Tôi có thể chờ cậu hồi phục rồi chửi mắng tôi sau cũng được, nhưng hiện tại, quan trọng hơn cả vẫn là giúp cậu hồi phục.”
Khoảng cách bị kéo sát một cách đột ngột khiến cho toàn bộ tầm nhìn của Ân Tu đều bị lấp đầy bởi đôi đồng tử đen kịt của anh ta. Ánh mắt dường như chỉ trong nháy mắt đã bị chiếm đoạt trọn vẹn, trong đôi mắt ấy ngoài hình bóng người đàn ông đó ra thì chẳng dung chứa nổi một thứ gì khác.
Anh ta hạ giọng, thủ thỉ đầy ma mị: “Nào, bạn trai, nhìn tôi này.”
Thanh âm của đối phương đang chầm chậm rót những lời dụ dỗ mê hoặc vào tai cậu.
Cơn choáng váng lại tiếp tục dâng lên, nhưng không phải là kiểu ù tai nhức nhối váng vất như trước đó, mà là một xúc cảm cực kỳ êm ái, bồng bềnh tựa như lông vũ.
Ân Tu quật cường ngoảnh tọt mặt đi, nhắm chặt hai mắt. Phải đối diện với một thực thể toát ra đầy mùi nguy hiểm đến vậy, việc cậu cam tâm ngoan ngoãn cúi đầu nghe theo căn bản là điều bất khả thi.
Người đàn ông cười mỉm chi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhắm nghiền của cậu, ngón trỏ khẽ khàng trêu đùa vờn quanh lọn tóc Ân Tu.
Khoảng cách quá đỗi thân mật khiến hơi thở của cả hai quẩn quanh đan xen lấy nhau, ranh giới giữa sự nguy hiểm và ái muội dường như chỉ còn cách biệt trong gang tấc.
Anh ta dùng sức ghì chặt lấy cổ tay đang không ngừng vùng vẫy muốn thoát thân của Ân Tu, thì thầm thủ thỉ: “Bạn trai à, tôi nghe đồn con người khi ở khoảng cách gần thế này mà nhắm mắt lại… thông thường đều là đang đòi được hôn đó.”
“Vậy sao?”
a Lê Mặc lại mạnh rồi còn gì
Thế mà lại hay