Chương 145: Càng Giãy Dụa Kịch Liệt Trói Buộc Càng Siết Chặt
bởi Nhi Nhieu Diem GÁnh đỏ trong mắt đám học sinh đã biến mất, thần trí cũng đang khôi phục lại bình thường.
Bọn chúng ngơ ngác không hiểu tại sao bản thân lại đứng ở hành lang ký túc xá, còn Ân Tu thì đang hoang mang chẳng rõ thứ đang quẩn quanh bên cạnh mình là cái gì.
Có một luồng khí lạnh đang bò trườn trên người, nhưng cậu không tài nào bắt trúng được, chỉ có thể cảm nhận được từng dải khí lạnh tựa như những chiếc xúc tu dài quấn chặt lấy toàn thân, lúc ẩn lúc hiện.
Cậu nhìn đám học sinh đang lục tục trở về phòng mình ở ngoài hành lang, rồi lại sờ lên người, đầu óc có chút rối bời.
Ký ức như thể bị khuyết thiếu mất một mảnh, quá khứ cũng mờ mịt không rõ. Cậu nhớ như in bản thân đang vượt phó bản, bị phó bản tách biệt ra nên phải làm nhiệm vụ một mình, bên cạnh dường như luôn có thứ gì đó đi cùng, song hoàn toàn chẳng thể nhớ ra nổi.
Cảm giác quái đản này râm ran như thể có đàn kiến đang bò trên da thịt, khiến một người như Ân Tu cũng hiếm hoi lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
Ra ngoài một chuyến trở về, cơn đói cồn cào lại ập đến. Cậu đi loanh quanh một vòng trong phòng, rồi lại dạt về phía trước tủ lạnh.
Ân Tu nhớ trong tủ lạnh có đồ ăn, cậu giơ tay mở cửa tủ, nhưng ngay khi mới hé ra được một khe nhỏ thì cửa tủ lạnh đã bị một lực mạnh đè bật trở lại tạo nên tiếng “bịch” khô khốc, giống như bị một thứ vô hình nào đó thẳng tay ấn chặt vào.
Cậu nhíu mày, dùng sức bấu chặt vào mép cửa tủ lạnh rồi rướn người kéo hé ra lần nữa, vừa mới thoáng thấy chút đồ ngon bên trong, cửa tủ lại ngay lập tức bị sập mạnh khóa chặt.
Sau khi giằng co qua lại hai lần như vậy, Ân Tu sa sầm mặt mày đứng trước tủ lạnh. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang chặn cứng cửa tủ, luồng khí lạnh quẩn quanh ấy không chỉ xuất hiện quanh người cậu, mà còn phong tỏa ngay trước tủ lạnh. Dù mắt không thấy, tay không chạm được, nhưng thực thể đó đích thực đang hiện hữu tại nơi này.
Vậy thì…
Cậu chậm rãi tuốt thanh đao đeo bên hông, hai tay siết chặt lấy chuôi.
Nếu chém một nhát xuống, liệu có gây tổn hại gì cho thứ vô hình kia không?
Tệ nhất thì cũng chẻ đôi được cái cửa tủ lạnh này chứ nhỉ?
Kênh chat kể từ khoảnh khắc thấy Ân Tu tuốt đao ra khỏi vỏ liền căng thẳng nín thở. Ân Tu không nhìn thấy thứ đang chắn trước tủ lạnh là gì, chứ bọn họ thì thấy rõ mồn một!
Tính làm cái gì đây?
Lục đục nội bộ à?
Đao vừa ra khỏi vỏ, trái tim của tất cả mọi người liền thắt lại.
Ngay khi Ân Tu đanh mặt định vung đao chém xuống, luồng khí lạnh kia đột ngột xông đến quấn chặt lấy cậu, vật ngã cậu xuống sàn.
Cảm giác nguy hiểm cuồn cuộn ập tới như triều cường, Ân Tu chống trả theo bản năng, ra sức giãy giụa, song có thế nào cũng chẳng thể tóm được luồng khí lạnh đó, còn đối phương thì lại dễ dàng khóa chặt cậu.
Luồng khí lạnh lẽo đó gỡ từng ngón tay đang siết chuôi đao của cậu ra, ghì chặt đôi chân đang giãy giụa, khóa cứng toàn bộ thân thể cậu trong một thế gông cùm nghiêm ngặt. Mặc cho Ân Tu sa sầm mặt mũi cố sức vùng vẫy, cậu vẫn hoàn toàn bất lực.
Bộ đồng phục màu đen của cậu lấm lem bụi bẩn do cọ xát trên sàn nhà khi giãy dụa, tóc tai rối bời, điệu bộ nghiến răng ken két trông có phần chật vật.
Luồng khí lạnh đè nặng trên người tỏa ra sự hung hãn, song hành động đối với cậu lại cực kỳ dịu dàng.
Một làn khí nhỏ lướt qua lọn tóc, nhẹ nhàng ve vuốt gò má hòng xoa dịu sự đề phòng cùng sát khí đằng đằng của cậu.
Cơ mà Ân Tu hoàn toàn không thể thả lỏng, toàn thân cậu căng như dây đàn, cố rướn tay để với lấy thanh đao của mình. Ngay cả khi phải tự đâm bản thân một nhát, cậu cũng phải tìm cách chặt đứt sự trói buộc này. Bản thân cậu từ trước tới nay đã bao giờ bị một con dị quái vô danh quấn thân đến mức độ thảm hại này đâu, chưa từng có, bởi vì phong cách hành sự của cậu cực kỳ dứt khoát, dẫu có là đối với chính bản thân thì cũng chẳng nương tay.
Nhưng luồng khí lạnh ấy dường như đã nhìn thấu tâm tư của cậu, nó âm thầm gạt phăng thanh đao ra góc xa, nhất quyết không để cậu chạm được dù chỉ một chút.
Ân Tu càng giãy giụa kịch liệt, gông xiềng trên người lại càng siết chặt.
Cả hai giằng co kịch liệt trên sàn suốt nửa tiếng đồng hồ, lăn lộn đến mức nhem nhuốc bẩn thỉu, quần áo xộc xệch, cuối cùng Ân Tu cũng đành kiệt sức chịu thua.
Khí lạnh mơn trớn gương mặt cậu, muốn vuốt ve xoa dịu.
Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om, bực dọc ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Cậu cảm nhận được vô cùng rõ ràng luồng khí lạnh ấy đang luân chuyển khắp cơ thể, siết chặt lấy mình, nó đang giam hãm cậu, mà cậu thì chẳng có lấy một kế giãy thoát.
Ân Tu chợt thấy sự bức bối khó chịu này quen thuộc vô ngần, hình như trước đây cậu cũng đã từng rơi vào cảnh bị quấn chặt không thể kháng cự, thế là đành buông xuôi để đi ngủ.
Thứ đang quấn trên người cậu chắc chắn là một con dị quái, một thực thể siêu cấp nguy hiểm đã kiềm chế cậu đến mức chết đứng.
May mắn thay, đối phương không hề lộ ra một mống sát khí nào, hoàn toàn không có ý định định tước đoạt mạng sống của cậu. Ân Tu chỉ đành từ từ thả lỏng cơ thể, tranh thủ hồi phục thể lực trước.
Cái thứ đó cuốn lấy Ân Tu rồi đưa cậu lại gần giường, phủi phủi bụi bặm, vuốt lại quần áo cho ngay ngắn, kế đó đặt Ân Tu nằm xuống đệm, bộ dạng ra tay thành thục vô cùng.
Ân Tu chau mày, liếc nhìn thanh đao vẫn nằm chỏng chơ dưới đất, chán nản nhắm nghiền mắt lại.
Thôi bỏ đi, ngủ trước đã, dưỡng sức hồi phục thể lực mới là thượng sách. Khi chưa bị đe dọa đến tính mạng thì tạm thời cứ nghỉ ngơi cái đã.
Kênh chat chứng kiến Ân Tu từ bỏ chống cự cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy thật may mắn vì có một thực thể đủ sức trấn áp được anh Tu, bằng không một khi anh ấy nổi điên lên thì chẳng ai ghìm lại nổi.
Dù cho cảnh tượng một thứ đen sì sì mọc đầy xúc tu quấn lấy anh Tu vật lộn trên sàn suốt nửa tiếng đồng hồ trông kinh hãi tột độ, ai không biết chuyện sẽ chắc mẩm đây là thước phim quỷ quái ăn thịt người ghê rợn nào đó.
Chẳng khác nào xem phim kinh dị giữa đêm khuya, vừa bấm vào đã đập ngay vào mắt cảnh nam chính sắp sửa bị ngoạm chết đến nơi.
Ân Tu ngủ say như chết suốt cả đêm mà chẳng hề hay biết gì, khoảnh khắc tỉnh giấc, mọi dây thần kinh cảnh giác trong cậu lập tức căng ra.
Cậu nhanh nhẹn tung chăn xuống giường định nhặt thanh đao của mình, liền thấy đao đã được tra gọn gàng vào vỏ, cảm giác quấn quít trên người cũng biến mất tăm, cứ như thể biến cố đêm qua chưa từng xảy ra vậy.
Ân Tu dáo dác nhìn quanh phòng, dè dặt đưa tay mở cửa tủ lạnh thử xem sao. Giây kế tiếp, cánh cửa mới hé mở một nửa liền bị một lực mạnh đóng sầm lại, làn khí lạnh buốt lập tức leo bám dọc theo cánh tay nhằm ngăn cậu cạy cửa tủ.
Cái thứ kia quả nhiên vẫn bám riết ở đây.
“Cút ra!” Ân Tu bực bội vẩy mạnh tay nhưng không tài nào gột bỏ được, cuối cùng đành ngó lơ cảm giác trên da thịt để đi vệ sinh cá nhân.
Cậu còn phải ăn cho nhanh rồi đến lớp chặn đường bạn học nhờ người ta chép bài tập hộ nữa đây.
Hôm nay nhà ăn vẫn đông nghẹt như mọi khi, đám học sinh vừa thấy Ân Tu liền đon đả chào đón nồng nhiệt y hệt ngày thường, ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ chào hỏi và rủ cậu dùng bữa chung.
Nếu là trước đây Ân Tu sẽ hờ hững ậm ừ một tiếng rồi gạt phắt đi, song hôm nay trước những gương mặt tươi cười của mọi người, cậu khựng lại vài giây rồi từ từ cúi đầu, có vẻ như đang định gật đầu đồng ý.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một luồng khí lạnh đã nâng cằm Ân Tu lên, kiên quyết cản không cho cậu gật đầu, thô bạo cố định cứng ngắc cái đầu của cậu.
Ân Tu chau mày định mở miệng đáp lời, cái luồng khí kia lại nhanh như cắt bịt chặt lấy miệng cậu, thẳng thừng tước đoạt quyền phát ngôn.
Sắc mặt Ân Tu tối sầm lại, cuối cùng cậu chỉ biết quay người bỏ đi trước những lời mời gọi nhiệt tình của đám học sinh. Mãi cho đến khi lết được đến trước quầy lấy cơm, luồng khí lạnh bao phủ cơ thể cậu mới tan bớt vài phần, trả lại khả năng nói chuyện cho cậu.
Ân phủi phủi bộ đồng phục, vẫn chẳng chạm được thứ gì. Việc bị một cái thực thể ma quái đeo bám rồi mặc sức lộng hành thế này làm lồng ngực cậu chất chứa một nỗi bực dọc khôn tả.
“Dì ơi, cho con lấy cơm.”
Ân Tu mệt mỏi rã rời đứng trước quầy gọi với vào bên trong một tiếng. Cậu tuy điên tiết với luồng khí lạnh bám riết trên người đến mức phát điên, song cái bụng đói meo thúc ép cậu phải lấp đầy dạ dày trước rồi mới tính chuyện phản kháng sau.
Mọi khi chỉ cần cậu bước tới quầy thì dì đã nhanh nhảu sửa soạn xong xuôi rồi đưa suất ăn ra cho cậu, nhân tiện rôm rả dăm ba câu chuyện.
Thế nhưng hôm nay dáng vẻ của dì có vẻ cũng chẳng bình thường chút nào.
Bà ngồi thẫn thờ bên trong, đôi mắt đờ đẫn nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định, cả người rũ rượi không chút sức sống, bất động hệt như một bức tượng gỗ trưng bày cho có lệ.
“Dì ơi?”
Ân Tu cất tiếng gọi thêm một lần nữa, bà mới choàng sực tỉnh, ngoảnh đầu nhìn về phía cậu với ánh mắt như dại ra.
“À… ăn cơm, đến đây, đến lấy cơm ăn nào…”
thế mới lm ck đc chứ:) chứ íu xìu thì chỉ có thể lm mỹ nhân íu đúi mà hoi:)
Có khi nào chương sau anh diệp đăng xuất kh v TQT, chương sau cũng có số 1 với 6 kìa trời ơi^^
Bà nghĩ sao về việc đặt sẵn cho ảnh miếng đất ngang 1m dài 2m???
Không đc đâu, đặt trc xui lắm😞 tui nghĩ ảnh sẽ sống đến chương 1006 luôn:)))