Chương 144: Cái Gì Thế Này? Vong À?
bởi Nhi Nhieu Diem GNụ cười nơi khóe môi cô giáo càng lúc càng trở nên quái dị khó lường: “Nếu em không nhìn thấy thì cứ coi như tôi chưa nói gì đi.”
Ân Tu hoài nghi nhìn chằm chằm mụ ta, khẽ nhíu mày.
Chẳng phải cậu đi đến đây một mình sao? Cả ngôi trường này toàn là dị quái, cậu có thể đi cùng ai được cơ chứ?
Nhưng cứ hễ tập trung suy nghĩ, trong đầu cậu lại đột nhiên vang lên một tràng ù tai nhức nhối, cảm giác choáng váng đầu óc khiến cậu vô cùng khó chịu, giống như cơ thể đang tự động bài xích việc đào sâu vào chuyện này vậy.
Ân Tu lắc đầu, không bận tâm đến lời của cô giáo nữa mà quay người bỏ đi.
Trong căn phòng ký túc xá mờ tối, cô giáo nở nụ cười lạnh rồi liếc mắt nhìn về phía người đàn ông đen kịt đang đứng ở cửa với khuôn mặt hầm hầm: “Không ngờ đấy, quái vật đã trưởng thành rồi mà cư nhiên cũng có bạn là quái vật cơ à. Nhưng thật đáng tiếc, có con quái vật khác đang nhắm trúng nó rồi, mày không cướp nổi đâu.”
Lê Mặc mỉm cười quay đầu nhìn cô giáo, ánh mắt lạnh toát: “Ai?”
Cô giáo che miệng cười rợn người, hạ thấp giọng: “Mày không cảm nhận được sao? Ánh nhìn của nó bao trùm khắp ngôi trường này, không nơi nào là không có.”
“Cho dù mày có muốn tìm nó thì cũng vô ích thôi. Nó đã giấu kín bản thể của mình rồi, chẳng một ai biết nó ở đâu đâu. Tao không biết, và mày cũng không thể nào biết được.”
Lê Mặc im lặng nhìn thấu vẻ hả hê trong mắt mụ ta, anh chẳng thốt lên lời nào, dứt khoát bước ra khỏi phòng giáo viên rồi nhanh chóng đuổi theo Ân Tu.
Kênh chat lúc này đang bận chuyển những thông tin từ cuốn nhật ký cho Diệp Thiên Huyền, họ vẫn còn sốc nặng sau khi chứng kiến chuyện vừa rồi.
“Có chuyện gì vừa xảy ra thế? Tôi bị bỏ lỡ mất đoạn nào rồi à?”
“Không biết nữa! Anh Tu hình như bỗng dưng không nhìn thấy anh bạn cùng phòng nữa rồi!”
“Đù, thật không vậy? Lúc trước chỉ là thi thoảng không nghe được tiếng thôi, giờ thì mù tịt không thấy người luôn á?!”
“Toang rồi, người duy nhất có thể kìm hãm anh Tu cũng bị chặn mất, phó bản này tính cô lập anh ấy hoàn toàn luôn à!”
“Nhận thức của anh Tu đang bị bóp méo rồi, nãy ảnh còn tính ăn đồ trong tủ lạnh nữa chứ. Không có ai canh chừng thì toang mất, mau báo cho Diệp lão đại đi!”
“Đang báo rồi đang báo rồi! Mà cái phó bản này quá đáng lắm luôn ấy, cố tình nhắm vào anh Tu nhà tôi có đúng không?”
“Dù có là phó bản siêu khó thì thế này cũng vô lý quá chừng rồi. Những người chơi khác ít ra còn được ở chung một chỗ, sao riêng anh Tu vừa bị tách biệt không gian, vừa bị chặn luôn cả anh bạn cùng phòng khó khăn lắm mới lẻn vào được. Phân biệt đối xử rõ ràng mà!”
“Tức điên! Chẳng biết trùm cuối đứng sau phó bản này là đứa nào, đợi anh Tu tỉnh táo lại chắc chắn sẽ xử đẹp nó!”
“Mau tìm đại ca Diệp vạn năng cầu trợ giúp đi! Anh Tu bất bại gặp biến rồi!”
“Cầu trời cho anh Tu không bị làm sao.”
“Không sao đâu, tình hình này tạm thời chưa có vấn đề gì lớn đâu, anh bạn cùng phòng vẫn bám sát anh Tu mà. Tuy ảnh không nhìn thấy nhưng người ta vẫn đang túc trực canh chừng bên cạnh đấy.”
“Ừm… Thấy rồi, oán khí nồng nặc luôn.”
Ân Tu bước đi trong đêm trở về khu ký túc xá, thi thoảng cậu lại cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo lướt qua người như thể có thứ gì đó đang bám đuôi. Cậu siết chặt chuôi đao ngoảnh lại nhìn nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng ai, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác bất an khó chịu.
Vừa bước vào tòa nhà dạy học, một đám học sinh dị quái lập tức ùa tới, vây kín Ân Tu ngay giữa hành lang.
Đêm nay đôi mắt của chúng vẫn đỏ lừ, trông vô cùng quỷ dị, có điều so với sự điên cuồng đập cửa lúc trước thì lần này chúng lại tỏ ra im hơi lặng tiếng hơn hẳn.
“Ân Tu, cậu có thích món quà tớ tặng không?” Một học sinh lẳng lặng bước lên đứng cạnh Ân Tu, trên mặt cậu ta là một nụ cười vặn xoắn như xoáy nước, khẽ khàng hỏi han với giọng điệu vô cùng dịu dàng.
“Tớ biết cậu thích quà mà, đó là món quà mà tớ đã cất công chọn lựa cho cậu đấy, kiểu gì cũng sẽ có món cậu ưng ý thôi.”
Một học sinh khác cũng chậm rãi tiến lên, nhìn thẳng vào mắt Ân Tu: “Tớ hy vọng cậu sẽ thích và đón nhận món quà của tớ.”
“Đồng thời… cũng đón nhận cả bản thân tớ nữa.”
Những khuôn mặt biến dạng cứ nhấp nhô trước mắt, Ân Tu nhìn lâu liền bắt đầu thấy nhức đầu hoa mắt, giống như có thứ gì đó trong não bộ đang bị biến đổi theo, thế nhưng cậu hoàn toàn không thể dời mắt đi chỗ khác.
“Các người tặng… quà gì cơ?” Cậu thẫn thờ một chốc, lầm bầm lầu bầu trong họng, cố gắng lục tìm những ký ức liên quan.
Đúng là lúc chiều quay về cậu có nhìn thấy một đống quà chất trước cửa phòng, nhưng kỳ lạ thật… Tại sao ký ức sau khi nhìn thấy đống quà đó lại mờ mịt chẳng rõ ràng gì thế này? Dường như cậu chưa hề bóc chúng ra.
Vô số đôi mắt đỏ lòm trước mặt dần nhòe đi, bóng dáng của đám học sinh cũng bắt đầu phân rã. Trong cơn mơ màng, cậu như nhìn thấy một sinh vật khổng lồ đang uốn éo co kéo ngay trước mặt mình, và những con mắt của đám học sinh kia thực chất đều mọc trên các chi thể dị dạng của nó.
Mỗi một đôi mắt đều đang chăm chăm nhìn vào cậu, mỗi một đôi mắt đều như đang muốn lôi tuột cậu xuống vực sâu thẳm.
“Tôi đã tặng cậu vài phần chi thể của mình đấy, cậu có thích không?”
Những con mắt kia đang áp sát lại gần, Ân Tu thấy toàn thân nóng ran như thể sắp có bộ phận thừa thãi nào đó trồi ra ngoài. Hành lang u tối trước mắt đang rung chuyển, bóng dáng của đám học sinh chao đảo, cả khung cảnh như đang tan chảy rồi đổ sụp xuống dưới.
Ân Tu ngơ ngác giơ tay lên sờ mặt mình.
Không… không phải khung cảnh đang tan chảy, mà chính là những con mắt của cậu đang chảy ra.
Những con mắt ư? Cậu có nhiều mắt lắm sao?
Phải rồi, nhân loại vốn dĩ có rất nhiều mắt, cơ thể nhân loại vốn méo mó, không có hình thù cố định, biến ảo khôn lường và không thể gọi tên.
Dòng suy nghĩ của cậu có chút đình trệ.
Tràng ù tai nhức nhối và cảm giác choáng váng lại ập đến, Ân Tu thấy đau đầu kinh khủng, đầu cậu đau như búa bổ, tưởng chừng sắp nổ tung.
Bản năng chống chọi hiểm nguy trỗi dậy, cậu vô thức siết chặt chuôi đao, muốn vung một nhát chém phăng khung cảnh vặn vẹo trước mắt giữa cơn đau đầu nhói buốt.
Thế nhưng thanh đao của cậu còn chưa kịp tuốt khỏi vỏ, thì cái đầu của một học sinh trước mặt đã đột ngột biến mất tăm vào khoảng không.
Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, cái xác không đầu máu thịt bầy nhầy lảo đảo chực đổ rạp ngay trước mặt, mùi máu tanh nồng nặc lập tức kéo Ân Tu sực tỉnh. Cậu cảnh giác lùi lại một bước, đôi mắt dần khôi phục vẻ tỉnh táo, nhìn chằm chằm vào con dị quái mất đầu trước mặt mà vẫn còn hơi ngơ ngác.
Cậu đã ra tay đâu chứ! Cậu rõ ràng còn chưa kịp động thủ mà?
“Ồ… Tiếc quá đi mất…” Những con dị quái xung quanh hoàn toàn thờ ơ rước sự biến mất của cái đầu dị quái kia, một đứa trong số đó còn nhỏ giọng thều thào. Nó nhìn Ân Tu chăm chú rồi mỉm cười: “Suýt chút nữa thôi là có thể biến cậu thành của tôi rồi, thật là đáng tiếc.”
Giây kế tiếp, cái đầu của con dị quái vừa lên tiếng lập tức nổ tung, hóa thành một làn sương máu rồi tan biến giữa không trung.
Ân Tu nhìn trân trối vào vị trí của nó, không tài nào tin nổi mà cúi đầu nhìn xuống thanh đao của mình.
Cậu quả thực chưa hề ra tay mà! Cậu luyện thành tuyệt kỹ tự động xuất đao trong vô thức từ bao giờ thế hả?
Tuy có những học sinh dị quái đang bỏ mạng, nhưng việc đó vẫn chẳng hề ngăn được đám còn lại thay phiên nhau thì thầm vào tai Ân Tu: “Buổi hẹn hò tối nay bị kẻ khác phá đám rồi, tiếc thật đấy. Có lẽ lần sau chúng ta sẽ có thể trò chuyện riêng tư hơn.”
Đứa vừa dứt lời liền biến mất cái “bụp” ngay tại chỗ, lần này thậm chí đến một giọt máu cũng không để lại.
Ân Tu rùng mình một cái, cậu cảm nhận được một luồng khí lạnh đang luân chuyển quanh người nhưng không thể nào bắt trọn được hành tung của đối phương, cũng chẳng nghe thấy tiếng động gì. Rõ ràng, kẻ ra tay tiễn đám dị quái lên đường chính là thực thể vô hình đang quẩn quanh bên cạnh cậu.
Gì đây? Vong theo đuôi à?
Nó đang giúp mình sao?
Ân Tu vừa cảnh giác lại vừa hoang mang về sự hiện diện này.
Chứng kiến hai học sinh dị quái liên tiếp bỏ mạng, đám xung quanh nhìn Ân Tu trân trân, tia sáng đỏ lòm trong mắt chúng cũng dần lịm đi.
“Tối nay có kẻ phá bĩnh, không tiện lắm, hẹn gặp lại cậu lần sau nhé Ân Tu. Biết đâu lần tới cậu sẽ lựa chọn tôi.”
Câu nói này vừa dứt, Ân Tu liền cảm thấy một cơn gió mạnh cuộn lên bên cạnh, ngay sau đó, đứa đối diện vừa mở miệng đã biến mất tăm cái “bụp”.
Hj test
1234455
Eryyu77ujj
duyên âm=))))
thôi bome:)
123
1,2,3