Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    “… Tôi đâu có lờ anh đi đâu.” Ân Tu mải tập trung nghe tiếng đám học sinh trò chuyện nên chẳng hề nghe thấy giọng của Lê Mặc.

    “Tôi gọi cậu suốt, mà cậu chẳng thèm đáp lại lấy một câu.” Lê Mặc ngồi ngay ngắn đối diện Ân Tu, đôi mắt nhìn chằm chằm như muốn soi xét mọi thứ trên người cậu. Tuy gương mặt anh vẫn treo nụ cười, nhưng đường cong nơi khóe môi lại trĩu xuống một chút xíu so với bình thường.

    Ân Tu chỉ cần liếc mắt một cái là biết anh ta đang không vui rồi.

    “Xin lỗi, tôi không nghe thấy thật.” Ân Tu cũng trầm tư suy nghĩ, ban nãy cậu quả thực chẳng nghe lọt tai một lời nào của Lê Mặc cả.

    Có lẽ là do toàn bộ sự chú ý đã bị đám học sinh ban nãy thu hút mất. Tuy lũ đó đều chẳng phải con người, nhưng đây là lần đầu tiên Ân Tu nhận được sự đãi ngộ như vậy trong một phó bản, mỗi ngày đều có người vui vẻ chào hỏi, hỏi han quan tâm, thậm chí còn được tặng quà. Cảm giác này thực sự rất kỳ lạ.

    “Lần sau không cho phép cậu ngó lơ tôi nữa đâu đấy.” Lê Mặc nheo nheo mắt: “Một khi tôi mà nổi giận thì hậu quả sẽ nghiêm trọng lắm.”

    Ân Tu gắp một chiếc đùi gà đưa đến tận miệng anh ta: “Được rồi, biết rồi mà, đừng giận nữa.”

    Đối diện với món ăn mà Ân Tu đưa tới tận mồm, Lê Mặc há miệng nuốt chửng lấy, vừa nhai vừa thầm nghĩ: Thôi thì tạm thời tha thứ cho sự ngó lơ lúc nãy của cậu vậy.

    Thế nhưng cảm giác kỳ quái quẩn quanh người Ân Tu vẫn khiến anh thấy khó chịu không sao tả được. Nhìn khắp lượt từ trên xuống dưới cũng đâu có mọc thêm hay thiếu đi bộ phận nào, sao bỗng dưng cậu lại trở nên lạ lùng như thế.

    Sau bữa tối, theo đúng quy tắc, Ân Tu về ký túc xá trước, chờ đến sau chín giờ mới lén lút lẻn sang ký túc xá giáo viên để xem những thông tin mà Diệp Thiên Huyền đã bỏ sót là gì.

    Lúc quay về ký túc xá, Ân Tu nhìn thấy trước cửa phòng mình đặt rất nhiều hộp quà nhỏ. Trên mặt sàn sạch bong là những chiếc hộp rực rỡ sắc màu, mỗi món đều được xếp đặt vô cùng tinh tế, chất thành chồng ngay lối vào phòng cậu.

    Ở đằng xa, vài học sinh vờ như đang tán gẫu ngoài hành lang nhưng lại lén lút quan sát biểu cảm của cậu. Có vẻ như ai nấy đều vô cùng mong chờ phản ứng của cậu khi nhìn thấy đống quà này.

    Ân Tu trầm ngâm nhìn chằm chằm vào đống quà trước mặt.

    Đây vốn là cảnh tượng mà cậu hằng mong ước, thế nhưng đây lại là trong phó bản, hơn nữa quà lại còn do một lũ dị quái mà cậu cần phải cảnh giác trao tặng.

    Phức tạp, tâm trạng của cậu lúc này thực sự vô cùng phức tạp.

    Lý trí bảo rằng phải đề phòng, nhưng sâu thẳm trong lòng lại nảy sinh một tia ham muốn được mở chúng ra, muốn được nhìn thấy tấm chân tình mà người khác đã gửi gắm đến trước mặt mình.

    Giữa lúc cậu còn đang chìm trong im lặng, Lê Mặc ở bên cạnh đã bước tới nhặt đống quà lên, tống sạch đống hộp lớn hộp nhỏ đó vào miệng: “Không được xem! Không được nhận! Không được lấy đồ của lũ chúng nó!”

    Nhìn những hộp quà bị ép thành cục rồi quẳng vào miệng Lê Mặc, Ân Tu nhíu chặt mày, cảm giác ù tai và chóng mặt lại một lần nữa ập đến, khiến cậu khó chịu khôn tả.

    Cậu kinh hãi nhận ra cảm giác khó chịu này chính là sự ác cảm. Trước đó, khi nhìn thấy Lê Mặc nuốt chửng món quà của bạn học sinh kia, trong lòng cậu cũng từng nảy sinh loại cảm xúc này.

    Thật sự quá bất thường, cậu thế mà lại nảy sinh ác cảm với Lê Mặc.

    Ân Tu hít sâu một hơi rồi quay mặt đi chỗ khác, cố nén luồng cảm xúc không rõ căn nguyên kia xuống: “Tôi tin anh, tôi không cần quà của bọn họ, anh cứ thu dọn hết đi.”

    Cậu bước qua Lê Mặc và đống quà cáp để vào phòng. Đến cùng với tâm trạng bực bội là một cơn đói cồn cào chẳng rõ lý do, rõ ràng là cậu vừa mới từ nhà ăn trở về mà.

    Ân Tu đi loanh quanh một vòng trong phòng nhưng chẳng tìm thấy gì để bỏ bụng, ánh mắt cậu vô thức dừng lại ở chiếc tủ lạnh trong ký túc xá.

    Cậu mở tủ lạnh ra, bên trong chất đầy những món mà cậu yêu thích.

    Những con cá tươi rói, mấy cái đùi gà béo ngậy, cùng với đủ loại bánh ngọt thơm lừng.

    Mỗi một món đều tỏa ra hương thơm ngào ngạt, như muốn mời gọi Ân Tu bước tới.

    Thấy Ân Tu mở cửa tủ lạnh, kênh chat lập tức nổ ra một trận náo loạn.

    “Anh Tu ơi!! Đừng có mở tủ lạnh mà! Đừng quên quy tắc 3 chứ, đồ trong tủ lạnh ở ký túc xá tuyệt đối không được chạm vào đâu!”

    “Mà nói thật cái thứ đó người bình thường nhìn thấy là chạy mất dép rồi chứ đừng nói là chạm! Toàn là nội tạng máu me be bét, ai nhìn mà thèm cho nổi!”

    “Không không không, nhìn vẻ mặt của anh Tu kìa, rõ ràng trong mắt anh ấy đó chẳng phải thứ gì đáng sợ cả.”

    “Đúng là Quy tắc thông quan thứ 3 có nói không được ăn đồ trong tủ lạnh, chúng thực chất không hề ngon lành như những gì bạn thấy đâu. Hiển nhiên là trong mắt người chơi, chúng đã biến thành những món cực kỳ hấp dẫn rồi.”

    “Trí nhớ của anh Tu tốt lắm mà, sao có thể quên cái quy tắc này mà mở tủ lạnh được chứ, đã xảy ra chuyện gì rồi?”

    “Thấy sai sai rồi đó, chắc chắn là phó bản đã làm gì anh Tu rồi, chỉ là tụi mình không nhìn thấy thôi.”

    “Này mọi người có nhận ra không… lâu lắm rồi anh Tu không tương tác với tụi mình? Lúc nãy anh ấy còn lờ tịt tiếng của anh bạn cùng phòng một cách kỳ lạ nữa, có khi nào… anh ấy không nhìn thấy chúng ta nữa không?”

    “Vãi, không lẽ thế thật?”

    Kênh chat không thể nào nhắc nhở được Ân Tu, chỉ còn biết gào thét thảm thiết mong anh bạn cùng phòng để ý.

    Lê Mặc nhanh chân đá văng đống hộp quà bước vào phòng, vừa vặn bắt gặp cảnh Ân Tu đang đứng trước tủ lạnh nuốt nước miếng, đôi mắt nhìn chòng chọc vào những thứ đỏ lòm không xác định bên trong.

    “Không được ăn!” Lê Mặc lao vọt tới đóng sầm cửa tủ lạnh lại: “Cấm ăn mấy thứ này!”

    Anh ta nhìn thấy rõ mồn một Ân Tu đang nhíu mày với mình, lộ ra vẻ mặt đầy chán ghét, nhưng cậu vẫn cố nhẫn nhịn hỏi lại: “Tại sao?”

    Lê Mặc chắn ngay trước tủ lạnh để chặn đứng mọi khả năng Ân Tu mở nó ra lần nữa. Anh nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu: “Đồ trong tủ lạnh tuyệt đối không được chạm vào! Cậu quên quy tắc rồi sao?”

    Gương mặt Ân Tu thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng trong chốc lát, cậu rũ mắt, tâm trạng phức tạp day day thái dương: “Có quy tắc này sao?”

    “Có chứ, kênh chat đều bảo là có mà.” Lê Mặc nhíu mày quan sát Ân Tu từ trên xuống dưới một lượt: “Cậu không nhớ thật à?”

    “Kênh chat?” Ân Tu nhíu chặt mày trầm ngâm một hồi, dường như phải lục lọi ký ức rất lâu mới chậm rãi thốt ra: “Tôi không nhớ là có quy tắc đó…”

    “Nhưng quả thật là có quy tắc như vậy, không được ăn.” Lê Mặc nói một cách nghiêm trọng vì sợ Ân Tu không tin.

    Ân Tu chậm chạp gật đầu: “Tôi tin anh, tôi sẽ không ăn.”

    Dường như cậu cũng nhận ra sự hỗn loạn của bản thân lúc này, ngay cả những quy tắc trong trí não cũng trở nên sai lệch. Cậu không còn cách nào khác, chỉ có thể chọn tin tưởng người trước mắt mình.

    Tin rằng Lê Mặc là người duy nhất đúng đắn.

    “Cậu đói rồi à?” Thấy Ân Tu đã thả lỏng hơn, Lê Mặc thấp giọng hỏi han: “Hay để tôi ra nhà ăn lấy chút gì cho cậu nhé?”

    Ân Tu lắc đầu, mang theo vẻ mặt bực bội tiến lên một bước, ép Lê Mặc tựa vào cánh cửa tủ lạnh. Cậu vùi mặt vào lồng ngực lạnh lẽo của anh, siết chặt lấy cơ thể lạnh băng trước mặt, thì thầm: “Đừng rời xa tôi lúc này, tôi sợ anh không ở đây, tôi sẽ làm ra chuyện sai lầm mất.”

    Lê Mặc đứng hình tại chỗ, rũ mắt nhìn chằm chằm cái đầu đang tựa trên ngực mình.

    Cậu ấy đã chủ động ôm anh, lại còn trong trạng thái cực kỳ bất an thế này.

    Nhìn lại suốt quãng đời đã qua của Ân Tu, đã bao giờ cậu dựa dẫm vào người khác như thế này, hay để lộ ra dáng vẻ yếu đuối trước mặt ai chưa?

    Có lẽ… hẳn là… mình chính là người đầu tiên?

    Một luồng cảm xúc không tên trào dâng khiến Lê Mặc cảm thấy tê dại khắp người. Vì không kiềm chế nổi, cái đầu của anh lại bắt đầu “nở hoa” một cách vô tội vạ.

    Kênh chat đồng loạt lấy tay che đi đôi mắt đau nhức, giận dữ gào lên: “Anh bạn cùng phòng làm ơn bình thường một chút có được không, đừng có đột nhiên nổ tung cái đầu như thế chứ, kinh dị quá đi à!”

    “Á mắt tôi, đau mắt quá trời ơi! Tối nay chắc gặp ác mộng mất thôi!”

    “Mặc dù kinh thật đấy nhưng mà… tui cũng muốn được anh Tu dỡ bỏ phòng bị, toàn tâm toàn ý dựa dẫm rồi áp sát tui như thế!”

    “Lầu trên ăn nói cho cẩn thận vào, kẻo lát nữa không phải đầu anh bạn kia nở hoa đâu, mà là đầu bác nở hoa đấy.”

    “Ờ… thế thôi tôi nằm mơ tiếp vậy.”

    1 Bình luận

    1. ʜᴏ̣ᴀ ɴᴏ̂ ɴɢʜᴇ̀ᴏ
      Jun 4, '26 \pm\ 5:06 pm

      đù size gap 20cm ngon

    Ghi chú
    error: Content is protected !!