Chương 149: Sao Miệng Hai Người Đó Đều Dính Máu Thế Kia
bởi Nhi Nhieu Diem GAyi – tuyetnhi
Ân Tu nhìn chằm chằm người đàn ông, dứt khoát rút thanh đao của mình về, vung vẩy vài cái nhưng vẫn không tra vào vỏ: “Anh khá hiểu tôi đấy.”
Người đàn ông gật đầu: “Cậu muốn biết tên tôi không?”
Ân Tu hờ hững đáp: “Không muốn, dù sao khôi phục trí nhớ rồi sẽ tự khắc nhớ ra thôi.”
“Cậu thực sự không muốn biết à?” Người đàn ông sấn tới bên cạnh cậu, kiên trì gặng hỏi không thôi.
“Không.” Ân Tu huơ huơ thanh đao, ngước mắt nhìn về phía đám học sinh đang sợ đến mức co rúm lại ở góc tường nhà ăn sau khi chứng kiến màn vừa rồi: “Tôi còn có chuyện chính phải làm.”
“Ò.” Người đàn ông không nói thêm nữa.
Vừa hay khung bình luận đã hoạt động trở lại, cuối cùng người xem cũng có thể thấy được hình ảnh bên trong nhà ăn.
Ngay khi hình ảnh vừa hiện lên, người xem đã thấy Lê Mặc đứng cạnh Ân Tu, hai người đối đầu với lũ học sinh dị quái đang tụ tập thành đàn ở góc nhà ăn, họ có phần mờ mịt.
“Anh Tu nhớ ra bạn cùng phòng rồi à?”
“Chưa chắc, để xem tiếp đã.”
“Sao trên miệng cả hai người họ đều dính máu thế kia?!”
“Vãi thật, không lẽ anh Tu dắt bạn cùng phòng đi ăn thịt dị quái à? Nhìn đám học sinh đang sợ sệt kìa, chắc chắn vừa nãy đã xảy ra cảnh tượng kinh hoàng lắm.”
“Nếu là anh Tu thì nói không chừng có khả năng đó thật đấy!”
“May mà vừa nãy sập màn hình, né được quả cảnh kinh dị, ha ha.”
“Thế tóm lại bây giờ tình hình thế nào rồi?”
“Chịu, cứ xem tiếp đi.”
Không khí trên khung bình luận thì rôm rả vui tươi, còn bầu không khí trong nhà ăn lại căng thẳng đến mức đóng băng.
Vào ban ngày, đám học sinh này là những kẻ có ý thức độc lập, chúng tuân thủ quy tắc duy trì sự nhiệt tình với Ân Tu. Thế nhưng sau khi chứng kiến màn vừa rồi, thì vẫn không khỏi run rẩy sợ hãi theo bản năng.
Dị quái vốn là sự tồn tại gieo rắc nỗi kinh hoàng cho người chơi nhưng một khi người chơi không còn biết sợ, thậm chí còn quay lại cắn ngược một miếng, thì kẻ phải nếm trải nỗi khiếp sợ sẽ đổi ngôi sang chính lũ dị quái.
Lúc này, đám học sinh đang nơm nớp đề phòng nhìn chằm chằm Ân Tu, chẳng ai biết được cậu sẽ làm ra hành động gì trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê hỗn loạn này.
“Giết được không?” Ân Tu chĩa thẳng lưỡi đao về phía đám học sinh, rồi quay sang hỏi người đàn ông như vậy.
Đám học sinh sợ hãi muôn phần.
“Không giết được.” Người đàn ông mỉm cười đáp lời Ân Tu: “Có quy tắc, không được sát hại bạn học.”
Nghe vậy, đám học sinh mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.
“Thế à?” Ân Tu nhíu mày: “Tôi còn chẳng nhớ nổi có cái quy tắc như thế.”
Dứt lời, cậu nhìn về phía người đàn ông: “Chắc không phải anh vì muốn bảo vệ đồng loại nên cố tình dùng quy tắc lừa tôi, không cho tôi giết dị quái đấy chứ?”
Người đàn ông mím môi, im lặng mất vài giây rồi lại mỉm cười: “Quy tắc chỉ giới hạn cậu không được giết, chứ tôi thì giết được.”
Anh ta thật nhanh trí, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã nghĩ ra phương án để tự chứng minh sự trong sạch của mình với bạn trai.
Đám học sinh lại một lần nữa rơi vào hoảng loạn.
Rõ ràng có quy tắc bảo hộ cơ mà, sao chúng vẫn đứng trước nguy cơ mất mạng thế này? Sai quá sai rồi!
“Trí óc tôi mụ mị thế này có liên quan gì đến bọn chúng không?” Ân Tu gặng hỏi lần nữa.
Người đàn ông gật đầu, anh ta vẫn nhớ đến những hộp quà được tặng hòng gây nhiễu loạn ý thức của Ân Tu cùng những lời dụ dỗ mỗi ngày, đúng là không thể giữ lại lũ dị quái này thêm một giây nào nữa rồi!
“Vậy thì cứ giết sạch tụi nó thử xem sao, xem tôi có thể khôi phục được không.” Ân Tu thu đao về, giơ tay chỉ thẳng vào đám học sinh dị quái: “Chứng minh cho tôi thấy anh thuộc về phe tôi đi.”
Người đàn ông khẽ mỉm cười, để lộ hàm răng nanh nhọn hoắt rợn người: “Tuân lệnh.”
Vài giây sau, tiếng la hét thảm thiết của dị quái vang dội khắp nhà ăn, máu tươi bắn tung tóe, hiện trường kinh dị đến cực điểm khiến cả kênh chat đều phải run rẩy vì khiếp sợ.
“Cứ tưởng hôm nay né được cảnh kinh dị rồi chứ! Sao vẫn còn nhìn thấy được hả trời!”
“Không hổ là anh Tu, cứ vượt ải là nhất định phải chết vài con dị quái. Cái phó bản này từ đầu tới giờ mới chết mỗi gã bảo vệ, cứ thấy có gì không đúng, giờ thì thoải mái rồi.”
“Con đường thông quan của anh Tu luôn được lát bằng xác chết của dị quái.”
“Đã quá đã quá.”
Dưới sự tấn công của người đàn ông, đám học sinh dị quái vừa chạy trốn hoảng loạn, vừa cố gắng xin tha mạng hòng lay chuyển Ân Tu.
Chúng chạy ùa về phía Ân Tu, lệ máu chảy dài từ hốc mắt, khóc lóc kể khổ với cậu: “Bọn tôi đối xử với cậu tốt như thế cơ mà? Tại sao cậu lại đối xử với bọn tôi như vậy chứ?”
“Bọn tôi là bạn học của cậu mà? Bọn tôi mới là những người đứng về phe cậu chứ?!”
“Tin tưởng bọn tôi thì chúng ta mới có thể trở thành bạn tốt, mới có thể mãi mãi ở bên nhau!”
“Bọn tôi rất thích cậu, thích cậu lắm, sẽ không làm tổn thương cậu đâu.”
“Gã đàn ông kia mới là đối tượng cậu nên giết chết đó!”
Chúng khóc đầy chân tình, làm như thể thật lòng thật dạ muốn tốt cho Ân Tu, không có nửa phần đe dọa, trông vô tội tột cùng.
Ân Tu đứng thẳng tắp tại chỗ, không chút dao động nhìn chằm chằm bọn chúng, rồi từ từ rút thanh đao ra.
Cậu vừa rút đao, lũ học sinh dị quái đã lập tức sợ hãi né dạt ra xa khỏi cậu.
Ân Tu nhìn chúng rồi cười lạnh: “Đây chính là điểm khác biệt giữa các người và anh ta.”
Một bên là sự tin tưởng tuyệt đối, ngay cả khi nhìn thấy lưỡi đao vung về phía mình cũng chẳng hề nao núng; một bên lại là nỗi sợ hãi, chỉ mới thấy đối phương rút đao còn chưa rõ mục tiêu đã vội hoảng loạn né tránh. Chẳng lẽ cậu lại không phân biệt nổi hay sao?
Tiếng la hét của đám học sinh dị quái đột ngột tắt lịm khi bị người đàn ông một ngụm gặm đứt ngang.
Ân Tu lười nhác đi sang một bên ngồi một lát, định bụng đợi anh ta giết xong quay lại báo cáo kết quả. Vừa quay đầu lại, cậu chợt phát hiện bên trong ô cửa dành cho người khuyết tật xuất hiện thêm một bóng người.
Người đàn bà có chiếc cổ thon dài kia đang mỉm cười dõi theo cậu, dáng vẻ hòa nhã hiền từ lại có ánh mắt dịu dàng.
Nơi đây cũng có một con dị quái không giống những con khác, không hề biết sợ hãi cậu.
“Bà cũng là… người quen của tôi à?” Ân Tu đăm chiêu suy nghĩ. Trước khi nhận thức của bản thân bị nhiễu loạn, mối quan hệ giữa cậu và dị quái tốt đến thế này cơ à?
“Không phải.” Người đàn bà lắc đầu, bờ môi đỏ lòm mím cười: “Dì chỉ là một bà dì múc cơm cho con thôi.”
Ân Tu nhìn chằm chằm bà ta để đánh giá, tuy rằng đối phương nói như thế, nhưng bà ta đích thực không giống những con dị quái khác, không hề sợ hãi cậu.
Người đàn bà bên trong chậm rãi đưa một bàn tay ra khỏi ô cửa, xách một bọc đồ nhỏ huơ huơ: “Đây là món quà dì tặng cho con.”
Ân Tu tiến lên đón lấy, là một gói kẹo.
Cậu đột nhiên nhớ ra, rõ ràng lúc mình ăn đùi gà vẫn còn nhớ rõ bà dì này, thế mà ngoảnh đi một cái đã lại quên mất rồi.
“Dì ơi, nhận thức của con đã bị ô nhiễm rất nghiêm trọng rồi sao?” Ân Tu nhíu mày nhìn về phía bà dì trong ô cửa: “Con phải khôi phục thế nào?”
Bà dì chỉ chỉ vào gói kẹo trong tay cậu: “Cái này chỉ có thể giúp giảm bớt phần nào thôi, còn muốn khôi phục hoàn toàn, con chỉ có thể đi tìm nó.”
” ‘Nó’ ?”
Bà dì giơ tay chỉ xuống mặt đất: “Con dị quái đứng sau ngôi trường này.”
Bà nhìn về phía Lê Mặc đang đại sát tứ phương ở đằng kia: “Người đàn ông đó trông rất giống với nó. Ban đầu dì cứ ngỡ là nó biến thành hình dạng này để đến bên cạnh nhiễu loạn con nhưng sau đó mới phát hiện bọn họ không phải là cùng một người.”
“Có lẽ…” Dì ta đăm chiêu nhìn Ân Tu: “Có lẽ nếu có tên đó ở bên cạnh con, thì dì có thể yên tâm để con đi đến nơi nguy hiểm kia rồi.”
Bà dì giơ tay chỉ về phía sau lưng mình: “Khu bếp sau, một nơi thông ra bên ngoài trường học.”
Ân Tu ngẩn người, cậu nhớ ra rồi, ngay ngày đầu tiên Diệp Thiên Huyền đã nghe ngóng được thông tin về lối đi ở khu bếp sau từ miệng của dì múc cơm, đó là nơi dùng để vận chuyển thức ăn cho trường học, chỉ là cậu vẫn luôn chưa có cơ hội đi đến đó để thám thính.
Hóa ra địa điểm đó lại quan trọng đến vậy sao?
“Bên trong đó rất nguy hiểm… nguy hiểm vô cùng, cho nên trong ngôi trường này chỉ có một mình dì là có thuốc khôi phục nhận thức thôi.” Dì ta nhìn cậu chằm chằm: “Con đi rồi thì chưa chắc đã có thể lành lặn trở về.”
Ân Tu chẳng hề nao núng: “Dì cứ yên tâm, con không có đi một mình.”
Dì cười híp mí: “Ai lại tự rủa mình không phải là con người thế bao giờ.”
*一个人: một người, một mình, một con người. Chơi chữ, dì trêu.
“Không… Dì ơi, ý con là bên cạnh con còn có một con dị quái đi cùng nữa…”
“Dì đương nhiên biết rồi, dì còn lạ gì cái văn phong lươn lẹo của mấy đứa nhóc tụi con nữa.”
Lời trêu chọc của dì khiến Ân Tu khẽ nhoẻn miệng cười.
Cuộc trò chuyện hòa nhã bên này của hai người tạo nên một sự tương phản vô cùng rõ rệt với cảnh tượng đại sát tứ phương, máu tanh bắn tung tóe ở phía bên kia nhà ăn.
Lê mặc: đánh thì cứ đánh
Ân tu: nói thì cứ nói
:))))
dì ơi😭 oh no ng tốt đừng có chết nhe