Chương 146: Đừng Mà! Trai Đẹp Đừng Biến Thành Quái Vật Mà!
bởi Nhi Nhieu Diem GNgười phụ nữ gầy gò nhợt nhạt kia rũ mắt cầm lấy khay ăn, múc cho Ân Tu một suất cơm rồi đưa ra từ ô cửa quầy.
Bà ta nhìn Ân Tu đang đứng bên ngoài ô cửa quầy, đôi môi mỏng đỏ lừ khẽ mấp máy vài cái như thể muốn nói điều gì, nhưng con ngươi rệu rã lại chẳng thể tập trung tiêu cự, cuối cùng vẫn im lặng không thốt lên lời.
Ân Tu nhận ra sự bất thường của bà, cậu nhìn chằm chằm săm soi một lượt rồi khẽ hỏi: “Dì ơi, dì có chỗ nào không được khỏe sao?”
Bà cô múc cơm chậm rãi lắc đầu, nhìn Ân Tu với ánh mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm: “Ăn cơm, ăn cơm trước đi.”
Ân Tu không màng tới khay ăn mà tiếp tục hỏi: “Con vẫn chưa đói, dì có chuyện gì muốn nói với con không?”
Bà vẫn lắc đầu một cách cứng nhắc, chỉ lặp đi lặp lại: “Ăn cơm, ăn cơm trước đi.”
Ân Tu lẳng lặng cúi đầu nhìn chăm chằm vào khay ăn trước mặt, bên trong vẫn bày biện những món cậu thích, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay cậu lại không có chút cảm giác thèm ăn nào.
Cậu giơ tay chạm vào mép khay ăn và lập tức phát hiện ra vấn đề.
Cơm canh lạnh tanh, chẳng giống với những món ngon nóng hổi mà dì vẫn thường chuẩn bị cho cậu, việc này rất bất thường.
Ân Tu nhíu mày, cứ thấy có điểm nào đó không thoải mái, nhưng lại chẳng thể chỉ rõ là không ổn ở chỗ nào.
Bà cô bỗng nhiên trở nên khác lạ cùng với sự bám đuôi của một thực thể vô hình kỳ quái xung quanh, rõ ràng đã có chuyện bất thường xảy ra mà cậu vẫn chưa nhận thức được.
Ân Tu sờ vào khay thức ăn rồi ngước mắt nhìn bóng người trong quầy: “Dì ơi, suất cơm này nguội lạnh rồi.”
“Không thể đổi cho con suất khác sao?”
Thế nhưng dì ta không mấy bận tâm đến lời cậu nói, chỉ liên tục lặp đi lặp lại: “Ăn cơm, ăn cơm trước đi.”
Ân Tu bất lực nhìn bà rồi bưng khay ăn lên, quay người chọn một vị trí ngồi gần ô cửa quầy nhất, mà ngay sau lưng cậu chính là ánh mắt đang đăm đăm dõi theo của dì.
Sự thay đổi quái đản của dì múc cơm kèm theo việc liên tục bà thúc ép cậu ăn cơm khiến Ân Tu theo bản năng nâng cao cảnh giác đối với suất ăn này.
Cậu ngồi quay lưng lại với dì, cẩn thận gỡ nhẹ một lớp nhỏ trên chiếc đùi gà cậu thích ăn nhất, khoảnh khắc nhìn thấy tình trạng bên trong, Ân Tu lập tức sững người.
Phần bên trong đùi gà vẫn còn sống nguyên, ngay khi Ân Tu vừa lột lớp da giòn trên bề mặt ra, máu tươi liền chảy ròng ròng, thậm chí thớ thịt đỏ hỏn bị cắt ra còn đang phập phồng co giật, trông hệt như một vật thể sống.
Ân Tu lập tức ném chiếc đùi gà trở lại, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khay cơm trước mặt.
“Bạn học ơi, cậu sao thế?” Thấy hành động vứt bỏ thức ăn bừa bãi của Ân Tu, kẻ bên cạnh khẽ khàng cất tiếng hỏi, gương mặt hằn rõ nụ cười quái dị: “Không được lãng phí thức ăn đâu, phải ăn hết đi chứ.”
Ân Tu cau mày nhìn thớ thịt màu hồng nửa sống nửa chín còn đang giật giật trên bàn, trong lòng trỗi lên cảm giác buồn nôn khó tả: “Cơm nước còn chưa chín.”
Cậu định đứng dậy tìm dì múc cơm để đổi suất khác, nhưng khay ăn còn chưa kịp nhấc lên thì tên học sinh trước mặt đã ấn chặt nó xuống, nghiêm túc bảo: “Cơm canh vẫn ngon lành thế này kia mà, chưa chín chỗ nào đâu chứ, không được lãng phí đồ ăn đâu nha, phải ăn cho bằng sạch.”
Kẻ đó nói năng thì nghe có vẻ hòa nhã nhưng hành động lại vô cùng cứng rắn, giống như cực kỳ bài xích việc Ân Tu đi đổi suất khác.
Ân Tu nhíu chặt chân mày, nhìn chằm chằm vào tên học sinh trước mặt. Con dị quái này tương đối đặc biệt trong đám đông học sinh, các bộ phận thừa thải trên người nó không nhiều, chỉ có bàn tay đang đè lên khay ăn là mọc thêm một ngón, xét trong số học sinh thì nó miễn cưỡng được coi là “người khuyết tật”. Có điều, trái ngược với thái độ ra vẻ thân thiện của những học sinh dị quái khác, nó lại tỏ ra cực kỳ gay gắt.
“Phải ăn hết đấy nhé, nếm thử một miếng đi nào, biết đâu chuyện cậu nghĩ nó chưa chín chỉ là ảo giác thì sao.” Nó híp mắt cười nói, song giọng điệu lại chẳng có chút thiện ý nào.
Ân Tu lạnh lùng nhìn nó: “Nhất định bắt tôi phải ăn?”
Đối phương gật đầu, ngay giây tiếp theo Ân Tu đã bưng khay cơm ụp thẳng vào mặt nó: “Sợ lãng phí thì chi bằng để mày ăn luôn đi.”
“Mày!” Tên học sinh đó sững sờ trong giây lát rồi lập tức nổi giận đùng đùng lao thẳng về phía Ân Tu.
Ân Tu lùi lại một bước né tránh nó, trường đao tuốt khỏi vỏ, chuẩn bị đánh trả.
Thế nhưng thanh đao còn chưa kịp rút ra hoàn toàn đã đột ngột bị một luồng sức mạnh nào đó ấn ngược trở lại, không cho phép cậu rút đao.
Ân Tu nhíu chặt mày, nhìn trừng trừng vào chuôi đao của mình. Không cho phép mở tủ lạnh, cấm cậu đáp lời đám bạn học, giờ đây ngay cả việc tuốt đao cũng bị ngăn cản, cái sức mạnh không rõ nguồn gốc này rốt cuộc là thế nào! Rốt cục muốn giam hãm cậu tới mức độ nào nữa đây!
Nỗi bực dọc của Ân Tu đều được mọi người thu vào tầm mắt. Tên học sinh bị ụp cơm đầy mặt định tiếp tục lao lên tấn công Ân Tu, ngờ đâu đám học sinh dị quái xung quanh lại đồng loạt tràn tới đẩy nó ra xa, lớn tiếng chỉ trích: “Sao mày có thể bắt nạt bạn học của mình chứ! Người ta đã bảo là không muốn ăn rồi cơ mà!”
“Bạn học với nhau phải chung sống hòa bình, ai cho phép mày động tay động chân hả!”
“Ai mà chẳng biết ngôi trường này cấm tuyệt đối việc ra tay với bạn học! Mày cố tình vi phạm đúng không!”
Trước sự bênh vực của đám đông bạn học, tên học sinh kia nghiến răng ken két lườm Ân Tu một cái cháy mặt, không thể vượt qua hàng rào cản trở của mọi người, nó chỉ đành hậm hực quay người bỏ đi.
Nó vừa đi, bầu không khí trong nhà ăn lập tức trở nên náo nhiệt hẳn lên, đám học sinh nhao nhao nhìn Ân Tu đầy lo lắng, hỏi han cậu: “Cậu không bị thương chứ? Có bị nó bắt nạt không?”
“Đừng buồn nha, không muốn ăn thì thôi bỏ đi, tớ có thể chia bớt phần cơm của tớ cho cậu này.”
“Cơm ở cái quầy đó vốn dĩ dở tệ mà, qua bên bọn tớ ăn đi.”
Dưới những ánh mắt quan tâm nồng nhiệt của đám bạn học, Ân Tu lại bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng.
Cậu giơ tay xua đi những lời hỏi han dồn dập của đám đông, quay người bưng khay ăn định trở lại quầy để xin một suất mới.
Vừa ngoảnh lại, Ân Tu bỗng kinh hãi nhận ra bên trong quầy trống trơn, dì múc cơm đã biến mất tự bao giờ.
“Đi đâu rồi? Không có ở đây nữa sao?” Ân Tu ngơ ngác nhìn vào ô cửa quầy, rồi hoang mang nhìn xuống khay cơm trên tay.
Cậu thì bối rối, nhưng kênh chat lại đang gào thét điên cuồng.
“Ngay trước mặt anh kìa!! Dì ấy đang đứng ngay trước mặt anh đấy!”
“Anh Tu quả nhiên đến cả bà dì cũng không nhìn thấy nữa rồi! Lúc trước dì nói chuyện với ảnh, ảnh cũng có vẻ nghe không rõ lắm, tôi đã nghi ngờ là người dì trong mắt anh Tu bị biến đổi rồi, không ngờ đúng là như vậy thật!”
“Oa oa oa, viên kẹo dẻo khôi phục nhận thức mà dì kẹp trong đùi gà cho anh Tu, chẳng biết ảnh nhìn nhầm thành cái gì mà thẳng tay vứt cụ nó đi rồi.”
“Hết cứu thật rồi, không nhìn thấy bạn cùng phòng, chẳng nhìn ra dì múc cơm, bỗng chốc mù tịt, không nhìn thấy hai người duy nhất có thể giúp ảnh khôi phục nhận thức trong phó bản.”
“Với lại mọi người có phát hiện đám học sinh này lắm mưu kế ghê không.”
“Dựa theo suy đoán của Diệp Lão Đại và nhật ký của cô giáo, có thể chứng minh được rằng toàn bộ học sinh đều là một thể thống nhất, do con quái vật kia ở sau lưng thao túng. Lấy đâu ra chuyện có kẻ dám tới kiếm chuyện với anh Tu, tên vừa nãy rõ ràng là cố tình diễn kịch thôi!”
“Chuẩn luôn, tôi cũng thấy thế, tên học sinh đó vừa gây gổ với anh Tu một cái là đám còn lại lập tức đổ dồn đến hỏi han để lấy lòng ảnh ngay! Mưu mô quá đáng!”
“Hơn nữa trong quy tắc có điều khoản cấm giết bạn học, đối phương lại cố ý kích động anh Tu động thủ để đẩy nhanh tiến độ ô nhiễm của ảnh, cũng may là anh bạn cùng phòng đã kịp thời chặn đứng!”
“Oa, con quái vật của phó bản này cao tay ấn thật đấy, gài bẫy hết lớp này đến lớp khác! Thèm khát có được anh Tu nhà mình đến thế cơ à?!”
“Đầu tiên là bóp méo nhận thức của ảnh, tách biệt những người có thể giúp ảnh giữ tỉnh táo, cô lập ảnh từng bước một, rồi lại sắp xếp sự quan tâm giả tạo của bạn học để phá vỡ phòng tuyến tâm lý, khiến ảnh lún sâu vào sự tha hóa tột cùng, đáng sợ, quá sức đáng sợ.”
Toàn bộ học sinh trong nhà ăn đều chen chúc xung quanh Ân Tu, những khuôn mặt vặn vẹo điên đảo lay động trong tầm mắt cậu, bất cứ nơi nào nhìn tới cũng đều là diện mạo của dị quái. Chỉ cần nhìn lâu thêm một lát, Ân Tu liền thấy đầu váng mắt hoa, trời đất quay cuồng.
“Đừng ăn đồ ở cái quầy đó nữa, qua ăn phần của bọn tớ đi này, cậu chắc chắn sẽ thích mê cho xem.” Một người bạn học nhiệt tình đẩy khay cơm canh đến trước mặt Ân Tu, hòng dụ cậu nếm thử đồ ăn của dị quái.
“Phải đấy phải đấy, cậu có phải học sinh khuyết tật đâu mà cần ăn cái thứ đó chứ, dùng bữa chung với bọn tớ đi, bọn tớ sẽ luôn đồng hành cùng cậu mà.”
“Ăn đi, ăn đi nào.”
Đối diện với đống đồ ăn dâng lên tận miệng, đây quả thực là một sự cám dỗ tột cùng đối với cái bụng đang đói cồn cào rã rời của Ân Tu lúc này.
Đêm qua đã tính lục tủ lạnh tìm đồ lót dạ nhưng lại bị thực thể vô danh ngăn cản, hôm nay suất cơm ở nhà ăn cũng không thể đụng đũa, hiện tại cậu đang cực kỳ đói, đói đến lả người.
Sự cám dỗ thầm lặng cùng với mớ cơm canh dâng đến tận mặt khiến Ân Tu không kìm được mà nuốt nước bọt ực một cái.
Chứng kiến bộ dạng dao động của Ân Tu, kênh chat cũng thắt tim căng thẳng theo.
Anh Tu siêu cấp đẹp trai đừng biến thành quái vật giống chúng nha, đừng mà!
Hên quá, chương này anh diệp vẫn chưa chếc, tui lại có thể yên tâm đọc tiếp r=))
123