Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Khán giả nhìn vẻ ngơ ngác của giáo viên thì bắt đầu cười bò.

    “Mụ ta chắc chắn chẳng thể ngờ được tối qua Diệp lão đại đã dùng thuốc lá để trấn áp lũ học sinh dị quái, khiến cho hơi thuốc ám hết lên người chúng.”

    “Cứ thế này thì mụ có làm cách nào cũng chẳng thể tìm ra đứa học sinh đã lẻn vào phòng mình tối qua.”

    “Nhưng mà đã bị phát hiện một lần thì cô giáo sẽ cảnh giác hơn trước nhiều, sau này Diệp lão đại muốn tới đó nữa cũng khó.”

    “Thế thì có sao đâu, vẫn còn anh Tu của chúng ta mà!”

    “Đúng thật! Có anh Tu ở đây là thấy yên tâm hẳn!”

    Tối hôm qua, Ân Tu và Lê Mặc đã ở lỳ trong lớp suốt một đêm để thử kiểm chứng xem liệu việc nán lại khu dạy học bên phía cậu có thể giúp đi tới không gian của Diệp Thiên Huyền hay không.

    Kết quả là thất bại.

    Trời sáng, cậu mở cửa lớp nhìn ra ngoài, xung quanh vẫn chỉ toàn là lũ dị quái, chẳng có bất kỳ người chơi nào, cũng chẳng thấy bóng dáng Diệp Thiên Huyền đâu.

    Cậu chỉ đành quay lại lớp học để tóm lấy một đứa học sinh đến sớm, ép đối phương viết bài tập hộ mình rồi mới bắt đầu vào học.

    Kênh chat đem tình hình tối qua bên phía Diệp Thiên Huyền kể lại cho Ân Tu, đồng thời cũng cho cậu biết về việc có thông tin ẩn giấu trong ký túc xá giáo viên.

    Để không đánh động đến cô giáo, hôm nay Lê Mặc vẫn được Ân Tu giấu trong ống tay áo để cùng lên lớp, định bụng sau giờ học sẽ tới ký túc xá giáo viên thám thính tình hình.

    Suốt cả buổi học, Ân Tu cứ thả hồn theo mây gió, dồn hết sự chú ý vào Lê Mặc đang nằm trong ống tay áo của mình, lắng nghe anh lảm nhảm những chuyện không đâu để phân tán bớt sự tập trung.

    Thế nhưng buổi học ngày hôm nay dường như có đôi chút khác biệt so với hôm qua.

    Trong lớp học im lìm, ánh mắt lạnh lẽo của cô giáo lảng vảng khắp phòng, giọng nói của mụ lạnh buốt như băng: “Bây giờ, cô sẽ gọi một em đứng lên trả lời câu hỏi trên bảng, nếu trả lời sai… thì không xứng đáng làm học sinh của cô nữa.”

    Giọng mụ hơi khựng lại một nhịp, cả lớp không ai bảo ai đều bất giác căng thẳng, lập tức ngồi ngay ngắn thẳng tắp, sự tập trung được đẩy lên cao độ, hết sức nghiêm túc.

    Bởi lẽ ai nấy đều thấu hiểu cái kết của kẻ bị mụ giáo viên này nhận định là không xứng đáng làm học sinh của mụ.

    Tất cả học sinh đều như đang phải đối mặt với đại nạn, duy chỉ có Ân Tu ở hàng ghế cuối là vẫn mải thả hồn treo ngược cành cây.

    Ánh mắt của cô giáo đảo quanh lớp một vòng, chẳng có gì bất ngờ khi nó dừng lại ngay chỗ Ân Tu, khiến mụ ngay lập tức nổi trận lôi đình.

    Làm sao lại có kẻ dám thản nhiên ngẩn người ra ngay trước mắt mụ như thế cơ chứ!

    “Em! Chính là em đó, đứng dậy trả lời câu hỏi!” Ánh mắt hừng hực lửa giận của cô giáo ngay lập tức dồn về phía Ân Tu, mụ đưa tay chỉ thẳng về phía cậu.

    Ân Tu chẳng nghe thấy gì, cậu vẫn đang mải ngẩn người nên không hề đáp lại. Chính vì thế mà cả phòng học trong phút chốc đã rơi vào sự im lặng chết chóc, mọi học sinh đều vã mồ hôi hột dưới biểu cảm ngày càng rợn người của cô giáo.

    Cuối cùng vẫn là cô nàng ngồi cạnh Ân Tu khẽ đẩy cậu một cái, lo lắng thì thào: “Này cậu… cô giáo đang gọi cậu kìa.”

    Ân Tu choàng tỉnh, lúc này mới chú ý tới sự thay đổi xung quanh.

    Cậu siết chặt ống tay áo, ngước mắt nhìn về phía cô giáo đang đứng trên bục giảng. Tuy bị bắt quả tang đang ngẩn người nhưng cậu vẫn thản nhiên nhìn lại: “Có chuyện gì sao?”

    Cô giáo nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào cậu, tay chỉ vào dòng chữ trên bảng: “Em lên đây, trả lời câu hỏi này đi.”

    Ân Tu lẳng lặng nhìn dòng chữ viết trên bảng, cậu chẳng nhận ra lấy một chữ nào.

    Cậu giơ tay lên, hờ hững gãi gãi mấy sợi tóc sau tai. Khi ống tay áo lướt qua bên vành tai, từ bên trong khẽ vang lên giọng nói u uẩn của Lê Mặc: “Trả lời, sự thấu hiểu về nhân tính.”

    Ân Tu thản nhiên dõi mắt nhìn về phía cô giáo đang trừng mắt nhìn mình trên bục giảng, nhạt giọng đáp: “Thưa cô, em chẳng có nhân tính, cho nên em không hiểu.”

    Câu trả lời này của cậu khiến đám học sinh ngay lập tức tái mét mặt mày, chúng run cầm cập vì chẳng thể ngờ Ân Tu lại dám đáp như vậy, hành động này khác nào tự tìm đường chết.

    “Không có nhân tính sao…” Hình người khẳng khiu trên bục giảng phát ra tiếng cười u ám: “Chẳng lẽ em không coi mình là một con người hay sao?”

    “Là người, nhưng em vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ nhân tính, thế nên mới tới đây nghe cô giảng bài, có vấn đề gì à?” Ân Tu lười biếng nhìn mụ, chẳng giống với những học sinh khác, cậu không hề lộ ra bất kỳ vẻ sợ hãi nào: “Hay là cô cho rằng mình không cần dạy những thứ này mà chúng em cũng tự hiểu được? Nếu vậy thì em còn cần cô đứng đó làm gì?”

    Cậu đã nhận ra sát ý đang tỏa ra từ người mụ giáo viên, và lẽ đương nhiên, cậu cũng đáp trả bằng một luồng sát khí tương tự.

    Trong tình thế phó bản không quy định giáo viên là sự tồn tại không thể bị giết, cậu chẳng có lý do gì để phải khiếp sợ cả.

    Cô giáo nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình thản của Ân Tu, mụ chậm rãi nhếch môi cười: “Em không cần trả lời nữa. Theo cô thấy, em đã học được cái gọi là nhân tính rồi, em trông giống ‘người’ hơn cả lũ chúng nó.”

    Ánh mắt mụ mang hàm ý sâu xa, cứ hễ nghĩ tới cái gọi là Nhân Chủng Học trong miệng mụ, Ân Tu lại cảm thấy câu nói này chẳng giống một lời khen ngợi chút nào.

    Thế nhưng cô giáo cũng vì vậy mà không truy cứu nữa, mụ phẩy tay ra hiệu cho cậu ngồi xuống.

    Tiết học trong lớp lại tiếp tục diễn ra, Ân Tu rất để tâm đến câu nói vừa rồi, cậu bất giác bắt đầu chú ý đến nội dung bài giảng đang thốt ra từ miệng mụ giáo viên kia.

    “Nhân tính ấy à, chính là từ bỏ khi cần từ bỏ, tiến bước khi cần giữ mình, dừng lại khi cần tiến bước. Không mơ mộng về bất kỳ hy vọng nào, không cầu xin thứ ánh sáng hư vinh, kháng cự lại mọi nỗ lực, tuân theo bản năng của chính mình, sa đọa trong vũng bùn lầy, dẫu có đối mặt với cái chết cũng chẳng cần kinh sợ.”

    “Đứng trước khó khăn, đừng có vùng vẫy, hãy cứ thuận theo tự nhiên, buông xuôi tất thảy.”

    Theo sát giọng nói nhẹ bẫng của mụ, Ân Tu lại cảm thấy một cơn choáng váng ập đến.

    Mọi thứ thốt ra từ miệng mụ giáo viên này đều trái ngược hoàn toàn với nhận thức của Ân Tu, bất kể là dáng vẻ hay ý thức của con người, tất thảy đều đảo lộn hết cả.

    Vậy thì, mụ nói cậu giống người hơn lũ dị quái này có nghĩa là gì? Cậu là dị quái trong hình hài nhân loại, hay là nhân loại mang cốt cách dị quái đây?

    Càng nghĩ đến phương diện này, cảm giác choáng váng lại bất chợt ập tới, kéo theo đó là tiếng ù tai kéo dài vang vọng trong đại não.

    Cánh tay trái của cậu bất chợt cử động không theo ý muốn, nó nâng lên bịt chặt lấy đôi tai Ân Tu. Một thứ chất lỏng dính dớp len lỏi chui tọt vào bên trong lỗ tai, chặn đứng những thanh âm kia lại.

    Chất lỏng ọc ạch tràn vào màng nhĩ, tưởng như khắp đầu óc đều ngập ngụa cái thanh âm dớp dính ấy, nhưng nhờ vậy mà Ân Tu mới có thể dứt ra khỏi giọng nói của mụ giáo viên.

    “Tôi vừa rồi… hình như lỡ để tâm nghe giảng mất rồi, sao anh không gọi tôi?” Ân Tu áp sát hơn vào tiếng thở bên vành tai, trong lòng dấy lên nỗi bồn chồn khó tả.

    Một đoạn xúc tu nhỏ thò ra từ trong ống tay áo, lên tiếng đầy vẻ vô tội: “Tôi gọi cậu rồi mà, nhưng hình như cậu chẳng nghe thấy gì hết.”

    “Tôi không nghe thấy sao?” Ân Tu ngẩn người, đôi lông mày nhíu chặt lại, đây quả thực không phải điềm lành.

    “Đúng vậy… tôi cứ gọi cậu mãi, nhưng cậu chẳng thèm để ý đến…”

    Câu trả lời của Lê Mặc khiến vẻ mặt Ân Tu trở nên phức tạp, cậu rũ mắt, khẽ cọ mặt vào đoạn xúc tu nơi ống tay áo: “Lần tới thấy tôi có bất cứ điểm gì bất thường thì phải gọi tôi ngay lập tức, đừng có chần chừ.”

    Sự ô nhiễm trong phó bản này luôn diễn ra âm thầm lặng lẽ, khiến người ta chẳng thể đề phòng. Nếu không có Lê Mặc ở bên cạnh, e rằng Ân Tu đã bị tác động một cách vô hình mà bản thân vẫn hoàn toàn không hay biết.

    “Được…” Xúc tu khẽ mơn trớn khuôn mặt cậu, Lê Mặc có thể cảm nhận rõ sự bực dọc của Ân Tu.

    Không chỉ Lê Mặc cảm nhận được sự kỳ quái vô hình trong phó bản này, mà Ân Tu cũng vậy.

    Cảm nhận được sự hiện diện của hiểm nguy, nhưng lại chẳng thể nào nắm bắt nổi.

    “Thôi bỏ đi.” Ân Tu rũ mắt chậm rãi thở hắt ra một hơi: “Anh kể tiếp cái câu chuyện ba con ếch anh đọc được dạo trước đi, tôi vẫn chưa nghe hết đâu.”

    “Ừm.” Lê Mặc ngoan ngoãn ghé sát tai Ân Tu, bắt đầu thuật lại những câu chuyện trong đống sách cũ mình nhặt được khi trước để giúp cậu phân tâm.

    Mụ giáo viên trên bục giảng vừa thong thả giảng bài, vừa dán chặt tầm mắt vào Ân Tu đang ngồi ở hàng ghế cuối.

    Giữa lớp học ngập ngụa lũ dị quái đen kịt, trên người Ân Tu lại tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa.

    Trong mắt mụ, những biến chuyển trên người Ân Tu hiện lên rõ mồn một.

    Linh hồn cậu đã bắt đầu bị sự ô nhiễm nhuốm đen, ý thức cũng dần chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái u mê.

    Nhưng chẳng sao cả, mụ vẫn còn tới mấy ngày để từ từ khiến cậu chìm đắm trong nơi này.

    Còn về cái “bất ngờ” nho nhỏ xuất hiện bên cạnh cậu kia… cũng chẳng gây ra được ảnh hưởng gì to tát cho lắm.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!