Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    “Khoan đã, anh đừng có cử động lung tung!” Ân Tu vội vã lùi lại, định bụng rút bàn tay mình về, nhưng Lê Mặc đã nhanh tay tóm lấy cậu, kẽ hở nứt toác giữa lồng ngực anh quấn chặt lấy từng ngón tay của Ân Tu.

    “Tôi muốn cậu chạm vào tôi nhiều thêm chút nữa, coi như là phần thưởng, không được sao?” Anh nhìn đăm đăm vào Ân Tu, khẽ khàng khẩn khoản. Ánh mắt có đôi phần lờ đờ, thẫn thờ ấy đã điểm xuyết cho cảnh tượng này thêm vài phần hơi thở của con người.

    “Tôi chạm vào anh thì anh sẽ thấy vui à?” Ân Tu chẳng tài nào thấu hiểu nổi cấu tạo của quái vật, nhưng một khi Lê Mặc đã mở lời thỉnh cầu, thì chắc chắn là anh ta rất thích điều đó.

    “Có chứ… có lẽ đây chính là một mắt xích khá dễ chịu trong các giác quan của con người.” Lê Mặc nắm lấy cánh tay Ân Tu, chậm rãi tiến lại gần cậu một bước. Cổ tay cậu lún sâu vào bên trong vòm ngực anh, cảm giác lạnh buốt nhớp nháp lại càng trở nên rõ rệt.

    Ân Tu rùng mình một cái, cậu thấy có chút khó chịu, nhưng cùng lúc với sự khó chịu ấy, cảm xúc của Lê Mặc lại được truyền sang, đó lại là một niềm vui sướng.

    Cảm xúc của đối phương hòa lẫn với cảm xúc của chính mình, trở nên vô cùng phức tạp, Ân Tu cảm thấy đầu óc mình sắp sửa quá tải đến nơi rồi.

    “Cho nên… anh thực sự chỉ khoác lên mình lớp vỏ ngoài của con người, còn bên trong toàn là những mô tạng quái vật thôi sao?” Ân Tu hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại tâm trạng: “Chuyện anh là quái vật thì tôi đã rõ từ lâu rồi. Thứ tôi muốn biết không phải là cấu tạo cơ thể anh ra sao, mà là những chuyện khác về anh.”

    “Những chuyện khác về tôi sao?” Lê Mặc vui sướng nheo mắt lại: “Để tôi xem nào, tôi có thể kể cho cậu nghe chuyện gì đây nhỉ?”

    “Bản thể của tôi trú ngụ trong một môi trường vô cùng tăm tối, đó là tận cùng của biển cả sâu thẳm. Nếu bơi ngược lên trên, ta sẽ thấy bờ biển, nơi có rất nhiều vật dụng mà những người đã khuất để lại vất vưởng bên bờ. Tôi đã nhặt được không ít sách ở đó, tôi nghiền ngẫm những cuốn sách ấy, rồi dần dần thấu hiểu được tri thức của nhân loại.”

    Ân Tu nheo mắt: “Nơi anh sống cũng nằm trong phó bản sao?”

    Lê Mặc trầm ngâm: “Vốn dĩ ban đầu không phải là phó bản đâu. Trên bờ biển có một ngôi làng, dân làng ở đó thường xuyên cúng tế cho tôi những món ngon lành. Thế nhưng sau này… nơi đây lại hóa thành phó bản. Thuở ban sơ tôi còn có thể đi xa hơn, nhưng từ khi phó bản xuất hiện, tôi chỉ có thể quanh quẩn tại nơi mình trú ngụ mà thôi.”

    “Tôi đã rất cố gắng để thoát ra ngoài, tốn mất mấy năm ròng rã cuối cùng mới có thể xâm nhập vào phó bản. Dẫu vậy, tôi vẫn chẳng cách nào tự do đi đến thị trấn nơi cậu ở cho được.”

    Lời kể của Lê Mặc vẫn còn ngắc ngứ và đầy mơ hồ, dường như ngay cả chính anh cũng không hiểu rõ những biến chuyển xung quanh mình. Anh suy cho cùng cũng chỉ là một con quái vật ẩn mình nơi đáy biển sâu mà thôi.

    “Anh đã sống được bao lâu rồi?”

    “Lâu lắm rồi, thuở ban đầu tôi vẫn còn bé xíu, chẳng hề có khái niệm gì về thời gian của nhân loại. Lúc ấy tôi nhỏ lắm, chỉ biết không ngừng ăn thôi, sau này lớn hơn một chút tôi mới bắt đầu học hỏi tri thức.” Lê Mặc mỉm cười, đưa tay chỉ về phía cơ thể mình: “Trong lúc ở phó bản, tôi đã tìm thấy một đứa trẻ vừa mới chào đời nhưng đã lìa đời từ trước đó. Đứa bé ấy được một người phụ nữ sinh ra ngay trong phó bản này, nhưng rồi lại bị người ta bỏ rơi.”

    “Tôi đã dung hợp với nó, nuôi dưỡng cơ thể của nó lớn lên, nhưng cơ thể ấy đã chịu tác động sâu sắc từ sự ô nhiễm của tôi. Cơ thể hiện tại của tôi tuy trông có vẻ chẳng giống người cho lắm, nhưng các bộ phận vốn có của nhân loại thì cái gì cũng đủ cả, tôi cũng biết thở, cũng biết đổ máu.”

    Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt Ân Tu: “Tôi cũng có thể giống như hiện tại, được chạm vào cậu, từ đó nảy sinh những xúc cảm tương đồng với loài người, dùng bộ não của nhân loại để suy ngẫm và hồi đáp lời cậu.”

    Lê Mặc khẽ mỉm cười: “Nhưng nếu đổi lại là bản thể của tôi thì có lẽ sẽ chẳng được như vậy. Bởi khi ấy tôi là quái vật, một kẻ thiếu hụt đi những xúc cảm của con người, và cũng chẳng có lấy những bộ phận thực thụ để có thể phát ra tiếng nói.”

    Ân Tu gật đầu, dường như cậu đã hiểu ra phần nào những điểm phi lý trên người Lê Mặc, thế nhưng những nỗi nghi hoặc về chính sự tồn tại của anh lại càng trở nên dày đặc hơn.

    Bởi lẽ, ngay cả chính Lê Mặc cũng chẳng rõ mình rốt cuộc là sự tồn tại như thế nào.

    Thế nhưng cậu đã tỉ mỉ phân tích từng lời Lê Mặc vừa nói, và lờ mờ nhận ra được vài mấu chốt quan trọng.

    Chẳng hạn như phó bản được sinh ra là vì Lê Mặc, nhưng anh lại không phải kẻ nắm quyền kiểm soát nơi này, bởi lẽ chính phó bản thậm chí còn hạn chế cả hành động của anh.

    Còn về ngôi làng nhỏ ven biển thường xuyên cúng tế thức ăn cho Lê Mặc trong trí nhớ của anh là gì thì lại càng mịt mờ hơn, có lẽ đó chính là dáng vẻ ban sơ của phó bản.

    “Tôi dường như đã hiểu thêm về sự tồn tại của anh rồi.” Ân Tu gật đầu, dù trên người kẻ này vẫn còn đó hàng chồng nghi vấn, nhưng cậu đã nắm rõ về bản chất thực thể của Lê Mặc hơn trước rất nhiều.

    Quái vật thì đã sao chứ, kẻ đứng trước mặt cậu không chỉ đơn thuần là một sinh vật chỉ biết nuốt chửng, mà anh cũng có linh hồn.

    “Vậy cậu sẽ thích tôi nhiều hơn trước chứ?” Lê Mặc cúi đầu, ghé sát lại gần Ân Tu thêm vài phân. Anh đang mỉm cười, đôi mắt sống động hơn hẳn trước kia, so với lúc mới gặp gỡ dường như đã thêm được mấy phần hơi thở con người.

    “Bảo là thích hơn trước thì cũng không hẳn…” Ân Tu hiện giờ vẫn còn cảm nhận rõ dư vị nơi bàn tay, một cảm giác cực kỳ phức tạp: “Nhưng tình cảm của con người vốn dĩ đều do tiếp xúc mà thành, chúng ta cần phải tìm hiểu nhau thêm một thời gian nữa.”

    Lê Mặc híp mắt cười tít mắt.

    Thứ tình cảm nhân loại gì đó anh không hiểu, anh chỉ nghe thấy Ân Tu bảo muốn tìm hiểu anh thêm chút nữa.

    “Được.” Lê Mặc sáp tới ôm chầm lấy Ân Tu, nửa đoạn cánh tay của cậu ngay lập tức bị những thứ vặn vẹo nhớp nháp bao bọc lấy.

    “…Tôi muốn rút tay về trước đã, hình như để lâu quá không thoải mái cho lắm.” Ân Tu khéo léo đề nghị.

    “Được thôi.” Lê Mặc ngoan ngoãn lùi lại, để Ân Tu rút tay về.

    Sau khi rút tay ra, Ân Tu thấy rõ mồn một bên trong vết rạch là những thứ đen kịt vặn vẹo, có cả mô tạng con người lẫn những con ngươi, mà tất cả vẫn còn đang sống động.

    Cậu vội vàng quay mặt đi, cảm thấy bản thân muốn chấp nhận một Lê Mặc trọn vẹn thì vẫn cần thêm chút thời gian.

    Lê Mặc khép vết nứt lại, rồi chậm rãi thong thả cài khuy áo.

    Ngay lúc này, các dòng bình luận bắt đầu lướt qua nhanh như gió.

    “Anh em ơi, chỗ anh Tu ban nãy lại bị đen màn hình rõ lâu! Đã xảy ra chuyện gì thế?!”

    “Tôi không biết nữa, thỉnh thoảng cứ liên quan đến bạn cùng phòng của anh Tu là màn hình lại tối thui một cách khó hiểu.”

    “Bạn cùng phòng của anh Tu kỳ quái thiệt đó, thông thường phó bản chỉ sập nguồn khi đụng chạm đến quyền riêng tư của người chơi thôi, như kiểu tắm rửa hay thay quần áo này nọ.”

    “Á! Đậu xanh! Sao ông bạn cùng phòng lại đang cài khuy áo thế kia! Lúc nãy ông ấy cởi ra hả?”

    “Vãi thật! Sao tự nhiên lại cởi? Trong lớp học trai đơn trai chiếc với nhau mà lại còn cởi đồ! Hai người không ổn rồi nha!”

    “Tôi cũng thấy sai sai! Đang yên đang lành sao ông bạn lại cởi đồ, chẳng lẽ họ…”

    “Hu hu hu đừng mà anh Tu ơi, đừng để con dị quái đen thui thùi lùi kia vấy bẩn mà anh Tu ơi!”

    “Á á á sao có thể như vậy được! Anh Tu thần thánh của lòng tôi ơi!”

    Khán giả kênh chat ồ ạt kéo sang kênh của Diệp Thiên Huyền để than vãn, họ kể lể với vẻ khóc lóc thảm thiết về vụ sập nguồn bên phía Ân Tu.

    Diệp Thiên Huyền đang rón rén lẻn vào ký túc xá của giáo viên.

    Lúc này, anh ta đang nấp dưới gầm một chiếc bàn. Phía bên ngoài, giáo viên cao lêu nghêu và mảnh khảnh kia đang ngồi bên một chiếc bàn khác, cặm cụi chấm bài dưới ánh đèn lờ mờ.

    Anh hoàn toàn chẳng rảnh rỗi đâu mà để tâm đến các dòng bình luận, chỉ tập trung tư tưởng bò ra từ dưới gầm bàn, tìm cách chạm tới ngăn kéo của tên thầy giáo kia.

    Anh đã moi được tin từ dì múc cơm rằng trong ký túc xá giáo viên có thông tin hữu ích. Trước đó anh thấy khán giả nói bên phía Ân Tu đang kiểm chứng xem liệu có thể thông qua tòa nhà dạy học để quay về phía này hay không, đại khái là đêm nay cậu ta không rảnh để tới, vậy nên anh đành tự mình qua đây tìm kiếm.

    Nhưng từ khóe mắt, anh chợt thoáng thấy một dòng tin mới: “Diệp lão đại ơi! Anh Tu của tôi bị con dị quái đen thui thùi lùi kia ‘ngủ’ ngay trong lớp học rồi! Tôi đau lòng quá đi mất thôi!!”

    “Cái gì cơ?” Diệp Thiên Huyền chưa bao giờ thấy bối rối đến thế. Anh vẫn luôn lấy mối quan hệ “bạn trai” của Ân Tu ra để đùa cợt, nhưng chẳng thể ngờ hai người này lại tiến triển thần tốc đến mức ấy!

    Thế nhưng gần như ngay khi anh vừa bật ra tiếng động ấy, tên giáo viên đang cặm cụi chấm bài kia liền xoay ngoắt đầu lại.

    1 Bình luận

    1. ʜᴏ̣ᴀ ɴᴏ̂ ɴɢʜᴇ̀ᴏ
      Jun 4, '26 \pm\ 5:32 pm

      có tiếng không có miếng=)))

    Ghi chú
    error: Content is protected !!