Chương 134: Con người có tận ba con mắt cơ à?
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi Follow để theo dõi bản dịch. p>
Nhắc đến chuyện sắp sửa lấy lại được cơ thể, đám xúc tu hưng phấn quấn quýt lấy ngón tay Ân Tu, để lại những vệt nước dính dớp kéo dài dọc theo cánh tay cậu. p>
Ân Tu im lặng rũ mắt nhìn những sợi xúc tu nhỏ đang bò trườn trên tay mình. Giờ chúng chỉ còn lại mấy sợi bé xíu, vừa vặn vẹo vừa quấn vào nhau, xem ra còn đáng yêu hơn dạng người nhiều. p>
Khi nhìn thẳng vào những con mắt trên đó, cậu không còn cảm thấy cơn choáng váng dữ dội như lúc đầu nữa. Chẳng rõ là do Lê Mặc đã biết thu tém lại, hay do việc thu nhỏ bản thể đã có tác dụng. p>
Ân Tu vừa đi về phía tòa nhà dạy học, vừa tán gẫu với Lê Mặc: “Anh có biết trong phó bản này có một con quái vật rất giống với anh không?” p>
“Giống tôi sao?” Đám xúc tu nhỏ tỏ vẻ cảnh giác. p>
“Phải, trước khi vào đây, tôi đã thấy nhân vật nòng cốt của màn này. Đó là một con bạch tuộc đen rất giống anh, trên xúc tu cũng mọc đầy mắt, mới đầu tôi còn tưởng là anh nữa kia.” Ân Tu thản nhiên nói. Cậu nhớ lại lúc vừa vào phó bản đã từng mong chờ thế nào, cứ ngỡ mình đã vào đúng nơi bản thể Lê Mặc đang ngự trị. p>
Nếu chỉ là một sự tồn tại tương tự, e rằng cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu thấu được một Lê Mặc trọn vẹn. p>
“Tôi không có đồng loại, tôi là duy nhất!” Lê Mặc nghiêm túc dặn dò: “Ít nhất là… kể từ khi tôi có ý thức… tôi chỉ có một mình.” p>
Ân Tu liếc nhìn anh ta: “Anh sinh ra từ phó bản sao?” p>
Đám xúc tu nhỏ lắc lư: “Không phải… lúc tôi sinh ra… vẫn chưa có… phó bản.” p>
“Lúc vẫn chưa có phó bản?” Ân Tu trầm ngâm. Cậu cứ ngỡ Lê Mặc hẳn phải là boss cuối của màn chơi nào đó, cả hai từng gặp nhau trong một phó bản mà cậu từng thông quan, cho nên anh ta mới tìm đến tận trấn nhỏ để kéo cậu vào lại đây. Thế mà anh ta lại không thuộc về phó bản… vậy tại sao anh ta lại có mặt ở chỗ này? p>
Ân Tu vừa suy ngẫm, định bụng lát nữa sẽ hỏi cho ra lẽ, vừa bước chân vào tòa nhà dạy học. p>
Ngay khoảnh khắc đặt chân vào tòa nhà, một cơn choáng váng không rõ nguyên do ập đến bủa vây lấy Ân Tu. Bước chân cậu lảo đảo, suýt chút nữa thì khuỵu ngã, phải vội vàng vịn tay vào tường. p>
“Sao… vậy?” Đám xúc tu từ trong ống tay áo chui ra, lo lắng nhìn chằm chằm Ân Tu. p>
Ân Tu nhíu mày lắc đầu, tựa lưng vào bức tường hành lang tối om như hũ nút. Cùng lúc với cơn chóng mặt, một cảm giác nguy hiểm và ớn lạnh không tên bỗng chốc dâng trào. p>
Giữa màn đêm mịt mùng, bên ngoài tòa nhà vang lên những tiếng lầm bầm vụn vặt, đang lao nhanh về phía cậu. p>
Chẳng kịp nghĩ ngợi, cậu lập tức xoay người lẩn vào phòng học gần nhất, nhanh tay chốt chặt cả hai cánh cửa. p>
Gần như ngay khi tiếng lạch cạch khóa cửa vừa dứt, một tiếng “đùng” nặng trịch nện thẳng lên tấm ván cửa, vang vọng khắp gian phòng trống trải. p>
Có kẻ nào đó đang ra sức đập mạnh vào tấm ván cửa, hòng xông vào bên trong. Tiếng đập cửa “thình thình” dữ dội vang vọng trong đêm, cả hai cánh cửa trước sau của lớp học đều bị đám đông vỗ tới tấp. Những tấm ván cửa rung lên bần bật, mong manh như thể sắp bị phá tung đến nơi. p>
Ân Tu không chắc liệu chúng có thể phá cửa xông vào hay không, bèn quay người đẩy mấy cái bàn học, chất chúng thành đống trước lối vào để chặn lại. p>
Qua chuyện đêm qua, Ân Tu đại khái nhận ra rằng “chúng” mà quy tắc nhắc đến vào ban đêm phần lớn chính là những bạn học vây quanh cậu lúc ban ngày. Quy tắc đã ghi rõ không được giết bạn học, e là ngay cả phiên bản ban đêm của bọn họ cũng không thể xuống tay. Lũ dị quái đồng loạt ùa lên đông nghẹt, điên cuồng đến mức chẳng thiết gì mạng sống, khiến một người như Ân Tu cũng thấy đôi phần khó nhằn. Thôi thì, né được bao nhiêu hay bấy nhiêu. p>
Sau khi dùng bàn học chèn chặt cả hai cánh cửa trước sau, Ân Tu lùi lại vài bước, nhìn đăm đăm vào những tấm ván cửa đang rung lên bần bật. Khắp gian phòng ngập ngụa tiếng vỗ đập thình thình, ồn ào đến mức khiến tai cậu nhức nhối. p>
Để đề phòng bất trắc, cậu lại đi kiểm tra các cửa sổ một lượt, bảo đảm không có cánh cửa nào đang mở. p>
Thế nhưng ngay khi vừa kéo tấm rèm đang khép chặt ra, một đôi mắt khổng lồ bỗng nhiên đập thẳng mắt phía sau lớp kính, con ngươi đỏ ngầu choán hết cả khung cửa sổ. p>
Chỉ trong chớp mắt, luồng hơi lạnh buốt đã xộc từ đỉnh đầu xuống tận gan bàn chân, khiến Ân Tu đứng sững tại chỗ. Trong đôi nhãn cầu của cậu giờ đây chỉ còn ngập ngụa sắc đỏ của đôi mắt kia, dường như chính mắt cậu cũng đang dần hóa thành màu máu. p>
Ân Tu chẳng thể cử động nổi, tựa như bị đôi mắt khổng lồ kia găm chặt lấy, dù làm thế nào cũng không thể dời mắt đi được. p>
Đó là một con dị quái đen kịt và đồ sộ, bóng hình to lớn của nó ngụp lặn hoàn toàn trong màn đêm, chẳng thể nào phân biệt rõ đường nét. Thế nhưng đôi mắt đỏ quạch kia lại hiện lên vô cùng nổi bật giữa bóng tối, con ngươi láo liên chiếm trọn cả khung cửa sổ. Nó đang nhìn xoáy vào Ân Tu, một ánh nhìn chằm chằm đầy áp bức, không hề chớp mắt dù chỉ một lần. p>
Quy tắc thông quan thứ năm: Đêm xuống phải kéo rèm cửa, không được nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, bằng không chúng sẽ đánh mất lý trí, phát điên và lùng sục bạn cho bằng được. p>
Ân Tu mà không đi kiểm tra cửa sổ thì thật nguy hiểm, nhưng có vẻ như việc kiểm tra cửa sổ cũng khiến cậu dễ dàng dính bẫy. p>
Cậu đã vắt kiệt sức bình sinh hòng thoát khỏi cái nhìn đó, nhưng dù có cố gắng nhắm mắt hay ngoảnh đầu đi thì cũng khó lòng thực hiện được. p>
Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cậu ngỡ như mình đã rơi tõm xuống vực thẳm, chẳng cách nào dựa vào sức mạnh của bản thân mà thoát ra cho được. p>
Trong bầu không khí im lìm thin thít, khán giả thông qua màn hình có thể thấy rõ mồn một trên người Ân Tu đang dần hiện lên những đường vân đen kịt leo bám khắp nơi, và ở phía bên má trái của cậu cũng đang nhanh chóng mọc thêm một con mắt đỏ rực. p>
“Đừng! Đừng nhìn nó!” Đám xúc tu trong ống tay áo ngọ nguậy, vất vả lắm mới leo được lên cổ Ân Tu, rồi dùng thân mình che kín lấy đôi mắt cậu. p>
Nó vừa che mắt cho Ân Tu, vừa mọc ra những con mắt từ phía sau lưng xúc tu, trừng thẳng vào đôi con ngươi ngoài cửa sổ kia. p>
Sau khi tầm nhìn bị cắt đứt, Ân Tu mới phần nào thoát khỏi luồng hơi lạnh buốt kia, cậu vội vã quay đầu rồi ngồi thụp xuống dưới bậu cửa sổ, túm lấy tấm rèm kéo xoẹt lại. p>
Trong căn phòng học tối om như hũ nút, tiếng đập cửa vang lên không dứt, dù rõ ràng đã không còn nhìn đôi mắt kia nữa, nhưng Ân Tu vẫn cảm thấy nó cứ lởn vởn trước mặt, chẳng thể xua đi được. Bây giờ cửa sổ có mở hay không đâu còn quan trọng nữa! Cùng lắm thì lát nữa để Lê Mặc ăn sạch là xong. Vấn đề là thứ bên ngoài kia rốt cuộc là gì? Tại sao chỉ mới chạm mắt một cái, mà nó đã khống chế được cả cậu cơ chứ? p>
“Thứ đó là cái quái gì vậy… cảm giác hoàn toàn khác xa những con boss phó bản tôi từng đối đầu trước đây.” Ân Tu hít sâu một hơi, đôi bàn tay run rẩy nắm chặt lấy chuôi đao. Mười ngón tay siết cứng, các đốt xương trắng bệch ra vì dùng lực quá mạnh, cậu hoàn toàn chẳng dám buông tay. p>
“Cậu… cậu trở nên kì lạ quá…” Đám xúc tu từ cổ áo Ân Tu chui ra, nhìn cậu chòng chọc: “Cậu mọc… mọc thêm… một con mắt nữa rồi.” p>
“Ở đâu cơ?” Ân Tu căng thẳng đưa tay lên mặt, những ngón tay dò dẫm từng đường nét trên ngũ quan. Cậu chạm vào hai con mắt, rồi lại sờ thêm con mắt thứ ba, sau đó nhìn đám xúc tu trước mặt với vẻ khó hiểu: “Đâu có thừa ra con nào đâu?” p>
“Cậu mọc thêm thật mà! Cậu có tận ba con mắt!” Đám xúc tu bàng hoàng, nó rõ ràng thấy Ân Tu đã sờ qua tất cả những con mắt đó, vậy mà cậu lại chẳng thấy có gì kỳ quái. p>
“Ba con mắt ư?” Ân Tu một lần nữa chạm vào phía má trái của mình: “Con người vốn dĩ có ba con mắt mà.” p>
Sợi xúc tu nhỏ lại được phen kinh hãi, nó run rẩy cố gắng giải thích: “Con người chỉ có hai mắt thôi! Chỉ có hai con mắt thôi mà!” p>
Ân Tu sờ lại mặt mình một lượt, rồi vỗ về đám xúc tu: “Anh nhầm rồi, con người vốn có ba con mắt.” p>
Đám xúc tu mọc chi chít mắt nổi trận lôi đình: “Con! Người! Chỉ! Có! Hai! Con! Mắt!” p>
Tuy nó chẳng phải con người, nhưng nó biết thừa khuôn mặt nhân loại nên có dáng vẻ như thế nào! Nó đã từng dày công nghiên cứu xem một người đẹp mã thì phải trông ra sao rồi! p>
“Thật vậy sao?” Ân Tu vừa xoa con mắt lạ lẫm trên mặt, vừa lầm bầm nhỏ giọng: “Nhưng con người vốn luôn có ba con mắt mà?” p>
Cậu rất muốn đặt niềm tin vào Lê Mặc, khổ nỗi trong cõi nhận thức đang dần bị bóp méo lúc này, cậu lại đinh ninh rằng việc có ba con mắt mới chính là lẽ thường tình của nhân loại. p>
Nhìn Ân Tu cứ ngơ ngác sờ tới sờ lui trên chính khuôn mặt đang biến dạng của mình. p>
Đám xúc tu căm phẫn đến mức muốn đập nát cửa sổ để lao ra ngoài giao chiến một trận với lũ dị quái kia. Ngặt nỗi cơ thể nó vẫn chưa vào hết được, đánh không lại bọn chúng, chỉ đành run lên bần bật vì tức giận. p>
Mục tiêu hàng đầu lúc này là phải mau chóng đưa toàn bộ cơ thể vào bên trong! p>
0 Bình luận