Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Ân Tu vừa hờ hững lau chùi thanh đao, vừa lắng nghe bà dì trước mặt kể về những chuyện trong trường.

    “Dì là người múc cơm đặc thù của ngôi trường này, chịu trách nhiệm chuẩn bị bữa ăn cho những đứa trẻ đáng thương hay bị bạn học bắt nạt.” Bà cô vừa nói, vừa dùng ánh mắt hiền từ dõi theo Ân Tu.

    Bắt nạt? Đáng thương?

    Ân Tu lắc đầu, chắc không phải là cậu rồi.

    Dì múc cơm tiếp tục chậm rãi nói: “Ngôi trường này thỉnh thoảng sẽ có một hai đứa trẻ bị các học sinh khác bắt nạt tìm đến chỗ dì dùng bữa, rồi một thời gian sau, chúng lại biến mất. Trường học luôn có những đợt học sinh chuyển trường bị ức hiếp lục tục chuyển đến, ở một dạo rồi lại rời đi, cứ thế kéo dài suốt một thời gian rất lâu.”

    Ân Tu rũ mắt trầm tư, nghe qua thì… những học sinh bị bắt nạt đó có vẻ giống như các người chơi. Họ bước vào đây, chịu sự hạn chế của quy tắc phó bản và bị lũ quái vật ức hiếp, rồi kiên trì hoàn thành nhiệm vụ để thông quan và rời đi, sau đó một nhóm người chơi khác lại tiến vào.

    Tuy nhiên…

    “Trường của con hình như đâu có vụ bắt nạt nào?” Ân Tu ngẫm nghĩ, dù là quy tắc nào cũng không nhắc đến việc bị ức hiếp, thậm chí nội quy trường học còn bắt buộc phải hòa đồng, không được cô lập bạn học, đám bạn cùng lớp cũng đối xử với cậu một cách nhiệt tình đến mức quái đản, hoàn toàn khác xa với ngôi trường trong lời kể của bà cô.

    “Phải rồi, bởi vì chuyện bắt nạt đó đã xảy ra rất lâu về trước rồi.” Bà cô mỉm cười nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy bối rối của Ân Tu: “Sau này có một ngày, trong đám trẻ bị ức hiếp đó đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ rất đặc biệt.”

    “Đứa trẻ ấy hoàn toàn không bị bất kỳ kẻ nào trong trường bắt nạt, cũng chẳng hề hấn gì trước những chiêu trò dọa dẫm của bảo vệ hay giáo viên. Đồng thời, nó cũng không tuân thủ bất cứ quy tắc nào của ngôi trường này, phàm là kẻ nào dám chọc giận nó, tất thảy đều trở thành vong hồn dưới lưỡi đao.”

    “Nó chỉ vào đây đúng một lần, nhưng lần đó, nó đã giết sạch toàn bộ học sinh cùng giáo viên, thay đổi hoàn toàn phó bản này.”

    Ánh mắt bà cô dán chặt vào gò má đang được ánh lửa phác họa của Ân Tu: “Cho nên ngôi trường hiện tại mới trở nên ôn hòa, cốt lõi đã hoàn toàn khác trước kia.”

    Ân Tu suy tư đầy vẻ khó hiểu, phó bản này trước đây từng xuất hiện kẻ tàn bạo đến vậy sao? Tàn bạo đến mức một mình cân cả phó bản, thay đổi toàn bộ nơi này?

    “Vậy tại sao dì lại không bị giết?” Ân Tu ngước mắt nhìn người phụ nữ trước mặt.

    Bà cô cười híp mắt đáp: “Bởi vì trong quá trình tiếp xúc với nó, dì đã phát hiện ra một điểm yếu của nó, nên nó mới tha mạng cho dì. Tiếp đó, dì đưa chị gái mình trốn vào lối đi sau bếp, may mắn thoát được một kiếp. Lần đó, ngoại trừ dì và chị gái ra, tất cả mọi người trong trường đều đã chết, bao gồm cả hiệu trưởng, quản lý ký túc xá và các giáo viên khác.”

    Ân Tu càng nghe càng thấy quen tai, càng ngẫm càng thấy những chuyện tàn bạo như vậy rất giống với phong cách hành sự của mình.

    “Ngôi trường này… tên là gì vậy?”

    Bà cô khẽ mỉm cười: “Phó bản cấp SSS, Học viện Thâm Hải (nghĩa là biển sâu).”

    Ân Tu còn đang suy nghĩ thì kênh chat đã nhớ ra rồi.

    “Tôi nhớ rồi, tôi nhớ rồi! Lúc anh Tu rời khỏi phó bản tân thủ, một tên cai ngục đã chặn lại để đọc bản ghi chép tội danh, trong đó có nhắc đến một phó bản cấp SSS bị đồ sát sạch sẽ, cũng tên là Học viện Thâm Hải!”

    “Szi… Vậy phó bản này là phó bản mới được sửa lại sau khi Học viện Thâm Hải bị đồ sát sao? Bối cảnh hoàn toàn được xây dựng dựa trên Học viện Thâm Hải à?”

    “Oa, quả là không hổ danh anh Tu ngày trước…”

    “Tôi vừa mới đi tìm hiểu bí kíp vượt ải phó bản Học viện Thâm Hải ở trấn nhỏ, nơi này đúng là giống hệt những gì bà cô kia nói, lấy chủ đề về nạn bạo lực học đường. Người chơi nào vào đó cũng bị lũ quái vật trong trường tẩy chay, họ vừa phải tự lực cánh sinh, vừa phải giữ mình để không bị đồng hóa, khó nhằn lắm.”

    “Vậy là phó bản mới này lấy bối cảnh sau khi anh Tu giết sạch lũ dị quái trong trường sao? Hèn gì ngôi trường lại vắng vẻ đến thế.”

    Thoáng nhìn thấy những lời bàn tán trên kênh chat, Ân Tu có chút thẫn thờ, cậu hoàn toàn chẳng còn nhớ gì về phó bản này nữa.

    Hóa ra cậu từng đến ngôi trường này rồi sao? Nhưng có vẻ ký ức ấy chẳng mấy tốt đẹp gì.

    Ân Tu vẫn còn hơi cố chấp muốn xác nhận lại: “Dì còn nhớ đứa trẻ đó tên là gì không?”

    “Tất nhiên là dì nhớ chứ.” Bà cô mỉm cười gật đầu: “Tên của nó được ghi chép trong tất cả các phó bản, người chơi mã đỏ cấp độ nguy hiểm cao: Ân Tu.”

    Ân Tu tặc lưỡi, vô cảm cúi đầu xuống: “Ồ.”

    Đúng thật là cậu rồi.

    “Thế nhưng…” Dì múc cơm đăm chiêu nhìn Ân Tu: “Nhiều năm không gặp, nó dường như đã thay đổi rất nhiều. Vẻ mặt bây giờ cuối cùng trông cũng ra dáng một người muốn được sống tiếp, cũng trưởng thành hơn rồi.”

    Ân Tu ngước mắt nhìn bà ta trân trân: “Sáu năm trước, khi mới đến trường ngôi trường này, con người như thế nào?”

    “Trông thì lạnh lùng nhưng thật ra lại mang chút mong chờ, lộ rõ mười mươi trên mặt. Nhưng về sau, ngay cả lúc dùng bữa con cũng không cho phép ai lại gần mình, chỉ lẳng lặng ngồi một mình trong góc, trông rất thất vọng.”

    Ân Tu rũ mắt, đưa tay vê nhẹ ống tay áo của mình, trầm giọng hỏi: “Dì nói dì sống sót được là nhờ vào một điểm yếu, điểm yếu đó là gì?”

    Bà cô múc cơm mỉm cười ngồi ngay ngắn lại: “Từ trước tới nay vẫn không hề thay đổi, điểm yếu của con chính là dễ mềm lòng trước những kẻ chủ động đối xử tốt với mình.”

    Ân Tu lặng im hồi lâu, hình như chính cậu cũng chẳng hề hay biết điều này.

    “Cho nên…” Bà cô múc cơm chậm rãi thu lại nụ cười trên mặt: “Con có nhận ra rằng, các bạn học của con đều đối xử rất tốt với con không?”

    “…” Ân Tu ngẫm kỹ lại, đúng là vậy thật.

    “Lần này ở trường, con chỉ cần giữ vững bản tâm của mình là được, nhớ rõ dáng vẻ ban đầu của mình là đủ rồi.” Cái đầu của bà cô chậm rãi ghé sát lại gần cậu, chiếc cổ dài ngoằng vây quanh lấy hắn, bà ta khẽ thì thầm bên tai: “Phó bản lần này không phải cứ giết sạch là có thể thông quan đâu, con phải cẩn thận với cái thực thể mới xuất hiện phía sau ngôi trường này.”

    “Thực thể đó sao?”

    “Chỉ cần con còn ở trong phó bản này, chắc chắn nó sẽ tìm đến con.”

    Bà ta không tiết lộ thêm gì nữa, rụt cái đầu lại về chỗ cũ.

    Ân Tu khẽ gật đầu, cậu cũng lờ mờ cảm nhận được điều đó.

    Chính là cái thực thể đã năm lần bảy lượt xuất hiện trước mặt cậu, là kẻ có vài phần tương đồng với Lê Mặc đó sao? Cả phó bản này đều toát lên một cảm giác bị giám sát quái dị, tất cả bắt nguồn từ chính Boss đứng sau màn, con bạch tuộc đen nhỏ trông rất giống Lê Mặc kia.

    “Con chỉ cần ghi nhớ, ở ngôi trường này, hãy nhớ rõ dáng vẻ của con người trong nhận thức của con là được. Nếu lỡ chẳng may xảy ra sai lệch trong nhận thức…” Bà cô múc cơm giơ tay chỉ vào túi áo của Ân Tu: “Thì hãy tới đây, hoặc ăn kẹo, tìm mọi cách để khôi phục lại nhận định về con người, giữ vững lý trí của con là được rồi.”

    Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng với tình cảnh cả không gian này chỉ còn mình Ân Tu là người chơi thì lại cực kỳ khó khăn. Bởi dù nhận thức của cậu có bị lệch lạc thì cũng chẳng có lấy một ai nhắc cho cậu nhớ về dáng vẻ vốn có của con người.

    “Xong rồi, buổi chuyện trò đêm nay đến đây thôi, con về đi.” Bà cô múc cơm hớn hở đứng dậy, tiến về phía con quái vật đỏ trong góc: “Dì cũng phải chuẩn bị bữa khuya của mình đây.”

    Con quái vật đang thoi thóp kinh hãi nhìn bà cô bắt đầu lục lọi trên bàn bếp để tìm một con dao vừa tay.

    Ân Tu khẽ gật đầu rồi xoay người bước ra ngoài. Còn về việc con quái vật đỏ kia sẽ bị bà ta xử lý thế nào thì cậu chẳng bận tâm, dù sao có chết thì cũng không phải là do cậu làm, chẳng phạm vào quy tắc nào cả.

    Rời khỏi nhà ăn, những sợi xúc tu lặng lẽ vươn ra từ trong tay áo Ân Tu, con mắt trên đó nhìn cậu không chớp: “Giờ chúng ta đến tòa nhà giảng dạy sao?”

    “Ừ.” Ân Tu gật đầu: “Đi đón nốt phần cơ thể còn lại của anh.”

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!