Chương 130: Lê Mặc, ra đây làm bài tập!
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Cậu vẩy vẩy cái khối nhầy đen kịt đang bám trên chân, vẩy mãi không ra, nên dứt khoát dùng vỏ đao gạt nó sang một bên.
“Sao anh lại vào đây với bộ dạng này?”
Khối nhầy bị gạt lăn kềnh ra đất, mấy cái xúc tu chĩ lên trời khua khoắng loạn xạ, lăn lộn mấy vòng mới lấy lại được thăng bằng.
“Phó bản! Không vào được!” Khối nhầy lại bò lồm cồm lên bắp chân Ân Tu, ôm chặt lấy không buông.
Ân Tu nhớ ra lúc ở trạng thái phi nhân loại, Lê Mặc nói năng vốn không lưu loát, tâm tư lại cực kỳ nhạy cảm, bèn đưa tay trái ra cho khối nhầy đen ngòm kia bò lên.
“Bây giờ anh không thể biến thành người được à?”
Khối nhầy đen kịt lắc lư, con mắt trên đó chớp chớp: “Vẫn chưa đủ… phần vào được vẫn chưa đủ để tụ thành hình người.”
Ân Tu trầm ngâm. Cậu vừa vào đây đã bị tách biệt với những người chơi khác, bị nhốt trong một không gian riêng.
Trong lời nhắn trước đó của Diệp Thiên Huyền có nhắc tới Lê Mặc, chứng tỏ hai người họ đã gặp nhau rồi, vậy là ngay từ đầu Lê Mặc vốn đang ở bên phía Diệp Thiên Huyền.
Có vẻ ngay cả Lê Mặc cũng khó vào được khu vực này, thế nên anh ta mới phải ép mình thành bộ dạng vặn vẹo bất tiện này để chen vào, đã thế còn chỉ có một mẩu bé tí.
“Anh vẫn luôn đi tìm tôi à?”
Khối nhầy gật gật, rồi ôm chặt lấy cánh tay Ân Tu mà cọ cọ, trông còn ấm ức hơn cả cậu: “Tìm lâu lắm luôn…”
“Được rồi, vậy tôi bỏ qua chuyện anh đến muộn.” Ân Tu xoa xoa lớp chất nhầy trên tay trái, vỗ nhẹ mấy cái an ủi, sau đó quay người đi về phía lớp học: “Anh có thể chui vào tay trái của tôi để trốn như ở phó bản trước được không? Tôi vẫn chưa rõ điểm đặc thù của cái phó bản này, lỡ lát nữa anh bị phát hiện rồi bị tống cổ ra ngoài thì phiền lắm.”
Khối nhầy nhanh chóng chui tọt vào ống tay áo đồng phục của Ân Tu, rồi trải phẳng ra thành một lớp mỏng dính bao quanh cánh tay cậu.
Nhìn phản ứng của Lê Mặc, Ân Tu hiểu rằng môi trường hiện tại rất đặc biệt, đặc biệt đến mức Lê Mặc chẳng thể tự do ra vào phó bản như trước, mà phải tự biến mình thành một khối nhỏ xíu để chui vào đây.
Dù vậy, việc anh ta có thể vào được đây cũng Ân Tu đã thấy vui.
Lê Mặc đã giữ đúng lời hứa, cũng rất coi trọng giao ước giữa hai người, vì vậy, con quái vật này cũng sẽ có một vị trí rất đặc biệt ở trong lòng cậu.
Bước vào lớp, Ân Tu trở lại bàn học của mình. Bên trên vẫn còn đặt phần bài tập mà cô nàng có vô số mắt kép đã đưa cho cậu ngày hôm qua.
Ân Tu ngồi xuống, trưng ra bộ mặt nghiêm trọng rồi lật mở ra xem, cậu cũng muốn chiêm nghiệm thử cái thứ gọi là “bài tập về nhà” trong truyền thuyết khiến biết bao học sinh phải đau đầu khổ sở kia rốt cuộc là cái gì.
Cậu mở ra rồi, nhưng chữ nghĩa trên đó cậu chẳng hiểu lấy một chữ. Chúng cũng giống như những dòng quy tắc đóng đinh trên tường kia, nhìn hoàn toàn xa lạ.
Thế này thì làm bài kiểu gì?
Ân Tu im lặng một hồi, sau đó lắc lắc tay trái: “Lê Mặc, ra đây làm bài tập.”
Một vệt nhầy thò ra từ ống tay áo, con mắt trên đó ngơ ngác nhìn Ân Tu, rồi nó thấy ngón tay cậu chỉ chỉ vào đống chữ trên quyển vở: “Anh có đọc hiểu cái này không?”
Lê Mặc khựng lại một nhịp rồi lắc đầu, từ khối nhầy thò ra một cái miệng nhỏ xíu: “Không hiểu.”
“Sao ngay cả anh cũng không biết? Đây chẳng phải là chữ viết của đồng tộc anh à?” Trong đầu Ân Tu bùng lên một trận phong ba bão táp. Cậu vốn luôn đinh ninh rằng phó bản này có chút liên quan đến Lê Mặc, bối cảnh phó bản hẳn là nơi anh ta từng sống, dị quái trong trường cũng tương tự như chỗ của Lê Mặc, nên chữ nghĩa chắc cũng phải giống chứ, kết quả là anh ta cũng không hiểu gì.
“Đồng tộc?” Khối nhầy xoắn lại rồi tự thắt một cái nút giữa không trung: “Tôi không có… đồng tộc, tôi là một… một khối… một… một con?”
“Nói chung trong phó bản chỉ có mình anh thôi đúng không?” Ân Tu chẳng muốn nhìn cái khối nhầy kia tiếp tục tự thắt nút nữa, bèn nói giúp cho xong.
“Đúng vậy, chỉ có mình tôi thôi.” Vô số sợi xúc tu nhỏ thò ra từ ống tay áo Ân Tu, hớn hở khua khoắng loạn xạ: “Nhưng tôi… có cậu… không phải một… một… là hai rồi.”
Ân Tu trầm ngâm, lúc Lê Mặc biến thành khối nhầy thì dung lượng não bộ của anh ta quả thực chẳng đáng là bao, vốn liếng kiến thức nghèo nàn nên nói năng cũng chẳng mấy trôi chảy.
Cậu xoa xoa mấy sợi xúc tu đang thò ra khỏi ống tay áo: “Lúc anh chỉ còn lại một mẩu bé tí thế này, nói chuyện lúc nào cũng kiểu này à?”
Ngón tay cậu vừa chạm tới, lập tức bị đám xúc tu cuốn lấy rồi hút chặt không rời.
Mấy sợi xúc tu dính đầy chất nhầy quấn lấy ngón tay cậu rồi co rụt lại.
“Bởi vì… đây chỉ là một phần, con người cũng là một phần, hiện tại là… một mẩu nhỏ của một mẩu nhỏ, bị chia cắt rồi.” Cái miệng mọc trên xúc tu nói năng đứt quãng.
Ân Tu cố gắng ghép nối đống từ ngữ nghèo nàn kia thành một ý nghĩa hoàn chỉnh: “Bản thể của anh rất lớn à?”
“Đúng.”
“Hình người cũng là một phần, nói cách khác, Lê Mặc trong hình dáng con người mà tôi thấy, thực chất cũng chỉ là một phần bản thể của anh thôi sao?”
“Đúng.”
“Vậy nên bây giờ anh là một mẩu nhỏ được tách ra từ Lê Mặc hình người kia?”
“Đúng đúng.”
Ân Tu gật đầu, lập tức hiểu ra vấn đề: “Thế là não bộ cũng bị chia bớt đi luôn rồi đúng không?”
“Đúng đúng đúng… đúng hả?”
Lúc này Lê Mặc cũng chẳng biết Ân Tu phân tích có đúng hay không, tóm lại cứ gật đầu bừa cho xong chuyện.
Giờ nó chỉ là mấy sợi xúc tu nhỏ, cần gì quan tâm nhiều như vậy.
“Tuy chỉ là một mẩu nhỏ, nhưng chắc là chức năng vẫn thế thôi.” Ân Tu đứng dậy, bắt đầu đi quanh lớp lục lọi bàn học của người khác, rồi tìm thấy một quyển sách của dị quái nào đó. Cậu xoẹt một tiếng xé toạc một trang, đưa tới sát miệng xúc tu: “Há miệng ra.”
Cái miệng trên xúc tu ngoan ngoãn há ra, để lộ những hàng răng sắc nhọn mọc chi chít.
Ân Tu vừa nhét trang giấy vào, đống răng kia liền bắt đầu nghiền nát, cắn xé ra thành từng mảnh vụn, kêu răng rắc y hệt như cái máy hủy tài liệu vậy.
Sau khi một trang sách bị nuốt chửng, Ân Tu lại dán mắt vào Lê Mặc, cậu chỉ vào những dòng chữ trên quyển vở bài tập: “Giờ đã đọc hiểu chưa?”
Đám xúc tu lắc lư: “Đọc hiểu được… một hai chữ rồi.”
Ân Tu gật đầu hài lòng. Quả nhiên phán đoán của cậu là đúng, chỉ cần Lê Mặc ăn giấy trong phó bản là có thể đọc được chữ. Từ tờ quy tắc cho đến sách vở của ngôi trường đầy dị quái này đều không ngoại lệ.
Cậu lập tức xé từng trang sách đút vào miệng đám xúc tu, đút cho tới khi hết sạch cả quyển mới thôi.
Khán giả trên kênh chat nhìn Ân Tu ngồi đó trò chuyện với mấy sợi xúc tu thò ra từ ống tay áo, rồi lại nhét từng trang giấy vào cái miệng đáng sợ kia. Cảnh tượng này quái đản vô cùng.
“Anh Tu cuối cùng cũng nhớ ra phải làm bài tập rồi kìa.”
“Diệp lão đại tối qua tan học là làm xong luôn rồi, nhờ một người chơi đã bị biến đổi đọc được chữ quái vật viết hộ đấy.”
“Đúng rồi, làm xong bài tập anh ta còn đem vở cho người khác chép, giữ quan hệ hợp tác với mấy người chơi còn tỉnh táo.”
“Đúng là mấy ông trùm luôn có cách qua màn riêng. Tôi đoán nếu con quái vật đen xì kia không xuất hiện, chắc chắn anh Tu nhà mình sẽ vác đao ra ép mấy đứa học sinh dị quái làm hộ cho xem.”
“Ha ha ha, lầu trên hiểu anh Tu quá xá, mới nghe thôi đã thấy hiện ra cả một bầu trời hình ảnh rồi.”
Ân Tu lẳng lặng đút tờ giấy cuối cùng cho Lê Mặc rồi gấp quyển vở lại. Cậu cầm chắc thanh đao trong tay, đứng ngay trước cửa lớp học, không nhúc nhích, hệt như đang chờ đợi điều gì đó.
“Cậu đang làm gì thế?” Đám xúc tu thò ra khỏi ống tay áo, tò mò dán mắt vào Ân Tu.
“Đợi những đứa học sinh đến sớm. Đứa nào đến sớm chắc chắn là con ngoan trò giỏi, mà đã là học sinh giỏi thì nhất định sẽ giúp tôi làm bài tập thôi.” Ân Tu nghiêm túc gật đầu, nói như thể rất có lý.
Cậu không chắc việc tự tay làm bài tập sẽ bị ảnh hưởng đến mức nào, nhưng dù chỉ một lần thôi cậu cũng muốn tránh né, tuyệt đối không cho phó bản bất kỳ cơ hội nào để nhúng tay vào.
Chẳng mấy chốc, một đứa học sinh dị quái đã xuất hiện thật. Tiếng chuông vào lớp còn chưa reo mà nó đã lững thững bước vào phòng học.
Sáng sớm tinh sương, tinh thần sảng khoái, nó rảo bước nhẹ tênh tiến vào lớp. Thế nhưng ngay khoảnh khắc vừa bước qua cửa, một thanh đao đã nằm gọn ghẽ trên cổ nó với một tiếng “cắc” khô khốc.
Học sinh dị quái: ??? Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra thế này?
0 Bình luận