Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Trời vừa hửng sáng, Ân Tu đã lập tức thức dậy để vệ sinh cá nhân.

    Khu dạy học tuy không có đồng hồ, nhưng ở ký túc xá và nhà ăn thì có. Cậu canh chuẩn giờ giấc để thu dọn đồ đạc, đúng bảy giờ thì đi tới nhà ăn.

    Nhà ăn hôm nay có không ít học sinh mang vẻ mặt nghiêm trọng. Chúng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán điều gì đó: “Có thể cảm nhận được… có thứ gì đó quái lạ vừa lẻn vào.”

    “Linh cảm chẳng lành… có lẽ chúng ta sắp bị quấy nhiễu rồi…”

    “Không được, không được đâu, không thể để bị nẫng tay trên được… phải đẩy nhanh tiến độ thôi…”

    “Phải đấy, phải đấy…”

    Lũ dị quái trông có vẻ lo âu sầu não đến mức Ân Tu đã bước vào rồi mà chúng vẫn chẳng hề hay biết. Phải mất một lúc lâu sau, chúng mới chợt nhận ra sự hiện diện của cậu, thế là cả đám nháo nhào vây lấy.

    Ân Tu vẫn giữ thái độ hời hợt như mọi khi, cậu bình thản lách mình xuyên qua đám đông.

    So với đám đông chỉ biết xúm lại xem náo nhiệt kia, hôm nay lại xuất hiện một học sinh khá đặc biệt cứ bám riết theo sau Ân Tu.

    “Chào buổi sáng nhé, con mắt thứ ba của cậu đẹp thật đấy.” Vừa mới tiến đến, nó đã nhiệt tình cất tiếng chào hỏi.

    Ân Tu hờ hững liếc nó một cái: “Tôi là người khuyết tật, không có con mắt thứ ba nào cả.”

    Đối phương vẫn cười híp mắt, chẳng hề mảy may dao động: “Rõ ràng là có mà, không tin thì cậu thử đi soi gương xem?”

    Ân Tu lạnh lùng phớt lờ nó, bước thẳng về phía cửa sổ nhận cơm.

    Quy tắc thông quan phó bản điều thứ nhất: Bất kể lúc nào cũng tuyệt đối không được soi gương, thứ trong gương chưa chắc đã là bạn.

    Xem ra lũ dị quái này cuối cùng cũng bắt đầu lộ mặt chuột. Dường như vì tình huống ngoài ý muốn nào đó mà cái lớp vỏ ngụy tạo suốt cả ngày trời đã không còn trụ vững được nữa.

    “Nếu không muốn soi gương thì cậu thử sờ mà xem, nó ngay trên má trái của cậu đấy.” Tên học sinh vẫn bám theo sau lưng cậu, lải nhải không chịu buông tha.

    Ân Tu coi như không nghe thấy gì.

    Giữ vững nhận thức của bản thân vốn là một việc vô cùng gian nan, đòi hỏi trái tim phải thật kiên định. Khi một người bảo bạn có con mắt thứ ba, bạn sẽ khinh khỉnh gạt đi, khi một nhóm người nói bạn có con mắt thứ ba, lòng bạn sẽ bắt đầu dao động, nhưng khi mọi người bạn gặp đều khẳng định bạn có con mắt thứ ba, bạn sẽ rất dễ rơi vào trạng thái hoài nghi chính mình.

    Biết đâu chừng… mình thực sự đã mọc thêm con mắt thứ ba rồi?

    Một khi niềm tin đã lung lay, nó sẽ bắt đầu bén rễ. Bạn càng cố gắng xác nhận thì trong thâm tâm lại càng thêm phần tin tưởng.

    Giây phút Ân Tu nhận ra ý đồ thực sự của phó bản này, cậu lập tức đẩy mức cảnh giác lên cao nhất, không dám buông lỏng dù chỉ một khắc.

    Càng thấu hiểu điểm yếu của chính mình thì lại càng phải đề phòng mọi lúc mọi nơi.

    “Cậu không cảm thấy má trái của mình đang ngứa ngáy sao? Cứ như sắp mọc ra một con mắt rồi ấy.” Tên học sinh kia kiên trì đeo bám sau lưng cậu, ra sức tìm cách làm cậu lung lay.

    Khán giả trên kênh chat nhìn Ân Tu cứ liên tục phớt lờ tên học sinh mà không khỏi thấy căng thẳng giùm. Những người chơi khác cũng đang gặp phải tình cảnh tương tự, không ít người vốn dĩ đã cầm cự được vào ngày hôm qua, nhưng đến thời điểm này lại bắt đầu không chịu nổi mà phát sinh dị biến. Đây quả là một khởi đầu tồi tệ, hầu như chẳng có mấy ai kháng cự lại được.

    Còn về phần Diệp Thiên Huyền…

    “Má trái của tôi sắp mọc mắt à?”

    “Ừ ừ.”

    “Tôi thấy trên má trái của cậu cũng có một con mắt đấy.”

    “Đúng vậy, con người vốn dĩ nên có ba con mắt, cậu chỉ có hai con thì thật là bất bình thường quá đi.”

    Diệp Thiên Huyền gật đầu ra chiều thấu hiểu, rồi bất thình lình “chát” một tiếng, anh ta giáng một cái tát nảy lửa vào má trái của tên học sinh kia, rồi híp mắt cười bảo: “Ngại quá nhé, tôi đây vốn có tính hay đố kỵ, chẳng thích ai nhiều mắt hơn mình cả. Phiền cậu cút xa xa một chút, bằng không tôi cứ thấy cậu một lần là đánh một lần đấy.”

    Tên học sinh bị tát đến ngây dại, đứng ngây ra tại chỗ trố mắt nhìn bóng lưng Diệp Thiên Huyền dần đi xa.

    Kênh chat lúc này cũng bị một phen kinh hồn bạt vía.

    Còn phía Ân Tu thì lại là một cảnh tượng khác.

    Dưới sự quấy rối phiền nhiễu của tên học sinh, cuối cùng cậu cũng dừng bước, rồi xoay người lại, nhìn chằm chằm vào con mắt thứ ba trên mặt nó: “Cậu thấy con người bình thường thì nên có con mắt thứ ba, đúng không?”

    “Dĩ nhiên rồi, con người vốn dĩ nên có thật nhiều mắt mới phải.” Tên học sinh gật đầu như thể đó là điều hiển nhiên.

    Ân Tu gật đầu, “xoẹt” một tiếng, cậu rút đao ra khoét phăng con mắt trên má trái của nó: “Bây giờ cậu cũng trở thành người khuyết tật giống tôi rồi đấy, đi ăn cơm thôi nào.”

    Cậu “lương thiện” túm lấy tên học sinh đang ngơ ngác với gương mặt đầy máu, ấn nó vào trước cửa sổ cung cấp suất ăn dành cho người khuyết tật, rồi thản nhiên lên tiếng: “Dì ơi, cho thêm một suất.”

    Tên học sinh mất một lúc lâu sau mới phản ứng lại được, nó đưa tay bịt lấy gương mặt đầm đìa máu tươi của mình mà nhìn chằm chằm Ân Tu. Trên gương mặt nó chẳng hề thấy chút giận dữ hay đau đớn nào, chỉ có ánh mắt trong thoáng chốc bỗng trở nên vô cùng quái đản. Nó dán chặt mắt vào Ân Tu, một ánh nhìn đầy hưng phấn xen lẫn quỷ quyệt: “Quả nhiên, cậu thật là đặc biệt, tôi thích cậu lắm đấy.”

    Ân Tu im lặng, sau đó túm lấy cổ áo tên học sinh, ấn đầu nó vào trong cửa sổ nhận cơm rồi chỉ đao vào nó, hỏi: “Dì ơi, con có thể hầm nó lên ăn không?”

    Dì múc cơm khẽ mỉm cười, mím đôi môi đỏ lòm như máu: “Không được đâu, ăn nó sẽ bị đau bụng đấy.”

    Ân Tu tặc lưỡi, có chút tiếc nuối. Thế nhưng giây tiếp theo, dì ta đã nở một nụ cười toe toét: “Dù vậy thì dì có thể ăn được, con có thể đưa nó cho dì.”

    Ân Tu gật đầu chẳng chút do dự, liền vứt tên học sinh vào từ phía cửa hông. Tên học sinh vừa nãy còn đang cười quái dị, bỗng chốc như thể sực tỉnh, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ: “Không! Không được ăn tôi! Tôi vẫn còn chưa tốt nghiệp mà!”

    Thế nhưng dì múc cơm đã túm lấy nó lôi vào phía sau bếp. Ân Tu không nhìn thấy được quá nhiều, chỉ thoáng thấy chiếc cổ dài ngoằng của dì ta đang uốn lượn loạn xạ trong phòng, rồi há miệng ra như một loài rắn, từ từ nuốt chửng cả tên học sinh vào bụng.

    Cái cách nuốt chửng đầy quái dị, gầy guộc uốn éo này trái lại có chút giống với vị giáo viên đứng lớp của cậu – kẻ vốn đã gầy nhom đến mức chẳng còn ra hình người nữa. Cả hai đều mang nét gì đó dài ngoằng như loài rắn, biết đâu chừng chúng vốn cùng là đồng loại với nhau.

    Sau khi ăn xong, dì ta thong thả lau miệng, cái cổ gầy ngoằng cứ thế lắc lư khi dì chậm rãi bước ra ngoài. Đối diện với Ân Tu, dì ta lại trưng ra gương mặt đầy vẻ hiền từ: “Chuyện dì ăn thịt học sinh, con tuyệt đối không được kể cho giáo viên nghe đấy nhé, đây là bí mật của riêng hai ta thôi.”

    Ân Tu gật đầu: “Dì đối xử với con tốt như vậy, con nhất định sẽ giữ kín bí mật này.”

    “Ngoan lắm.” Cái đầu của dì ta thò ra khỏi ô cửa sổ chật hẹp, chiếc cổ gầy ngoằng cứ thế quấn quanh người Ân Tu một vòng, dì ta ghé sát vào tai cậu, híp mắt cười bảo: “Dì thích con lắm đấy, nếu có thời gian thì sau khi dì tan làm, con cứ đến đây trò chuyện cùng dì nhé. Dì có thể tiết lộ cho con vài chuyện mà những học sinh khác chẳng hề hay biết đâu.”

    Vừa nói, dì ta vừa thong thả rụt cổ lại, rồi từ khung cửa sổ đẩy ra một khay cơm đầy ắp: “Ăn đi nào, đứa trẻ ngoan của dì.”

    Ân Tu bưng khay cơm lên, theo tiến độ trước đó, cậu vốn không biết dì ấy khi nào mới tan ca, nhưng phía Diệp Thiên Huyền đã nghe ngóng được, vừa hay giúp cậu bổ sung nốt mẩu thông tin còn thiếu này.

    Chín giờ, toàn bộ học sinh phải có mặt trong ký túc xá, vậy nghĩa là chín giờ dì ấy cũng sẽ tan làm.

    Trong quy tắc không hề ghi rõ ban đêm bắt buộc phải ở lì trong ký túc xá. Điều thứ năm chỉ đề cập rằng vào ban đêm “chúng” sẽ đi tìm mình, vậy nên chỉ cần trốn cho kỹ thì dù không ở ký túc xá cũng chẳng sao.

    Có điều, cậu vẫn phải bước chân vào ký túc xá lúc chín giờ để tránh vi phạm nội quy trường học.

    Ân Tu vừa ăn vừa lẳng lặng sắp xếp lại các manh mối trong đầu.

    Bên cạnh những quy định treo trên tường, chắc hẳn trong trường vẫn còn tồn tại vài quy tắc ẩn. Chẳng hạn như điều mà lũ dị quái đã tiết lộ trước đó: “Khi chuông vào tiết vang lên nhất định phải có mặt trong lớp” – vốn dĩ điều này không hề được ghi lại trên bảng nội quy của trường.

    Lại còn cả chuyện làm bài tập về nhà mà cô nàng có cơ thể mọc đầy mắt kép đã nhắc tới ngày hôm qua nữa.

    Ở ngôi trường này, hẳn là vẫn còn một bản quy tắc khác mà cậu chưa tìm ra.

    Đang ăn dở, Ân Tu chợt nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng.

    Hình như cậu… vẫn chưa làm bài tập.

    Cậu khựng lại một nhịp, vội vàng lùa nốt khay cơm rồi lao thẳng về phía khu dạy học. Bởi lẽ cậu chẳng hề mang bài tập về theo, chúng vẫn còn đang nằm chình ình trên mặt bàn trong lớp.

    Lúc này mới hơn bảy giờ mười phút, vẫn còn sớm chán so với mốc tám giờ, chắc là vẫn còn kịp chứ nhỉ?

    Ân Tu vắt chân lên cổ chạy tới khu dạy học. Phút chốc, cậu đã hiểu vì sao lũ trẻ ở cô nhi viện mỗi ngày đều trưng ra bộ mặt ủ rũ như đưa đám, liên mồm than vãn về chuyện chưa làm bài tập rồi.

    Vẫn chưa đến tám giờ nên học sinh chưa vào lớp theo thông báo, phần lớn chúng vẫn còn đang nhởn nhơ lảng vảng bên ngoài. Chỉ có mình Ân Tu lẻ loi băng qua dãy hành lang dài ở tầng một để đi tới lớp học hôm qua.

    Tiếng bước chân gấp gáp của cậu vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.

    Đang đi, bỗng nhiên có một bóng đen vụt qua, theo sau đó là tiếng gọi thân thuộc truyền tới từ phía sau lưng.

    “Bạn trai ơi!”

    Ân Tu khựng người, ngơ ngác quay đầu lại, liền nhìn thấy ở phía cuối dãy hành lang tĩnh mịch, một khối chất lỏng nhầy nhụa đen kịt mọc đầy xúc tu nhỏ đang hưng phấn khua khoắng, trườn về phía cậu với tốc độ ánh sáng.

    Bóng đen lao tới vun vút, “bạch” một tiếng bám chặt lấy bắp chân cậu, sau đó các xúc tu cuộn lại, quấn chặt lấy không buông.

    Trên khối bóng đen nhầy nhụa đó trồi ra vô số con mắt to nhỏ khác nhau, cái miệng với chiếc lưỡi nhọn hoắt thè ra, ú ớ gọi: “Bạn trai! Tìm cậu! Tôi đến tìm cậu đây!”

    Ân Tu: …

    Cách thức gặp lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cậu, vả lại mới mấy ngày không gặp, sao lại trở nên ngốc nghếch thế này rồi.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!