Chương 128: Tôi Chỉ Mở Cửa Cho Lê Mặc Thật Mà Thôi
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Khoảnh khắc tiếng động im bặt, Ân Tu “xoạt” một cái mở bừng mắt.
Cậu trừng mắt nhìn chằm chằm về phía cửa. Khe cửa ký túc xá rất nhỏ, không thể nhìn ra tình hình bên ngoài thông qua khe hở dưới chân cửa, thế nhưng cậu lại có thể cảm nhận rõ rệt sự hiện diện cực kỳ ngạo nghễ của kẻ đang đứng bên ngoài kia, từ ánh mắt cho đến khí tức của hắn.
Khung cảnh này gần như ngay lập tức khiến Ân Tu liên tưởng đến tình cảnh lần đầu tiên Lê Mặc đến tìm cậu. Anh ta cũng đứng ở cửa như thế, rồi khẽ giơ tay lên, gõ vào cánh cửa phòng.
“Cộc cộc cộc–”
Tiếng gõ cửa đúng như dự đoán vang lên trong căn phòng ký túc xá yên tĩnh. Ân Tu ngồi dậy, nhìn chằm chằm về phía cửa không rời mắt.
Quy tắc thông quan thứ năm: Ban đêm phải kéo rèm cửa lại, không được nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, cũng không được để tâm tới bất kỳ âm thanh nào bên ngoài cửa lớn hay cửa sổ, chúng sẽ mất đi lý trí, sẽ phát điên và tìm kiếm bạn.
Ân Tu không cách nào phán đoán được rốt cuộc chúng là thứ gì, nhưng quy tắc đã chỉ rõ là không được để tâm tới những âm thanh bên ngoài cửa lớn hay cửa sổ, vậy thì tuyệt đối không thể đếm xỉa đến.
Đôi mắt cậu hơi trầm xuống, con ngươi sâu thẳm như màn đêm. Cậu lắng nghe tiếng mưa rơi, lặng lẽ nhìn xoáy vào cửa phòng, chờ đợi tiếng gõ cửa tiếp theo vang lên.
“Cộc cộc cộc– –”
Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, vừa chậm rãi vừa trầm ổn. Đồng thời, một giọng nói vô cùng quen thuộc cũng cất lên: “Có thể mở cửa cho tôi không?”
Ân Tu lập tức cau mày: “Còn dám bắt chước anh ta nữa là tôi nổi giận đấy.”
“Người” ở ngoài cửa không đáp lại, nhưng lại âm thầm tỏa ra luồng khí lạnh lẽo. Cảm giác ẩm thấp của đêm mưa xuyên qua tấm ván cửa mỏng manh truyền vào trong, khiến cả căn phòng ký túc xá ngập ngụa hơi ẩm.
Tiếng hạt mưa rơi lộp bộp gõ vào cửa sổ, bầu trời rền vang tiếng sấm, khiến lòng người không khỏi bồn chồn nôn nóng.
Tiếng gõ cửa lại chậm rãi vang lên, lần này có chút dồn dập hơn so với lúc trước. Cùng lúc đó, giọng nói kia lại vang lên: “Tôi đến tìm cậu rồi đây, sao cậu lại không mở cửa?”
“Có phải cậu không muốn gặp tôi không?”
“Rõ ràng cậu phải rất mong đợi được gặp tôi mới đúng chứ, tại sao lại không mở cửa cho tôi?”
Ân Tu thản nhiên nhìn về phía cửa, buông lời vô tình: “Cút.”
“Tại sao?” Giọng nói ngoài cửa như những hạt mưa đột ngột tuôn rơi, bắt đầu trở nên dồn dập. Tiếng gõ cửa cũng vang lên “rầm rầm”, tấm ván cửa rung chuyển mạnh bạo: “Tại sao không chịu ra gặp tôi?”
Từ khắp bốn phương tám hướng bắt đầu vang lên những tiếng đập loạn xạ. Giọng nói trầm đục gầm rú bị biến điệu giữa đêm mưa, nửa giống tiếng người nửa giống tiếng dã thú gầm gừ. Cứ như thể có rất nhiều người đang vây quanh căn phòng ký túc xá này, không ngừng đập mạnh vào tường, cửa sổ và cửa lớn. Chúng dùng giọng nói của Lê Mặc để gào thét, để chất vấn, những âm thanh ấy chồng chất lên nhau tầng tầng lớp lớp.
“Ra đây! Mau ra đây! Tôi muốn gặp cậu!”
“Vì tôi, hãy ra đây, ra đây đón tiếp tôi đi.”
“Tôi thích cậu lắm, thích cậu lắm, thích cậu lắm…”
“Cậu là người đặc biệt, vô cùng đặc biệt… Tất cả chúng tôi đều yêu thích cậu…”
Ân Tu chậm rãi đứng dậy khỏi giường. Chẳng biết lũ quái vật này lại phát điên cái gì, nhưng cậu không thích bị kẻ khác làm phiền khi đang ngủ.
Đối mặt với cánh cửa đang kêu “rầm rầm” như thể sắp đổ sập đến nơi, cậu chỉ lạnh lùng đứng trước tấm ván cửa phòng ký túc xá, đôi mắt trở nên lạnh lẽo, giơ cao thanh đao trong tay.
“Ngại quá, chỉ khi là Lê Mặc thật, tôi mới mở cửa.”
Cậu giơ cao thanh trường đao trong tay, đôi mày thanh thoát lạnh lùng quan sát tấm ván cửa trước mắt, ướm thử vị trí: “Tôi nhớ rõ chiều cao của Lê Mặc, cổ họng anh ta tầm khoảng vị trí này… Muốn mô phỏng anh ta hả?”
Ánh mắt Ân Tu đanh lại, cậu xoay mạnh chuôi đao phát ra tiếng “cắc” khô khốc, rồi dứt khoát đâm thẳng một nhát thật mạnh xuyên qua cánh cửa.
Lưỡi đao sắc lẹm xuyên thủng tấm gỗ, cắm phập vào “kẻ” đứng bên ngoài. Cậu hơi lách nhẹ lưỡi đao rồi dứt khoát rút mạnh về.
Đứng ở sau cánh cửa, Ân Tu thản nhiên vẩy sạch những giọt máu bám trên mũi đao. Toàn bộ động tác dứt khoát, mượt mà như nước chảy mây trôi, ngay lập tức khiến những tiếng động ồn ào ngoài kia im bặt.
“Ư… ực…” Cổ họng “kẻ” ngoài cửa phát ra những âm thanh khàn đặc, nhớp nháp. Bị một đao đâm xuyên họng, lúc này hắn hoàn toàn chẳng thể thốt ra nổi một tiếng nào trọn vẹn.
Nhát đao này của cậu không chỉ khiến kẻ ngoài cửa im bặt, mà ngay cả những tiếng động bên ngoài cửa sổ cũng nhỏ dần đi, gần như lặn mất tăm trong tiếng mưa rơi.
“Thích… thích lắm…”
“Thích cậu lắm… bọn tôi thích cậu chết đi được…”
“Hãy hòa làm một với tôi đi, cậu sẽ chẳng còn muộn phiền gì nữa.”
“Cậu thật đặc biệt, tôi thích cậu quá…”
Những tiếng thì thầm vụn vặt, lẫn lộn cả giọng nam lẫn nữ, thậm chí có cả những tiếng ê a hòa vào trong đó, nghe giống hệt như âm thanh phát ra từ những xúc tu của Lê Mặc.
Ân Tu nhăn mặt, lau sạch lưỡi đao rồi vùi mình vào trong chăn để ngăn cách với những tạp âm bên ngoài.
Cậu từng nghĩ phó bản này là phó bản riêng của Lê Mặc, xem ra là cậu đã nghĩ quá nhiều rồi. Chẳng hề có bất ngờ như mong đợi, đây chỉ là một con dị quái có nét giống Lê Mặc, có lẽ là cùng tộc chăng.
Ân Tu cũng không chắc lắm, nhưng trên người đám dị quái này ít nhiều đều mang theo cái bóng của anh ta.
“Nghĩ theo hướng tích cực thì… vượt qua phó bản này coi như cũng là cách để hiểu anh ta thêm một chút?” Ân Tu lầm bầm trong chăn, nằm thẳng đơ rồi nhắm mắt im lặng.
Cậu tin rằng Lê Mặc sẽ đến tìm mình thôi, chỉ là hơi muộn một chút, biết đâu là đang vướng phải rắc rối gì đó.
Thế nhưng nếu anh ta đến quá muộn, cậu nhất định sẽ giận, chắc chắn sẽ tức giận một chút cho xem.
Trong đêm tối, “kẻ” ngoài cửa kia vẫn chưa hề rời đi mà lặng lẽ đứng đó, thông qua khe hở nhỏ hẹp do lưỡi đao để lại mà nhìn vào bên trong, nhìn chằm chằm Ân Tu đang nằm trên giường không rời mắt.
Suốt cả đêm, con dị quái ngoài cửa vẫn chẳng nhúc nhích, mà Ân Tu cũng không thực sự chìm vào giấc ngủ.
Cảm giác bị theo dõi đầy nguy hiểm khiến cậu chẳng thể nào nhắm mắt, đành phải giữ vững cảnh giác suốt cả đêm dài.
Sự tương đồng giữa nó và Lê Mặc, cái bóng chồng lấp đầy quái dị nhưng lại chẳng hề trùng khớp hoàn toàn khiến Ân Tu thấy bực bội, trong lòng còn nhen nhóm chút cảm giác không vui khó tả.
Cậu chỉ có thể từ từ nghiên cứu chân thân của phó bản này, để tìm kiếm những mảnh ghép có lẽ sẽ có liên quan đến Lê Mặc.
Khán giả trên kênh bình luận quan sát căn phòng của Ân Tu rất lâu, sau đó lại chuyển sang xem phòng ký túc của những người chơi khác.
Dường như khi đêm xuống, bên ngoài căn phòng của mỗi người chơi đều xuất hiện một cái bóng đen. Đứng từ góc nhìn ngoài màn hình, những cái bóng ấy trông có vẻ khá giống nhau, thế nhưng dựa theo phản ứng của những người bên trong phó bản, dường như trong mắt mỗi người chơi, chúng lại mang dáng dấp hoàn toàn khác biệt.
Vài người bị dẫn dụ ra ngoài liền ngay lập tức bị bóng đen đồng hóa, trong khi số khác lại phải cắn răng chịu đựng suốt đêm dài giữa những âm thanh hỗn loạn rợn người.
Ở phó bản lần này, nhận thức của người chơi đã bị tác động nặng nề. Dẫu vẫn giữ được sự tỉnh táo, họ cũng chẳng mặn mà gì với việc hợp tác cùng Diệp Thiên Huyền. Bởi lẽ trong mắt những kẻ đã bắt đầu dị biến, một Diệp Thiên Huyền chỉ có hai con mắt lại trông chẳng khác nào một con quái vật, chứ không phải là con người bình thường.
Ngay ngày đầu tiên phó bản bắt đầu, hai phần ba số người chơi đã bắt đầu nảy sinh dị biến. Trên cơ thể họ mọc ra những bộ phận kỳ quái vốn chẳng thuộc về loài người, nhưng chính chủ lại chẳng hề hay biết. Diệp Thiên Huyền chỉ có thể tiến hành giao dịch với họ chứ tuyệt nhiên không cách nào đạt được thỏa thuận hợp tác.
Chỉ một phó bản mà có thể khắc chế được cả hai người chơi hàng đầu, bất kỳ ai cũng có thể nhận ra độ khó của lần này là vô cùng khắc nghiệt. Dường như mọi thử thách đều đang cố tình nhắm vào Ân Tu và Diệp Thiên Huyền.
Nếu phải nói về biến số duy nhất lúc này, thì chỉ có thể là anh bạn cùng phòng đen kịt đã xuất hiện một cách đầy bí ẩn bên trong phó bản kia thôi.
Khán giả cố gắng lục tìm trong khung hình của các người chơi khác nhưng tuyệt nhiên chẳng còn thấy bóng dáng của anh bạn cùng phòng đó đâu nữa.
Có vẻ như sau khi thầm thì vài câu với Diệp lão đại, anh ta đã hoàn toàn bặt vô âm tín.
0 Bình luận