Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Cậu dùng tốc độ cực nhanh đuổi theo lên cầu thang, muốn rút ngắn khoảng cách với bóng người kia. Thế nhưng cứ mỗi khi cậu bước lên được một tầng, thì đối phương đã kịp khuất dạng vào tầng tiếp theo, chỉ để lại một góc áo mờ mịt lướt qua tầm mắt.

    “Lê Mặc?” Ân Tu cất tiếng gọi. Khắp dãy phòng học vắng lặng như tờ chỉ còn lại tiếng cậu vang vọng, thế nhưng người kia chẳng hề dừng bước.

    Chỉ một tiếng gọi duy nhất, Ân Tu đã lập tức khựng lại, không tiếp tục truy đuổi nữa. Cậu lặng lẽ đứng ngay chiếu nghỉ (ô vuông nối hai đoạn cầu thang) tầng ba, lắng nghe tiếng bước chân nhơn nhớt kia đang xa dần lên phía trên.

    Khoảng cách gần như thế, đối phương chẳng thể nào không nghe thấy giọng cậu, vậy mà hắn không những chẳng dừng lại mà còn tiếp tục đi thẳng.

    Ân Tu lẳng lặng siết chặt chuôi đao. Không phải Lê Mặc, chắc chắn không phải anh ta.

    Thế nhưng bóng dáng và những đặc điểm kia lại tương đồng đến thế, lẽ nào phó bản này lại một lần nữa lợi dụng những tồn tại bên cạnh cậu để dẫn dụ cậu sập bẫy?

    Đã có tấm gương từ Thất Tông Tội trước đó, Ân Tu chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra ngoài dãy phòng học. Cậu vừa đi vừa ghì chặt thanh đao, thủy chung giữ vững thái độ cảnh giác cao độ.

    Xem ra ở phó bản này cậu cần phải cẩn trọng hơn mới được.

    Hôm nay Lê Mặc xuất hiện, ngày mai có lẽ sẽ là một người khác. Cậu phải luôn tự nhắc nhở bản thân rằng trong phó bản này chỉ có duy nhất mình cậu là người chơi, chẳng còn ai khác nữa.

    Sau khi rời khỏi dãy phòng học, Ân Tu đứng giữa sân tập, ngoảnh lại nhìn bao quát cả tòa nhà, cố gắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc lúc nãy ở bất kỳ một tầng nào đó. Thế nhưng mọi nỗ lực đều vô ích, cái bóng trông giống Lê Mặc kia đã đột ngột tan biến ngay khi cậu từ bỏ việc truy đuổi.

    “Quả nhiên là đồ giả mạo mà.” Ân Tu lầm bầm, trong giọng nói phảng phất một chút thất vọng xa xăm.

    Cậu xoay người rời đi, dự định sẽ dạo quanh một vòng khắp ngôi trường trong khoảng thời gian còn lại trước khi bắt buộc phải quay về ký túc xá.

    Ân Tu chưa từng đi học, nhưng đã từng lảng vảng bên ngoài cổng trường. Cậu biết công dụng của một vài tòa nhà quan trọng, chẳng hạn như dãy phòng học là nơi để lên lớp, ký túc xá là những căn phòng có đông người ở nằm trong trường, căn tin là nơi để ăn uống, còn phòng y tế chính là bệnh viện thu nhỏ của trường học.

    Trường học giống như một xã hội thu nhỏ, sau khi đáp ứng những nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của con người, nó sẽ yêu cầu bạn phải vào dãy phòng học để học tập mỗi ngày.

    Một người sau cùng sẽ trưởng thành theo dáng vẻ nào, trường học chính là một mắt xích vô cùng quan trọng.

    Trước khi tiến vào phó bản, Ân Tu vẫn luôn cho rằng bản thân chẳng cần phải đi học, cậu đã học được rất nhiều thứ ở cô nhi viện, chỉ cần những lúc rảnh rỗi bưng theo mấy khay bánh quy nhỏ đến trường bán cho đám học sinh là được.

    Thế nhưng sau khi vào phó bản, cậu nhận ra mình vẫn cần phải đến trường. Có lẽ vì cuộc đời cậu đã khuyết thiếu đi mắt xích trường học này, nên mới trở thành một kẻ có khiếm khuyết về mặt cảm xúc như hiện tại.

    Ân Tu đứng ở cổng trường quan sát ra bên ngoài. Chẳng ngoài dự đoán, ngoại vi cổng trường cũng là một màn đen đặc quánh, giống hệt như bầu trời trên đỉnh đầu, tối tăm đến mức chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.

    Cả ngôi trường hoàn toàn chìm đắm trong bóng tối, chỉ dựa vào chút ánh đèn le lói yếu ớt bên trong khuôn viên để soi rọi. Thứ lọt vào tầm mắt chỉ vỏn vẹn hai màu đen trắng, ngay cả đồng phục của học sinh cũng đen xì một màu, trông vô cùng tẻ nhạt.

    Cửa trường không mở được, có lẽ chỉ đến lễ tốt nghiệp nó mới được mở ra. Cậu lại rẽ sang phía nhà ăn.

    Nơi này tập trung đông học sinh nhất, ai nấy đều đang xếp hàng để nhận bữa tối của mình.

    Thấy Ân Tu xuất hiện, có không ít học sinh mỉm cười chào hỏi, nhiệt tình tiếp đón cậu.

    “Cậu có muốn lại đây xếp hàng cùng tớ không nè? Cơm bên này ngon lắm đấy nhé.”

    “Lại đây với tớ đi, cậu sẽ thích hương vị ở đây cho mà xem.”

    “Tớ có thể cho cậu chen hàng đấy, qua đây đi nào.”

    Thậm chí có một học sinh đang xếp hàng còn vươn dài cái cổ ra, chầm chậm rướn lại gần bên cạnh Ân Tu: “Tớ lấy cơm giúp cậu nhé, có cần giúp gì không nào?”

    Sự nhiệt tình thái quá của mọi người dành cho cậu rõ ràng mang theo cảm giác đầy nghịch lý. Có vẻ như chỉ cần cậu xuất hiện, bản thân cậu sẽ lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, còn trước khi cậu tới, nơi này hẳn là im phăng phắc như tờ.

    “Không cần.” Ân Tu hờ hững xua tay, lạnh lùng bước xuyên qua đám đông học sinh.

    Quy tắc trong trường yêu cầu bắt buộc cậu phải đáp lại lời chào hỏi của bạn học, thậm chí còn không được từ chối quà tặng của họ. Việc chung đụng với đám học sinh kỳ quái này là một mắt xích không thể thiếu khi ở trong trường.

    Thế nhưng cậu vẫn từ chối, và đám bạn học cũng chẳng vì thế mà bỏ cuộc. Mỗi một kẻ lướt qua vai cậu đều mang bộ dạng hưng phấn tột độ, hăm hở tìm cách bắt chuyện. Những con dị quái không mang hình người này hầu như đã huy động mọi biểu cảm và động tác cơ thể để bày tỏ rằng chúng yêu thích Ân Tu đến nhường nào.

    Điều này khiến Ân Tu dâng lên một tia quen thuộc khó tả.

    Làn đạn nhìn Ân Tu đi xuyên qua sảnh nhà ăn đang náo nhiệt sôi trào. Cậu đi đến đâu, đám dị quái cuồng hoan đến đó, giống hệt như đón chào siêu sao lên hình vậy. Thế nhưng khi họ nhìn sang phía Diệp Thiên Huyền, khung cảnh lại hoàn toàn trái ngược.

    Học sinh ở bên đó kẻ nào kẻ nấy đều như đã chết, lù đù xếp hàng lấy cơm, không hề có lấy một chút phản ứng nào với người chơi. Cả sảnh nhà ăn yên ắng đến lạ lùng. Nhìn những con dị quái mặt không cảm xúc lầm lũi nối đuôi nhau, đám người chơi định ghé qua dùng bữa đều bị dọa cho mất sạch cả cảm giác thèm ăn.

    “Sao dị quái bên anh Tu lại nhiệt tình với ảnh dữ vậy ta?”

    “Anh Tu nhà mình là ‘Kẻ mê hoặc vạn quỷ’ hả?”

    “Không phải chuyện tốt đâu, sự lạ tất có biến, mấy phó bản trước dị quái vừa thấy Ân Tu là xách dép chạy mất dạng rồi.”

    “Vậy chắc anh Tu trong phó bản này cũng chưa thích nghi kịp đâu nhỉ, dị quái ở đây không những không chạy mà còn cứ sáp lại gần ảnh nữa.”

    “Đỉnh thật đấy, tôi thật sự không hiểu nổi cái phó bản lần này luôn. Phía Diệp lão đại thì đúng là khung cảnh mà một phó bản bình thường nên có, vừa nguy hiểm vừa âm u, nhưng bên anh Tu thì…”

    “Sao mà kỳ cục quá đi hà.”

    “Có dị quái thích anh Tu á? Không thể nào đâu nhỉ? Danh hiệu Sát Thần của ảnh đâu phải tự nhiên mà có, đó là do đám dị quái bị ám ảnh tâm lý đồn đại nhau mà ra đấy chứ?”

    “Thì cũng thực sự có dị quái thích anh Tu mà, ví dụ như anh bạn cùng phòng của ảnh…”

    “Trải qua bao nhiêu phó bản cũng chỉ có mỗi con dị quái đó là cá biệt thôi, mà sao cái phó bản này lại nhiều đến thế này, lạ quá sức luôn á?”

    Đám người chơi phía sau màn hình càng nghiên cứu lại càng thấy mơ hồ, đầu óc sắp nổ tung đến nơi mà vẫn chẳng thể hiểu nổi rốt cuộc chuyện này là thế nào, thế là họ đành tặc lưỡi bỏ qua luôn cho rảnh nợ.

    Khi Ân Tu nhìn vào bên trong qua ô cửa xếp hàng, thì thấy những món ăn được bày biện trông có vẻ khá bình thường. Theo quy tắc, cũng chỉ có thức ăn ở ký túc xá là cần phải cảnh giác. Con người ở trong phó bản bảy ngày thì không thể hoàn toàn nhịn ăn nhịn uống được, đã là học sinh, thì ít ra đồ trong nhà ăn chắc chắn phải có thứ dùng được.

    Thế nhưng vì cẩn trọng, Ân Tu không đi xếp hàng cùng đám dị quái mà lượn lờ khắp nhà ăn. Sau khi phớt lờ hàng loạt những ánh nhìn nồng nhiệt của chúng, cậu tìm thấy một ô cửa sổ đặc biệt ở trong góc, bên trên ghi rõ: Bữa Ăn Tiếp Tế Của Học Sinh Khuyết Tật.

    Cậu không chắc mình có ăn được đồ ở chỗ này hay không, nhưng bà cô cổ dài đang múc cơm bên trong vừa trông thấy cậu thì hốc mắt đã đỏ hoe, miệng lầm bầm lẩm bẩm: “Trời đất ơi… tội nghiệp quá, sao chỉ có mỗi hai con mắt với hai tay hai chân thế này, trông thảm thương quá đi mất.”

    Ân Tu: …

    Được rồi, cậu hiểu rồi. Hình hài con người bình thường trong mắt lũ dị quái này chính là khuyết tật chứ gì? Vậy thì cái ô cửa này chính là nơi cung cấp những món dành cho những con người bình thường ăn rồi.

    Ân Tu nhìn chằm chằm hai chữ “khuyết tật” hồi lâu, sau đó mới chậm rãi bước tới.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!