Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    “Anh Tu… có phải anh Tu đi nhầm tầng rồi không?”

    “Có lẽ nào, nhưng tôi tận mắt thấy anh Tu đi xuống tầng một rồi vào lớp A mà!”

    “Hay là còn có các tòa nhà dạy học khác nhau?”

    “Nhưng tọa độ xung quanh đều khớp mà, rõ ràng là cùng một tòa nhà mà nhỉ?”

    “Nội dung phó bản lần này là chia tách mỗi người chơi ra riêng lẻ sao?”

    “Không phải đâu, trước đây tôi từng tình cờ xem qua phó bản này rồi, người chơi sẽ ở cùng nhau chứ không hề bị tách ra.”

    “Đúng thật… ngoại trừ việc Diệp lão đại lẻ bóng đứng đợi anh Tu trong một phòng học ra, thì trong màn hình của những người chơi khác, họ vẫn đang gặp được nhau.”

    “Ân Tu không ở chỗ tôi sao?” Diệp Thiên Huyền ngồi trên bàn học, khó hiểu nhìn những dòng bình luận đầy bối rối, bắt đầu trò chuyện với kênh chat để tìm hiểu tình hình bên phía Ân Tu.

    Ân Tu cũng đầy suy tư dõi mắt nhìn phòng học đã chật kín những thực thể dị quái trước mặt, lòng trĩu nặng sự băn khoăn.

    “Chào cậu nhé, cậu đến lớp học hả?” Thấy Ân Tu xuất hiện ở cửa, một con dị quái ngồi ở dãy sau lập tức híp mắt cười, tiến lên chào hỏi.

    Nó cũng mặc đồng phục, hình dáng khá giống con người, nhưng ngoại trừ đôi mắt trên mặt ra, thì trên cổ, cánh tay, cẳng chân và khắp các bộ phận khác trên cơ thể đều mọc đầy những con mắt kép, chúng cứ thế trừng trừng nhìn Ân Tu không chớp lấy một cái.

    Ân Tu im lặng nhìn nó, rồi lại đảo mắt vào trong phòng học, vô số dị quái khoác áo đồng phục nhưng cơ thể vặn vẹo chẳng ra hình người đang ngồi chật kín cả lớp học.

    Ở ngay phía trên cùng, một thực thể mảnh khảnh vặn vẹo đang đứng trên bục giảng. Nó cao hơn hai mét, toàn thân gầy gò quá mức, bề ngang chỉ bằng một nửa thân người Ân Tu, trông nhũn nhẽo như những sợi bông gòn. Cái đầu nó chạm sát trần nhà, cổ bẻ gập một góc chín mươi độ ép chặt vào mặt trần, ánh nhìn thẳng tắp, mới liếc qua đã thấy vô cùng kinh hãi.

    Kẻ đó nhìn chằm chằm về phía Ân Tu, vẻ mặt dường như có chút không vui.

    Cô nàng mọc đầy mắt kép bên cạnh vội kéo tay Ân Tu một cái: “Chuông vào học sắp reo rồi, mau ngồi xuống học đi, không là giáo viên nổi giận đấy.”

    Ân Tu vẫn đứng bất động ở cửa, đưa mắt quét qua đám đông để xác nhận xem có Diệp Thiên Huyền ở đây hay không. Cô nàng kia thấy Ân Tu không buồn để tâm đến mình thì cũng vội vàng quay về chỗ ngồi của nó.

    Sau khi xác định phòng học này không có Diệp Thiên Huyền, Ân Tu quay người định rời đi.

    Vừa mới ngoảnh đầu lại, khắp trường bỗng vang lên một hồi chuông giòn giã mà gấp gáp. Tất cả học sinh còn ở bên ngoài đều vội vã tháo chạy về lớp, không một ai dám nán lại dù chỉ một khắc.

    Ân Tu chợt nhớ lại con dị quái từng gặp ở lối cầu thang dường như có bảo cậu rằng, phải nhớ vào lớp trước khi tiếng chuông kết thúc.

    Giờ chuông đã reo rồi, ngay sau lưng cậu chính là phòng học, còn việc có nên tin lời dị quái hay không thì…

    Ân Tu suy tính một lát, cậu đứng yên ở cửa lớp không đi, nhưng cũng chẳng tiến vào chỗ ngồi mà lại nhìn ra phía xa, quan sát một đứa học sinh dị quái dưới sân trường đang vội vã chạy ngược về.

    Trên quy tắc thông quan không hề có thông tin liên quan đến trường học, nhưng quy tắc thông quan vốn là để người chơi tuân thủ để vượt ải, mà hiện giờ cậu vừa là người chơi vừa là học sinh ở đây. Trường học tất nhiên cũng sẽ có một bộ nội quy ràng buộc học sinh, chỉ là cậu vẫn chưa phát hiện ra thôi.

    Điều mà đứa học sinh lúc nãy thuận miệng nhắc tới rất có thể chính là một trong những nội quy của trường học. Cậu cần phải xác nhận lại xem dị quái ở đây có thực sự không mang ác ý với mình như lời thông báo đã nói hay không.

    Sau khi tiếng chuông trường dứt hẳn, toàn bộ ngôi trường chìm vào một bầu không khí tĩnh mịch.

    Và rồi trên sân trường bỗng nhiên xuất hiện một con quái vật khổng lồ được bồi đắp từ những khối thịt đỏ hỏn. Nó hoàn toàn được cấu thành từ vô số mô cơ thể người, những xác người bị lột da róc xương kết chùm lại tạo nên một sinh vật khổng lồ, những nhãn cầu run rẩy trên mình nó to lớn một cách dị thường, chúng xoay chuyển với tốc độ ánh sáng để tìm kiếm những kẻ vẫn chưa vào phòng học.

    Đứa học sinh dị quái kia vẫn đang trên đường chạy về khu lớp học, ngay giây tiếp theo đã bị con quái vật đỏ hỏn khổng lồ chặn đứng lối đi.

    Ân Tu đứng ở cửa lớp trơ mắt nhìn thân hình con quái vật màu đỏ đột ngột nứt ra một cái miệng đỏ ngòm rướn tới ngoạm lấy đứa học sinh. Sự chênh lệch quá lớn về hình thể khiến đứa nhóc kia hoàn toàn không có sức chống trả, trong nháy mắt đã bị xơi tái.

    Con quái vật nhai ngồm ngoàm, từ trong miệng nó phát ra tiếng xương cốt vỡ vụn nghe rõ mồn một. Đoạn, nó nhè ra bộ đồng phục cùng mấy mẩu xương rồi quay người tiếp tục đi tuần tra.

    Ân Tu đứng ngay cửa phòng lớp A tầng một, trân trối nhìn con quái vật đỏ hỏn kia xơi tái xong đứa học sinh rớt lại phía sau, rồi vừa dán mắt vào cậu vừa lướt qua trước cửa lớp.

    Cậu đang đứng trong lớp, dù chỉ là mép cửa nhưng không hề bước qua ranh giới, vậy nên vẫn được tính là đang ở trong phòng học, bởi thế con quái vật kia không hề tấn công cậu.

    Thế nhưng sau khi chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Ân Tu đã có thể khẳng định lời đứa học sinh dị quái nói lúc trước là chính xác. Việc phải vào lớp trước khi tiếng chuông dứt hẳn quả thực là một trong những quy tắc của ngôi trường này, chúng không hề lừa dối cậu.

    Vậy ra dị quái ở ngôi trường này thực sự thân thiện với cậu sao?

    Ân Tu trầm ngâm xoay người nhìn vào phòng học phía sau lưng.

    Dù tiếng chuông đã dứt nhưng buổi học vẫn chưa bắt đầu, toàn bộ học sinh dị quái đều ngồi ngay ngắn tại chỗ và đồng loạt ngoái đầu nhìn cậu. Ngay cả vị giáo viên mảnh khảnh trên bục giảng cũng đang nghiêng đầu quan sát cậu, trong ánh mắt vẫn hừng hực lửa giận.

    “Mau vào chỗ ngồi đi mà.” Cô nàng mọc đầy mắt kép bên cạnh khẽ nhắc nhở cậu một câu: “Mọi người đang đợi cậu đó.”

    Ân Tu đứng ở cửa, lòng đầy suy tính.

    Cậu chưa từng đến trường, cũng chưa bao giờ đi học, chỉ nghe người khác loáng thoáng kể lại chuyện ở trường. Lẽ nào ở đây mọi người đều phải đợi người cuối cùng ngồi xuống cho đầy đủ rồi mới bắt đầu giảng bài sao?

    Ân Tu không rõ lắm, nhưng cậu vẫn đứng yên, cả lớp học cũng bất động theo. Chỉ có điều, tất cả đều đang đồng loạt dán mắt vào cậu với vẻ khẩn thiết, mong cậu mau chóng vào chỗ.

    Từng ánh mắt lo âu lẫn khó xử cộng thêm sắc mặt khó coi của giáo viên đang từng chút một thúc ép Ân Tu nhanh chóng ngồi xuống.

    Cả phòng học rơi vào thinh lặng trong giây lát, rồi Ân Tu thản nhiên đứng ở cửa thốt lên: “Thưa cô, chân em không gập lại được, cứ để em đứng học vậy.”

    Hàng lông mày trên cái đầu vẹo vọ của vị giáo viên mảnh khảnh nhíu chặt lại, có vẻ hơi khó xử trước lời bịa chuyện lộ liễu này của Ân Tu.

    “Không được sao ạ?” Ân Tu đứng thẳng tắp tại đó không nhúc nhích, hờ hững rũ mắt: “Hóa ra mọi người chẳng ai thèm thương xót cho em chút nào nhỉ.”

    Cậu dường như vừa chạm đúng vào một từ khóa then chốt nào đó, khiến sắc mặt toàn bộ học sinh lập tức trở nên khó coi, rồi tất cả đồng loạt nhìn về phía giáo viên.

    Giữa những ánh mắt thinh lặng dõi theo, giáo viên chậm rãi xua tay với Ân Tu: “Thôi được rồi, tìm chỗ nào đó đứng đi.”

    Ân Tu nhìn phản ứng miễn cưỡng của giáo viên cùng thái độ của đám học sinh, cảm thấy mình lại vừa kiểm chứng được một điều: thông báo có nhắc rằng học sinh ở ngôi trường này sẽ bao dung bạn, điểm này cũng chính xác nốt.

    Cậu thản nhiên đứng vào cạnh chiếc bàn gần cửa sau lớp nhất, khiến bản thân trở nên nổi bật nhất trong cả phòng học.

    Trên mặt bàn bày một cuốn sách đang mở sẵn, nhưng văn tự viết trên đó cậu nhìn không hiểu nên chẳng buồn lật xem kỹ, mà xoay người quan sát lớp học. Cậu phát hiện trên tường có treo một tấm bảng, nhìn cách trình bày thì có vẻ như đang ghi lại quy tắc nào đó.

    Chúng được sắp xếp theo một thứ tự rất rành mạch, nhưng Ân Tu lại không đọc được.

    Chẳng lẽ quy tắc của trường học chỉ có lũ học sinh dị quái này mới đọc hiểu thôi sao??

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!