Chương 121: Chuyện Của Trai Đẹp, Bớt Xía Vô
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Trước khi tiến vào phó bản này, cậu đã mở khung bình luận trực tuyến theo đúng yêu cầu của Diệp Thiên Huyền.
Cứ mỗi khi ngước mắt lên, Ân Tu lại nhìn thấy những dòng chữ nhỏ xíu không ngừng lướt qua ở góc trên bên phải tầm nhìn, lúc này chúng đang dày đặc đến mức chóng mặt.
“Aaa anh Tu ơi! Anh Tu nhìn em một cái đi mà!!”
“Nghe đồn lần này Diệp lão đại đã bắt anh Tu mở kênh chat, không biết giờ anh ấy có đang đọc được dòng bình luận này của tôi không nữa!”
“Xí slot đầu để tỏ tình với anh Tu! Xin dâng tặng lòng kính trọng cao quý nhất lên vị Sát Thần vĩ đại của chúng ta!”
“Em cũng muốn tỏ tình với anh Tu! Anh Tu ơi!! Nếu là anh thì em nguyện dâng hiến cả bản thân mình luôn! Em còn biết làm ấm giường nữa đó.”
“Oa… cái kênh chat này bị gì vậy… Tôi nhớ trấn mình phần lớn toàn là mấy ông đực rựa thôi mà? Nghi ngờ giới tính của mấy người đang cào phím quá nha.”
“Chuyện của trai đẹp đừng có xía vô, tôi cứ muốn làm con chó nhỏ của anh Tu đấy, làm sao nào.”
Nhìn những dòng thông tin không ngừng lướt qua nơi khóe mắt, Ân Tu bỗng rơi vào im lặng.
Thôi được rồi, cuối cùng cậu cũng biết cái danh xưng “anh Tu” thốt ra từ miệng Diệp Thiên Huyền là học từ đâu mà ra rồi. Đám người trước kia vẫn luôn im hơi lặng tiếng trốn tránh cậu, sao bỗng chốc lại trở nên kỳ quặc thế này?
Hồi cậu còn đi loanh quanh trong trấn cũng đâu có thấy bọn họ phát rồ đến như vậy.
Ân Tu im hơi lặng tiếng phớt lờ những lời phát biểu đầy phấn khích trên màn hình, cậu cúi đầu cầm lấy tờ giấy trên bàn. Không ngoài dự đoán, đó chính là tờ đơn quy tắc.
【 Quy tắc sinh tồn trong phó bản:
1. Cho thế nào cũng không được soi gương, kẻ ở trong gương có lẽ không phải là bạn đâu.
2. Phải đi học mỗi ngày, đồng thời, tuyệt đối không được làm hại bạn học của mình.
3. Không được ăn thức ăn trong tủ lạnh ở ký túc xá, chúng chẳng hề ngon lành như những gì bạn thấy đâu.
4. Đừng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người khác quá lâu, hãy cẩn thận với sự cám dỗ của chúng.
5. Ban đêm phải kéo rèm che và khóa chặt cửa lại. Không được nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng đừng để tâm tới bất kỳ âm thanh nào bên ngoài cửa lớn hay cửa sổ, chúng sẽ mất đi lý trí, phát điên và đi tìm bạn đấy.
6. Khi chỉ số lý trí xuống quá thấp, bạn sẽ nhìn thấy “Nó”. Hãy cẩn thận, nhất định phải giả vờ như không thấy gì cả.
7. Sống sót qua bảy ngày để đón chào lễ tốt nghiệp của mình. 】
Quy tắc sinh tồn của phó bản lần này rắc rối hơn so với tưởng tượng của Ân Tu. Chỉ riêng bảy điều này thôi cũng đủ để cậu cảm nhận được mức độ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần của phó bản này.
Trải qua phó bản trước đó, Ân Tu đã phát hiện ra một nhược điểm của mình. Cậu không sợ đọ đao, cũng chẳng ngại sát phạt dị quái, duy chỉ sợ những thứ tác động đến tinh thần.
Nói một cách dân dã thì cậu có lực tấn công cao, phòng ngự vật lý mạnh, nhưng kháng phép lại thấp. Bất kỳ đòn tấn công tinh thần nào cũng có thể khiến cậu dao động.
Có lẽ Ân Tu của sáu năm trước với trái tim băng giá sẽ đủ sức chống lại mọi đòn công kích. Nhưng cậu của hiện tại, dường như vì trái tim đang dần ấm lại mà đã bắt đầu xuất hiện những điểm yếu.
Cái phó bản này cứ như thể được đo ni đóng giày cho điểm yếu của cậu vậy, đúng là khắc tinh mà.
Ân Tu ngước mắt liếc nhìn kênh bình luận ở góc trên bên phải một cái.
Sau khi xem xong quy tắc và môi trường xung quanh, kênh bình luận bắt đầu nổ ra tranh luận xôn xao.
“Đù! Là phó bản này sao! Đây là phó bản U Linh trong truyền thuyết mà, thỉnh thoảng vào ban đêm nó sẽ được làm mới ngẫu nhiên và có phát sóng trực tiếp, nhưng lại chẳng có đạo cụ liên quan nào, cũng không nằm trong hồ sơ lưu trữ các phó bản chính thức từng được vượt qua.”
“Theo thống kê từ những người chơi tình cờ xem được livestream, hiện tại phó bản này chỉ có số ít ghi chép vượt ải, thậm chí còn chẳng ai biết được họ đã thông quan bằng cách nào.”
“Hóa ra bản được cập nhật hôm nay chính là phó bản độ khó cao, vốn luôn được âm thầm tung ra này. Nó từng khiến cho rất nhiều người chơi cấp cao bị thương, hiếm có ai còn sống, cho dù may mắn sống sót và thông quan thành công thì đều để lại di chứng vô cùng nặng nề, ai nấy đều trở nên điên dại, chẳng thể tiết lộ thêm bất cứ thông tin gì.”
“Đúng vậy, hiếm có ai sau khi thoát ra mà vẫn giữ được tâm lý bình thường lắm…”
“Tuyệt vọng quá, sao lại cập nhật đúng cái phó bản này cơ chứ…”
“Không sao đâu, có Diệp lão đại ở đó mà. Anh Diệp là người ít sợ mấy trò tác động tinh thần đó nhất, anh ấy chắc chắn sẽ vượt qua phó bản này an toàn thôi.”
“Phải rồi, có Diệp lão đại ở đó, tự nhiên thấy yên tâm hơn hẳn.”
“Lần này còn có cả anh Tu nữa, chắc chắn là ổn áp rồi.”
“Nói chứ, tự dưng thấy yên tâm hẳn luôn ấy.”
Kênh chat đang một mảnh hòa ái, chỉ có Ân Tu là im lặng chau mày.
Phó bản gây ô nhiễm tinh thần với độ khó cao… đúng là khắc cậu mà…
Nghĩ đoạn, Ân Tu vội lật mặt sau tờ đơn quy tắc để xem điều kiện thông quan.
【 Điều kiện thông quan phó bản:
1. Khi tốt nghiệp, hãy rời khỏi phó bản trong hình dáng vốn có của một con người.
2. Khi rời đi, đừng giết chết bản thân của lúc ban đầu. 】
Ân Tu im lặng nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên mặt giấy.
Rời khỏi phó bản trong hình dáng vốn có của một con người… khi rời đi đừng giết chết chính mình sao?
Cậu tạm thời chưa thể hiểu rõ, nhưng việc trước mắt là phải nhanh chóng tìm được Diệp Thiên Huyền, đi cùng anh ta chắc chắn là lựa chọn đúng đắn nhất.
Ân Tu lập tức cất tờ quy tắc rồi đứng dậy định đi ra ngoài. Trước khi đi, cậu bỗng khựng lại một nhịp, quay đầu nhìn quanh một lượt.
Cả phòng học chỉ có mình cậu, không có người chơi nào khác, cũng chẳng thấy bóng dáng người mà cậu mong đợi xuất hiện.
“Đã nói là vào phó bản sẽ đến tìm tôi mà…” Ân Tu mím môi, khẽ lầm bầm một câu rồi nhét tờ quy tắc vào túi, sải bước ra ngoài cửa.
Sau khi rời khỏi phòng học, Ân Tu ngước mắt liếc nhìn kênh chat.
Những người chơi đang ở trong trấn có thể nhìn thấy vị trí của toàn bộ người chơi khác, để họ thông báo chính là cách truyền tin tiện lợi nhất lúc này.
Vừa ngước lên, những dòng bình luận đã đồng loạt lướt qua.
“Anh Tu, anh Tu! Diệp lão đại đang ở phòng học lớp A tầng một nghiên cứu quy tắc đó, anh mau tới đi!”
“Anh Tu! Diệp lão đại đang đợi anh ở đó đó! Đừng có lo lắng nha!”
“Hiện tại bên ngoài có rất nhiều dị quái mặc đồng phục lảng vảng, anh Tu cẩn thận nhé.”
“Á! Anh Tu của em đẹp trai quá! Mặc đồng phục nhìn cuốn ghê luôn á!”
“Lầu trên ơi, đã bảo là truyền tin mà, sao toàn thấy ông khen anh Tu thế kia.”
“Cái gì cần nói mấy ông nói hết rồi, tôi tất nhiên là phải khen lấy khen để anh Tu thôi!”
“Ông gỡ bình luận đi, để tôi khen cho!”
“Chậc.”
Ân Tu tự động phớt lờ mấy thông tin rác, sau khi lọc ra được manh mối quan trọng liền rảo bước dọc theo hành lang vắng lặng để tìm lối xuống cầu thang.
Cậu ngoảnh lại nhìn xuống khoảng sân dưới chân tòa nhà, bên dưới đúng như những gì kênh chat thông báo, có rất nhiều dị quái mặc đồng phục đang lờ đờ qua lại. Chúng không giống lũ quái đen sì ở các phó bản trước, mà mang dáng dấp hơi giống con người, nhưng cũng chỉ là “hơi hơi” mà thôi.
Những thực thể nửa người nửa quái đó đứa thì có ba cánh tay, đứa thì bốn cái chân, hoặc giả là hai cái đầu. Ngũ quan trên mặt mỗi đứa mỗi kiểu, nhưng trên cái nền tảng con người ấy lại tràn ngập sự quái dị ghê hồn.
Ngôi trường này chẳng biết nằm ở chốn nào, bốn bề tối đen như mực, gần như không thấy nổi bầu trời, thỉnh thoảng cả tòa nhà lại rung lắc nhẹ.
Ân Tu im lặng liếc nhìn lên phía trên cao của bức tường hành lang, ở độ cao mà con người gần như không thể chạm tới, lại mọc chi chít những con hà.
Chỉ những thứ bị ngâm trong nước lâu ngày mới bị hà bám đầy như vậy. Liên tưởng đến cái tên của phó bản, phải chăng ngôi trường này vừa trồi lên từ dưới đáy biển?
Ân Tu vừa trầm ngâm vừa bước xuống cầu thang. Ngay khi vừa xuống đến tầng một, cậu đột ngột chạm trán với một con dị quái đang đi tới.
Kẻ mặc đồng phục và có tới bốn con mắt đó vừa thấy Ân Tu đã cười híp mắt vẫy vẫy tay, trông có vẻ cực kỳ hiền lành: “Chào buổi trưa nhé.”
Đối mặt với cuộc đụng độ bất ngờ, Ân Tu theo bản năng nắm chặt lấy chuôi đao treo bên hông, cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương.
Quy tắc thông quan thứ hai: Phải đi học mỗi ngày, đồng thời, tuyệt đối không được làm hại bạn cùng lớp.
Có nghĩa là không được giết những con dị quái mặc đồng phục này sao?
Ân Tu không rõ, nhưng để phòng hờ cậu vẫn giữ thái độ cảnh giác.
Con dị quái đối diện không hề lao lên tấn công, nó phớt lờ sự đề phòng của Ân Tu mà mỉm cười nói: “Sắp đến giờ vào lớp rồi đó, nhớ vào phòng học trước khi tiếng chuông kết thúc nhé.”
Nói xong, nó vẫy tay rồi thản nhiên lướt qua người Ân Tu rời đi.
Ân Tu nhìn theo bóng lưng nó khuất dần, trong lòng bỗng thấy có chút mờ mịt.
Dị quái trong phó bản này không hề sợ cậu, cũng không tấn công cậu, thậm chí còn chủ động nhắc nhở cậu nữa.
Lẽ nào đúng như lời thông báo của phó bản, dị quái ở đây thực sự rất thân thiện với mình?
Ân Tu không tin lắm, nhưng cậu vẫn giữ sự cảnh giác. Cậu vô cảm nhìn con dị quái đi xa rồi mới quay người xuống lầu.
Kênh chat cũng vội vàng đem thông tin này báo cho Diệp Thiên Huyền vẫn còn đang ở trong phòng học.
Trên đường xuống tầng một, Ân Tu lướt qua rất nhiều thực thể kỳ quái trông khá giống người. Bọn chúng đều không tấn công Ân Tu mà chỉ chào hỏi một cách thân thiện rồi rời đi.
Lần đầu gặp phải một phó bản như thế này khiến Ân Tu cảm thấy cực kỳ không quen.
Cậu căng thẳng nắm chặt đao đi suốt cả quãng đường. Đây là lần đầu tiên cậu chen chúc giữa bầy dị quái mà không xảy ra xung đột, điều này khiến cậu thấy chẳng thoải mái chút nào.
Cậu vội vã rảo bước vào phòng học lớp A tầng một, nóng lòng muốn tìm Diệp Thiên Huyền để xem có phải bản thân mình đang gặp vấn đề gì hay không.
Thế nhưng sau khi vào lớp, cậu bỗng lặng người, cả kênh chat cũng phải đứng hình.
Trong phòng học lớp A tầng một nơi Ân Tu đang đứng có rất nhiều dị quái, nhưng lại không có Diệp Thiên Huyền.
Mà ở phía bên kia màn hình, trong phòng học lớp A nơi Diệp Thiên Huyền đang đứng thì chỉ có duy nhất mình anh ta.
Hai người hoàn toàn nằm ở hai không gian khác nhau.
Kênh chat tức thì bị lấp đầy bởi một loạt dấu chấm hỏi.
0 Bình luận