Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Khoản chém giết càn quét phó bản thì cậu thạo, nhưng nếu bắt phải thu thập toàn bộ thông tin để viết ra một bản hướng dẫn hoàn hảo không tì vết, thì đúng là làm khó cậu rồi.

    Hai cái phó bản 5 sao duy nhất mà cậu có, tất cả đều là do bị ép phải tìm hiểu. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà mấy nhân vật liên quan đến cốt truyện cứ tự động tìm tới cửa.

    Thấy Ân Tu im lặng, Diệp Thiên Huyền chống cằm, buông lời trêu chọc một cách hiển nhiên: “Để một Sát Thần đi chăm lo cho thị trấn thì kể cũng hơi miễn cưỡng, mấy vụ thu thập thông tin kiểu này cứ để tôi lo cho.”

    “Nếu cậu thấy không yên tâm thì đi cùng tôi luôn nhé?” Diệp Thiên Huyền híp mắt cười, nhìn chằm chằm Ân Tu: “Vốn dĩ tôi cũng định rủ cậu đi chung phó bản tiếp theo mà. Hai ta song kiếm hợp bích, hỗ trợ lẫn nhau, quá là ổn áp luôn, đúng không?”

    Ân Tu ngẫm nghĩ, dù cậu có muốn cản cũng chẳng cản nổi Diệp Thiên Huyền vào phó bản. Vì cái thị trấn này, chắc chắn anh ta sẽ hoàn thành nốt bản hướng dẫn công lược trước khi rời đi.

    Nếu cậu cứ khăng khăng không chịu, khéo tên này lại dở chứng như lần trước, nửa đêm lén lút chui tọt vào phó bản một mình.

    “Biết rồi.” Ân Tu bất lực thỏa hiệp: “Tôi vào phó bản mới cùng anh là được chứ gì.”

    “Thế mới phải đạo chứ.” Diệp Thiên Huyền gật gù hài lòng, nằm vật xuống giường vươn vai một cái: “Tôi ngủ một lát để nạp lại năng lượng đây, tối nay chúng ta xuất phát nhé?”

    “Gấp vậy sao?” Nghĩ đến việc Diệp Thiên Huyền vừa mới thoát khỏi phó bản cũ, lần trước vào cũng vội vội vàng vàng, Ân Tu không kìm được mà nhíu mày, ánh mắt dán chặt vào đối phương đầy dò xét: “Thời gian của anh eo hẹp lắm à?”

    “Thì tôi muốn sớm rời khỏi trò chơi này mà, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng nữa thôi, phải phòng khi bất trắc chứ.” Đối diện với ánh mắt soi mói kia, sắc mặt Diệp Thiên Huyền vẫn tỉnh bơ: “Ai mà biết được lỡ dây dưa xong cái này, hệ thống lại cập nhật thêm cái mới thì sao? Giải quyết sớm cho nhẹ nợ.”

    “Cũng phải…” Nhất thời không đoán ra được suy tính của anh ta, Ân Tu đành gật đầu hùa theo.

    “Ngủ đây, tối gặp lại nhé, ra ngoài nhớ đóng cửa giùm.” Diệp Thiên Huyền ngáp dài, lười biếng rúc sâu vào trong chăn.

    Dù sao Ân Tu cũng đâu biết gì về quẻ bói “thời hạn một tháng”, muốn chém gió thế nào mà chẳng được. Anh ta cũng đã dặn dò kỹ lưỡng người trong trấn tuyệt đối không được hé răng nửa lời. Một tháng cuối cùng, tính thế nào cũng dư sức qua ải, chẳng việc gì phải khiến cậu ấy lo lắng.

    Còn chuyện sau khi rời khỏi thị trấn bản thân sẽ chết ở xó xỉnh nào, thì cũng chẳng còn liên quan gì đến Ân Tu nữa.

    Ân Tu lẳng lặng xoay người, khép cửa phòng Diệp Thiên Huyền lại. Cậu vừa rảo bước về nhà, tay vừa siết chặt mảnh giấy tiên tri trong túi áo.

    Nội dung quẻ bói của cậu là về tương lai, nhưng lại chẳng rõ thời điểm cụ thể là bao giờ. Ân Tu chỉ còn cách bám theo anh ta vào phó bản, ít nhất thì khi còn ở trong đó, cậu không muốn thấy đối phương xảy ra chuyện.

    Gia đình, bạn bè… những thứ quý giá ít ỏi còn sót lại bên cạnh cậu, chẳng lẽ cứ hễ có được cái này thì buộc phải mất đi cái kia sao?

    Cậu là con người, mà con người thì ắt có tội nghiệt. Cho dù bản thân có trở nên tham lam một chút, chắc cũng không sao đâu nhỉ?

    Hoàng hôn buông xuống, Diệp Thiên Huyền vẫn diện bộ đồ thể thao trắng đến phát sáng kia, thong dong tản bộ dọc theo con ngõ nhỏ, vừa đi vừa chào hỏi mấy người chơi trong trấn.

    “Anh Diệp, chuẩn bị vào phó bản đấy à?”

    “Đại ca Diệp, bọn em chờ anh phá đảo trở về nhé!”

    “Cố lên nha lão đại! Bọn em sẽ trực chiến bên ngoài, có tin tức gì là báo cho anh ngay.”

    “Huhu anh Diệp là đỉnh nhất, cái thị trấn này mà thiếu anh thì sống sao nổi.”

    Đáp lại sự nhiệt tình của đám đông người chơi, Diệp Thiên Huyền chỉ mỉm cười vẫy tay rồi rẽ vào nhà Ân Tu.

    “Phó bản lần này cậu mở tính năng bình luận lên nhé?” Vừa vào đến nơi, Diệp Thiên Huyền đã sà ngay đến bên bàn, phát hiện trên đó đã bày sẵn trà vừa pha và ly tách tươm tất.

    Ân Tu trầm mặc một lát rồi ôn tồn hỏi lại: “Nhất định phải mở sao? Tôi không quen dùng cái đó lắm.”

    “Yên tâm đi, giờ người trong trấn nhỏ nhìn cậu bằng con mắt khác xưa rồi, đừng để bụng làm gì. Với sự hiểu biết của tôi về phó bản này ấy à, hai đứa mình cùng vào thì kiểu gì nó cũng tách chúng ta ra mỗi người một ngả. Có cái kênh chat ở giữa cũng dễ bề trao đổi hơn.” Diệp Thiên Huyền vừa nâng cốc trà lên, vừa ung dung giải thích.

    Ân Tu nhíu mày suy tư, lát sau mới đáp: “Được thôi…”

    Cậu thật sự lo ngại sẽ nhìn thấy những bình luận kỳ quái làm ảnh hưởng đến tâm trạng, dẫu sao cũng đã nhiều năm rồi cậu vào phó bản mà không hề bật tính năng đó lên.

    “Tốt, vậy chúng ta vào phó bản nào.” Trước khi đi, Diệp Thiên Huyền uống cạn cốc trà mà Ân Tu rót một hơi, thỏa mãn liếm môi chép miệng: “Đúng là trà nhà cậu vẫn nhạt thếch, uống cứ như nước ốc ấy.”

    Ân Tu lạnh nhạt nhìn anh ta, buông một câu: “Thích thì uống, không thì thôi.”

    Con búp bê hình bạch tuộc đen nhỏ đang được Ân Tu xoay vần trên tay bỗng nhiên bị xé toạc. Ngay giây tiếp theo, tất cả mọi người trong phòng tức khắc biến mất tại chỗ.

    Cùng lúc đó, thông báo phó bản vang vọng khắp thị trấn.

    【Chúc mừng người chơi tiến vào phó bản: Tiếng Gọi Nơi Biển Sâu】

    【Tên người chơi: Ân Tu, Diệp Thiên Huyền

    Giới tính: Nam, Nam

    Nơi cư trú: Trấn nhỏ Vị diện 35 – Ngõ A số 401, 103

    Tài sản phó bản hiện có: 500.031, 5.551.111

    Tiến độ hoàn thành phó bản: Đã thông quan toàn bộ, 99%】

    Đêm nay, cả thị trấn đèn đuốc sáng trưng, tất cả mọi người đều chong đèn thức trắng để canh chừng phó bản mới này, không ai muốn bỏ lỡ bất kỳ nguồn tin nóng hổi nào.

    Trên màn hình đen kịt bỗng chốc hiện lên khung cảnh livestream của phó bản. Ân Tu, Diệp Thiên Huyền cùng những người chơi được ghép cặp khác đều xuất hiện trong các khung hình riêng biệt. Nhìn bối cảnh xung quanh, dường như bọn họ đã bị phân bổ đến những khu vực khác nhau.

    Tiếng rè rè vang lên, Ân Tu mở bừng mắt, tiếng thông báo của phó bản cũng đồng thời vang vọng trong tâm trí cậu.

    “Chủ đề của phó bản lần này: Tiếng Gọi Nơi Biển Sâu.”

    “Bạn là một học sinh loài người tại Học viện Biển Sâu. Bạn đã trải qua một học kỳ tươi đẹp tại đây, và hiện tại chỉ còn bảy ngày nữa là tốt nghiệp, rời khỏi học viện.”

    “Trước khi tốt nghiệp, bạn cần phải chung sống hòa thuận, giao tiếp thân thiện với các bạn học, tuyệt đối không vi phạm bất kỳ quy tắc nào của nhà trường để an toàn vượt qua bảy ngày cuối cùng này.”

    “Đây là ngôi trường tốt nhất dưới đáy biển sâu, chúng nó đều sẽ dang tay đón nhận kẻ dị loại là bạn. Bạn sẽ trở thành bạn bè, trở thành người đồng hành, và hòa làm một với chúng nó.”

    Sau khi âm thanh kia dứt hẳn, Ân Tu mới chậm rãi ngẩng đầu, quan sát bốn phía.

    Cậu đang ngồi trong một phòng học tối tăm yên tĩnh, trên người khoác bộ đồng phục màu đen. Trên mặt bàn trước mắt bày vài quyển sách viết thứ ngôn ngữ không thể đọc hiểu cùng một mảnh giấy. Bốn bề tĩnh mịch không một tiếng động, chỉ có chút ánh sáng le lói hắt vào từ cửa sổ, phác họa nên những bộ bàn ghế trống hoác, đổ bóng xuống góc phòng, tạo nên khung cảnh âm u đến rợn người.

    Một luồng gió nhẹ thổi vào từ cửa sổ mang theo hơi thở ẩm ướt, cả căn phòng học dường như đang khẽ khàng rung lắc, cực kỳ chòng chành, không hề giống cảm giác đang ở trên đất liền chút nào.

    Ân Tu đảo mắt nhìn quanh, không thấy bất kỳ ai, không có người chơi, cũng chẳng có dị quái.

    Cậu cúi đầu nhìn bộ đồng phục trên người mình.

    Ở phó bản trước cậu vừa mới lẩm bẩm tiếc nuối vì chưa từng được đi học, thế mà phó bản này lại ngay lập tức lấy chủ đề trường học. Cậu chợt nhớ đến món đạo cụ mang đậm hơi hướng của Lê Mặc mà mình nhận được trước khi vào đây.

    Cậu ngẫm nghĩ, chẳng lẽ đây là thứ do Lê Mặc chuẩn bị riêng cho mình?

    Không hiểu sao, ý nghĩ ấy khiến trái tim cậu tràn ngập một cảm giác thỏa mãn khó tả. Có lẽ là vì cuối cùng cậu cũng được đến trường học như mong ước, hoặc cũng có thể là vì… có người đã dụng tâm chuẩn bị cho cậu một niềm vui bất ngờ.

    1 Bình luận

    1. ʜᴏ̣ᴀ ɴᴏ̂ ɴɢʜᴇ̀ᴏ
      Jun 3, '26 \pm\ 8:48 pm

      sao cứ có cảm giác DTH toát lên cái vibe bot ốm yếu nhỉ=))) ai đó có thể spoil cho tôi biết DTH có cp hay k đc k

    Ghi chú
    error: Content is protected !!