Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi | mooli.online

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Ánh lửa trắng leo lắt giữa cõi hư vô.

    Chẳng bao lâu sau, những giọt nước mắt đã thấm đẫm dải lụa đen…

    Hứa Tri Ngôn vừa mới thích nghi được với cơn đau sau lưng, đang định thầm mỉa mai: Chỉ có thế này thôi sao?

    Thế nhưng ngay sau đó, các mạch máu lan rộng đến tận xương quai xanh, luồng năng lượng như kim châm ấy khiến cậu suýt chút nữa thì ngất đi vì đau đớn.

    Những giọt nước mắt sinh lí do cơn đau kịch liệt mang lại cứ thế tuôn rơi không ngừng.

    “Thả lỏng ra nào.” Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, những ngón tay của Quỷ Thần khẽ đặt lên bờ vai cậu.

    Những mạch máu được cấy ghép đã lan tới tận đây, song hành cùng luồng năng lượng ấy chính là một nỗi sợ hãi không cách nào chịu đựng nổi.

    Nguồn năng lượng dồi dào tựa như muốn nhấn chìm lấy cậu.

    Hứa Tri Ngôn nghiến răng lắc đầu, cậu thở hồng hộc, giọng nói đứt quãng:

    “Anh… mẹ kiếp… thế này… bắt tôi… phải thả lỏng kiểu gì cơ chứ.”

    Dứt lời, cậu cảm giác như răng hàm của mình cũng sắp bị nghiến cho vỡ vụn đến nơi.

    Quỷ Thần khẽ thở dài, dứt khoát kéo cậu ôm trọn vào lòng.

    “Như vậy sẽ thấy dễ chịu hơn đôi chút.”

    Hứa Tri Ngôn không hề phản kháng, cứ thế mặc cho đối phương ôm chặt lấy mình.

    Quả nhiên, khi xích lại gần nhau, cơn đau thấu tận tâm can kia đã giảm bớt đi rất nhiều.

    Vừa nếm được chút ngon ngọt, Hứa Tri Ngôn chẳng buồn bận tâm đến việc mình đang trong tình trạng trần trụi, cậu vươn tay ôm chặt lấy cổ Quỷ Thần, cố ra sức rúc sâu vào lòng đối phương, miệng còn lẩm bẩm không thôi.

    “Nếu dựa vào anh… sẽ dễ chịu hơn… sao vừa nãy anh không cho tôi tựa vào chứ…”

    Cơn đau rút cạn toàn bộ sức lực, khiến cậu mỗi khi mở lời đều phải thở dốc đứt quãng.

    “Bởi vì không có tác dụng gì nhiều.”

    Quỷ Thần khẽ thở dài, bàn tay trái ôm lấy vòng eo của chàng thanh niên, tay phải đã từ xương quai xanh trượt xuống lồng ngực.

    Cơ thể con người quả thực luôn đầy rẫy những điều kì diệu.

    Chẳng rõ vì sao luôn có một vài nơi lại nhạy cảm hơn hẳn… ví như vài điểm trên lồng ngực kia.

    Hứa Tri Ngôn, người vừa mới coi Quỷ Thần là “liều thuốc giảm đau” còn chưa kịp hoàn hồn, thì khi các mạch máu lan rộng đến trước ngực, cả người cậu ngay lập tức cong lại về phía sau, muốn tìm cách chạy trốn.

    Đáng tiếc, mọi nỗ lực đều vô vọng.

    Vòng eo vẫn bị siết chặt, cậu hoàn toàn chẳng còn đường lui.

    Cơn đau cùng sự kích thích khó gọi tên khiến mười đầu ngón chân cậu đều co quắp lại vì căng thẳng.

    Cơ thể trở nên vô cùng kì quặc, bộ não tựa hồ bị sự đau đớn khi cấy ghép mạch máu làm cho tê liệt. Cậu cảm nhận rõ những đầu ngón tay của Quỷ Thần đang ấn lên vùng thịt mềm nơi lồng ngực…

    Thật là xấu hổ quá đi mất…

    Hứa Tri Ngôn muốn ngăn lại, nhưng vừa hé môi chỉ còn lại những tiếng rên rỉ đau đớn, chẳng thể thốt ra lấy nửa chữ, chỉ biết cắn chặt môi đến bật máu.

    Bàn tay đang tiếp tục dẫn dắt các mạch máu đi xuống của Quỷ Thần khựng lại, Ngài kéo cậu xích lại gần vào lòng thêm chút nữa.

    Cảnh tượng trước mắt lẽ ra phải vô cùng diễm lệ và phong tình.

    Chàng thanh niên trần trụi với làn da trắng ngần đang gồng mình căng cứng, dải lụa đen bịt mắt đã bị nước mắt thấm đẫm, đôi môi bị cắn đến đỏ mọng, những vùng da vừa được cấy mạch máu cũng ửng lên sắc hồng nhạt…

    Thế nhưng trong lòng Ngài lại chẳng gợn lên chút dục vọng nào, chỉ thấy tràn ngập sự xót xa đến nghẹt thở.

    Ngài không đành lòng để người thương của mình phải chịu thêm bất kì nỗi dày vò nào như thế này nữa.

    Ngài thu tay phải về, khẽ khàng cạy mở đôi môi của chàng thanh niên, những đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn cánh môi đã bị cắn đến rỉ máu.

    Ngài có chút lúng túng.

    Xem ra khâu chuẩn bị vẫn còn thiếu sót.

    Trầm tư giây lát, những xiềng xích xung quanh phát ra tiếng va chạm khe khẽ, trường bào của Quỷ Thần rủ xuống, lớp áo trên cũng cởi bỏ một nửa…

    Hứa Tri Ngôn đang rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ, cậu thấy đau đến chết đi sống lại, nhưng khi Ngài chạm vào những nơi nhạy cảm kia, cảm giác mãnh liệt ấy tựa hồ lại che lấp đi sự đau đớn, khiến ý thức cậu bắt đầu trở nên mơ hồ.

    “Đừng cắn.”

    Nghe lời Ngài nói, cậu bỗng thấy đầu mình bị ấn vào một nơi vừa lạnh lẽo lại vừa mềm mại… Là bờ vai của Quỷ Thần sao?

    Chưa kịp suy nghĩ thêm, quá trình cấy ghép mạch máu đã lan xuống vùng bụng dưới, cậu cảm nhận được những ngón tay của Quỷ Thần đang mơn trớn quanh rốn.

    “A… ưm…”

    Theo bản năng, Hứa Tri Ngôn cắn chặt lấy bờ vai của Quỷ Thần. Cậu bỗng kinh hoàng nhận ra, nếu còn đi xuống nữa… xuống nữa sẽ là…

    Cậu nức nở vươn tay chống lên lồng ngực Quỷ Thần, bắt đầu muốn thối lui.

    “Hay là… thôi đi…”

    “Tại sao?”

    Quỷ Thần có chút khó hiểu, rõ ràng đã tiến hành được một nửa, bỏ dở giữa chừng vốn dĩ không phải là phong cách của Hứa Tri Ngôn.

    Ngài cúi đầu nhìn lướt qua, bỗng chốc hiểu ra lí do.

    Những ngón tay lạnh lẽo nắm lấy nơi đang hơi “ngóc đầu” dậy, Hứa Tri Ngôn kinh hãi hét lên.

    “Không… đừng mà…”

    Cậu lắc đầu lia lịa, cảm giác hổ thẹn tột cùng bủa vây lấy tâm trí khiến cậu vô cùng kháng cự.

    Quỷ Thần buông tay ra, quay trở lại vùng bụng dưới của chàng thanh niên, tiếp tục những động tác dở dang ban nãy, dịu dàng khuyên nhủ:

    “Chúng ta là những người thân mật nhất trên thế gian này.”

    “Nỗi đau mà em đang phải gánh chịu lúc này là vì cả hai chúng ta.”

    “Đừng thấy hổ thẹn…”

    Người trong lòng đã hơi thả lỏng đôi chút, cậu như chấp nhận số phận mà một lần nữa cắn lên bả vai Ngài.

    Khóe môi Quỷ Thần khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ, Ngài đặt một nụ hôn dịu dàng lên đôi mắt Hứa Tri Ngôn qua lớp lụa bịt mắt, tình cảm dành cho chàng thanh niên lại càng thêm sâu đậm.

    Rõ ràng là rất sợ đau, vậy mà lại có thể nhẫn nhịn nhiều đến nhường này, sự rụt rè duy nhất lúc ban đầu chẳng qua cũng chỉ vì hổ thẹn mà thôi.

    Thật là đáng yêu quá đỗi.

    Nửa thân trên của chàng thanh niên trong lòng Ngài đã ửng lên sắc hồng rực rỡ, khoảnh khắc Quỷ Thần một lần nữa nắm lấy nơi đó, Hứa Tri Ngôn òa lên khóc nức nở.

    “Đừng, Bạch Tẫn… đừng mà…”

    Ý thức cậu đã hoàn toàn hỗn loạn, chẳng còn phân biệt nổi mình là ai.

    Đáp lại cậu là những nụ hôn vụn vặt và dịu dàng của Quỷ Thần rơi trên khóe môi.

    “Ta sẽ khiến em hài lòng.”

    “Người kế thừa của ta.”

    —Hết—

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!