Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Ngọn lửa trắng toát bùng lên bao quanh bệ tế đá đen.

    Ánh lửa chập chờn hắt vào khoảng hư không tĩnh mịch, thế nhưng chẳng hề tỏa ra lấy nửa phần hơi ấm.

    Nhiệt độ sụt giảm đột ngột khiến Hứa Tri Ngôn đang ngã ngồi trên phiến đá lạnh lẽo sực nhận ra rằng, bản thân đã chẳng còn ở bên trong Nhà An Toàn nữa rồi.

    Quỷ Thần đã biến mất, cậu vô thức vươn tay quờ quạng vào khoảng không, nhưng thứ nắm được chỉ là sự trống rỗng.

    Bốn bề vắng lặng, dường như chỉ còn lại luồng khí lạnh buốt thấu xương.

    Bàn tay chống mạnh xuống nền đất vô tình chạm phải bề mặt phiến đá vừa sắc nhọn vừa lạnh lẽo. Cảm giác ram ráp đâm vào da thịt truyền đến cơn nhói đau mờ nhạt, khiến Hứa Tri Ngôn bất giác nhíu mày.

    Vừa định mở mắt ra, trong đầu cậu bỗng vang lên lời căn dặn của Quỷ Thần ban nãy.

    “Bạch Tẫn? Anh có ở đây không?”

    Cậu ngoan ngoãn nhắm nghiền hai mắt, cất tiếng gọi tên Bên A của mình.

    Âm thanh vừa vang lên đã bị bóng tối đặc quánh nuốt chửng, chớp mắt tan biến vào cõi hư vô.

    Khí lạnh bao trùm quanh người dường như lại càng buốt giá hơn.

    Ngay lúc Hứa Tri Ngôn còn đang chần chừ xem có nên đứng dậy và mở mắt ra hay không, một đôi bàn tay từ phía sau khẽ khàng vươn tới, dịu dàng áp lên đôi mắt đang nhắm nghiền của cậu.

    “Ta ở đây.” Giọng nói trầm ấm của Quỷ Thần vang lên.

    Vừa nghe thấy tiếng hồi đáp, cõi lòng vốn đang thấp thỏm lo âu của Hứa Tri Ngôn lập tức dịu lại, gánh nặng như được trút bỏ hoàn toàn.

    Chính bản thân cậu cũng chẳng hiểu vì sao mình lại dành sự tin tưởng tuyệt đối cho Bên A đến vậy. Rõ ràng đối phương lúc nào cũng mang dáng vẻ thanh cao khó gần, nhưng trực giác lại mách bảo cậu rằng, Quỷ Thần tuyệt đối sẽ không bao giờ làm hại cậu.

    Chẳng rõ có phải do bóng tối bao trùm đã tước đi thị giác hay không, mà những cảm nhận trên cơ thể lúc này lại trở nên mãnh liệt và rõ ràng đến lạ.

    Lòng bàn tay Quỷ Thần lạnh toát, cộng hưởng cùng sự buốt giá không ngừng bủa vây xung quanh, khiến Hứa Tri Ngôn không kìm được mà rùng mình một cái, cả cơ thể bất giác co rúm lại.

    Dường như nhận ra sự khác lạ của cậu thanh niên, Quỷ Thần khẽ khàng cất lời giải thích.

    “Nhiệt độ hạ thấp sẽ giúp làm giảm hoạt tính của mạch máu.” Đây cũng chính là nguyên do giải thích vì sao Tiểu khu Ác Mộng lại luôn chìm trong mùa đông rét mướt quanh năm suốt tháng.

    Hứa Tri Ngôn khẽ gật đầu, hiếm hoi để lộ ra dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng.

    Bản tính cậu vốn dĩ rất tàn nhẫn với chính mình. Tuy rằng lúc rảnh rỗi, cậu luôn tranh thủ tận hưởng, tuyệt đối không để bản thân phải chịu thiệt thòi dù chỉ một chút, thế nhưng, nếu như là để đánh đổi lấy sự cường đại cùng những món hời khổng lồ, thì dẫu có bắt cậu tự chém mình hai nhát cũng chẳng nhằm nhò gì.

    Lòng tham, chính là liều thuốc giảm đau tuyệt diệu nhất trên đời.

    Quỷ Thần từ từ buông tay ra.

    Vài cái bóng đen vươn ra từ trong màn đêm đặc quánh, cung kính dâng lên tay Ngài một dải lụa đen tuyền với chất liệu vô cùng mềm mại.

    Thấy thân hình cậu thanh niên tuy vẫn còn khẽ run rẩy, nhưng dường như đã dần quen với sự buốt giá nơi đây, Ngài chẳng do dự thêm nữa, dùng dải lụa mà bóng đen vừa dâng lên nhẹ nhàng bịt kín đôi mắt của Hứa Tri Ngôn.

    Vốn dĩ cách một lớp mí mắt vẫn còn có thể cảm nhận được chút ánh sáng le lói, giờ thì đã bị che kín bưng, chẳng còn cảm giác được gì nữa.

    “Tại sao lại phải bịt mắt?”

    Cậu không kìm được mà nắm lấy bàn tay đang định rút về của Quỷ Thần, lên tiếng hỏi.

    Phận làm con người, một khi mất đi thị giác thì khó tránh khỏi cảm giác thấp thỏm bất an.

    “Thị giác sẽ làm ảnh hưởng đến nhận thức của em, làm vậy sẽ giúp em dễ dàng tập trung tinh thần hơn.”

    Đột ngột bị níu tay lại, rũ mắt nhìn bàn tay trắng trẻo đang siết chặt lấy ngón tay mình, Quỷ Thần nhàn nhạt đáp.

    Tuy trong lòng rất muốn vỗ về an ủi Hứa Tri Ngôn, nhưng Ngài thừa hiểu, những lời nói suông lúc này chẳng mang lại tác dụng gì, dẫu cho đã chuẩn bị vẹn toàn đi chăng nữa, thì quá trình cấy ghép vẫn sẽ mang đến cơn đau tột cùng.

    “Muốn trở nên lớn mạnh thì luôn phải trải qua chút đau đớn.” Ngài từ từ rút tay ra, bước tới đứng vững ở phía sau thanh niên.

    Những cái bóng ẩn nấp nơi góc khuất như nhận được tiếng gọi, lặng lẽ không một tiếng động mà tiến lại gần.

    Chúng biến thành hình dạng của vô số bàn tay, yên lặng cởi bỏ từng chiếc cúc áo trên cổ thanh niên, cúc thứ nhất, cúc thứ hai, rồi cúc thứ ba…

    Chẳng mấy chốc, những bóng đen đã lột sạch lớp áo trên người Hứa Tri Ngôn.

    Do quanh năm không tiếp xúc với ánh mặt trời, cộng thêm thể trạng yếu ớt, làn da giấu sau lớp áo của cậu trắng đến lạ lùng. Dưới sự phản chiếu của bệ đá đen tuyền, sắc trắng ấy càng thêm nổi bật đến mức chói mắt, hệt như một chú cừu non trắng muốt đang nằm trên đài tế lễ.

    Bờ vai tròn trịa khẽ run rẩy.

    Nơi này lạnh thấu xương, ngay cả hơi thở phả ra cũng hóa thành làn sương trắng xóa, tưởng chừng như sắp đóng băng đến nơi.

    Hứa Tri Ngôn cảm thấy cả người mình sắp đông cứng lại vì lạnh.

    Nhưng đổi lại, cái lạnh này có lẽ thực sự sẽ giúp xoa dịu nỗi đau, cậu gần như chẳng cảm nhận được bàn tay của Quỷ Thần đang đặt lên gáy mình.

    Mặc dù đôi mắt đã bị dải lụa che khuất, nhưng Hứa Tri Ngôn vẫn chắc chắn rằng Quỷ Thần đang đứng ngay sau lưng mình.

    Thấy đối phương chỉ đặt tay lên đó rồi im lìm, chẳng có động thái gì tiếp theo, cậu kiên nhẫn đợi ròng rã mấy phút đồng hồ. Cuối cùng, Hứa Tri Ngôn đánh liều, chống tay xuống, co nhẹ đôi chân rồi ngoái đầu nhìn ra sau, khóe môi hơi nhếch lên hỏi.

    “Bạch Tẫn, anh còn chờ gì thế?”

    “Tiếc mấy cái mạch máu của anh à?”

    Quỷ Thần vốn còn đang chần chừ không ngờ người thương lại đột ngột quay đầu, khiến Ngài thoáng chút ngẩn ngơ.

    Ánh mắt Ngài chậm rãi phác họa từng đường nét tinh xảo trên gương mặt chàng trai.

    Dẫu đôi mắt đã bị dải lụa che lấp nhưng cũng chẳng hề làm giảm đi dung nhan vốn có của cậu. Thân hình trần trụi run rẩy trong làn không khí buốt giá, sự kết hợp ngẫu nhiên với dải lụa bịt mắt ấy lại vô tình khắc họa nên một dáng vẻ mỏng manh đến lạ thường.

    Thế nhưng, Quỷ Thần hiểu rõ.

    Hứa Tri Ngôn chẳng hề yếu đuối như vẻ ngoài của mình.

    Sự thật lại hoàn toàn trái ngược với cái từ “mong manh” đầy nhạy cảm ấy.

    Người kế thừa của Ngài mang trong mình dã tâm bừng bừng, lòng tham không đáy, cùng một tính cách đầy tính công kích. Tất cả những điều đó tạo nên một sự tương phản rõ rệt với diện mạo xinh đẹp bên ngoài.

    Bất cứ kẻ nào muốn trục lợi từ cơ thể hoàn mỹ này đều sẽ phải trả giá gấp bội… Thậm chí, một mảnh vỡ của Ngài cũng đã nếm mùi khi dám dấn thân vào hành động đó.

    “Sẽ đau lắm đấy.” Quỷ Thần khẽ đáp, đầu ngón tay mơn trớn vùng da thịt mềm mại nơi sau gáy chàng trai.

    Phải, sẽ đau đến thấu xương.

    Thân xác phàm trần yếu ớt phải gánh chịu một nguồn sức mạnh khổng lồ, dù lợi ích đem lại là rất lớn, nhưng trước khi ra tay, Ngài vẫn không nén nổi lòng xót xa.

    Không khí xung quanh dường như đông đặc lại.

    Hứa Tri Ngôn suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

    “Tôi đúng là sợ đau thật, nhưng so với việc phải chịu đau, tôi càng sợ mình không đủ mạnh hơn.”

    Không có sức mạnh đồng nghĩa với yếu hèn.

    Mà đã yếu hèn thì chỉ có nước mặc người ta định đoạt, chẳng khác nào con cá nằm trên thớt, ai muốn chém một nhát cũng được.

    “Tôi không biết anh đã từng nếm trải cảm giác khi mình yếu thế hay chưa, nhưng bị người ta giẫm đạp dưới chân, tước đoạt sạch sành sanh lòng tự trọng chẳng phải là một trải nghiệm hay ho gì. Nếu không đủ mạnh, có lẽ ngay cả tư cách làm người cũng không có đâu.”

    Nói đoạn, Hứa Tri Ngôn ngoảnh mặt đi, ép bản thân phải thả lỏng cổ trong bầu không khí buốt giá.

    “Lúc này anh không cần lo lắng tôi có chịu nổi đau hay không, mà nên lo xem sau khi cấy ghép mạch máu, tôi có thực sự mạnh lên được hay không thì hơn.”

    Giọng nói của cậu tràn ngập vẻ ngông cuồng coi trời bằng vung, thấp thoáng trong đó còn có cả sự mất kiên nhẫn.

    Nghe lời thúc giục của chàng trai, nhịp thở của Quỷ Thần không kìm được mà trở nên dồn dập hơn.

    Ngài nhận ra mình thực sự yêu chết mất dáng vẻ này của Hứa Tri Ngôn, dù đang run rẩy vì lạnh nhưng vẫn tràn đầy sức sống mãnh liệt.

    Trên bục tế tròn, chàng trai với tư thế mong manh nhưng lời lẽ lại đầy đanh thép, toát lên một vẻ đẹp đầy mâu thuẫn.

    Quỷ Thần không còn chần chừ thêm nữa.

    Ngài cúi người xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vùng da sau gáy của cậu.

    Theo dấu vết mà lưỡi Ngài vừa lướt qua, một vết thương dài chừng một đốt ngón tay hiện ra ngay tại đó.

    Hứa Tri Ngôn run bắn cả người.

    Cảm giác đau nhói nơi vết thương là một chuyện, điều khiến cậu bàng hoàng hơn cả chính là một cảm giác kỳ lạ, như thể lớp vỏ linh hồn của mình đang bị ai đó tách mở ra.

    Chưa kịp để cậu định thần suy nghĩ, những cơn đau dữ dội đã ập đến liên tiếp.

    Cơn đau bắt đầu lan tỏa từ sau gáy, rồi lan dần xuống sống lưng, lan sang cả hai cánh tay…

    Nhiệt độ thấp quả thực đã làm tê liệt bớt phần nào cảm giác đau đớn, nhưng cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Ngay khoảnh khắc mạch máu vốn không thuộc về mình được cấy vào, một cơn đau buốt tận óc tức thì bao trùm lấy cậu, khiến da đầu cậu tê dại đi.

    Cơn đau khiến cả người chàng trai đẫm trong mồ hôi lạnh, cậu cong gập người lại, những ngón tay bấu chặt lấy những chỗ gồ ghề trên mặt sàn đá dưới thân.

    Chỉ đến khi lòng bàn tay của Bạch Tẫn khẽ chạm vào lưng, nỗi đau của cậu mới dịu đi.

    Những mạch máu hung bạo nhận được sự vỗ về từ chính chủ nhân của chúng, rốt cuộc cũng trở nên ngoan ngoãn đôi chút.

    Hứa Tri Ngôn không kìm được ý muốn lùi lại phía sau để áp sát vào Quỷ Thần hơn, nhưng cơn đau vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cậu.

    Thời gian trôi qua, khả năng chịu đựng đau đớn khi cấy ghép mạch máu của cậu dường như đã tăng lên đáng kể.

    Cảm nhận được bàn tay của Quỷ Thần đang đặt nơi thắt lưng mình, Hứa Tri Ngôn run rẩy đưa tay quệt mồ hôi trên trán, cậu nghiến răng, yếu ớt cất lời.

    “Bạch Tẫn… tôi hy vọng lần tăng cường sức mạnh này sẽ khiến chúng ta hài lòng.”

    Cậu nhấn mạnh hai chữ “chúng ta”, như một lời nhắc nhở rằng mọi đớn đau cậu đang phải cam chịu lúc này đều là vì lợi ích của cả hai.

    Lòng bàn tay lạnh lẽo của Quỷ Thần lướt qua tấm lưng nhẵn nhụi của chàng trai, nghe thấy câu nói ấy, Ngài thoáng ngẩn người.

    Đến nước này rồi mà vẫn còn sức để nói sao? Xem ra ý chí của Hứa Tri Ngôn thực sự mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì Ngài tưởng tượng.

    “Ta sẽ khiến em hài lòng.” Ngài thấp giọng đáp.

    Nếu lúc này Hứa Tri Ngôn có thể ngoái đầu lại, hẳn cậu sẽ nhìn thấy một diện mạo rất khác của Quỷ Thần.

    Giữa thinh không vô tận chẳng hề có mặt đất. Đài tế bằng đá đen treo lơ lửng, bao quanh là những ngọn lửa trắng bập bùng lay động không ngừng.

    Một thân hình khổng lồ bị quấn chặt bởi vô số xiềng xích đang tựa bên đài tế. Lá bùa che mắt của Quỷ Thần từ lâu đã cháy rụi thành tro, những lớp vảy vàng đen lấp loáng dưới ánh lửa, đôi sừng cong vút uy nghi, cùng muôn vàn bóng đen ẩn hiện rình rập xung quanh.

    Cơ thể Ngài không còn nét tương đồng với con người như trước, trái lại càng giống một loài quái thú hơn, sức mạnh tỏa ra từ đầu đến chân mang theo vài phần thần tính chí cao vô thượng.

    Ngược lại, chàng trai nằm trên đài tế đá đen trước mặt Ngài trông thật nhỏ bé làm sao.

    Khi toàn bộ mạch máu phía sau lưng đã được cấy ghép xong xuôi, Quỷ Thần cúi người, vòng tay ôm lấy chàng trai trên đài tế từ phía sau, tiếng thở dài của Ngài vang vọng khắp cõi hư vô.

    “Đây mới chỉ là sự bắt đầu thôi.” Nơi nào càng nhạy cảm, khi cấy ghép sẽ càng đau đớn bấy nhiêu.

    Hứa Tri Ngôn bị dải lụa đen bịt kín mắt, hoàn toàn không hay biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước.

    Cơn đau dữ dội theo bàn tay của Quỷ Thần lan từ sau lưng ra phía trước ngực. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cảm giác buốt nhói nơi xương quai xanh đã khiến cậu suýt trào nước mắt.

    Trong cơn mê muội, Hứa Tri Ngôn cảm nhận được mình đang bị những bóng đen quấn lấy, giúp cậu xoay người lại đối diện với Quỷ Thần.

    Sau khi xoay người cậu theo ý chủ nhân, những bóng đen không hề rời đi mà trái lại còn quấn quýt lấy vòng eo chàng trai, nhẹ nhàng tháo chốt thắt lưng.

    “Cạch – –”

    Đau đớn bủa vây khiến Hứa Tri Ngôn chẳng thể suy nghĩ nổi điều gì, ngay cả sức lực để thốt ra vài lời mắng mỏ cũng không có.

    Ánh lửa trắng chập chờn giữa hư không.

    Chẳng bao lâu sau, những giọt lệ đã thấm ướt đẫm dải lụa đen bịt mắt…

    Hứa Tri Ngôn mơ thấy một giấc chiêm bao.

    Trong mơ, cậu thấy mình đã chết và xuống tận điện Diêm Vương. Diêm Vương vừa gặp đã bảo cậu lúc còn sống kiếm không đủ tiền, phạt cậu phải ở lại điện làm nhân viên bán hàng, chuyên đi chào mời các linh hồn mua kiếp sau. Kiếp sau làm mèo giá ba mươi vạn, làm chó giá hai mươi vạn, còn kiếp sau làm người thì… miễn phí…

    Miễn phí? Khoan đã! Trên đời này làm gì có chuyện miễn phí! Cậu bị chính hai chữ “miễn phí” ấy làm cho giật mình tỉnh giấc.

    Khi mở mắt ra lần nữa, cậu thấy mình đang nằm trên chiếc giường trong phòng ngủ ở Nhà An Toàn, trước mắt là trần nhà quen thuộc.

    Cậu định chống tay ngồi dậy, nhưng mới được nửa chừng thì cả cơ thể đã rã rời vì đau nhức, nỗi đau tê tái lan tỏa khắp tứ chi bách hài, chẳng thể nào diễn tả thành lời.

    “Súyt – –” Cậu đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, buông tay định mặc kệ cho bản thân ngã nhào lại vào chăn ấm.

    Thế nhưng cảm giác va chạm như dự tính không hề tới, Hứa Tri Ngôn nhận ra mình đã được ai đó đỡ lấy.

    “Ai thế?” Cậu khó khăn quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt hững hờ của Quỷ Thần.

    Ngay tức khắc, vô vàn ký ức ùa về trong tâm trí, đánh tan giấc mộng kỳ quặc đi chào hàng ở điện Diêm Vương lúc nãy.

    Hứa Tri Ngôn cứng đờ cả người khi nhớ lại quá trình cấy ghép mạch máu ở giai đoạn sau.

    Lúc đầu cậu đau đến mức không thốt nên lời, về sau khi đã hơi quen dần, cậu mới bàng hoàng nhận ra trên người mình chẳng còn mảnh vải che thân.

    Những mạch máu thuộc về Quỷ Thần đang không ngừng lan tỏa dưới làn da cậu.

    Đau quá mà, suốt nửa quãng thời gian sau đó cậu đã khóc lóc như một kẻ ngốc, những giọt nước mắt sinh lý cứ thế tuôn rơi chẳng cách nào kìm nén nổi.

    Về sau, khi phát hiện ra cứ lại gần Quỷ Thần là cơn đau sẽ dịu đi, cậu liền bám lấy Ngài như đỉa đói, cứ thế mà rúc sâu vào lòng Ngài.

    Khụ, tuy là có hơi mất mặt thật, nhưng cách này giảm đau cực kỳ hiệu quả.

    Thế rồi sau đó, khi mạch máu được cấy xuống vùng dưới, cậu đau đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, bèn há miệng cắn chặt vào vai Quỷ Thần cho tới tận khi mọi việc kết thúc…

    Chết tiệt thật! Sao mà xấu hổ thế không biết! Cậu có thể chọn xóa sạch đoạn ký ức này đi được không hả trời!

    Giờ mà giả vờ mất trí nhớ liệu có còn kịp không nhỉ?

    “Còn đau không?” Câu hỏi của Quỷ Thần cắt ngang dòng suy nghĩ của Hứa Tri Ngôn.

    “Đau, nhưng đỡ hơn nhiều rồi.”

    Hứa Tri Ngôn thành thật đáp, nhưng khi được Quỷ Thần đỡ lấy, cậu vẫn không nhịn được mà hơi tựa ra phía sau.

    Mạch máu vốn thuộc về đối phương nay lại sinh trưởng dưới làn da của mình, bên trong còn chảy trôi dòng máu của chính mình, cảm giác này thực sự có chút kỳ lạ.

    Nhưng đúng là sau khi tựa vào Quỷ Thần, cậu thấy dễ chịu hẳn, ngay cả những cơn đau nhói cũng giảm bớt đi trông thấy.

    Cậu không kìm được mà hỏi: “Chỗ đó lạnh quá, nếu cấy ghép ngay trong phòng thì liệu có tốt hơn không? Hoặc giả là đợi thêm vài ngày nữa…”

    Quỷ Thần lắc đầu, một lần nữa ngắt lời cậu.

    “Đó là thời cơ tốt nhất rồi.” Khi ấy mạch máu chỉ mới phát huy một nửa sự cuồng bạo, nếu để đến phút cuối, dẫu có là trên đài tế giữa hư không thì cảm giác đau đớn cũng sẽ tăng lên gấp bội.

    “Nhiệt độ thấp đã triệt tiêu được khoảng một phần ba cảm giác đau rồi.” Mặc dù đã giảm đi bớt nhưng vẫn đau đớn vô cùng.

    Nghe xong, Hứa Tri Ngôn tặc lưỡi không phản bác thêm, chỉ lặng lẽ nhích người ra phía sau thêm một chút nữa.

    Tốt lắm, đúng là một khi đã quẳng hết liêm sỉ đi thì sẽ nhận lại được nhiều hơn, những phần cơ thể áp sát vào Quỷ Thần hoàn toàn không còn đau đớn, chẳng còn chút cảm giác khó chịu nào nữa.

    Quỷ Thần vốn dĩ định rời đi.

    Lần cấy ghép mạch máu này vô cùng thành công, trong trạng thái suy yếu của Ngài, mạch máu ấy không hề kháng cự quá mức, chỉ một lần là hoàn tất. Phản ứng đào thải sau đó cũng rất nhẹ nhàng, chí ít là khi có Ngài ở bên, Hứa Tri Ngôn vẫn có thể say giấc nồng.

    Ngài vốn định xác nhận người thương không sao là sẽ rời đi ngay, để đối phương có thời gian thích nghi với mạch máu mới.

    Nào ngờ còn chưa kịp giải thích gì thêm, Hứa Tri Ngôn đã thuần thục áp sát lại gần, dường như muốn rúc hẳn vào lòng Ngài.

    Sự tiếp xúc quá đỗi thân mật này khiến Quỷ Thần thoáng chút lúng túng.

    Ngài thừa biết chàng trai này chỉ đang theo bản năng mà xích lại gần để xoa dịu cơn đau, thế nhưng Ngài vẫn chẳng thể nào ngăn nổi rung động đang len lỏi nơi đáy lòng.

    Cúi đầu nhìn xoáy tóc của cậu, Quỷ Thần đứng yên không nhúc nhích.

    Đúng như lời cậu nói, bọn họ giờ đây đang duy trì một mối quan hệ thân mật nhất trên đời.

    Khụ, dẫu rằng đó chỉ là sự ràng buộc về lợi ích.

    Ngày đầu tiên sau khi cấy ghép mạch máu, Hứa Tri Ngôn cứ lề mề quấn quýt bên cạnh “Bên A” suốt cả ngày trời.

    Tuy nhiên, dù là đang dựa dẫm, cậu vẫn có thể cảm nhận rõ rệt rằng sau khi cấy ghép mạch máu, mình quả thực đã mạnh lên trông thấy.

    Từ phản xạ cho đến khả năng cảm nhận, nếu như trước đây cậu thường xuyên bị những con quái vật qua lại làm cho giật mình kinh hãi…

    Thì hôm nay, hễ có quái vật nào định tiến vào, về cơ bản cậu đều có thể cảm nhận trước được khoảnh khắc cánh cửa sắp mở ra. Thậm chí chỉ cần dựa vào tiếng bước chân lướt ngang qua cửa, cậu cũng đã đủ sức phán đoán đó là loại quái vật nào.

    Có điều nhược điểm duy nhất chính là, đúng như lời Quỷ Thần đã nói, hễ cứ rời xa Bên A là cậu lại cảm thấy những mạch máu này trở nên nôn nóng bất an.

    Nhưng khó khăn thì vẫn phải khắc phục thôi. Dẫu sao từ giờ cho đến khi vào phó bản kế tiếp vẫn còn một khoảng thời gian nữa.

    Mặt trời khuất bóng, màn đêm buông xuống. Suốt cả ngày hôm ấy, Hứa Tri Ngôn gần như đã dùng cạn mọi cái cớ để giữ chân Bên A lại trong phòng.

    Từ việc quy hoạch tương lai cho Nhà An Toàn, đặt tên cho đám quái vật, cho đến chuyện sau này rời khỏi nơi đây thì nên mua nhà ở đâu.

    Cậu nói đến khô cả môi, rốt cuộc cũng cạn sạch đề tài, chẳng còn lời nào để nói, cũng không còn lý do gì khác để giữ người ta lại trong phòng làm cái máy giảm đau miễn phí cho mình nữa.

    Nhưng xem ra Bên A của cậu cũng rất biết ý. Vừa sang buổi tối, Ngài đã chủ động đề xuất phương án giúp cậu xoa dịu cơn đau.

    “Nếu em cảm thấy đau, thì lại gần ta một chút sẽ dễ chịu hơn.” Quỷ Thần khẽ đưa ra lời khuyên.

    Ngài không dám thẳng thừng bảo Hứa Tri Ngôn tối nay hãy ngủ trong lòng mình, vì sợ người thương sẽ nhận ra những tâm tư đen tối thầm kín ấy.

    Hứa Tri Ngôn mím môi, suy nghĩ một lát rồi cảm thấy hơi ngại ngùng: “Thôi vậy, tôi cũng phải tập thích nghi dần, đâu thể cứ bám lấy anh mãi được.”

    Miệng thì nói lời thoái thác, nhưng thực tế trong lòng cậu lại nghĩ: Chắc hẳn Quỷ Thần cũng vì nể mặt nên mới nói thế, mình đã giữ người ta lại cả ngày trời rồi, giờ mà còn bám lấy tiếp thì coi sao được… Chỉ cần Quỷ Thần nói thêm lần thứ hai thôi, cậu sẽ đồng ý ngay!

    Thấy chàng trai từ chối, Quỷ Thần thản nhiên gật đầu. Điều này cũng nằm trong dự tính của Ngài.

    Có lẽ Hứa Tri Ngôn muốn nhanh chóng thích nghi. Ngài cũng chẳng còn lý do gì để nán lại nơi này thêm nữa, đành nén lại nỗi thất vọng đang lan tỏa trong lòng, lẳng lặng đứng dậy rời khỏi phòng.

    Nhìn bóng lưng Quỷ Thần rời đi, Hứa Tri Ngôn – người vốn định đối phương mời thêm câu nữa là gật đầu – liền ngẩn tò te tại chỗ.

    Cánh cửa còn chưa khép chặt, cơn đau khắp cơ thể đã lại trỗi dậy. Mẹ kiếp, đây chính là cái giá phải trả cho sức mạnh sao?

    Hứa Tri Ngôn hậm hực nghĩ thầm, cậu bực dọc nằm thẳng cẳng, nhắm mắt cảm nhận những mạch máu đang rạo rực bất ổn.

    Đúng như lời Quỷ Thần nói, cậu bắt buộc phải kiểm soát được những mạch máu này, biến chúng thành công cụ cho mình sử dụng, thì mới có thể dùng chúng để điều khiển quái vật trong phó bản.

    Vạn sự khởi đầu nan. Nhưng cậu là Hứa Tri Ngôn. Cậu sẽ không bao giờ chùn bước trước những khó khăn này.

    Trong đại sảnh Nhà An Toàn, Quỷ Thần lặng lẽ ngồi trên chiếc sofa cũ nát của mình.

    Đám quái vật qua lại đều giữ im lặng tuyệt đối, không một con nào dám phát ra tiếng động.

    Chúng nhạy cảm nhận ra tâm trạng của Quỷ Thần không được tốt cho lắm, nhưng chẳng ai biết lý do tại sao. Rõ ràng trước đó Khúc Quý đã tiết lộ với chúng rằng ca cấy ghép mạch máu của ngài Hứa vô cùng thành công mà.

    Đáng lẽ phải vui mới đúng chứ nhỉ.

    Thực ra tâm trạng Quỷ Thần cũng chẳng tệ đến mức như đám quái vật nghĩ. Chỉ là những cuộc trò chuyện suốt cả ngày hôm nay đã khiến Ngài nảy sinh ảo giác mơ hồ, cứ ngỡ như Ngài và Hứa Tri Ngôn đã thực sự ở bên nhau, cùng nhau hoạch định một tương lai tươi đẹp.

    Giờ đây bất chợt bị kéo tuột về thực tại.

    Mộng đẹp rốt cuộc vẫn chỉ là mộng đẹp.

    Ngài khẽ thở dài một tiếng, cố gắng trấn tĩnh lại tâm tư.

    Việc khôi phục phần sức mạnh bị khiếm khuyết còn phải chờ thêm chút nữa, đợi đến khi Hứa Tri Ngôn vào phó bản mới được. Nếu không, mạch máu cũng sẽ theo đó mà khôi phục theo, e rằng cảm giác đau đớn sẽ còn dữ dội hơn.

    Ngay lúc Quỷ Thần đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ, một chuỗi tiếng bước chân dồn dập bỗng vang lên từ phía cầu thang.

    Chàng trai chân trần tay lôi theo chiếc gối, hớt hải chạy từ trên lầu xuống.

    Quỷ Thần sửng sốt nhìn cậu ném phịch chiếc gối vào lòng mình, rồi cả người cậu lại như lúc ở trên đài tế đá đen kia, lóng ngóng rúc sâu vào lòng Ngài, khiến Ngài có chút ngẩn ngơ.

    “Thưa ngài Bên A, xét thấy hiện tại vẫn chưa nhận được thông báo vào phó bản mới, tôi cảm thấy mình cần anh tạm thời đóng vai cái máy giảm đau một chút. Tất nhiên là tôi sẽ không để anh chịu thiệt đâu, phó bản tới tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

    Bày tỏ thái độ xong, Hứa Tri Ngôn cậy mình da mặt dày, thản nhiên sử dụng lại “mặt hàng giảm đau” đắt đỏ mang tên Quỷ Thần này.

    “Tôi tin là anh sẽ không để tâm đâu nhỉ, ngài Bên A?”

    Đau quá đi mất, chẳng tài nào ngủ nổi!

    Một lúc sau, Hứa Tri Ngôn cảm nhận được cánh tay của Quỷ Thần vòng qua ôm chặt lấy mình, diện tích tiếp xúc giữa hai người càng lớn thêm.

    “Ta không phiền đâu.”

    Giọng nói mang ý cười của Quỷ Thần vang lên trên đỉnh đầu cậu.

    Chẳng bao lâu sau, trong đại sảnh đã vang lên tiếng thở đều đặn của chàng trai.

    Lúc này, dưới ánh nhìn sắc lạnh của Quỷ Thần, toàn bộ đám quái vật đến bước chân cũng chẳng dám nhấc lên, vì sợ sẽ đánh thức chàng trai đang ngủ say.

    Than củi cháy tí tách reo vui.

    Hệ thống Nhà An Toàn đã nhận được thông tin về phó bản mới.

    Thế nhưng hiện tại nó chẳng dám ho he nửa lời, nếu không e rằng sẽ bị vị Quỷ Thần đang có tâm trạng hân hoan kia bóp nát CPU mất thôi.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!