Chương 137: Nhân Ngư Du Luân / Du Thuyền Người Cá – Chỉ Cần MẶT Đủ Dày
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Dạo gần đây, đám quái vật trong Nhà An Toàn nhận ra tâm trạng của Quỷ Thần cứ như thời tiết, lúc nắng lúc mưa, chẳng biết đường nào mà lần. Điều này khiến cả bọn ban ngày thì đi đứng rón rén, ban đêm lại chẳng dám ho he lấy một lời.
Cuối cùng, vẫn là Tiểu Thúy Cốt tinh ý tìm ra được quy luật.
Hễ ngài Hứa ở cạnh Quỷ Thần đại nhân lúc còn thức, tâm trạng của Ngài sẽ vô cùng tốt; nếu ngài Hứa ngủ say trong lòng Ngài, tâm trạng Ngài sẽ bắt đầu lúc lên lúc xuống khó đoán; còn một khi ngài Hứa không có mặt, tâm trạng Quỷ Thần sẽ chẳng khác nào ngồi tàu lượn siêu tốc, lao thẳng xuống vực thẳm.
Hiện tại chỉ còn đúng một ngày nữa là đến lúc Hứa Tri Ngôn vào phó bản mới.
Đám quái vật đứa nào đứa nấy đều lo lắng không yên.
Dẫu theo lý thuyết thì khi ngài Hứa rời khỏi Nhà An Toàn, tâm trạng của Quỷ Thần sẽ đi về đâu vẫn còn là ẩn số, nhưng cả bọn đều thừa hiểu rằng: hễ ngài Hứa đi, Quỷ Thần chắc chắn sẽ “khó ở”.
Hệ thống Nhà An Toàn đã thông báo về phó bản mới.
Thời gian bắt đầu là tám giờ sáng mai.
Quỷ Thần khẽ cúi đầu, trong lòng trống trải không chút hơi ấm, nhất thời Ngài thấy không quen.
Ngoại trừ đêm đầu tiên, về sau Hứa Tri Ngôn chỉ tìm đến Ngài để giảm đau mỗi khi thực sự không chịu đựng nổi nữa.
Hơn thế, thời gian cậu nán lại bên Ngài cũng ngày một ngắn dần.
Mỗi khi như vậy, Ngài lại rơi vào trạng thái mâu thuẫn giữa khổ đau và an lòng.
Nỗi đau ấy chẳng cần phải bàn thêm.
Những giây phút người thương không ở bên cạnh lúc nào cũng khiến Ngài thấy xót xa tột độ.
Thế nhưng, biểu hiện ấy càng rõ nét bao nhiêu, càng chứng tỏ Hứa Tri Ngôn đang dựa vào ý chí kiên cường của mình để từng bước làm chủ các mạch máu tốt bấy nhiêu.
Ngài hướng mắt về phía cánh cửa phòng đóng chặt trên tầng hai, trong đầu thầm mường tượng không biết chàng trai đang chịu đựng đớn đau ấy giờ ra sao.
Tại phòng ngủ tầng hai.
Hứa Tri Ngôn đang nằm vật ra giường, uể oải lướt điện thoại.
Mấy mạch máu này quả thực đã cải thiện thể lực và giác quan của cậu đáng kể, giúp cậu lột xác hoàn toàn so với cái dáng vẻ “gà mờ” trước đây.
Cậu nhẩm tính giờ mình có thể chạy một hơi vài trăm mét mà chẳng hề hụt hơi.
Tuy nhiên, so với giấc mơ một đấm nát cả tòa nhà thì đúng là vẫn còn xa vời vợi.
Khẽ trở mình, Hứa Tri Ngôn hít một hơi thật sâu, cố gắng phớt lờ cảm giác khó chịu từ các mạch máu vừa cấy ghép.
Cái thứ này không biết có phải đã xâm nhập vào não cậu luôn rồi không nữa.
Bây giờ cứ hễ rảnh rỗi là cậu lại không ngừng nghĩ đến việc đi tìm Quỷ Thần, cứ như thể trong người bị gắn một cục nam châm vậy.
Dẫu cho da mặt Hứa Tri Ngôn có dày đến đâu, cậu cũng chẳng thể suốt ngày bám lấy Bên A cho được.
Đang lúc Hứa Tri Ngôn ôm gối lăn qua lộn lại, phân vân không biết có nên sang tìm Bên A hay không, thì trong nhóm chat ba người, tin nhắn của Giang Hòe Gia hiện lên.
【Bố mày đây: Cái người chơi có thuộc tính triệu hồi kia ra khỏi phó bản rồi. Nhưng cô nàng cẩn trọng lắm, chẳng mặn mà gì với việc bán đạo cụ đâu. May mà cô ấy có vẻ quen biết bên Người Mượn Mạng, lúc nghe tin là cậu muốn mua, cuối cùng mới chịu đồng ý bán cho tôi một món.】
Vừa thấy tin nhắn, Hứa Tri Ngôn lập tức bật dậy như lò xo, cảm giác đau đớn trên người dường như cũng tan biến sạch.
Cậu không phải kẻ ngốc, trái lại còn vô cùng nhạy bén.
Kể từ khi phát hiện mình bị hệ thống chủ nhắm vào khiến ngưỡng tinh thần tăng trưởng chậm chạp, có khả năng đến lúc chết cũng chẳng dùng nổi vũ khí cao cấp, cậu đã bắt đầu tính đến việc đổi sang một con đường khác để trở nên mạnh mẽ hơn.
Bên cạnh việc thu nhận thêm sức mạnh từ Quỷ Thần, cậu còn chuẩn bị một phương án khác, chính là đạo cụ triệu hồi.
Từ sau khi phá đảo phó bản Trường Học Khiếm Thị và tình cờ nhận được “bút kết bạn” từ chỗ Diêu Tiên Tiên, cậu đã nảy ra ý định tìm kiếm thêm nhiều đạo cụ triệu hồi xịn hơn nữa để có thể tận dụng đám quái vật trong Nhà An Toàn một cách hợp lý.
Thế nhưng kết quả điều tra lại khiến cậu thất vọng tràn trề.
Hiện tại, số lượng đạo cụ loại triệu hồi lưu thông trên thị trường ít đến đáng thương.
Họa hoằn lắm mới có vài món thì lại toàn là hàng “gân gà” bỏ thì thương vương thì tội. Nếu không yêu cầu phải có thuộc tính triệu hồi thì cũng đòi hỏi ngưỡng tinh thần phải đạt 100, tóm lại là cậu chẳng dùng nổi món nào.
Nực cười hơn nữa là có vài món cậu dùng được, nhưng lại bắt vật triệu hồi và người chơi phải ở cùng một không gian mới có tác dụng. Tính ra thì còn chẳng bằng Bút Kết Bạn.
Sau đó, nhờ Giang Hòe Gia cho hay, anh ta từng gặp một người chơi sở hữu thuộc tính triệu hồi hiếm có trong phó bản.
Những người chơi mang thuộc tính đặc thù thường dễ dàng nhận được các đạo cụ liên quan đến thuộc tính đó trong lúc thực hiện nhiệm vụ hoặc khi tổng kết. Từ đó có thể suy đoán rằng, người chơi này chắc chắn đang nắm giữ một lượng lớn đạo cụ triệu hồi.
【Đệ nhất kiếm tiền phó bản: Các yêu cầu đều đạt chuẩn cả chứ?】
Hứa Tri Ngôn gửi tin nhắn đi.
【Bố mày đây: Cậu thì lắm chuyện rồi, nhưng đạo cụ của cô nàng đúng là nhiều thật, quả nhiên có món khớp với yêu cầu của cậu, chỉ là cấp bậc của quái vật được triệu hồi hơi thấp một chút thôi.】
【Đệ nhất kiếm tiền phó bản: Vấn đề không lớn, đừng có keo kiệt, cứ chồng tiền tươi vào đi rồi tôi thanh toán lại cho. Trước mắt cứ tạo mối quan hệ đã, chắc chắn cô ta vẫn còn những đạo cụ khác nữa.】
【Bố mày đây: Được rồi, gặp ở chỗ cũ nhé.】
Hai người không tán dóc thêm nữa, hẹn gặp nhau tại Vỏ. Ai dè còn chưa kịp đóng khung đối thoại, tin nhắn của Kim Thịnh đã nhảy ra liên hồi.
【Kim: yaomomo*&% ¥ #@……)】
【Bố mày đây: …Kim Thịnh? Cậu bị chó nhập à?】
【Kim: Xin lỗi nhé, mấy hôm nay tôi đang dạy Tiểu Nhất học bính âm, nó học cũng nhanh lắm, mỗi tội hay không chịu hợp tác. Vừa rồi tôi mới bảo nếu nó gõ bính âm thì hai người sẽ thấy được, thế là nó gõ thật luôn này!】
【Kim: [Tiểu Nhất làm nũng.jpg]】
Ngày thường Kim Thịnh vốn là người trầm ổn, thật thà, chẳng bao giờ biết nói dối là gì.
【Bố mày đây: …】
【Đệ nhất kiếm tiền phó bản: …】
Hứa Tri Ngôn lặng lẽ nhìn dòng tin nhắn của Kim Thịnh cùng với bộ nhãn dán Tiểu Nhất đang làm nũng mà cậu ta vừa gửi tới.
Cái giống chó gì mà thông minh thế không biết? Cứ đà này khéo sau này phải gửi nó đi học đại học cho rồi.
Thầm mắng mỏ vài câu trong lòng, Hứa Tri Ngôn không đợi thêm nữa, cậu xoay người xuống giường, đi thẳng đến Vỏ để lấy đạo cụ.
Quỷ Thần đang ngồi ở đại sảnh, vừa thấy người thương xuất hiện là tâm trạng bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên. Ngài cứ ngỡ Hứa Tri Ngôn định tới tìm mình để thân mật một chút, nào ngờ đối phương chỉ chào hỏi qua loa một câu rồi nhân lúc đêm tối mà vội vã đi tới Vỏ…
Quỷ Thần bị bỏ rơi tại chỗ, Ngài ngồi trên chiếc sofa cũ nát của mình, trông có phần đáng thương đến lạ.
Nửa tiếng sau, Hứa Tri Ngôn phong trần mệt mỏi nhưng đầy vẻ phấn khởi, tay cầm đạo cụ mới quay về Nhà An Toàn. Đập vào mắt cậu là hình ảnh Quỷ Thần đang ngồi đó, trông hệt như một đứa trẻ bị bỏ lại một mình.
Cậu cởi áo khoác, ghé lại gần rồi đưa đạo cụ trong tay cho đối phương xem, như thể đang giới thiệu một món đồ chơi mới lạ mà Ngài chưa từng thấy bao giờ.
“Đây là đạo cụ triệu hồi, có thể gọi quái vật vào phó bản, hơn nữa còn dùng để lưu trữ quái vật, mỗi tội là số lượng hiếm quá.”
【Tên: Hộp Triệu Hồi A9s】
【Cấp bậc: C】
【Loại hình: Triệu hồi】
【Giới thiệu: Do NPC đặc biệt chế tạo, chỉ những người chơi sở hữu thuộc tính đặc thù mới có thể nhận được trong phó bản.】
【Ghi chú sử dụng: Có khả năng lưu trữ và triệu hồi một quái vật cấp C. Đây là đạo cụ dùng một lần, nếu quái vật chết thì đạo cụ sẽ vỡ nát, ngược lại, chỉ cần quái vật còn sống, đạo cụ này có thể tồn tại mãi mãi.】
Một chiếc hộp trong suốt chỉ nhỏ bằng móng tay xuất hiện trong lòng bàn tay chàng trai.
Quỷ Thần liếc nhìn món đạo cụ, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác tự trách và hối hận.
Nếu không phải trước đây Ngài chẳng màng chăm chút cho Nhà An Toàn, thì cũng không đến nỗi khiến một nơi rộng lớn thế này mà ngay cả một món đạo cụ hệ triệu hồi cũng chẳng có, làm hại người thương của Ngài phải vất vả ngược xuôi tìm kiếm như vậy.
Hứa Tri Ngôn hoàn toàn không nhận ra vẻ khác lạ của Quỷ Thần.
Cậu hào hứng giới thiệu về nguồn gốc của món đạo cụ trên tay: “Người chơi có thuộc tính triệu hồi này hình như đang bị truy nã, bình thường chẳng bao giờ lộ mặt, ngay cả tên trong trò chơi cũng bỏ ra một đống tiền để đổi thành một chuỗi mã ký tự hỗn loạn.”
Những đạo cụ hệ triệu hồi có tính ổn định cao, cho phép mang theo quái vật bổ sung như thế này cực kỳ hiếm thấy, gần như không có lưu thông trên thị trường.
Đa số chúng đều giống như Bút Kết Bạn vậy, tốn bao công sức mới ràng buộc được một con quái vật, nhưng nếu quái vật mạnh quá thì đạo cụ sẽ nhanh chóng vỡ tan, còn quái vật yếu quá thì lại chẳng giúp ích được gì.
“Nhưng cũng đúng là chó ngáp phải ruồi, cô ta dường như có quen biết với người bên Người Mượn Mạng mà trước đây tôi từng đào hố… khụ, từng cứu mạng là Tạ Linh Y.”
Hứa Tri Ngôn không khỏi cảm thán: “Quả nhiên người tốt thì sẽ gặp điều lành mà.”
Quỷ Thần nghe lời người thương nói, lại nhớ tới cái người tên Người Mượn Mạng vừa mới vào phó bản đã bị cậu lừa cho trong túi chẳng còn lấy một xu dính túi kia, chỉ biết há miệng rồi lại thôi, chẳng biết nên đáp lại thế nào cho phải.
Sau khi giải thích xong, Hứa Tri Ngôn mở danh sách quái vật của Nhà An Toàn lên, ngón tay lướt đi lướt lại hồi lâu trong mục quái vật cấp C.
Cấp bậc của đám quái vật trong Nhà An Toàn vô cùng đa dạng, kiểu gì cũng có, trải dài đầy đủ từ cấp F cho đến tận SS.
Ngoại trừ những quái vật từ cấp S trở lên có trí tuệ và năng lực vượt trội, thì quái vật cấp C phổ biến là đều có khiếm khuyết về sức mạnh hoặc trí thông minh. Chẳng hạn như Đại Hắc và Nhị Hắc, tuy hơi ngớ ngẩn nhưng trong một vài tình huống cụ thể, năng lực của chúng lại cực kỳ nổi trội.
Sau một hồi đắn đo, cuối cùng Hứa Tri Ngôn quyết định chọn Tiểu Thúy Cốt. Trong một phó bản chưa biết trước điều gì, một cộng sự quái vật có trí khôn sẽ phản hồi được nhiều thông tin hơn. Hơn nữa, Tiểu Thúy Cốt là bất tử, điều này đồng nghĩa với việc vào phó bản, cậu sẽ không cần phải bận tâm lo lắng cho sự an nguy của nó nữa.
“Đạo cụ vẫn còn ít quá.” Cậu khẽ thở dài.
Nếu có được đạo cụ triệu hồi cấp cao hơn để mang theo những con như Khúc Quý hay Lục Lục vào, chẳng phải cậu có thể càn quét sạch sành sanh phó bản hay sao? Nhưng chuyện này cậu cũng chỉ dám nghĩ trong đầu cho vui mà thôi.
Trên tinh thần nhân đạo, Hứa Tri Ngôn hỏi ý kiến xem Tiểu Thúy Cốt có muốn cùng mình vào phó bản hay không.
Nào ngờ câu hỏi vừa dứt, vô số quái vật từ khắp các ngóc ngách bỗng chốc lù lù hiện ra. Chúng không ngừng bày tỏ lòng trung thành với hy vọng được đi theo, làm náo loạn đến mức đẩy văng cả Tiểu Thúy Cốt ra tận góc cửa.
Cái bộ xương vốn chẳng mấy chắc chắn của Tiểu Thúy Cốt suýt chút nữa đã bị đám quái vật siêu cấp khỏe kia chèn ép cho gãy thêm lần nữa.
Chứng kiến vô số ánh mắt tràn đầy khao khát ấy, Hứa Tri Ngôn không khỏi thấy cảm kích, nhưng cậu vẫn kiên định với lựa chọn ban đầu là Tiểu Thúy Cốt.
Những quái vật khác đều có khả năng tử trận, nhưng Tiểu Thúy Cốt thì không.
Mọi thứ trong Nhà An Toàn này đều là tài sản của cậu, từ chân thân của Quỷ Thần cho đến nắm đất ngoài sân. Chừng nào chưa tìm được đạo cụ phù hợp hơn, cậu sẽ không mạo hiểm mang theo bất kỳ quái vật nào khác vào phó bản.
Đám quái vật đành thất vọng ra về.
Đúng là chúng rất muốn thể hiện bản thân một phen, nhưng phần lớn là vì lo sợ sau khi Hứa Tri Ngôn rời đi, Quỷ Thần sẽ nổi trận lôi đình giữa đại sảnh, dùng uy áp nghiền nát tất cả thành thịt vụn.
Sau một hồi nháo nhào, đám quái vật ngậm ngùi lui ra. Tiểu Thúy Cốt cũng bị chúng kéo đi để huấn luyện cấp tốc.
Trong đại sảnh giờ đây chỉ còn lại Hứa Tri Ngôn và Quỷ Thần.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe và cái ngáp dài của chàng trai, biết rằng cậu đã mấy đêm liền không được ngủ yên giấc, Quỷ Thần không khỏi thấu hiểu. Với một con người bình thường, có thể kiểm soát đến mức độ này đã là quá tốt rồi. Nhưng vì người đó là Hứa Tri Ngôn, nên lòng Ngài lại dâng lên một nỗi xót xa khôn tả.
Hứa Tri Ngôn vừa xoay người định rời đi thì cổ chân đã bị chiếc đuôi rắn lạnh lẽo quấn lấy. Chẳng biết có phải do các mạch máu trong cơ thể được tiếp xúc trực tiếp với bản thể của Ngài hay không mà cậu thấy cổ chân mình thực sự đã dịu đau hẳn, một cảm giác khoan khoái bắt đầu lan tỏa từ nơi đó.
Cậu định bảo rằng mình đã ổn, nhưng khi ngoảnh lại, bắt gặp ánh mắt của Quỷ Thần đang nhìn mình sau lớp lá bùa, chẳng hiểu sao Hứa Tri Ngôn lại không thể thốt ra lời từ chối.
“Ngày mai em phải đi rồi.” Giọng nói của Quỷ Thần nghe thật quạnh quẽ.
Cảm nhận được sự luyến tiếc cùng lời mời gọi mơ hồ trong đó, Hứa Tri Ngôn suy nghĩ một lát, rồi vẫn nén đau mà gỡ chiếc đuôi đang quấn quanh cổ chân mình ra.
“Ngày mai sẽ ổn thôi mà, cứ bám dính lấy Ngài mãi thì coi sao được.” Ngày mai đã phải vào phó bản, cậu bắt buộc phải làm quen với điều này.
Nói đoạn, Hứa Tri Ngôn quay đầu bước đi, không ngoảnh lại nhìn Quỷ Thần thêm lần nào nữa.
Quỷ Thần đứng lại giữa đại sảnh, không nói thêm gì nữa. Chỉ cần là quyết định của Hứa Tri Ngôn, Ngài đều sẽ ủng hộ, chỉ là thâm tâm bỗng thấy có chút trống trải…
Đại sảnh chìm vào tĩnh mịch.
Đám quái vật vừa trở về từ phó bản đều khép nép né nấp trong bóng tối, sợ rằng sẽ chọc giận vị Quỷ Thần vốn đang không vui kia khiến Ngài càng thêm hung bạo.
Ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng cháy suốt đêm dài.
Sáng hôm sau, chưa đầy sáu giờ, Hứa Tri Ngôn mới chợp mắt chưa đầy năm tiếng đã bị những mạch máu hành hạ đến tỉnh giấc.
Cậu cứ lề mề mãi đến hơn bảy giờ mới miễn cưỡng bước xuống lầu.
Cánh cửa mới đã được chuẩn bị xong xuôi.
Tiểu Thúy Cốt đứng run cầm cập trước cửa, bên cạnh là Quỷ Thần đang sừng sững như một pho tượng tạc bằng đá lạnh.
Có lẽ là do di chứng sau khi cấy ghép mạch máu, Hứa Tri Ngôn phát hiện mình vậy mà có thể cảm nhận được những cảm xúc ẩn hiện tỏa ra từ Quỷ Thần, đó là sự nôn nóng, bực dọc, và cả những tâm tư kỳ lạ thoáng qua chẳng thể gọi tên.
Cậu ngáp một cái, thầm tính toán xem nên dỗ dành Bên A của mình thế nào đây. Nhưng suy đi tính lại, lát nữa là phải vào phó bản rồi, đối phương có chút căng thẳng cũng là chuyện thường tình.
Cậu thu Tiểu Thúy Cốt vào trong đạo cụ.
Đoạn, Hứa Tri Ngôn nghiêng đầu nhìn Quỷ Thần đang mang vẻ mặt lạnh lẽo kia, rồi đột nhiên dang rộng vòng tay, chủ động ôm chầm lấy Ngài.
“Ở nhà đợi tôi nhé.”
Mẹ kiếp, đúng là cứ ôm cái máy giảm đau này là sướng nhất!
Quỷ Thần sững sờ trước cái ôm bất ngờ ấy, nhưng Ngài vẫn đứng yên, để mặc cho người thương ôm lấy mình. Sự bất an trong lồng ngực trống trải dường như đã được xoa dịu hoàn toàn.
Hứa Tri Ngôn ôm một lúc cho cơn đau dịu hẳn đi, cuối cùng cũng đợi được đến lúc cánh cửa mở ra. Ngay trước khi bước vào, cậu nghe thấy câu trả lời đong đầy luyến tiếc của Quỷ Thần:
“Được.”
“Ta sẽ ở đây đợi em.”
Ngay sau đó, bóng tối bủa vây lấy cậu.
Cảm giác mất trọng lực quen thuộc ập đến.
Chưa kịp để cậu phân định xem sự luyến tiếc nồng đượm trong câu trả lời vừa rồi là thật hay chỉ là ảo giác, trước mắt đã bừng sáng trở lại.
Bảng hệ thống xuất hiện đúng lúc.
【Đã đăng nhập phó bản: Du Thuyền Nhân Ngư】
【Cấp độ phó bản: 4 sao ★★★★】
【Người chơi vui lòng tiếp nhận thông tin cơ bản/Nhiệm vụ phó bản.】
【Người chơi vui lòng xác nhận nhiệm vụ bổ sung: Tìm kiếm Nhà An Toàn trong phó bản.】
Trước mắt là bầu trời trong xanh không một gợn mây, ánh nắng có chút chói chang.
Hứa Tri Ngôn nhận thấy mình đang nằm bệt trên mặt đất.
Cậu ngồi dậy, lắng tai nghe tiếng còi tàu vang vọng bên tai, rồi ngước mắt quan sát xung quanh. Cậu nhận ra mình đang nằm nghỉ bên một cầu tàu gỗ bỏ hoang, phía trước mặt là làn nước biển xanh ngắt.
Nước biển trong vắt, thậm chí có thể nhìn thấy đàn cá đang tung tăng bơi lội. Phía gần bờ, người qua kẻ lại tấp nập, không ít kẻ ăn mặc rách rưới đang vác trên vai những bao tải và kiện hàng, trật tự vận chuyển lên tàu.
Hứa Tri Ngôn vẫn nằm im không nhúc nhích.
Trước hết, cậu cảm nhận lại những mạch máu đã được cấy sâu vào cơ thể mình.
Đúng như lời Quỷ Thần nói, sau khi bị không gian ngăn cách, những mạch máu này đã yên tĩnh đi rất nhiều. Tuy chưa đạt đến mức độ hoàn toàn hòa làm một với cơ thể, nhưng ngoại trừ cảm giác đau nhói nhẹ ra thì không còn bất kỳ điểm khó chịu nào khác.
Sau khi tạm quên đi cơn đau, cậu mới nhận ra bản thân có chút không thoải mái.
Cúi đầu nhìn lại bộ dạng của mình, khóe môi Hứa Tri Ngôn không kìm được mà giật giật, rồi cậu hướng thẳng về phía mặt trời xa xăm, giơ ngón tay thối đầy phẫn nộ.
Bộ quần áo cộc bằng vải thô ráp cứ cọ xát vào da thịt cậu, dưới chân là đôi giày đã thủng vài lỗ, chỉ gọi là đi cho có mà thôi.
“… Chậc, cái trò chơi rác rưởi.”
Hệ thống Nhà An Toàn thấy ký chủ nhà mình còn đang bận rủa sả Hệ Thống Chủ, bèn vội vàng thúc giục:
【Ký chủ ơi! Nhiệm vụ tiền đề lần này hình như ở ngay gần những người chơi khác đấy, tôi vừa thấy Tiểu Nhất chạy ngang qua đây nè!】
Nghe thấy cái tên Tiểu Nhất, Hứa Tri Ngôn lại thở dài một tiếng.
Chó khôn quá cũng khổ, mà không khôn cũng chẳng xong.
Xem ra cậu phải tìm cách khắc phục chứng sợ chó của mình sớm thôi.
Cậu mở bảng nhiệm vụ ra, mang vẻ mặt nghiêm túc đọc phần giới thiệu về phó bản hoàn toàn mới này.
【Bạn là một kẻ nghèo hèn bình thường. Bạn tìm đến bến tàu với mong muốn kiếm lấy một công việc để có tiền mua bánh mì cho ngày hôm nay.】
【Nhưng khi tới bến tàu, bạn mới nhận ra việc bốc vác hàng hóa đơn thuần chẳng thể kiếm nổi bao nhiêu tiền. Trong lúc bạn đang tràn đầy thất vọng, thì vừa hay lại nghe được tin du thuyền sang trọng Leviathan sắp cập bến và đang tuyển thuyền viên với mức lương hậu hĩnh.】
【Bạn cảm thấy vô cùng hứng thú, bạn dự định sẽ đặt chân lên con tàu du lịch sang trọng này.】
【Nhiệm vụ chính [Phần 1]: Tham gia bữa tiệc trên du thuyền】
【Nhiệm vụ 1: Giành lấy tư cách lên du thuyền】
【Tiến độ: 0%】
【Nhiệm vụ bổ sung: Tìm kiếm Nhà An Toàn trong phó bản】
【Tiến độ: ??】
【Ghi chú: Mỗi lán thợ chỉ có duy nhất một suất làm công nhân xúc than cho du thuyền.】
【Gợi ý: Bạn bắt buộc phải khiến tất cả những kẻ cạnh tranh trong lán thợ tâm phục khẩu phục mới được. Lưu ý: Trong quá trình này không được phép sử dụng đạo cụ.】
Đọc xong lời giới thiệu, Hứa Tri Ngôn nở nụ cười đầy châm biếm.
“… Phó bản thì tên Du Thuyền Nhân Ngư, tàu thì tên Leviathan, cái hệ thống này đúng là thiên tài đặt tên mà. Thế tóm lại cái phó bản này thuộc bối cảnh thời đại quái quỷ gì đây?”
Chẳng phải rành rành ra đó là nhân ngư chính là quái vật biển sao! Đã vậy nhìn bối cảnh xung quanh cứ như xã hội bị thoái trào, lấy sức người làm lao động chính thế này, thực sự khiến cậu cảm thấy tối tăm mặt mũi.
Vẫn như mọi khi, nhiệm vụ đầu tiên luôn là nhiệm vụ tiền đề của phó bản.
Hệ thống Nhà An Toàn còn sốt sắng hơn cả cậu:
【Ký chủ ơi! Chúng ta tranh thủ lúc còn thời gian an toàn tuyệt đối, đi hoàn thành nhiệm vụ này trước đi! Tôi đang nghi không biết cậu có phải đi đánh nhau với đám NPC kia thì mới giành được suất không nữa.】
Hứa Tri Ngôn chẳng buồn phủ nhận. Bởi cái trò chơi rác rưởi này thì việc quái gì mà chẳng dám làm.
Cậu tìm đến lán thợ dành cho mình theo chỉ dẫn.
Còn chưa bước chân vào cửa, một mùi hôi nồng nặc quyện giữa mùi mồ hôi, mùi chân và mùi hôi nách quái gở đã sộc thẳng ra ngoài. Chẳng biết có phải vì gần biển hay không mà trong cái mùi thối khắm ấy còn thoang thoảng cả vị tanh nồng của cá.
Bị cái mùi hương “đặc sắc” ấy xộc thẳng vào mũi làm cho lùi lại mấy bước, sắc mặt Hứa Tri Ngôn tối sầm lại, cảm giác như sắp nghẹt thở đến nơi.
Nhưng trong lòng cậu cũng thầm thấu hiểu, nhìn hoàn cảnh xung quanh là biết nơi này toàn là thợ thuyền làm việc nặng nhọc, ký túc xá mà, mùi vị đương nhiên chẳng thể nào khá khẩm cho nổi.
Thật sự lúc này cậu chỉ muốn lôi ngay cái mặt nạ phòng độc ra đeo vào mà thôi!
Cuối cùng, Hứa Tri Ngôn vẫn không đủ dũng khí để đâm đầu vào cái mùi kinh khủng ấy. Cậu đi dạo quanh một vòng để thám thính cái lán thợ biệt lập này cùng vài cái lều rách nát khác xung quanh.
Rất nhanh sau đó, cậu đã bắt gặp bóng dáng của Giang Hòe Gia. Anh ta cũng đang diện một bộ đồ vải thô ráp, ngồi xổm trên đống hàng hóa chất cao, gương mặt đằng đằng sát khí. Cả trang phục lẫn biểu cảm của anh lúc này trông hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với kiểu tóc vuốt ngược bóng lộn của một tên nhân viên văn phòng chính hiệu.
Cả hai không tiến lại gần trò chuyện mà chỉ đứng từ xa ra hiệu cho nhau.
Xung quanh đây có sáu lán thợ.
Dựa theo thói quen chia đợt cho người chơi lên tàu của hệ thống trước nay, phó bản lần này ít nhất phải có mười hai người chơi, nếu đông hơn thì có thể lên tới hai mươi bốn người.
Dạo quanh một vòng mà chẳng tìm thêm được manh mối gì mới, Hứa Tri Ngôn đành phải bấm bụng bước vào cái lán thợ sặc sụa mùi kỳ quái kia.
Nhưng cũng may là cái lán này mở cửa ở cả hai đầu, gió lùa thông thoáng nên bên trong cũng không đến nỗi ngột ngạt quá mức.
Tuy nhiên, mùi hôi được giải quyết không đồng nghĩa với việc nơi này thích hợp cho con người sinh sống. Gió biển thổi bay mùi lạ nhưng lại mang theo hơi ẩm nồng nặc.
Những khung giường kim loại qua nhiều năm bị ăn mòn đã sớm hoen gỉ loang lổ.
Có lẽ đang là ban ngày nên trong lán không có bóng người nào.
Người lao động chắc hẳn đều đang bận rộn bốc vác hàng hóa để kiếm những đồng lương ít ỏi.
Dựa theo những cái tên được dán trên giường sắt, Hứa Tri Ngôn đã tìm thấy chỗ ngả lưng của mình… Nếu có thể gọi cái nơi lót vài cọng rơm khô trên miếng ván gỗ này là “giường”.
Thấy mười lăm phút sắp trôi qua mà NPC vẫn chưa xuất hiện, hệ thống Nhà An Toàn lại ngậm ngùi offline.
【Hu hu hu, tuy lần này chưa giúp gì được nhưng ký chủ hãy mau chóng tìm thấy Nhà An Toàn nhé~ Như vậy tôi mới có đất dụng võ được ạ!】 Nó vẫn đang mơ mộng về việc trở thành một hệ thống hữu ích hơn hẳn lũ quái vật kia.
Hứa Tri Ngôn nghe xong liền cười trêu chọc: “Ok nha bé phế vật.”
【Ký chủ!! Tôi! Tôi sẽ cố gắng để không làm phế vật đâu ạ!】 Sau khi gào thét xong xuôi, hệ thống Nhà An Toàn chính thức ngắt kết nối.
Không còn cái hệ thống líu lo bên tai, không gian xung quanh tĩnh lặng đi hẳn.
Liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường, thấy đã sắp đến giờ nghỉ trưa, Hứa Tri Ngôn mới xốc lại tinh thần một chút.
Đám thợ thời vụ ở bến tàu chắc hẳn trưa nay sẽ quay lại lán để ăn cơm. Đến lúc đó, cậu chỉ cần phô diễn một chút sức mạnh mới nhận được là sẽ dễ dàng giành lấy tư cách lên tàu thôi.
Dẫu cái danh phận công nhân đốt than nghe có vẻ tầm thường, nhưng có vẫn còn hơn không.
Tranh thủ lúc chưa có ai, cậu lôi điện thoại ra, phớt lờ những dòng bình luận ồn ào trong phòng livestream mà trực tiếp mở trang đặt cược lên.
Muốn Tiểu Khu Ác Mộng vận hành trơn tru thì cần phải có một lượng lớn tích phân, cậu phải thắng thêm vài chục triệu nữa mới đủ.
Nào ngờ, vừa mở trang đặt cược ra, cậu liền phát hiện tính năng này đã bị khóa chặt.
Cậu ngẩn tò te tại chỗ, vội vàng quay lại phòng livestream để xem có tìm được lý do nào không.
Trong phòng livestream cũng đang bàn tán xôn xao về vụ trang đặt cược của Hứa Tri Ngôn.
【Á á á á, sao tính năng đặt cược của Tiểu Bách Vạn lại bị khóa rồi!】
【Nghe đâu là do streamer này dính líu đến vụ dàn xếp kết quả cược… Phụt, ha ha ha!】
【Hệ thống chủ định chơi lầy đấy à! Dựa vào cái gì mà không cho tụi này đặt cược chứ!】
【Khụ, lầu trên ơi… nhưng mà này, các ông có biết hồi Người Câu Đêm, có bao nhiêu người đặt cửa cho Tiểu Bách Vạn giành No.1 không? Hệ Thống Chủ chắc là thua đến mức không còn cái quần đùi mà mặc rồi!】
【Chịu thôi, màn thể hiện của Tiểu Bách Vạn ở phó bản đầu tiên quá xuất sắc, khán giả lại đông, ai mà chẳng muốn cược vào cậu ta. Khụ, dẫu sao cũng là nhờ bên Nặc Danh bỏ không ít tiền ra bồi dưỡng mà lị.】
【Vãi thật! Tôi quỳ luôn! Mẹ nó, ngay khi biết tin Tiểu Bách Vạn lên sóng là tôi phi vào đây ngay, chỉ để cược cậu ta về nhất kiếm chút tiền tiêu Tết thôi mà!】
Hóa ra, sau khi Hứa Tri Ngôn nổi danh với tư cách tân binh triệu điểm, phó bản đầu tiên đã thu hút một lượng người xem khổng lồ.
Hồi phó bản Người Câu Đêm, không ít người chơi đã hùa theo đặt cược cậu giành ngôi quán quân và thắng đậm một mẻ.
Còn Tiểu khu Ác Mộng vốn là phó bản trừng phạt nên không được phép đặt cược, khiến nhiều người chơi vô cùng tiếc nuối, ai nấy đều chực chờ đến phó bản mới để đánh một mẻ lớn.
Cái Hệ Thống Chủ kia quả là chó thật, nó nhận ra điều bất thường, sau khi thua lỗ một khoản không nhỏ ở phòng livestream của Hứa Tri Ngôn, nó đã dứt khoát chọn cách tạm khóa phòng, không cho phép đám người chơi tiếp tục vào đây vặt lông cừu nữa.
Bàn tay đang siết chặt điện thoại của Hứa Tri Ngôn khẽ run lên.
Cậu có tính toán kỹ đến đâu cũng không thể ngờ được rằng Hệ thống chủ lại có thể chơi bài ngửa mà khóa luôn cả phòng livestream của mình!?
Nhưng giờ sự đã rồi, trong tình cảnh không thể chống lại Hệ Thống Chủ, cậu cũng chỉ đành từ bỏ giấc mộng kiếm tiền nhờ đặt cược.
… Quá sức tồi tệ, đợi lát nữa gặp quái vật, cậu nhất định phải đồ sát sạch sành sanh để kiếm lại một mẻ lớn mới được!
Trong mắt Hứa Tri Ngôn, bất cứ kẻ nào ngăn cản cậu kiếm tiền đều là kẻ thù.
Hệ Thống Chủ không ngờ hành động khóa phòng của mình trái lại còn khơi dậy ý chí chiến đấu của Hứa Tri Ngôn, khiến cậu lờ mờ lộ ra cái dáng vẻ muốn lật tung cả phó bản ngay khi vừa mới bắt đầu.
Mười mấy phút sau, Hứa Tri Ngôn rốt cuộc cũng đợi được đám công nhân khác trong lán quay về.
Có điều tình hình lại hơi khác so với tưởng tượng của cậu.
Mỗi người bước vào đều mặt mũi nhem nhuốc, bụi bặm đầy mình, làn da bị nắng gắt hun cho đỏ sậm, tay cầm cặp lồng cơm sứt sẹo, bộ dạng hệt như vừa mới quần quật làm việc xong… Nếu như đám thợ thời vụ này không ai nấy đều vai u thịt bắp, cao gần hai mét, thì có lẽ cậu sẽ thấy vui hơn một chút đấy.
Đối thủ cạnh tranh của nhiệm vụ 1 dường như mạnh hơn so với tưởng tượng của cậu nhiều.
Những người lao động vừa bị công việc vắt kiệt sức lực trông thấy Hứa Tri Ngôn, kẻ thì phớt lờ, kẻ lại khá ôn hòa gật đầu chào cậu một cái.
Mùi mồ hôi nồng nặc bốc lên khiến Hứa Tri Ngôn không nhịn được mà nép sát vào phía cửa sổ. Cậu định cất tiếng chào hỏi, nhưng đám thợ thuyền vừa tan làm trước mắt dường như chẳng mặn mà gì với chuyện tán dóc.
Tiếp đó là khoảng thời gian ăn trưa ngồm ngoàm.
Mãi cho đến khi tất cả đã dùng bữa xong, những tiếng trò chuyện mới bắt đầu râm ran, giúp Hứa Tri Ngôn thu thập được vài thông tin hữu ích.
“Cơm hôm nay dở tệ.”
“Ngày nào mà chẳng dở? Ăn để cầm hơi thôi.”
“Chao ôi, giá mà lên được tàu Leviathan thì sướng biết mấy, nghe đâu bể bơi trên đó toàn là rượu vang thôi! Đồ ăn thì ê hề muốn ăn bao nhiêu tùy thích, lại còn có cả xiếc người cá nữa chứ!”
“Mày có phải khách khứa gì đâu, mấy món ngon đó liên quan gì tới mày hả?”
“Hừ, cơm thừa canh cặn trên đó còn tốt hơn vạn lần cái thứ cám lợn mình đang ăn ở đây!”
“Tụi bây mơ mộng hão huyền quá rồi, đợt này suất làm thợ đốt than chỉ có duy nhất một người thôi…”
Đúng như yêu cầu của nhiệm vụ. Tất cả mọi người đều đang dồn mắt vào cái suất xúc than béo bở kia.
Đúng lúc Hứa Tri Ngôn đang định tìm cách lân la dò hỏi đám thợ thuyền, một người đàn ông trung niên với trang phục chỉnh tề hơn hẳn bước vào lán, tay bưng một chiếc hộp, dáng vẻ chuẩn hệt một NPC giao nhiệm vụ.
Gã trung niên đầu tiên quét ánh mắt đầy ghê tởm nhìn đám dân lao động hôi hám, rồi khạc một bãi đờm ngay dưới chân.
“Cái hạng như chúng mày mà cũng đòi lên du thuyền làm việc à? Nếu không phải đang thiếu người trầm trọng thì còn lâu mới tới lượt đám chúng mày.” Gã vênh váo tự đắc, vẻ mặt khinh khỉnh coi thường đám thợ thời vụ này ra mặt, nhưng lại buộc lòng phải tới đây.
“Này, đây là vòng tay của thợ đốt than.” Gã trung niên lấy từ trong hộp ra một chiếc vòng tay rồi ném phịch xuống cái ghế gãy chân, đoạn rút ra một chiếc khăn tay đã giặt đến ố vàng bịt mũi lại, giọng nói nghẹt đặc.
“Tàu Leviathan sáng mai sẽ nhổ neo. Mỗi lán thợ chỉ lấy một suất, đứa nào hạ gục được tất cả những đứa còn lại để giành lấy chiếc vòng tay này thì sẽ được lên tàu.”
Dặn dò xong xuôi, gã trung niên coi như đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, gã phẩy phẩy chiếc khăn tay rồi rời khỏi lán thợ, bỏ lại một đám thợ thuyền cơ bắp cuồn cuộn đang dán mắt đầy thèm khát vào chiếc vòng tay.
Hứa Tri Ngôn vốn dĩ còn định dùng chút mánh khóe, nghe xong câu chốt của gã trung niên thì không khỏi nhướng mày.
Dẫu vẫn là cái mô-típ tranh giành danh ngạch quen thuộc, nhưng lần này điều kiện lại quá cứng nhắc, bắt buộc phải dùng thực lực để hạ gục đối phương.
Nhìn những gã hộ pháp nặng gần tạ xung quanh mình, Hứa Tri Ngôn không hấp tấp hành động mà lẳng lặng chờ đợi cuộc tranh tài sắp sửa nổ ra.
Đám dân lao động đẩy mấy chiếc giường ở giữa lán ra, chừa lại một khoảng trống để làm sàn đấu.
Hứa Tri Ngôn vốn dĩ vẫn rất ung dung, cậu tự tin rằng sau khi cấy ghép mạch máu, cường độ thể chất của mình đã vượt xa người thường, việc ẩu đả thế này chắc là chẳng thấm vào đâu.
Nào ngờ chỉ sau vài hiệp đấu của hai gã đầu tiên lên sàn, mộng đẹp của cậu đã tan thành mây khói.
Một gã hói và một gã có vết sẹo trên mặt xung phong đứng ra khoảng trống trước, dưới sự thúc giục của những người xung quanh, cả hai bắt đầu lao vào tẩn nhau.
Ngay hiệp đấu đầu tiên, gã hói tung ra một đòn nhưng không trúng. Gã mặt sẹo nghiêng mình né tránh rồi lập tức vung tay trả lại một đấm.
Hứa Tri Ngôn rõ ràng đang đứng ở vị trí khá xa, thế mà vẫn cảm nhận được luồng kình phong từ nắm đấm kia sượt qua gò má… Đệch? Cái quái gì thế này?
Chẳng lẽ đám người này không phải NPC hạng xoàng à? Họ bình thường tới mức bảng thông số quái vật hay NPC còn chẳng buồn hiện lên cơ mà!
Thấy cậu đứng ngơ ngác giữa đám đàn ông lực lưỡng sạm nắng, trông chẳng khác nào một con gà con lạc giữa bầy đại bàng, một người bạn làm công từng gật đầu chào Hứa Tri Ngôn lúc mới vào phòng liền lân la lại gần.
“Tiểu Hứa, cậu cũng muốn tham gia à? Tôi khuyên cậu tốt nhất là nên đứng yên đó mà xem thôi.”
Hứa Tri Ngôn nhìn theo hướng tiếng nói, thấy một ông già khỏe mạnh với mái đầu đã bạc trắng một nửa đang vừa lắc đầu vừa khuyên nhủ mình.
“Tôi… tôi chỉ muốn thử chút thôi.” Hứa Tri Ngôn không trả lời dứt khoát. Cậu lờ mờ cảm thấy đám thợ thuyền này có gì đó rất không bình thường.
“Dào ôi, nghe lời chú Bì này đi không sai đâu. Cái thân hình mảnh khảnh này của cậu không chịu nổi một đấm của người ta đâu. Quên chuyện lúc nãy mọi người đi vác hàng, cậu ngay cả một kiện cũng nhấc không nổi rồi à?”
Hứa Tri Ngôn có chút không phục.
Dẫu chẳng biết hệ thống thiết lập thân phận cho mình thế nào, nhưng cậu cúi xuống nhìn nắm đấm của mình, rõ ràng cảm nhận được sức mạnh hiện tại đã lớn hơn trước kia rất nhiều.
Có lẽ nhìn ra vẻ không cam lòng của Hứa Tri Ngôn, chú Bì với hai bên thái dương bạc trắng khẽ lắc đầu, chú thò tay xuống gầm giường sắt bên cạnh, lôi ra một tấm thép dày cỡ hai ngón tay đưa cho cậu, ra hiệu bảo cậu thử bẻ xem.
Ôm tấm thép trên tay, Hứa Tri Ngôn cạn lời hẳn.
Cái phó bản quái quỷ này dành riêng cho hội Thủy thủ Popeye đấy à?
Thế nhưng cậu không chịu nhận thua, vẫn thử dùng sức bẻ một cái. Nhờ sự hỗ trợ từ các mạch máu cấy ghép, tấm thép dày vốn dĩ người thường chẳng thể mảy may lay chuyển này đã bị cậu uốn cong đi đôi chút.
Hứa Tri Ngôn rất hài lòng với sức mạnh của mình. Nếu phối hợp thêm xương tay của Quỷ Thần, tung một đấm cho lũ quái vật chắc chắn sẽ gây ra sát thương không tồi.
Nào ngờ, chú Bì lại thở dài lắc đầu, chú cầm lấy tấm thép, “rắc rắc rắc” mấy tiếng đã bẻ nó thành bốn mảnh rồi ném trả lại cho Hứa Tri Ngôn.
“Tôi già rồi, sức lực có hạn mà cậu còn không bằng, thì làm sao đấu lại được lũ thanh niên kia chứ!” Chú nhìn Hứa Tri Ngôn, hệt như đang nhìn một gã gà mờ chẳng biết tự lượng sức mình.
Hứa Tri Ngôn ôm bốn mảnh thép vụn, đứng đờ ra đó không biết phải làm sao.
#Nâng cấp trở về, vẫn là gà mờ#
#Hàng mạch máu mình cấy chắc chắn là đồ giả!#
Vài người nghe thấy cuộc trò chuyện giữa chú Bì và Hứa Tri Ngôn liền xán lại, cười hố hố chế nhạo chàng thanh niên gầy gò.
“Cái hạng như cậu mà cũng đòi lên du thuyền làm thợ đốt than à? Có cầm nổi cái xẻng không đấy?”
“Nhóc con ơi, lên đó chắc chắn sẽ bị đánh cho nhừ tử đấy.”
“Nhìn cậu trắng trẻo mướt mắt thế này, gương mặt cũng khá khẩm đấy, việc gì mà phải đâm đầu vào cái chỗ khổ cực này? Chi bằng cứ lượn lờ quanh đây, biết đâu có vị thiếu gia hay tiểu thư nào đó lại ưng mắt mà dắt cậu lên tàu không chừng.”
Câu nói cuối cùng mang hàm ý gợi dục rõ rệt, đám đàn ông thô lỗ còn lại chắc hẳn đang tưởng tượng ra những chuyện đen tối khác, liền rộ lên những tiếng cười hì hì đầy ẩn ý.
Ai nấy đều đang chực chờ xem kịch vui, nhưng kẻ bị đem ra làm trò cười lại chẳng hề mảy may để tâm.
Hứa Tri Ngôn đời nào mà không nghe ra lời trêu chọc của đám thợ thuyền này, nhưng với cậu, thông tin trong lời nói đó mới là quan trọng nhất. Đôi mắt cậu bỗng sáng rực lên, vội vã truy hỏi.
“Quanh đây có các thiếu gia, tiểu thư à? Ở đâu thế? Chỉ đường cho tôi với!”
Nếu dựa vào chiếc vòng tay để lên tàu thì e là chỉ được làm chân đốt than hèn mọn, nhưng nếu có thể dụ dỗ được vị thiếu gia hay tiểu thư nào đó, chẳng phải địa vị sẽ xịn hơn thợ đốt than nhiều sao?
Hơn nữa, nếu có thể lên tàu với tư cách là hành khách thì chắc chắn sẽ rất giàu có, hơn hẳn cái đám bạn làm công nghèo đến mức chỉ còn mỗi cái quần đùi này.
Dựa vào sự hiểu biết của cậu về Hệ thống chủ, cứ quẳng liêm sỉ đi là sẽ giành được nhiều tài nguyên hơn.
Đám thợ thuyền vốn đang đợi xem trò vui bỗng đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác. Họ không ngờ đối phương lại thản nhiên chấp nhận lời trêu chọc ấy, thậm chí còn đầy hào hứng muốn đi thử vận may.
Trong phòng livestream, khán giả chứng kiến biểu cảm của đám thợ liền cười đến lăn lộn.
【Ha ha ha ha, chắc đám hộ pháp này không ngờ trên đời lại có kẻ chấp nhận lời trêu chọc đó một cách trực diện thế này đâu nhỉ?】
【Chỉ cần mình không thấy ngại, thì kẻ ngại ngùng sẽ là người khác!】
【Dẫu sao đối tượng bị trêu chọc là Tiểu Bách Vạn mà, cậu ta chắc cũng chẳng muốn dây dưa với đám thợ thuyền này đâu, nhìn qua là biết không có xơ múi gì rồi.】
【Cười chết mất! Đúng là phong cách Tiểu Bách Vạn quen thuộc rồi!】
【Thiếu gia, tiểu thư gặp nguy hiểm rồi nha!】
【Để xem nào, vị khách xấu số nào sẽ bị Tiểu Bách Vạn chọn trúng đây!】
【Tôi cá chắc chắn là kẻ giàu nhất luôn, ha ha ha ha!】
Hứa Tri Ngôn rất muốn khai thác thêm thông tin từ đám bạn làm công này. Nhưng đáng tiếc thay, bọn họ dường như chỉ có sức dài vai rộng, đánh đấm thì giỏi chứ chẳng thể chỉ đích danh được vị thiếu gia hay tiểu thư nào là giàu có nhất.
Liếc nhìn trận đấu thứ hai đã bắt đầu, Hứa Tri Ngôn không đợi thêm nữa mà lặng lẽ rời khỏi lán thợ.
Cúi xuống nhìn bộ quần áo rách rưới trên người, cậu khẽ đắn đo. Bộ đồ này không ổn chút nào, trước khi muốn dụ dỗ kẻ giàu có, cậu phải sắm cho mình một bộ cánh tử tế đã.
Cậu lục lọi trong kho đạo cụ của mình xem có món nào có thể đổi ra tiền mặt không.
Mười phút sau, Hứa Tri Ngôn bước ra khỏi căn bếp đầy khói, tìm thấy một cái bao tải bỏ đi, rồi chui vào một góc khuất người, bắt đầu dùng Mũ Ảo Thuật để biến ra lũ thỏ.
Dù lão đầu bếp trả giá rất thấp, chỉ có năm đồng một con thỏ, nhưng quan trọng là cậu có cả một đàn thỏ cơ mà!
Một bao tải lớn chứa tới hơn hai mươi con thỏ, đủ để đổi lấy hơn một trăm đồng. Cảm thấy vật giá ở đây không cao, chỉ cần đổi thỏ vài lần như thế này chắc chắn sẽ kiếm đủ tiền sắm một bộ cánh tươm tất.
Ngay khi cậu đang xách túi thỏ hớt hải chạy về phía nhà bếp thì Giang Hòe Gia lại xuất hiện. Chiếc áo khoác của đối phương đã biến mất từ lúc nào, rõ ràng lúc mặc quần áo trông anh ta vô cùng nhã nhặn, thế mà giờ đây khi trần trụi nửa thân trên, cả cơ thể anh ta lại cuồn cuộn những thớ cơ rắn chắc và khỏe khoắn.
Kiểu tóc vuốt ngược vốn dĩ gọn gàng giờ đây đã trở nên rối bời, trên mặt vương lại không ít vết máu. Ánh mắt đằng đằng sát khí khiến anh ta trông chẳng khác nào một con sói dữ vừa mới kết liễu con mồi.
Vừa trông thấy Hứa Tri Ngôn, biểu cảm của Giang Hòe Gia lập tức chuyển sang ngây ngô, anh ta chỉ vào cái túi căng phồng trên tay bạn mình mà nghi hoặc hỏi:
“Hứa Bóc Lột, cậu làm cái quái gì thế? Định vứt bạn làm công xuống biển phi tang đấy à?”
Khóe môi Hứa Tri Ngôn giật giật: “Tôi cũng muốn thế lắm chứ.”
Cậu tóm tắt ngắn gọn cho Giang Hòe Gia về những chuyện mình vừa trải qua, cùng với kế hoạch tìm hành khách để chiếm lấy một thân phận mới lên tàu sắp tới.
“… Đại khái là vậy đó, tôi thấy đánh nhau với đám thợ thuyền này tốn sức quá, thà tìm một con đường khác còn hơn.” Hứa Tri Ngôn tuyệt đối không hé môi nửa lời về việc có lẽ mình đánh không lại bọn họ.
Thế nhưng, đáp lại cậu là lời chế nhạo không chút nể nang của đồng đội: “Đánh không lại thì cứ nhận là đánh không lại đi, bày đặt lý do lý trấu.”
Hứa Tri Ngôn định lên tiếng phản bác, nào ngờ giây tiếp theo, Giang Hòe Gia đã quăng một chiếc vòng tay dính máu vào lòng cậu.
“Mỗi lán thợ chỉ có duy nhất một suất thôi.”
“Đi thôi, dẫn tôi sang lán của cậu.”
“… Anh lấy được rồi à? Nhiều người thế cơ mà?” Hứa Tri Ngôn cầm chiếc vòng tay, kinh ngạc trợn tròn mắt. Cần phải biết rằng trong lán thợ của cậu có tới mười mấy người, muốn giành được vòng tay ước chừng phải đánh bại toàn bộ bọn họ một lượt mới xong, độ khó không phải dạng vừa đâu.
“Ừ, đánh từng đứa một tốn thời gian quá, nên tôi bảo bọn chúng lên một lượt luôn.” Giang Hòe Gia bẻ khớp tay kêu lên răng rắc.
Với tư cách là một kẻ chuyên sử dụng vũ khí lạnh, anh ta chưa bao giờ lơ là việc rèn luyện thể chất. Dẫu đối đầu với những người chơi thực lực mạnh thì chưa biết thế nào, nhưng xử lý vài tên NPC này thì vẫn còn dư sức chán.
Hứa Tri Ngôn liếc nhìn gã đồng đội chẳng xem đám thợ thuyền ra gì kia, rồi lẳng lặng nhét chiếc vòng tay vào túi.
Thừa nhận mình đánh không lại hình như cũng chẳng mất mặt lắm.
Mà cái cảm giác tự dưng được người ta cung phụng như báu vật này là sao thế không biết!
0 Bình luận