Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi

    Follow để theo dõi bản dịch.

    【Phát hiện quái vật mới: Oán linh kẻ tử nạn】

    【Tiêu diệt quái vật để nhận thông tin đầy đủ】

    Mười lăm phút sau, dẫu vẫn còn kẹt trong không gian tĩnh mịch do vong linh kiểm soát, nhưng Hứa Tri Ngôn đã được thả ra.

    Cậu khẽ lau đi vệt nước vừa dính trên người, rồi lùi lại vài bước.

    Ngay phía sau vị trí cậu vừa đứng, con vong linh ướt sũng đang ôm lấy một cái đầu lâu trắng hếu, khung cảnh trông hợp nhau đến lạ lùng.

    Con vong linh này không nhìn ra giới tính, toàn thân được bao phủ bởi một loại tảo biển đen tuyền. Loại tảo này mảnh như sợi tóc, khiến Hứa Tri Ngôn lúc nãy còn tưởng là mái tóc dài của đối phương, thầm ngưỡng mộ cái lượng tóc dày đến kinh ngạc này.

    Còn về chuyện sau khi giết xong sẽ nhận được thông tin chi tiết… Chậc, đúng là khiến người ta phải đắn đo.

    Cậu bĩu môi, theo thói quen đưa tay sờ vào chiếc nhẫn.

    Dù sao đây cũng là một nhiệm vụ nhánh.

    Tuy hệ thống dường như lúc nào cũng nhắm vào cậu, nhưng nhiệm vụ phụ khi tổng kết cuối cùng không chỉ có thêm tích phân cộng thêm, mà dựa trên các loại vũ khí nhận được từ trước đến nay, có không ít món là có tỉ lệ rơi ra sau khi tiêu diệt quái vật.

    Con vong linh trước mắt này khá mạnh, ước chừng tám phần mười là sẽ rơi ra món đồ tốt nào đó.

    Thế nhưng cá và tay gấu không thể cùng có cả hai.

    So với đạo cụ, lúc này cậu cần một thân phận hoàn toàn mới hơn.

    Thấy nguy hiểm đã được giải trừ, cậu cũng chỉ đành nén đau mà từ bỏ phần thưởng rơi ra khi giết chết quái vật.

    Tiếng “rắc rắc” không ngừng vang lên, Tiểu Thúy Cốt liên tục nói điều gì đó, con vong linh đối diện nghe hồi lâu mới bắt đầu chậm rãi đáp lời.

    “Rắc rắc rắc…”

    “Rắc rắc…”

    Hứa Tri Ngôn không hiểu ngôn ngữ này, giả vờ đứng nghe một lúc, rồi dứt khoát dời sự chú ý sang chỗ khác.

    Trước khi vào phó bản, vị quản gia ốc đồng nhỏ của cậu đã chuẩn bị sẵn cho Tiểu Thúy Cốt những vật dụng giao tiếp phù hợp.

    Trong chớp mắt, một chiếc ba lô hai quai hình chú vịt con màu vàng tươi, kích thước không lớn hơn lòng bàn tay bao nhiêu xuất hiện trên tay Hứa Tri Ngôn.

    【Tên: Ba lô Vịt Vàng】

    【Cấp bậc: E】

    【Loại hình: Lưu trữ】

    【Giới thiệu: Đạo cụ rơi ra sau khi tiêu diệt quái vật hình con vịt trong phó bản Thị Trấn Ngọt Ngào, có thể chứa được một lượng vật phẩm vừa phải. Cho các mảnh xác vào bên trong có thể ngăn chặn tình trạng thối rữa hay biến chất~】

    【Ghi chú sử dụng: Người chơi/Quái vật đều dùng được, vô cùng chắc chắn.】

    Nghĩ đến việc các thành viên trong Nhà An Toàn cũng đang xem livestream, cậu kìm nén ý định mắng mỏ, miễn cưỡng khen một câu: “… Cũng khá là đáng yêu.”

    Hối hận rồi, lúc đó khi Khúc Quý bảo với cậu rằng có một mẫu ba lô tồn kho số lượng lớn cần quảng cáo, đáng lẽ cậu nên liếc mắt nhìn qua một cái mới phải!

    Trong Nhà An Toàn rõ ràng có rất nhiều kiểu dáng đạo cụ linh tinh như thế này cơ mà.

    Chẳng trách mà lại tồn kho.

    Với cái kiểu dáng ngây ngô một cách ngớ ngẩn, lại còn là đạo cụ hệ lưu trữ giá trị không hề thấp, bán được mới là lạ!

    Nhưng tốt xấu gì cũng là sản phẩm của nhà mình, vì không có ai tung hứng cùng nên cậu cũng ngại ngần không muốn đọc lời thoại quảng cáo giữa thanh thiên bạch nhật, đành lôi chiếc ba lô vịt vàng ra trước.

    Cũng may cái ba lô này tuy vẻ ngoài có vẻ không đáng tin, nhưng đồ đạc bên trong lại vô cùng đầy đủ.

    Hứa Tri Ngôn lôi từ bên trong ra một xấp vở cùng rất nhiều bút, ngoài những loại bút bi đen, bút máy, bút ký thông thường, còn có cả những loại bút lông dầu, bút đánh dấu có tính năng sử dụng cao.

    Tiểu Thúy Cốt tuy không thể nói tiếng người, nhưng với tư cách là sinh viên đại học quý báu duy nhất trong Nhà An Toàn, việc viết chữ để đối thoại với nó cũng chẳng có vấn đề gì.

    Ở ngăn bên hông ba lô còn để một tờ hướng dẫn ghép mảnh xương người.

    Có thể thấy, đám quái vật trong Nhà An Toàn thực sự rất tâm huyết với chuyến vào phó bản lần này của Tiểu Thúy Cốt.

    Hứa Tri Ngôn tùy ý lôi ra một cây bút ghi chú và một cuốn vở, nhét những thứ còn lại vào túi, do dự một lát rồi vẫn đeo chiếc ba lô vịt lên vai.

    Chẳng còn cách nào khác, nếu nhét ba lô vịt vào kho đạo cụ thì mỗi lần lấy đồ ra lại phải thêm một bước thao tác, đeo thế này thì có thể trực tiếp điều khiển đồ vật bên trong ra tay luôn.

    Cậu đeo ba lô vịt vàng, lôi Hộp Triệu Hồi ra, từ bên trong rút ra hai dải xương tay trắng.

    Tình hình hiện tại không thích hợp để Tiểu Thúy Cốt chạy lung tung, cứ lôi từng đoạn ra vậy.

    Nhét bút và vở vào tay của Tiểu Thúy Cốt rồi đặt lên quầy, Hứa Tri Ngôn chờ đợi thông tin mới.

    Nào ngờ, Khúc Quý đang xem livestream liền lặng lẽ đánh một dấu tích vào cuốn sổ tay.

    Mẫu ba lô vịt vàng này là vật phẩm tình cờ có được mấy hôm trước, có quái vật đã lượm lặt được rất nhiều từ phó bản.

    Thế nhưng vẻ ngoài đáng yêu này không mấy phù hợp với phong cách của trò chơi vô hạn, nên dẫu mạnh hơn hẳn những đạo cụ lưu trữ chỉ chứa được ít đồ khác, mẫu ba lô cỡ vừa này vẫn mãi chẳng bán được cái nào.

    Điều này khiến Khúc Quý sầu hết cả người.

    Cuối cùng vẫn là tìm đến Hứa Tri Ngôn, sau khi thương lượng mới quyết định chạy quảng cáo.

    Trong nhà cổ Vân Sơn, đám quái vật sau khi làm việc xong thường thích nhất là tụ tập lại, hào hứng theo dõi livestream.

    Khác với vẻ xem để giải trí của khán giả trong phòng livestream, bọn chúng thực sự lo lắng cho Hứa Tri Ngôn bằng cả tấm lòng.

    Nhìn thấy Hứa Tri Ngôn gặp vận đen…

    Đám quái vật xúm lại chửi rủa Hệ Thống Chủ thậm tệ.

    Thấy cậu kích hoạt phải một con quái vật vong linh cực mạnh.

    Lũ quái vật nín thở chẳng dám ho he, chỉ sợ cậu sẽ bị thương.

    Vừa thấy chiếc ba lô vịt vàng, đám quái vật bỗng trở nên vô cùng hưng phấn, chúng tranh nhau bàn tán rôm rả.

    “Chất đống nửa kho hàng rồi, đúng là có cách của anh đấy!”

    “Cái ba lô này con quái vật nào mà chẳng có, nhưng chúng nó cứ chê xấu, hễ thấy tôi là vứt chỏng chơ luôn.”

    “Là ba lô vịt vàng kìa!”

    “Hi hi! Đó là đồ tôi mang từ phó bản về đấy, tôi mang về nhiều lắm luôn!”

    “Oa! Bạn giỏi thật đấy!”

    “Hu hu… Lần sau… tôi cũng phải tìm thật nhiều, thật nhiều đạo cụ nữa!”

    Con quái vật được chúng bạn ngưỡng mộ bèn ưỡn ngực đầy tự hào.

    Thực ra lúc đầu nhặt được mớ đạo cụ cấp thấp này, nó còn thấy hơi lo lắng, nhưng lần này chính ngài Hứa lại đích thân ra trận để quảng cáo số hàng hóa tồn kho của Nhà An Toàn.

    Nó liếc nhìn những con quái vật khác cũng đang sục sôi ý chí, thầm hạ quyết tâm trong lòng rằng mình nhất định phải nỗ lực hơn nữa mới được!

    Trong phòng livestream, khán giả im lặng trong giây lát, rồi sau đó các dòng bình luận bắt đầu cười như được mùa.

    【Cười chết mất thôi, cái ba lô vịt con này hóa ra lại là đạo cụ à!】

    【Ha ha ha ha, có vẻ là vậy đấy, nhìn cái ba lô bé tí tẹo thế kia mà lôi ra được rõ lắm đồ, chắc chắn là có tính năng nén không gian rồi.】

    【Được phết nhỉ! Mỗi tội trông hơi dị hợm ha ha ha.】

    【Khoan đã! Cái ba lô vịt vàng này tôi mới thấy ở Nhà An Toàn mấy hôm trước xong! Nhưng mà xấu quá, giá lại còn chát nên tôi chẳng mua…】

    【Ha ha ha ha ha, xấu lắm hả? Nhìn riêng thì đúng là xấu thật, nhưng sao tôi lại thấy Tiểu Bách Vạn đeo vào trông cũng dễ thương phết nhỉ ha ha ha ha ha.】

    【Tôi cũng thế, đừng nói nữa, nhìn cái ba lô này tôi cũng thấy bắt đầu rục rịch rồi đấy!】

    【Nhà An Toàn có bán không nhỉ? Em… bỗng dưng cũng muốn mua một cái thì phải làm sao! Đồ đôi với Tiểu Bách Vạn luôn đó nha!】

    Đã bắt đầu có người rục rịch muốn chốt đơn.

    Tuy nhiên, trái lại cũng có những khán giả chẳng mặn mà gì, họ vạch ra hàng tá nhược điểm của chiếc ba lô vịt này, khiến cho các nhà công bằng học phải vào cuộc.

    【Cũng chẳng cần thấy streamer đeo cái gì là mình mua cái nấy đâu, nếu chứa chẳng được bao nhiêu đồ mà giá lại còn đắt, thì có là ông trời đeo tôi cũng chẳng mua!】

    【Vẫn là do vấn đề màu sắc thôi, cái màu này chóe quá, mà đạo cụ thì đâu có đổi màu được.】

    【+1, cái màu này đúng là chí mạng thật, nếu không phải túng quẫn đạo cụ lưu trữ quá thì chẳng việc gì phải mua cả.】

    【Dào ôi, có gì mà phải ầm ĩ lên thế, biết đâu người ta mua về để đeo ở thế giới thực thì sao! Mua hay không là quyền lựa chọn của mỗi người mà!】

    【Lầu trên là bậc thầy cân bằng đấy à? Tính mỗi bên ăn năm chục gậy để hòa cả làng đấy hả?】

    Vừa bị đám nhân viên nhà mình đào hố một vố, Hứa Tri Ngôn chẳng còn hơi sức đâu mà kiểm tra hiệu quả bán hàng.

    Lúc này, cậu đang chờ đợi những thông tin mà Tiểu Thúy Cốt dịch ra.

    “Rắc rắc rắc…”

    “Rắc… rắc rắc…”

    Tiểu Thúy Cốt vẫn đang trò chuyện, nhưng đôi tay xương xẩu của nó đã viết ra không ít chữ: 【Nãy giờ em cứ xin lỗi mãi, thế là nó không giận nữa, còn kể cho em nghe rất nhiều chuyện, hu hu, nó đáng thương lắm luôn.】

    Nhìn dòng chữ đầu tiên, Hứa Tri Ngôn mới nhận ra thì ra cái tiếng “rắc rắc” không ngừng vừa nãy của Tiểu Thúy Cốt là đang điên cuồng xin lỗi người ta?

    Cậu bỗng thấy may mắn vì lần này mình mang theo Tiểu Thúy Cốt.

    Quả nhiên là cùng có tư duy kiểu con người nên dễ nói chuyện hơn hẳn, những việc có thể giải quyết bằng lời nói thì tốt nhất đừng nên động thủ. Nếu đổi lại là một con quái vật kém thông minh, e là giờ này đôi bên đã lao vào tẩn nhau rồi.

    Tiếp đó, cậu đã nắm bắt được câu chuyện của vong linh kia.

    Cô Phương Tư Tư vốn làm việc tại một trường học. Vì tính tình hiền lành, đối xử với mọi người rất ôn hòa, đang lúc túng thiếu tiền nong, cô tình cờ nghe đồng nghiệp nói về một công việc bán thời gian tại nhà đại gia, làm gia sư cho con trai út của một nhà giàu có.

    Có điều, sắp tới con trai út của nhà đó sẽ đi dự tiệc trên du thuyền, vậy nên gia sư cũng phải đi cùng lên tàu. Đổi lại, người đó sẽ được nhận mức lương gấp đôi.

    Thù lao cực kỳ hậu hĩnh, lại còn được tính theo ngày. Thu nhập trong khoảng thời gian ngắn trên du thuyền thậm chí còn cao hơn cả nửa năm trời cô làm việc vất vả.

    Ban đầu cô chỉ thấy ngưỡng mộ, cũng chẳng mảy may suy nghĩ gì thêm. Sau đó, người đồng nghiệp kia bỗng dưng nhường lại cơ hội này cho cô mà không rõ lý do.

    Phương Tư Tư không hề nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, chỉ đơn giản nghĩ rằng đồng nghiệp đang muốn tốt cho mình.

    Để bày tỏ sự tôn trọng, ngay khi vừa được nghỉ lễ, cô đã vội vã lên đường tới bến tàu sớm để chờ đợi du thuyền Leviathan cập bến.

    Cũng chính vì đến sớm hơn dự định mà cô đã tình cờ nghe ngóng được thêm nhiều thông tin.

    Chẳng hạn như con tàu này mỗi năm đều tổ chức tiệc tùng một lần, chẳng hạn như danh sách những người giàu lên tàu chưa bao giờ thay đổi, hay như những người bình thường… đều có đi mà không có về.

    【Cô ấy hối hận rồi, cô ấy muốn rời đi.】

    【Thế nhưng tấm vé tàu này lại giống hệt như một lời nguyền.】

    Bất luận ban ngày cô có bỏ chạy đi đâu, chỉ cần chợp mắt rồi mở mắt ra, cô đều sẽ thấy mình quay trở lại căn nhà trọ gần bến tàu kia.

    Cô thử xé vụn tấm vé, hay ném nó đi thật xa. Nhưng rốt cuộc, tấm vé ấy vẫn luôn xuất hiện trở lại trong ví tiền của cô.

    Khi cô gọi điện thử cầu cứu, thì bất kể là người thân hay cảnh sát địa phương, tất cả đều bảo rằng không nghe rõ cô đang nói cái gì.

    Vòng lặp đó diễn ra vài lần và đã hoàn toàn đánh gục tinh thần của cô giáo trẻ.

    【Cuối cùng, sau khi đưa tấm vé cho bà chủ tiệm đồ cũ, cô không còn biết chuyện gì đã xảy ra sau đó nữa. Đến khi mở mắt ra lần nữa, cô đã biến thành một vong linh oán hận không thể rời đi.】

    Đọc xong đầu đuôi gốc rễ của tấm vé vong hồn, Hứa Tri Ngôn khựng lại một lát, ngoảnh đầu nhìn bà lão chủ tiệm đồ cũ vẫn đang đứng im bất động kia.

    Liệu cái người này rốt cuộc có biết chuyện về tấm vé tàu kia hay không đây?

    Cậu hạ quyết tâm quan sát thêm một lát, rồi dời ánh mắt quay trở lại thân hình con vong linh kia.

    Con vong linh gần như bị bao phủ bởi lớp tảo biển đen ngòm đang bốc lên mùi tanh tao nồng nặc, nó đứng giữa vũng nước, nước biển từ trên người liên tục nhỏ xuống tọc tọc.

    “Cô Phương, tôi rất lấy làm tiếc về những gì cô đã phải trải qua.”

    Hứa Tri Ngôn khẽ gật đầu, cất lời với vẻ hối lỗi. Tiểu Thúy Cốt hiểu ý ngay lập tức, vội vàng bắt tay vào việc phiên dịch.

    “ắc rắc rắc ——”

    (Người này là đại ca của em, bọn em cảm thấy vô cùng tiếc nuối và đau lòng trước những gì không may đã xảy đến với chị.)

    “Hiện giờ tôi có lý do bắt buộc phải lên tàu, thế nên tôi rất cần tấm vé của cô. Tôi muốn biết liệu có điều gì tôi có thể giúp được cô hay không?”

    Hứa Tri Ngôn cẩn thận cân nhắc từng câu chữ để che giấu ý đồ thực sự của mình, cậu mượn danh nghĩa muốn giúp đỡ để biến bản thân thành một kẻ thiện lương đức độ.

    Tiểu Thúy Cốt vốn thông minh nên chỉ loáng cái đã nhìn thấu tâm tư của Hứa Tri Ngôn, nó liền tóm tắt bản dịch lại một chút.

    “Rắc rắc ——”

    (Đại ca em muốn lấy vé tàu của chị, cứ ra giá đi!)

    Sau khi nghe xong lời phiên dịch, con vong linh ngẩng đầu lên, một con mắt đỏ ngầu lộ ra bên dưới mớ tóc rối, nó quan sát kỹ chàng trai đang đứng trước mặt.

    Hứa Tri Ngôn rộng lượng để mặc cho vong linh quan sát, cậu chẳng hề thấy sợ hãi chút nào. Chỉ là một con mắt đỏ ngầu thôi mà, ngày nào cậu chẳng ngâm mình trong đống quái vật hình thù quái dị ở Nhà An Toàn, nên đã sớm miễn nhiễm với mấy trò này rồi.

    Lát sau, cậu đã nhận được câu trả lời từ con vong linh.

    Dứt lời, con vong linh trước mặt đặt những khúc xương trắng trên tay xuống đất, rồi lùi ra phía sau.

    Thời gian bắt đầu chậm rãi trôi trở lại.

    “Cô ấy đã nói gì? Có cần giúp đỡ gì không?” Hứa Tri Ngôn sốt sắng hỏi Tiểu Thúy Cốt.

    Dán mắt vào đôi bàn tay xương trắng đang hí hoáy viết chữ, Hứa Tri Ngôn đọc nội dung bên trên mà thấy hơi bất ngờ, nhưng nghĩ lại nghề nghiệp của cô Phương, cậu lại thấy điều đó cũng là lẽ đương nhiên.

    【Cô ấy bảo đừng lên tàu, người bình thường một khi đã lên đó thì không đời nào có thể sống sót trở về được nữa.】

    Dẫu đã biến thành một vong linh mang oán niệm nặng nề, nhưng sau khi khôi phục được lý trí, Phương Tư Tư vẫn lựa chọn lên tiếng can ngăn những người qua đường đang nuôi ý định lên tàu.

    Trong lòng Hứa Tri Ngôn bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp.

    Trong một vài hoàn cảnh nhất định, phẩm chất cao thượng thực sự có thể vượt lên trên cả sự sai khiến của bản năng, giúp cô ấy vẫn giữ vững được cái tôi của mình ngay cả khi đang ở trong tình cảnh này.

    Thấy thời gian sắp sửa trở lại bình thường, Hứa Tri Ngôn vội vàng thu hồi Tiểu Thúy Cốt lại.

    Ánh đèn trong tiệm đồ cũ chập chờn mấy cái, chẳng mấy chốc, bóng đèn đã tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp như lúc ban đầu.

    Tại nơi cô giáo Phương vừa đứng vẫn còn lại một vũng nước đọng, đang bốc lên một thứ mùi khó ngửi hệt như mùi cá chết bị ngâm lâu ngày trong nước biển.

    Bà lão vẫn mải miết đan áo không ngừng tay, cứ như thể cái mũi đã hỏng rồi vậy, hoàn toàn phớt lờ thứ mùi quái gở kia.

    Tuy nhiên, Hứa Tri Ngôn cuối cùng cũng đã nghe rõ được những lời thốt ra từ miệng bà ta.

    “Cháu trai tôi có lần gặp một người đi bộ tới để lên tàu, nó kể với tôi rằng người đó đến để làm việc.”

    “Cô Phương đến đây từ rất sớm, sớm hơn thời điểm lên tàu nhiều lắm. Trước khi lên tàu cô ấy đã nghe ngóng được vài chuyện kỳ quái, sau khi tặng lại tấm vé cho tôi, cô ấy đã tự sát ngay bên ngoài cửa tiệm. Cô ấy thà chết chứ nhất quyết không chịu lên tàu. Sau đó tôi có nghe nói, thân phận của cô ấy là gia sư cho cậu chủ họ Bạch, cậu đã nghe qua cái tên đó bao giờ chưa?”

    “Cha của cậu ta là một đại gia giàu có bậc nhất, năm nào cũng tổ chức triển lãm người cá và mở tiệc cuồng nhiệt trên du thuyền Leviathan…”

    Lượng thông tin quá khổng lồ, Hứa Tri Ngôn im lặng lắng nghe, cơ bản đã nắm được toàn bộ đầu đuôi sự việc.

    Thế nên bà lão chủ tiệm mới bảo rằng chủ nhân của tấm vé có lẽ chẳng mặn mà gì với việc lên tàu, dẫu vậy bà ta vẫn thản nhiên đưa nó cho cậu.

    Cậu tựa người vào cạnh quầy, nhìn bà lão đang cúi đầu đan áo, luôn cảm thấy đối phương có vẻ gì đó hơi chột dạ.

    “Bà chủ à, vậy nên chắc là bà cũng biết cách giúp đỡ cô ấy rồi chứ nhỉ?”

    Hứa Tri Ngôn mở lời đầy vẻ thăm dò.

    Vừa nghe thấy câu hỏi này, bà lão đột nhiên rùng mình một cái, bà ta quăng luôn cây kim đan xuống rồi lớn tiếng phản bác.

    “Tôi làm sao mà biết giúp cô ta kiểu gì được chứ! Cậu đừng có nói bừa.”

    Nhìn bà lão đang xúc động mạnh, Hứa Tri Ngôn chỉ mỉm cười.

    “Quả nhiên bà biết chuyện về vong linh.”

    Cậu đã thắc mắc vì sao nhiệm vụ này lại dễ xơi đến thế, vừa mới hỏi bừa một câu là bà lão đã dâng vé tàu tới tận tay, nhưng kết hợp với thiết lập hễ nhận vé tàu là sẽ bị vong hồn đeo bám, thì đáng lẽ kẻ bị ám đầu tiên phải là chủ tiệm đồ cũ này mới đúng.

    Thế nhưng cô giáo Phương lại không hề xuống tay với bà cụ vô tội này, hơn nữa nhìn bộ dạng thì có vẻ như đôi bên đã chung sống với nhau rất hòa hợp.

    “Để tôi đoán thử xem nhé, chắc hẳn sau khi nhận được tấm vé tàu này bà cũng đã bị trúng lời nguyền, nhưng cô giáo Phương lại không giết bà.”

    “Dù hai người không thể giao tiếp với nhau, nhưng chẳng hiểu sao mối quan hệ lại khá tốt đẹp nhỉ? Ở chỗ này của bà chắc hẳn đã xảy ra không ít chuyện kỳ quái, có phải cô ấy thường xuyên giúp đỡ bà vài việc không?”

    Người ở bến tàu vốn dĩ thượng vàng hạ cám, hạng người nào cũng có.

    Nơi này vốn thuộc phạm vi phó bản, ngoại trừ con người thì thỉnh thoảng còn lù lù xuất hiện vài con quái vật, nguy hiểm vô cùng.

    Thế nên, chủ tiệm mới vội vàng đem món đồ kia ra ngay khi cậu vừa hỏi thăm về vé tàu, cần phải biết rằng lúc cậu mới bước vào cửa, bà ta còn buông lời gắt gỏng: “Không mua đừng có sờ, đồ đã bán miễn đổi trả” cơ mà.

    Bà ta vốn chẳng phải hạng người hiền lành gì, đồ đạc ở đây cứ phải xì tiền ra mới được sờ vào. Nhìn bộ dạng nghèo kiết xác của cậu hiện giờ, căn bản chẳng giống kẻ có tiền mua nổi thứ gì, vậy mà bà chủ lại không mảy may nghi ngờ, sao có thể cứ thế đưa thẳng đồ cho cậu chứ?

    Hơn nữa, sau khi vong linh của cô giáo Phương xuất hiện rồi rời đi, nơi đó còn để lại vệt nước mang theo thứ mùi quái gở.

    Cái mùi này nồng nặc đến cực điểm, thế mà chủ tiệm đồ cũ lại cứ trơ ra như không có chuyện gì vậy.

    Lúc này, bà chủ cũng nhận ra mình vừa mới lỡ lời.

    Bà ta cúi người nhặt cây kim đan vừa mới đánh rơi dưới đất lên, gương mặt nhăn nheo hằn rõ vẻ nghiêm trọng, đôi môi mím chặt không nói lời nào.

    “Đều là dân làm ăn với nhau cả mà, bà đừng có căng thẳng thế chứ.”

    Hứa Tri Ngôn khom người tỳ lên quầy thu ngân, , chống một tay lên cằm, gương mặt hiện lên nụ cười như có như không.

    “Tôi vừa mới gặp cô giáo Phương rồi, chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ. Tôi muốn giúp cô ấy, nên bà có thể kể cho tôi nghe chi tiết hơn được không? Nếu không thì tôi cũng chẳng giúp gì được cho cô ấy đâu.”

    Bà chủ ngồi thừ trên ghế, cúi gầm mặt hồi lâu vẫn không đáp lại.

    Đợi chừng đâu đó năm sáu phút, bà ta mới như thể đã thấm thía những lời Hứa Tri Ngôn nói, bèn nghi hoặc hỏi lại.

    “Cậu thực sự muốn lên tàu ư? Nhất định phải lên sao?” Câu hỏi này đối với bà ta mà nói dường như vô cùng quan trọng.

    “Cũng không hẳn là bắt buộc phải lên bằng được, nhưng nếu không có vấn đề gì to tát thì chắc chắn chuyến này tôi sẽ đi.”

    Hứa Tri Ngôn không muốn khẳng định quá tuyệt đối.

    Bà chủ tiệm đồ cũ nghe xong liền đứng dậy, dẫn Hứa Tri Ngôn đi tới một nhà kho nhỏ nằm ở gian hông của cửa hàng.

    Bà ta lôi từ trong kho ra một chiếc đồng hồ bỏ túi rồi đưa cho Hứa Tri Ngôn.

    “Tôi cũng chẳng rõ có phải chính tay tôi đã hại chết cô ấy hay không nữa.”

    “Nhưng suốt bao nhiêu năm qua, những người bình thường lên tàu từ nơi này, chưa một ai có thể sống sót trở về.”

    Giọng nói già nua khàn đặc ấy dường như đang run rẩy vì sợ hãi.

    Những thông tin mà cô giáo Phương có được đều là do bà lão cung cấp, bà ta vốn cũng chẳng muốn thấy thêm bất kỳ ai lên tàu, nhưng đáng tiếc là chẳng thể làm gì được.

    Thế nên khi cô giáo Phương tự sát ngay bên ngoài cửa hàng, bà lão thoạt đầu vô cùng bàng hoàng, sau đó là dằn vặt khôn nguôi. Bà ta luôn nghĩ rằng nếu mình không nói ra những chuyện đó, thì có lẽ cô giáo trẻ ấy vẫn còn có thể tiếp tục sống.

    “Chính tôi đã thu dọn tàn cuộc cho cô ấy, rồi ném cái xác xuống biển sâu.”

    Thi thể tươi trẻ rơi xuống vùng biển nông, phần da thịt thối rữa bị tôm cá rỉa sạch, còn mớ xương tàn lại trở thành nơi nuôi dưỡng cho đám tảo biển sinh sôi.

    Sau khi nhận lại tấm vé tàu, bà chủ quả nhiên đã trở thành kẻ kế tiếp phải gánh chịu lời nguyền. Thế nhưng lạ thay, cô giáo trẻ dẫu đã biến thành vong linh vẫn không hề ra tay sát hại bà lão, cô ấy chỉ lẳng lặng trốn trong góc tối mỗi ngày, thậm chí khi cửa hàng gặp phải bọn cướp, chính cô ấy đã giúp bà xua đuổi lũ cướp đó đi.

    Rốt cuộc, sau khi lật giở không biết bao nhiêu cuốn sách cũ, bà chủ đã tìm ra cách để giúp vong linh được giải thoát.

    “Kẻ thực sự bị nguyền rủa lại chính là những người từ chối lên tàu.”

    “Số lượng người lên tàu Leviathan có hạn, và ngành nghề được yêu cầu mỗi năm lại mỗi khác. Nếu có ai đó sẵn lòng thay thế thân phận của cô ấy, thì cô ấy mới có thể được giải thoát.”

    Thế nên khi biết có người muốn lên tàu, bà ta mới đắn đo mãi mới đưa ra tấm vé. Đằng nào thì kẻ này lên tàu cũng khó mà sống sót, vậy thì chi bằng giúp một người khác siêu thoát chẳng phải tốt hơn sao.

    Hứa Tri Ngôn nghe xong những lời này, phải cố gắng lắm mới kìm nén được khóe môi đang chực xếch lên.

    Dù cái danh phận gia sư này trông cũng chẳng khá khẩm gì, lại còn ẩn chứa rủi ro cực cao, nhưng nếu có thể nhận được một thân phận chính thức từ NPC thì chắc chắn vẫn xịn hơn hẳn việc cậu cứ phải giả vờ một cách mù quáng!

    Nhìn bà chủ tiệm vốn định ngăn cản người qua đường nhưng cuối cùng lại thất bại thảm hại, Hứa Tri Ngôn sực nhớ tới phần ghi chú của nhiệm vụ, trong lòng lập tức tỏ tường.

    “Chỉ những người chơi đang mấp mé bên lề của việc vi phạm quy tắc mới có thể tìm thấy tiệm đồ cũ.”

    Hóa ra, cái ranh giới vi phạm này không chỉ dành riêng cho người chơi, mà còn bao gồm cả các NPC.

    Sau khi tham gia vào những chuyện liên quan đến việc nuôi dưỡng NPC trong Tiểu khu Ác Mộng, Hứa Tri Ngôn phát hiện hình như mình đã bắt đầu có khả năng đứng từ góc độ của Hệ Thống Chủ để phân tích nguyên lý tồn tại của các nhiệm vụ.

    Bà chủ tiệm NPC này vốn dĩ chỉ nên là một thương nhân bình thường, nhưng bà ta lại nảy ra những ý nghĩ không nên có, chính là muốn ngăn cản những người qua đường vô tội lên tàu, và trên thực tế bà ta đã hành động như vậy.

    Hệ thống chủ đời nào lại cho phép một NPC dám làm việc không đúng theo quy tắc cơ chứ?

    Vì vậy, cô giáo Phương chẳng thể thoát khỏi định mệnh nghiệt ngã, phải bỏ mạng tức tưởi bên ngoài tiệm đồ cũ. Bà chủ cũng bị dính lời nguyền và sắp sửa phải diện kiến tử thần, nhưng cô giáo Phương dẫu sau khi hóa thành vong linh vẫn không hề ham hố giết người, ngược lại còn vì sự đưa đẩy của số phận mà trở thành bạn với lão chủ tiệm.

    Vậy nên khi những chuyện mà các NPC không thể tự giải quyết nảy sinh, người chơi vừa mới đăng nhập vào sẽ tìm thấy các manh mối liên quan, từ đó thay mặt Hệ Thống Chủ tiến hành dọn dẹp những NPC lỗi này.

    Đến lúc vong linh của cô giáo Phương bị tiêu diệt, sau khi tận mắt chứng kiến cái chết thảm khốc của những kẻ dám trái lệnh không lên tàu, bà chủ tiệm đồ cũ cũng sẽ nhận được một bài học cảnh cáo, từ nay về sau chẳng dám hó hé thêm lời nào khi gặp người qua đường nữa mà chỉ lo yên ổn làm ăn.

    Một kế hoạch tinh vi làm sao!

    Hứa Tri Ngôn không nhịn được mà lại muốn chửi vung lên vài câu với cái Hệ thống chủ kia.

    Mân mê chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ trong tay, hắn nhìn bà chủ với vẻ đầy nghi hoặc.

    “Cái này là gì vậy?”

    “Chẳng phải cậu muốn thay thế vị trí của cô ta sao? Đây là ảnh của cậu chủ họ Bạch, cậu cần phải nhận diện mặt mũi người ta cho kỹ.” Bà ta đứng nép mình trong bóng tối, khi nhắc đến cái cậu chủ Bạch kia, giọng nói bỗng khẽ run lên.

    Hứa Tri Ngôn gật đầu, trong lòng khẽ mừng thầm. Cậu biết bà chủ tiệm đồ cũ này chắc hẳn đang muốn giúp mình một tay, thế nhưng còn chưa kịp mở nắp chiếc đồng hồ ra, cậu đã nghe thấy bà lão thốt ra một câu nói khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

    “Chiếc đồng hồ bỏ túi này tôi thu mua từ hơn mười năm trước… Diện mạo của cậu ta, hoàn toàn giống hệt với người trong hồ sơ của cô giáo Phương.”

    Hóa ra sau khi cô giáo Phương mất, bà chủ đã đem đốt sạch mọi di vật của cô, nhưng khi nhìn thấy tấm ảnh của cậu chủ Bạch bên trong, bà kinh hoàng nhận ra nó giống hệt tấm ảnh mình từng nhận được từ mười mấy năm trước, chẳng có lấy một điểm khác biệt.

    Bà không tài nào tưởng tượng nổi, làm sao lại có người suốt hơn mười năm ròng rã mà diện mạo không hề thay đổi dù chỉ một chút.

    Sợ Hứa Tri Ngôn không tin, bà còn cố sức giải thích: “Tôi biết cậu định nói gì, nào là quan hệ cha con hay người thân giống nhau chứ gì, nhưng tôi dám chắc chắn đây chính là cùng một người! Bởi vì dù hai người có giống nhau đến mấy, cũng chẳng thể nào có nốt ruồi mọc đúng cùng một vị trí được!”

    Hứa Tri Ngôn ngẩn người lắng nghe, không đáp lời mà chỉ lặng lẽ mở chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay ra.

    Một tấm ảnh đen trắng hiện ra bên trong chiếc đồng hồ.

    Đúng như cậu dự đoán, trong ảnh là một gương mặt mà cậu đã quá đỗi thân thuộc.

    Đó chính là Bạch Tẫn khi mới chừng mười lăm mười sáu tuổi.

    Cậu ta không hề giống vị Quỷ Thần chính chủ đầy vẻ trang nghiêm, uy nghi và thần thánh trong Nhà An Toàn, cũng chẳng giống gã họa sĩ biến thái với tám trăm cái tâm cơ lắt léo khôn lường. Dù tuổi tác có phần tương đồng với bé mù nhưng khí chất của người trong ảnh lại hoàn toàn khác biệt.

    Thiếu niên Bạch Tẫn khẽ chau mày, ánh mắt sắc lẹm, cả người toát ra vẻ sắc sảo ngông cuồng không coi ai ra gì. Khí chất cao quý toát ra đầy áp đảo, và ba nốt ruồi trên dái tai phải chính là bằng chứng khiến bà chủ khẳng định suốt ngần ấy năm cậu ta không hề thay đổi.

    Nhìn một Bạch Tẫn hãy còn vương nét trẻ con này, Hứa Tri Ngôn nén nhịn hồi lâu cuối cùng cũng không kìm được, bỗng nhiên khom người cười ngặt nghẽo.

    Trẻ trung, ngạo mạn, lại còn lắm tiền…

    Mẹ kiếp, cho dù tuổi tác có đáng ngờ đi nữa thì chỉ riêng cái ánh mắt ngây ngô đến ngốc nghếch kia thôi, trông cũng đã thấy quá dễ bịp rồi. Cậu thực sự không thể chờ thêm được nữa!

    Đợi đến khi cười đã đời, cậu mân mê chiếc nhẫn tròn màu vàng trên ngón giữa, ngước đầu nhìn về phía bà chủ tiệm đồ cũ.

    “Bà chủ à, tuy tôi rất sẵn lòng giúp đỡ, nhưng bà nhìn bộ dạng này của tôi mà xem, e là chẳng giống một gia sư cho lắm. Chẳng hay bà có thể hỗ trợ thêm cho tôi chút ít được không?”

    Bà chủ có vẻ là người tốt, vong linh kia cũng là người tốt, nhưng cậu thực sự cần được giúp đỡ một tay.

    Cậu rút tấm vé tàu cũ từ trong túi ra, cạo sạch nốt chữ cuối cùng trong tên của cô giáo Phương ở trên đó.

    【Họ tên: ■■■■ 】

    Kể từ giờ phút này, cậu chính là gia sư riêng củ Bạch Tẫn, người đã mòn mỏi chờ đợi ở nơi này suốt từ hai năm trước.

    Cậu tin rằng chỉ cần có chiếc nhẫn tròn kia, một khi gặp được thiếu niên Bạch Tẫn, mọi khó khăn đều sẽ được hóa giải một cách dễ dàng.

    “Bà có biết bao giờ đám cừu béo… à không, các thiếu gia tiểu thư đó mới đến không?” Hứa Tri Ngôn hỏi.

    Bà chủ tiệm đồ cũ vừa lục lọi tìm kiếm những thứ có thể dùng được, vừa hổn hển trả lời: “Tối nay, ngay tối nay thôi bọn họ sẽ bắt đầu lũ lượt kéo tới. Mà đúng rồi, cậu định dùng thân phận gì để lên tàu? Có cần mặc váy không?”

    Hứa Tri Ngôn sững người, vội vàng xua tay lia lịa: “Không đời nào!”

    Cậu còn lâu mới thèm mặc váy! Tuyệt đối không!

    ##Lưu ý, mảnh vỡ chỉ là có vẻ ngoài trông giống 15 16 tuổi thôi, nên nếu có tình tiết yêu đương… thì cũng ko đc liệt vào hàng yêu đương với trẻ em dưới tuổi thành niên

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!