Chương 141: Cơ Thể Rất Thành Thật
bởi Nhi Nhieu Diem GChiếc nhẫn vàng xuất hiện lốm đốm những vết đen.
Thế nhưng quanh đây lại chẳng thấy bóng dáng của thiếu niên Bạch Tẫn đâu cả.
Thấy Tiểu Nhất đang vẫy đuôi chực lao về phía mình lần nữa, Hứa Tri Ngôn đành gác lại mớ suy nghĩ không đầu không đuôi, vội vàng đứng bật dậy để tránh bị con chó lớn kia quật ngã.
Giang Hòe Gia thu lại nụ cười, anh ta đã nhận ra sự kì lạ từ lúc nãy của Hứa Tri Ngôn.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Anh ta hỏi.
Tuy lí do anh ta chọn lán thợ này là vì đã dùng Bóng Ma Tử Thần/ Tử Vong Chi Ảnh để thăm dò, xác nhận nơi này tạm thời vẫn an toàn.
Nhưng dù sao hiện giờ cũng đang trong phó bản, vẫn cần phải giữ cảnh giác mọi lúc mọi nơi.
Hứa Tri Ngôn dùng đầu ngón tay chọc chọc vào đầu Tiểu Nhất, vừa đẩy nó ra xa vừa lắc đầu đáp lại.
“Đạo cụ của tôi gặp chút vấn đề trên đường đến đây, nhưng cũng không có gì to tát cả.”
Suy đi tính lại, cậu cảm thấy lúc này là một cơ hội tốt, bèn quyết định mượn một cái danh nghĩa khác để công khai kĩ năng khống chế của mình.
Trong Tiểu khu Ác Mộng, cậu đã thể hiện khả năng khống chế NPC khiến không ít kẻ phải đỏ mắt ghen tị, bắt đầu âm thầm dò hỏi tin tức về mình.
Sức mạnh của Họa sĩ Bạch Tẫn là thứ không thể che giấu nổi.
Đặc biệt là những khán giả trong phòng livestream của Nanncey, họ đã theo chân góc nhìn chính diện mà trải nghiệm chân thực cảm giác bị băm thành thịt vụn là như thế nào.
Mặc dù Hứa Tri Ngôn cảm thấy nếu chỉ nhìn lướt qua các dòng bình luận, khán giả trông có vẻ cứ nhởn nhơ cười đùa, giống như hạng người vô âu vô lo lại chẳng có não.
Thế nhưng, kẻ có thể xem livestream game kinh dị cấp độ sao cao mà vẫn cười ra tiếng mỗi ngày, chứng tỏ tố chất tâm lí của những khán giả này đều vô cùng mạnh mẽ.
Bản thân các dòng bình luận cũng là một sự sàng lọc.
Những kẻ có tâm thái không vững vàng căn bản chẳng thể nào theo dõi nổi những buổi phát trực tiếp này.
Chưa bàn đến chuyện có thể tìm thấy manh mối trong livestream hay không, nếu một người chơi cứ mãi khép kín bản thân, không chịu theo dõi livestream của người khác để nắm bắt tình hình của đối phương, thì lúc đầu có lẽ vẫn ổn, nhưng ở những phó bản cấp cao về sau, khi phải đối đầu với đủ hạng người chơi, kẻ đó sẽ dễ dàng bị lột trần tính cách, thậm chí đến cái quần cũng sẽ bị người ta lừa cho mất sạch.
Nếu chuyện khống chế Họa sĩ Bạch Tẫn không được giải thích rõ ràng, sau này chắc chắn sẽ có đủ loại thế lực tìm đến để thăm hỏi, dò xét.
Dù sao thì, ai mà chẳng muốn nắm giữ trong tay một NPC hùng mạnh trong phó bản cơ chứ?
Sau một hồi suy ngẫm, cậu quyết định sẽ giải quyết dứt điểm một lần cho xong, để tránh việc sau này khi dùng mạch máu khống chế quái vật lại phải mất công giải thích thêm lần nữa.
“Đạo cụ mới, có khả năng khống chế.”
Dứt lời, Hứa Tri Ngôn giơ bàn tay phải lên, phô ra phần xương trắng đâm xuyên một nửa vào mu bàn tay cùng chiếc nhẫn vàng trên ngón giữa.
“Đạo cụ sao?”
Kim Thịnh vươn tay tóm lấy con chó đang phấn khích đến mức không kìm chế nổi bản thân sau bao ngày mới được gặp Hứa Tri Ngôn, lôi nó giật ngược trở lại.
Giang Hòe Gia cũng nhìn sang với vẻ mặt nghiêm nghị.
Lần này vào phó bản, đồng đội của anh ta vẫn luôn đeo chiếc nhẫn đó, làm anh ta cứ ngỡ đó là vật định tình của ai tặng cơ chứ.
Các dòng bình luận cũng theo đó mà bùng nổ.
Ai nấy đều nóng lòng muốn biết làm thế nào mà có thể khống chế được gã họa sĩ biến thái có lực chiến siêu khủng khiếp kia.
【Ồ! Tiểu Bách Vạn không nhắc là tôi cũng quên béng mất!】
【Chiếc nhẫn đó nổi bật quá chừng, làm tôi cứ tưởng Tiểu Bách Vạn đang yêu đương rồi chứ!】
【Lầu trên đừng có lảng sang chuyện khác, nghe cậu ta giải thích đã nào.】
【Tôi cũng thèm có cái đạo cụ khống chế quái vật ghê, gã họa sĩ biến thái kia mạnh kinh hồn luôn!】
“Phôi nhẫn là tôi thắng được từ chỗ tên họa sĩ trong Tiểu khu Ác Mộng, trong một vài điều kiện nhất định, nó có thể giúp khống chế NPC hoặc quái vật, nhưng cái giá phải trả là tiêu hao rất lớn.”
Hứa Tri Ngôn không nói chi tiết về các điều kiện, để mặc cho mọi người tha hồ suy đoán.
“Nặc Danh quả thực rất hào phóng, anh ấy sở hữu thứ có thể tái tạo lại đạo cụ.”
Cậu híp mắt, lôi tấm bia đỡ đạn này ra dùng.
Với chừng này thứ kì quái trong tay, nếu không tìm lấy một đại lão làm chỗ dựa, thì chỉ riêng nguồn gốc của chúng thôi cũng đã chẳng tài nào giải thích nổi rồi.
“Sau khi tái tạo xong, chiếc nhẫn này lại nhận chủ, mà đã nhận chủ rồi thì nó tự gắn liền với tôi luôn. Có điều, đáng tiếc là nó không thể khống chế người chơi… Cụ thể có thể khống chế được những NPC nào thì tôi cũng chưa rõ, còn cần phải thử thêm mới biết được.”
Cậu thong thả nói hết, để cho đồng đội cùng khán giả trong phòng livestream có đủ thời gian để tiếp nhận thông tin.
Tiện thể, cũng mượn hành động này dập tắt luôn ý đồ nhòm ngó chiếc nhẫn của kẻ khác.
【Đạo cụ nhận chủ, thứ này hiếm cực kì luôn á!】
【Vãi, không hổ là Nặc Danh, đúng là chịu chơi sát ván thật!】
【Cấp trên của tôi mà chịu vung tiền cho tôi thế này, tôi nguyện chăm sóc cho cả gia đình vợ con ông ta luôn.】
【Cạn lời, tôi ngày càng thấy ông Nặc Danh này… có bệnh rồi, đầu tư cho người khác chẳng thà đầu tư cho chính mình, là tôi thì tôi giữ lại xài cho rồi.】
【Lầu trên cẩn thận cái mồm, coi chừng giấm chua tràn ra khỏi màn hình làm bỏng tay bây giờ.】
【Tôi nhớ ra rồi… lúc trước Tiểu Bách Vạn livestream công khai phản bội, Nặc Danh còn nhảy ra bảo sẽ cho cậu ta thêm nhiều phúc lợi, không lẽ chính là cái này sao? Nhiều vãi chưởng luôn mẹ kiếp!】
【Tái tạo đạo cụ? Vãi? Là cái đạo cụ hỗ trợ siêu hiếm đó hả?】
【Đây thực sự là đạo cụ nhận chủ sao? Tôi không tin, tôi là chuyên gia đạo cụ đây, tôi đề nghị Tiểu Bách Vạn sau khi ra khỏi phó bản hãy gửi nó cho tôi để tôi nghiên cứu một chút.】
【Lầu trên tính toán khôn thế, tôi đứng ở nơi đồng không mông quạnh còn nghe thấy tiếng bàn tính của ông gõ lách cách đây này!】
【Ha ha ha ha!】
Đúng như Hứa Tri Ngôn dự tính.
Sau khi cậu lôi cái danh Nặc Danh ra, hai người đồng đội không còn nghi ngờ gì nữa, ai nấy đều tỏ vẻ thấu hiểu.
Đặc biệt là Giang Hòe Gia, người vừa được hưởng lợi từ phi vụ làm ăn máy bán hộp mù…
Thế nên cái nhẫn cái nhiếc gì đó… Chắc chắn là đang yêu đương rồi còn gì nữa!
Anh ta nhìn vẻ mặt thản nhiên của Hứa Tri Ngôn, lại nghĩ đến biểu cảm bình tĩnh của đối phương khi nhắc về Nặc Danh, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ kì quái.
Liệu có khi nào là Nặc Danh đang đơn phương theo đuổi Hứa Tri Ngôn không nhỉ?
Giang Hòe Gia bị ý nghĩ của chính mình làm cho giật cả mình, vội vàng lắc đầu, xua cái tư tưởng đáng sợ đó ra khỏi trí não.
Anh ta chỉ tay vào chiếc ba lô Vịt Vàng trên lưng Hứa Tri Ngôn, cất giọng trào phúng.
“Hứa tám tuổi, cậu hết đạo cụ chứa đồ để dùng rồi hay sao? Cái túi ngu ngốc thế này mà cũng đeo lên người được à?”
Mặc dù đạo cụ ba lô chứa đồ tương đối đắt đỏ, cơ bản đều tốn hàng ngàn điểm tích lũy, nhưng thứ này đối với Hứa Tri Ngôn mà nói chắc chỉ là chuyện nhỏ thôi chứ nhỉ? Sao cậu ta lại phải đeo cái loại ba lô xấu xí như thế này?
Hứa Tri Ngôn mím chặt môi, thực chất trong lòng cậu đang gật đầu lia lịa đồng ý với lời của Giang Hòe Gia.
Trong Nhà An Toàn quả thực có rất nhiều đạo cụ chứa đồ!
Thế nhưng nghĩ đến cái kho chứa hàng nghe đâu đã bị ba lô Vịt Vàng chất đầy mất một nửa kia, cậu nén nhịn mãi, cuối cùng quyết định sẽ quăng cái nồi thẩm mĩ tệ hại này cho vị Quỷ Thần kia gánh hộ.
Xin lỗi nhé Bên A!
“Đây là cái túi Nặc Danh tặng tôi, tôi thấy anh ấy có vẻ khá thích nó. Hơn nữa cái ba lô này tuy trông có hơi… khụ, có hơi trẻ con một chút, nhưng quả thực là chứa được rất nhiều đồ đấy…”
Vừa nói, cậu vừa bắt đầu lôi mớ quần áo cũ từ trong ba lô Vịt Vàng ra ngoài, miệng vẫn không ngừng giới thiệu.
“Mọi người vào phó bản không được mang theo thứ gì ngoài đạo cụ, nên để sinh tồn thì chắc chắn phải kiếm thêm một số nhu yếu phẩm thông thường khác.”
Chẳng hạn như các loại giấy bút mà Quản gia Ốc Đồng chuẩn bị, bên trong đều có pha lẫn các đạo cụ đặc biệt.
“Việc lựa chọn đạo cụ chứa đồ chắc chắn là cực kì quan trọng.” Hứa Tri Ngôn giơ chiếc ba lô Vịt Vàng lên, giật giật hai sợi dây quai dài thượt đang rủ xuống.
“Cái này là đạo cụ chứa đồ dung tích trung bình, sức chứa lớn, lại rất chắc chắn.”
“Không chỉ có thể dùng như ba lô thông thường, mà sợi dây dài thế này còn có thể đem làm dây thừng khi cấp bách, hơn nữa dao cắt cũng không đứt.”
“Đợi sau khi ra khỏi phó bản, tôi sẽ đi hỏi xem Nặc Danh có mua dư cái nào không, lúc đó sẽ tặng cho hai người mỗi người một cái.”
Giới thiệu xong, mười đầu ngón chân vẫn luôn bấm chặt nãy giờ của Hứa Tri Ngôn mới dần thả lỏng ra.
Nhục thật sự, còn nói tiếp nữa chắc cậu đào được cái hầm dưới chân mất thôi.
Thấy Giang Hòe Gia và Kim Thịnh đều ngây ra như phỗng, cậu vội vàng ném chiếc ba lô Vịt Vàng sang một bên, vẫy hai người tới cùng chia chác đống chiến lợi phẩm của mình.
Những chiếc sơ mi thủng lỗ chỗ, mớ quần dài không đúng kích cỡ, cho đến cả những đôi tất hoa hòe hoa sói…
Hứa Tri Ngôn trước tiên lựa ra một bộ mà cậu đã phối sẵn gồm sơ mi lụa trắng, quần đen và giày da đen, rồi quẳng tới trước mặt Giang Hòe Gia.
“Trên áo có ba cái lỗ, lưng quần thì hơi rộng quá, phiền anh giúp tôi vá lại một chút đi. Ngày mai tôi phải đổi sang một thân phận mới để lên tàu.” Cậu nói năng một cách đầy hùng hồn, quả thực đã tận dụng đồng đội đến mức triệt để.
“Ồ đúng rồi! Còn cái đồng hồ nữa! Tôi vừa kiếm được một chiếc đồng hồ đeo tay, nhưng kim trên đó chẳng thèm nhích lấy một tẹo, anh cũng phải sửa lại cho tôi luôn đấy.”
Kim Thịnh nghe xong thì phải cố nhịn cười, mặt mũi kìm nén đến mức biến hình cả quai hàm.
Giang Hòe Gia vừa mới định khen Hứa Tri Ngôn có bản lĩnh, trong khi mọi người còn đang mải mặc cả với đám công nhân trong lán thợ thì cậu đã kiếm về được bao nhiêu là quần áo.
Ở cái thời đại chưa mấy phát triển này, quần áo cũ thực sự có thể dùng để trao đổi lấy nhu yếu phẩm và tin tức.
Nhưng anh ta không ngờ Hứa Tri Ngôn lại một lần nữa phát huy bản tính gian thương, đây chẳng phải rõ ràng là đang coi anh ta như một công cụ hình người hay sao!
“Mẹ nó cái thằng Hứa Bóc Lột này! Ba ngày không ăn đòn là định leo lên mái nhà dỡ ngói luôn đấy hả?”
Anh ta xắn tay áo lên, bẻ đốt ngón tay kêu răng rắc, trông cứ như thực sự muốn lao vào tẩn cho tên đồng đội kia một trận tơi bời khói lửa.
Ai dè Hứa Tri Ngôn đã lách ra đến tận cửa lán thợ, cậu hướng về phía Giang Hòe Gia nở một nụ cười đầy vẻ biết ơn, nhưng miệng lại thốt ra những lời còn đáng ăn đòn hơn: “Anh chính là ‘mẹ hiền’ của cả đội, là linh hồn của nhóm, mọi việc hậu cần đều trông cậy cả vào anh đấy.”
“Hứa Tri Ngôn! Cậu cút ngay cho tôi!”
Giang Hòe Gia tức đến nổ đom đóm mắt.
Kim Thịnh đứng bên cạnh vừa cười gượng vừa ra sức can ngăn, còn tên họ Hứa vừa lầy vừa đáng ghét kia thì đã sớm chạy biến chẳng thấy bóng dáng đâu.
Vài phút sau, dù trong lòng vẫn còn đầy vẻ bất mãn nhưng Giang Hòe Gia vẫn bảo Kim Thịnh cầm đèn soi cho mình, rồi lấy đạo cụ may vá ra, tập trung sửa lại quần áo cho Hứa Tri Ngôn.
Trong lán thợ tối tăm không hề thắp đèn, giờ đây khi mặt trời đã lặn hẳn, nơi này dần chìm vào bóng tối.
Kim Thịnh thật thà đứng một bên sắm vai giá đèn chạy bằng cơm, còn Tiểu Nhất thì giống như vừa tìm thấy vùng đất mới, cứ hít hà đống quần áo cũ không ngừng.
“Cái mồm loa mép giải của cậu ta đúng là gợi đòn thật sự.”
Giang Hòe Gia đeo kính lên, miệng lầm bầm chửi rủa nhưng tay thì vẫn làm việc thoăn thoắt không ngừng.
“Ha ha ha ha, tôi thấy cũng ổn mà.” Kim Thịnh gãi đầu, không kìm được mà bật cười.
Hai người vừa làm vừa trò chuyện bâng quơ vài câu.
Trong lòng họ đều hiểu rõ, Hứa Tri Ngôn mang nhiều quần áo về như vậy chắc chắn là có cả phần của hai người bọn họ nữa.
Dù sao thì lúc lên tàu cũng cần phải kiểm tra danh tính, ai mà biết được sau khi đã thuận lợi lên tàu rồi thì có thể tráo đổi sang một thân phận khác hay không chứ?
Những nơi mà thợ đốt than có thể đặt chân đến vẫn còn quá ít, điều này hoàn toàn không có lợi cho việc thăm dò phó bản.
Những người chơi có cùng suy nghĩ với ba người bọn họ chắc chắn không hề ít, đêm nay nhất định sẽ xảy ra hàng loạt vụ trộm cắp tại bến tàu cho mà xem.
Trái ngược với khu lán thợ đang tối dần đến mức chẳng nhìn rõ mặt người, bến tàu lại được mấy ngọn đèn lớn soi sáng trưng, đám công nhân vẫn đang miệt mài bốc dỡ hàng hóa bất kể ngày đêm.
Hứa Tri Ngôn sau khi rời khỏi lán thợ thì rảo bước trên con đường lộ.
Tuy bên ngoài trông có vẻ khá thong dong, nhưng thực chất bên trong cậu lại cực kì cảnh giác.
Đêm nay là đêm cuối cùng, chắc chắn sẽ có người chơi nảy ra ý đồ nhòm ngó đám nhà giàu sắp lên tàu ở phía bên kia đường.
Mặc dù bị trực giác ngăn cản không cho băng qua đường, nhưng hễ nghĩ đến việc thiếu niên Bạch Tẫn rất có thể đang ở phía đối diện, cậu lại không kìm được ý muốn sang đó xem thử.
Nếu như có người chơi khác có thể thuận lợi băng qua đường, liệu điều đó có nghĩa là trực giác của cậu đã sai rồi chăng?
Khi cậu tiến đến gần lề con đường không mấy rộng rãi kia, đương lúc định ngó nghiêng xung quanh thì lại bắt gặp một cảnh tượng chẳng mấy tốt lành.
Một người mặc bộ đồ thợ đốt than rách rưới tồi tàn, nhưng đầu tóc lại được chải chuốt tử tế, cả người cũng khá sạch sẽ đang nằm sõng soài trên bãi cỏ ở phía bên kia đường.
Là người chơi sao?
Hứa Tri Ngôn không kìm được mà tiến về phía giữa lòng đường vài bước, cậu cố chịu đựng cảm giác khó chịu khi các mạch máu khắp người đang co giật để nhìn cho rõ diện mạo của người kia.
Đó là một người đàn ông tóc ngắn với vóc dáng bình thường, hơi lùn một chút.
Hai mắt gã trợn trừng, làn da tái nhợt, khóe miệng không ngừng trào ra máu tươi, lồng ngực chẳng còn chút phập phồng nào, xem chừng đã chết được một lúc rồi.
Đám người qua lại dường như chẳng hề nhìn thấy xác chết của người chơi này, ai nấy vẫn cứ thản nhiên làm việc của mình.
Hứa Tri Ngôn lùi lại phía sau vài bước, đứng ở một vị trí tương đối an toàn, ý định băng qua đường trong lòng cũng dập tắt hẳn.
Xem ra phía đối diện con đường quả thực nằm ngoài phạm vi bản đồ hiện tại.
Bất thình lình, cái xác trên mặt đất cử động!
Hứa Tri Ngôn đứng lặng tại chỗ, dán chặt mắt vào cái xác đang bắt đầu dịch chuyển sang một bên.
Chẳng lẽ thi thể này đang bị vận chuyển ra khỏi phó bản sao?
Cậu đi theo hướng dịch chuyển của cái xác khoảng hơn mười mét, nhìn thấy nó bị đưa đến dưới gốc một cái cây khô héo.
Cái cây này trông có vẻ đã già cỗi lắm rồi, thân cây thô kệch cỡ hai người ôm không xuể, hoàn toàn lạc lõng giữa rừng cây rậm rạp xung quanh. Nó chẳng còn lấy một chút sức sống, chỉ trơ lại trên thân những cái hốc lớn nhỏ chi chít.
Đột nhiên, có vô số thứ màu đỏ từ trong hốc cây tràn ra, đó là những con cua đỏ chỉ to bằng ngón tay cái.
Chúng vung vẩy cặp càng, nhanh chóng bò lên trên cái xác rồi bắt đầu xẻ thịt thi thể đó.
Hứa Tri Ngôn cứ đứng như vậy ở phía bên kia đường, nhìn lũ cua nhỏ thuần thục xẻ thịt cái xác tươi rói kia, chẳng mấy chốc đã biến nó thành một đống xương trắng hếu.
Đàn cua tha những mẩu thịt vụn quay trở lại hốc cây.
Một cảnh tượng kì diệu đã xảy ra.
Cái cây vốn đã khô héo bắt đầu chậm rãi đâm chồi, mầm non vươn ra từ các kẽ nứt của cành lá chết khô, tỏa ra sức sống dạt dào…
Hứa Tri Ngôn có chút ngẩn ngơ.
Xác của người chơi sẽ bị hấp thụ sao? Cái chết của người chơi phía bên kia, rốt cuộc là do vượt quá phạm vi phó bản gây ra, hay là bị cái cây kia giết chết?
Thế nhưng trong phòng livestream, lại có người nhận ra loại cua này.
【Vãi chưởng! Tôi nhớ lũ cua này! Là Cua đỏ dọn xác!】
【Hả? Cái quái gì thế? Lầu trên nói chi tiết xem nào?】
【Tôi đã thấy nó trong một phó bản dã ngoại bãi biển trước đây, loại cua này là một giống quái vật sống theo đàn, có khả năng không ngừng chữa lành môi trường xung quanh. Hồi đó khi môi trường quanh người chơi bị tàn phá một chút, mỗi ngày đều sẽ có người chết, rồi bị lũ cua này xẻ thịt thành xương trắng để lấy thịt đi sửa chữa thiên nhiên…】
【Vãi, hơi bị kinh tởm đấy, nghe chừng chẳng có manh mối gì, không dễ qua màn đâu.】
【Mấy chuyện không liên quan đến phó bản này thì đừng bàn nữa, tôi cảm giác Tiểu Bách Vạn sẽ không băng qua đường đâu.】
【Ồ ồ ồ, cái livestream đó tôi cũng xem rồi, thực ra là có liên quan đấy, dẫu sao phó bản này cũng đã được nâng cấp, tôi nhớ có một điều về lời nguyền của tàu Leviathan.】
【Quái vật trong buổi livestream đó khá mới nên người xem rất đông, không chừng trong dàn người chơi ván này cũng có người biết thông tin đấy.】
Dưới sự thúc giục của mọi người, kẻ biết chuyện trong phòng livestream đã nói ra nội dung của lời nguyền.
【Đôi khi, thắng lợi chưa hẳn đã là chuyện tốt.】
【Tuyệt đối đừng bao giờ giành chiến thắng tại sòng bạc ở tầng dưới của du thuyền.】
Cùng lúc đó, sau khi nhận thấy lũ cua sẽ không băng qua đường để tấn công người chơi ở phía bên này, Hứa Tri Ngôn khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cái giống này có sức tấn công kinh hồn, kích thước lại nhỏ gọn và linh hoạt, nếu một lượng lớn cua tràn vào bến tàu thì e là sẽ gây ra những thương vong khác, nhưng may mà chúng dường như đã được thiết lập để làm ranh giới của phó bản, chỉ cần không rời khỏi phạm vi quy định thì mọi chuyện vẫn sẽ ổn.
Thấy việc chủ động sang phía đối diện tìm Bạch Tẫn đã không còn khả thi, Hứa Tri Ngôn khẽ thở dài.
Cậu giẫm lên mặt đường, cúi đầu trầm ngâm suy tính xem làm thế nào để có thể dắt mũi Bạch Tẫn trong khoảng thời gian ngắn ngủi vào sáng mai.
Chậc, hơi rắc rối đây.
Thời gian quá gấp rút.
Hơn nữa trước lúc lên tàu dòng người đông đúc sẽ vô cùng hỗn loạn, thiếu niên Bạch Tẫn với tư cách là cậu chủ của một gia đình thương gia giàu có, bên cạnh chắc chắn sẽ có hàng tá tay sai vây quanh, dù có chiếc nhẫn trong tay thì cậu cũng chẳng dám đảm bảo mình nhất định có thể thành công trong hoàn cảnh đó.
Chẳng lẽ thực sự phải lên tàu với thân phận là một thợ đốt than sao?
Trở thành nhân viên ở tầng thấp nhất của một con tàu du lịch, e rằng đây không phải là một khởi đầu tốt đẹp gì cho cam…
Hứa Tri Ngôn đang mải mê với mớ hỗn độn trong đầu nên chẳng hề hay biết.
Chẳng rõ từ bao giờ, một chiếc xe hơi sang trọng với biểu tượng bằng vàng đúc ở phía trước đã chậm rãi lăn bánh đến bên cạnh mình.
“Khụ… có cần giúp đỡ gì không? Tôi thấy anh có vẻ đang gặp rắc rối.”
Giọng nói trong trẻo lanh lảnh của một thiếu niên truyền vào tai Hứa Tri Ngôn, cậu dừng bước chân, cảm thấy thanh âm này vô cùng quen thuộc nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã nghe ở đâu.
Chiếc xe hơi cũng dừng lại ngay khi vừa tiến đến bên cạnh cậu.
Cửa kính xe hạ xuống.
Một đôi mắt dài hẹp sắc lẹm lộ ra phía sau khung cửa.
Thiếu niên trong xe lại cất lời, lặp lại câu hỏi ban nãy, chỉ có điều lần này không còn chút ngập ngừng nào nữa, trái lại còn mang theo vẻ hất hàm sai khiến, ngay từ cách dùng từ đã phô ra cảm giác ưu việt của người ngồi bên trong.
“Hạng người hạ đẳng kia, anh có cần giúp đỡ không?”
Rõ ràng vế sau là lời tử tế, nhưng khi kết hợp với năm chữ đầu tiên kia, nó lại khiến cho người nghe cảm thấy thật khó tả.
Hứa Tri Ngôn nhận ra giọng nói của Bạch Tẫn, cậu cúi đầu xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, nhìn những đốm đen ngày càng dày đặc trên đó mà lòng dạ cứ như đang ngồi tàu lượn siêu tốc.
Tin tốt lúc nào cũng đi kèm với tin xấu.
Cậu đã tìm thấy Bạch Tẫn, nhưng khổ nỗi quần áo sửa lại thì vẫn chưa lấy được, xác suất thành công khi giả làm gia sư đã bị giảm đi đáng kể.
Nhưng chuyện đã đến nước này, để vuột mất thiếu niên Bạch Tẫn là điều không thể, chính cậu lúc nãy còn đang sầu thối ruột đây thôi!
Sau khi đã chuẩn bị tâm lí kĩ càng, Hứa Tri Ngôn quay đầu lại, nhìn Bạch Tẫn đang lộ ra nửa khuôn mặt trong xe, biểu cảm của cậu ta nửa cười nửa không, trông vô cùng đặc sắc.
Mới gặp mặt lần đầu đã gọi cậu là hạng hạ đẳng?
Xem ra vị thiếu gia nhỏ này rất cần được giáo dục lại rồi!
Dòng bình luận cũng nhanh chóng rời khỏi cảnh tượng cua xẻ thịt ban nãy để quay trở lại chủ đề hiện tại, bắt đầu cầu nguyện cho tên NPC vừa tự mình dâng tận miệng kia.
【Vãi chưởng, nhóc tì này dũng cảm thật đấy!】
【Buồn cười chết mất, thế mà cũng có NPC chủ động đến hỏi xem Tiểu Bách Vạn có cần giúp đỡ không à?】
【Á á á, sao lúc tôi đi phó bản thì đám NPC toàn lũ chó má, không lừa lọc thì cũng là đòi đánh tôi cơ chứ!】
【Chắc là do Tiểu Bách Vạn đẹp trai chăng, hồi trước đi phó bản tôi cũng phát hiện ra rồi, NPC cũng là lũ cuồng cái đẹp cả thôi, cứ thấy người chơi nào có nhan sắc cực phẩm là thích, mẹ nó chứ.】
【… Đáng ghét, hóa ra là vậy sao!】
【Cơ mà lời chào đầu của tên NPC này có vẻ hơi gợi đòn!】
【Ha ha ha ha “hạng hạ đẳng”, cười văng cả cơm, mấy ông nhìn biểu cảm của Tiểu Bách Vạn kìa.】
【Tiểu Bách Vạn: Hôm nay mà không lừa cho cậu mất luôn cái quần thì tôi không mang họ Tiểu!】
【Ha ha ha ha ha lầu trên mấy ông cố ý đúng không! Tiểu Bách Vạn vốn dĩ có mang họ Tiểu đâu.】
【Tới rồi tới rồi, hành trình cướp xe của thổ phỉ Hứa Bách Vạn!】
【Ha ha ha ha ha sao lại còn động chân động tay thế kia!】
Trong khung hình, Hứa Tri Ngôn đã thay đổi tư thế.
Cậu thậm chí còn chẳng buồn che giấu ý đồ của mình, đặt cả hai tay lên khung cửa kính xe đã hạ xuống, cả người ghé sát vào trong, khiến chiếc nhẫn vàng càng thêm gần với đối phương.
“Tất nhiên rồi, tôi đang gặp rắc rối lớn đây, cậu có sẵn lòng giúp tôi không?” Hứa Tri Ngôn vừa nói vừa đưa mắt quan sát bên trong xe.
Đây là một chiếc xe vô cùng rộng rãi, sạch sẽ và ngăn nắp, có thể thấy gia thế của thằng nhóc này rất hiển hách, ngay cả tên tài xế ngồi phía trước cũng mặc đồng phục chỉnh tề.
Trên gương mặt mới chỉ mười lăm tuổi của Bạch Tẫn vẫn còn thấp thoáng nét non nớt và ngây thơ.
Ừm… đốm đen trên nhẫn đã sắp chiếm quá nửa rồi, thằng nhóc nghịch ngợm này chắc là có thể xếp vào hàng “người phe mình” được rồi nhỉ?
Thú thật, Hứa Tri Ngôn bỗng nhận ra rằng chỉ cần đối diện với khuôn mặt này của Bạch Tẫn, cậu hoàn toàn không thấy sợ hãi chút nào, ngay cả khi biết rõ đối phương hiện tại vẫn là một NPC chẳng hay biết gì.
Thiếu niên ngồi trong xe bị hành động của người lạ làm cho giật mình.
Bạch Tẫn đã đi theo từ lúc người này mới xuất hiện, cậu ta đã do dự rất lâu mới bảo tài xế lái xe bám theo.
Trước khi bắt chuyện, cậu ta đã tưởng tượng ra rất nhiều phản ứng của đối phương.
Đám dân đen nghèo hèn đa phần đều nhát gan, lúc nhìn thấy cậu ta chàng trai chắc hẳn phần lớn sẽ là sợ hãi, hoặc có lẽ là kinh ngạc đến mức không thốt nên lời? Hay là sẽ trực tiếp quỳ xuống cầu xin cậu giúp đỡ, nếu đối phương thực sự van xin, cậu ta sẽ miễn cưỡng giúp một tay vậy…
Thế nhưng Bạch Tẫn có nằm mơ cũng không ngờ tới.
Chàng thanh niên trước mắt không những chẳng có lấy một chút sợ hãi, mà ngược lại còn to gan một cách bất thường, trực tiếp ghé sát mặt vào.
Nghe thấy tiếng người bên ngoài đang kéo cửa xe, Bạch Tẫn trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng nổi trên đời này lại có loại người như vậy!
“Anh… sao anh lại dám gan to tày trời như thế hả!”
“Gan to à?”
Cậu còn nhiều trò to gan hơn thế này nhiều.
Bàn tay đang kéo cửa xe của Hứa Tri Ngôn khựng lại, cậu híp mắt khom lưng, nhìn xoáy vào thiếu niên Bạch Tẫn thông qua khe hở của cửa kính xe.
“Cậu để tôi vào trong, tôi sẽ cho phép cậu giúp tôi.”
Cậu cố tình nói như vậy để thử nghiệm công dụng của chiếc nhẫn, xem xem sau khi đã tiêu tốn khoảng một nửa sức mạnh, liệu thiếu niên Bạch Tẫn trước mắt có ngoan ngoãn nghe lời như cậu đã dự đoán hay không.
Bạch Tẫn cảm thấy mình sắp điên mất rồi.
Cái loại lời nói thối tha gì thế này!
Cậu ta thấy bản thân mình đúng là đầu bị úng nước mới chủ động đi tìm cái hạng người hạ đẳng thô lỗ này!
Thế nhưng khi chạm phải đôi mắt đào hoa mang theo ý cười của đối phương, cậu chỉ thấy trái tim trong lồng ngực mình bắt đầu đập loạn nhịp, tưởng chừng như sắp nhảy vọt ra khỏi cuống họng, ngay cả cơ thể cũng dần trở nên nóng bừng…
Tên tài xế đang lái xe cũng bị dọa cho một phen hú vía, đây là lần đầu tiên hắn thấy có kẻ dám vô lễ với cậu chủ nhà mình đến mức này.
Ngay khi tài xế định xuống xe tống khứ tên hạ đẳng này đi, cậu chủ Bạch ngồi ở hàng ghế sau sau một hồi sững sờ, cuối cùng cũng cất tiếng.
“Hạng… hạng hạ đẳng… Tôi, tôi sẽ miễn cưỡng giúp anh một lần vậy.”
Ngay sau đó là tiếng chốt cửa bên trong được mở ra, kèm theo tiếng cánh cửa xe bị đẩy tung.
Tên tài xế ngây người, bàn tay đang định mở cửa xuống xe cứng đờ tại chỗ, hắn gần như không thể tin nổi vào tai mình.
Người ngồi ở hàng ghế sau kia liệu có còn là vị thiếu gia họ Bạch cao quý, ngạo mạn và không coi ai ra gì nữa không vậy?
Hứa Tri Ngôn lùi lại nửa bước, nhìn cánh cửa xe đang mở rộng trước mắt và thiếu niên Bạch Tẫn dường như có chút thẹn thùng ngồi bên trong, cậu cảm thấy vô cùng hài lòng với công hiệu của chiếc nhẫn.
Rất tốt, tuy rằng cái mồm của mảnh vỡ mới này hơi kém ăn kém nói, nhưng cơ thể thì lại rất thành thật đấy chứ.
Thả Tym Nha 🫶
0 Bình luận