Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch+ edit+ beta: Nhi (tuyetnhi0753@gmail.com)

    ~~

    “Em thơm lắm.”

    “Tuy rằng tôi không nhớ được gì cả.”

    “Nhưng tôi muốn đ.ụ em.”

    Sau khi nghe xong 3 câu nói ngắn gọn, Hứa Tri Ngôn dường như ch.ết nghẹn.

    Suy xét trong giây lát, cậu có hơi nghi hoặc nghiêng đầu nhìn đối phương để xác định lại vấn đề.

    “Anh nói gì?”

    “Tôi nói tôi muốn đ.ụ em.”

    Ác linh Bán Thân Xà trả lời rất nhanh mà không cần suy nghĩ chút nào, nó lặp lại lần nữa câu nói cuối cùng.

    “……”

    Thật sự không thể nào hiểu được!

    Tại sao ác linh chỉ mới gặp lần đầu này lại có thể thốt ra lời nói thô bỉ đến như vậy!

    Sau khi nắm chắc được ý đồ của đối phương, tuy Hứa Tri Ngôn vẫn còn hơi sửng sốt nhưng cậu đã rất nhanh điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cậu lạnh mặt mắng nhiếc trò chơi rác rưởi này 800 lần trong đầu.

    Cậu không có lập tức đáp lại mà nhanh chóng thoát khỏi vòng tròn bao quanh của Bán Thân Xà, rồi gọi ra giao diện hệ thống.

    【Nhiệm vụ bổ sung: Truy tìm Phòng An Toàn trong phó bản】

    【Tiến độ: ??】

    Xem xong, cậu thở phào.

    Thanh tiến độ vẫn chưa soát được gì, vậy thì có lẽ mức độ nguy hiểm của ác linh đòi nợ tình này cũng không cao cho lắm, dễ xử lý thôi.

    Nghĩ đến thiết lập ác linh chỉ có thể hóa thành mộng yểm, Hứa Tri Ngôn cúi đầu, cậu có vẻ vừa xấu hổ vừa rầu rỉ, nỉ non nói: “Nhưng mà, nhưng mà tôi đâu có chạm vào anh được.”

    Nếu không phải trong những trường hợp có điều kiện nhất định, thì con người và linh thể không thể nào tiếp xúc với nhau được.

    *Linh thể: vật thể/ cơ thể tồn tại dưới dạng linh hồn.

    Lời nói mang theo ẩn ý ám chỉ này khiến cho ác linh Bán Thân Xà cảm thấy hưng phấn.

    Phần lớn đuôi rắn to lớn của nó đều quấn quanh ngoài lều, nhưng lúc này đây cả thân rắn của nó dường như chỉ muốn siết lấy cậu thanh niên xinh đẹp trước mặt.

    Nhưng chiều không gian bọn họ đang ở khác nhau nên nó không thể nào chạm vào đối phương được.

    “Không sao đâu.”

    “Em là con người, em rồi cũng sẽ đi ngủ…”

    Chỉ khi con người đi ngủ thì nó mới có thể hóa thành mộng yểm.

    Như nghĩ đến điều gì đó, sự đắc chí trong mắt nó mạnh hơn trước nhiều. Nó luôn cảm thấy mọi chuyện có chút mất tự nhiên nhưng lại thú vị hơn trước nhiều.

    Hứa Tri Ngôn chính là đang chờ câu nói này!

    Nếu Rắn Đuôi To này chỉ có thể hóa thành mộng yểm khi cậu ngủ thì mọi việc lại dễ dàng hơn rồi!

    Bên trong ba chiếc lều bên ngoài kia hiện đang tiến hành các hành vi báo thù tàn nhẫn, cậu ở trong đây mà còn nghe được tiếng la hét thất thanh của họ.

    Khi cậu đặt cược đã đặt hạng mục không gi.ết quá ba quái vật, cậu sẽ không dễ dàng lãng phí ba danh ngạch đó ở đây, nếu lát nữa ba nữ quỷ kia qua đây gi.ết cậu thì ba danh ngạch sẽ hao nhanh lắm.

    Hiện tại nếu có thể lợi dụng ác linh trước mặt này thì tốt không gì bằng.

    Sau khi tính toán xong xuôi, cậu vốn định thử bày ra vẻ mặt vừa e thẹn vừa xấu hổ nhưng thử một hồi lại thấy độ khó quá cao, vậy là cậu liền cúi đầu càng thấp hơn.

    “Đương nhiên là được rồi.” Cậu thở dài nói.

    “Nhưng nơi này nguy hiểm quá rồi, nếu như anh nguyện ý giúp tôi, vậy thì chờ lúc tôi ngủ, anh cứ hóa thành mộng yểm…”

    “Rồi anh muốn đ.ụ thế nào thì đ.ụ thế đó.”

    Âm thanh trong miệng càng lúc càng nhỏ, Hứa Tri Ngôn đang cố nhịn hết sức,  cậu sợ càng nói lớn thì cậu càng nhịn cười không nổi.

    Thuốc Mất Ngủ có thể giúp cho người ta thức cả tuần không cần ngủ.

    Cậu đã uống 1 lọ rồi, còn 7 lọ nữa đó!

    Đây lại chẳng phải là phó bản mạt thế cầu sinh, dựa theo độ dài của cốt truyện chính mà phó bản kéo thể kéo dài nửa tháng hoặc 1 tuần, nhưng tóm lại không thể quá 1 tháng.

    Bất quá khoảng thời gian này cậu sẽ không ngủ, để cho con Rắn Đuôi To ti.nh tr.ùng thượng não kia đi đ.ụ mấy hốc cây đi!

    *Rắn đuôi to là nick name HTN đặt trong mấy chương này

    Lời hồi đáp thô bạo khiến cho Bán Thân Xà triệt để hưng phấn.

    Ở một góc mà Hứa Tri Ngôn không thể thấy bên ngoài lều, cái đuôi to của nó đang lắc lư điên cuồng.

    Trong phòng phát sóng, người xem đang nói năng lộn xộn, óc heo quá tải, sau khi phản ứng lại được thì lại vui vẻ cười khúc khích.

    【A? Á? Ý?】

    【Muốn thao thế nào thì thao thế đó? Thao này là thao mà tôi đang nghĩ đến à?】

    *Từ đồng âm bên Trung rất nhiều nhưng mặt chữ và nghĩa sẽ khác, đồng âm ở đây là âm cao, người bình luận muốn nhấn mạnh xem có hiểu đúng là từ cao đó với đúng nghĩa đó không, nên chỗ này giữ nguyên từ thao nhé, vì ng ta đang thắc mắc khi nghe cao mà ko bik đúng nghĩa ko. Do mấy ní hay thấy cao hay đc dịch thô là thao, do câu nghi vấn ko rõ ràng nên tui sẽ dịch đúng y xì để truyền tải đúng thông điệp của 1 câu. Tui giải thích để ko ai vào chỉnh bảo QT, tui bik tui có dặn nhiều nhưng vẫn sẽ có người bắt bẻ và chủ yếu tui muốn cho mấy ní biết thêm về ngôn ngữ thôi.

    【Tôi nhìn thấy đầu ngón tay Tiểu Bách Vạn đang gõ trên mặt đất thì tôi liền biết cậu ta sắp gây chuyện nữa rồi, nhưng tôi không ngờ rằng lần này cậu ta không gây rắc rối gì mà lại đang bán nhan sắc!】

    【Bọn họ cũng quá hài hòa rồi đó!】

    【Đúng đó hahahahahahahaha, mấy người khác đều đang chạy gần ch.ết! Thứ được phân phối cho mỗi một người chơi đều là ác linh quái vật! Có người vì không thể vũ khí để đối phó với linh thể mà không thể không nhập mộng đánh quái, độ khó tăng cao, thảm không thể tả.】

    *Nhập mộng là ngủ rồi đi vào giấc mơ.

    【Ác linh này đang nói gì vậy? Ai biết ngôn ngữ môi không? Dịch cho tôi với!】

    *Ngôn ngữ môi: nhìn khẩu hình ko cần nghe tiếng mà phán đoán xem người ta nói gì.

    【Môi cái đầu cậu! Chúng ta có Nước Mắt Rắn đâu, làm sao mà nhìn thấy!】

    【Tôi đoán mò một chút, Tiểu Bách Vạn đang bán sắc để dỗ dành ác linh,.. nhưng mà cũng không đúng, ác linh này bộ không biết Tiểu Bách Vạn có thể không ngủ hay sao?】

    【Chắc là không biết đâu hahahahahahaha!】

    【Cười ch.ết, má ơi! Tôi cũng vừa nhận ra thôi! Cậu ta đang lừa ác linh này hahahahahahahaha, phân phát tro cốt của người ta còn lừa người ta!】

    【Hahahaahahahahahahaha ác linh này thảm quá đi!】

    Thời gian sử dụng của Nước Mắt Rắn đã hết rồi, vì để kiểm nghiệm năng lực của ác linh Bán Thân Xà, Hứa Tri Ngôn nhỏ thêm một lần nữa.

    Lúc này, cuộc báo thù bên ngoài ba chiếc lều kia đã kết thúc, mùi máu nhàn nhạt từ bên trong bay ra.

    Hứa Tri Ngôn mở khóa lều đi ra ngoài, lần nữa ngồi bên đống lửa trại.

    Sau khi ba nữ quỷ kia xuất hiện, cậu không những không lo lắng mà còn tiện tay ném vài khúc gỗ vào trong đống lửa.

    Lửa cháy bập bùng.

    Cho đến bây giờ, Hứa Tri Ngôn mới có thể nhìn rõ toàn diện hình thể của ác linh Bán Thân Xà, thì ra vừa rồi lúc ở trong lều đối phương dường như đã cuộn tròn cả người lại nếu không e là sẽ bị rơi ra ngoài.

    Hiện tại đã không còn hạn chế về mặt địa hình, Bán Thân Xà chỉ cần dùng tư thế thoải mái nhất đứng sau lưng cậu thôi mà đã có thể cao hơn 2m mấy, trên cái đuôi to kia có đầy vảy sắc bén, cho dù đang ở trạng thái linh thể nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh cường hãn của đối phương qua thị giác.

    Cậu dời tầm mắt, nhặt que cời lửa bên cạnh lên chỉ vào 3 nữ quỷ trước mặt, lo lắng hỏi: “Có ba nữ quỷ lận đó, anh thật sự có thể đánh bại họ sao? Anh có được không đó?”

    *que cời lửa là que chọt chọt mấy cây củi trong đống lửa

    Có thể đánh đến lưỡng bại câu thương hay không vậy?

    *Lưỡng bại câu thương: ý là hai bên đều thua và tổn thất do tranh chấp, rốt cuộc chẳng ai được lợi. Nó còn chỉ thái độ liều mạng, không màng đến bản thân, miễn sao kéo được đối thủ đi cùng mình, “Trạng chết, Chúa cũng băng hà”. Ý HTN là ước hai bên này đánh nhau bầm dập hết cho cậu đc khỏe.

    Nhưng hiển nhiên là Bán Thân Xà không hề nghĩ như vậy.

    Nó khẽ cười, cúi thấp người xuống, ghé lại gần tai Hứa Tri Ngôn rồi phô trương nói: “Em là đang sỉ nhục tôi sao?”

    “……”

    Tay cầm que cời lửa của Hứa Tri Ngôn thoáng dừng, cậu nhịn không được mà lén trợn mắt.

    Con rắn ngốc này vậy mà còn làm màu hơn cả cậu nữa!

    Sớm biết như vậy cậu đã đem tro cốt của anh ta pha sữa hết cho rồi!

    *Dưới góc nhìn và văn của tác giả bán thân xà nửa người nửa rắn, nửa hồn thể không phân biệt được là gì nên văn dùng nó( hiện tại là vậy), còn HTN thì nhìn ra đc là người đàn ông nên xưng anh. Xưng hô thay đổi theo góc nhìn, sự việc, các trường hợp khác nhau xưng hô sẽ khác nhau.

    Tuy nhiên, bởi vì đối phương quá tự tin nên Hứa Tri Ngôn đành âm thầm thêm dấu chấm hỏi trên phương án lừa người ta.

    Nghĩ đến việc mấy ác linh này cũng chỉ là đến báo thù, cậu do dự nói: “Trước tiên, đừng gi.ết bọn nó.”

    Đám nữ quỷ này không bị làm mờ ký ức như Bán Thân Xà.

    Hận thù quá mức khiến bọn chúng không thể duy trì được lý trí, chỉ là theo bản năng mà đi tìm người duy nhất vẫn còn sống sót tại hiện trường.

    Hứa Tri Ngôn nhìn thấy Bán Thân Xà dời mắt khỏi cậu một chốc rồi quét mắt nhìn ba nữ quỷ đang đi qua đây.

    Một giây sau, có vô số xà linh bò từ dưới đất lên bao vây lấy đám nữ quỷ, ngay cả thi thể khắp đất cũng bị đóng đinh ngay tại chỗ.

    “Kết thúc rồi.” Bán Thân Xà lạnh nhạt nói.

    Nó như nghĩ đến gì đó, ngoắc ngoắc ngón tay với ba nữ quỷ.

    Đám xà linh nhận được lời triệu hoán, lập tức đem linh thể của nữ quỷ đi đến bên đống lửa trại.

    Bán Thân Xà vươn tay ra, dùng móng tay rạch một đường trên linh thể của một nữ quỷ trong số đó, trên móng tay liền bị dính một vật chất xỉn màu.

    Nó đưa ngón tay lên ngửi thử rồi chau mày phủi tay hất văng thứ vật chất kì quái thuộc về đám nữ quỷ kia , rồi chê bai nói: “Quá nhạt rồi.”

    “Cái gì nhạt?” Hứa Tri Ngôn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Những thứ vừa rồi diễn ra quá nhanh, cậu vẫn chưa kịp nhận ra gì thì đã thấy ba nữ quỷ kia bị đóng gói mang qua đây.

    “Mùi vị của linh hồn.”

    “Những mùi vị hận thù này không ngon, nhạt nhẽo quá.”

    Bán Thân Xà không cảm thấy hứng thú khi nói đến những chuyện khác, giọng điệu nó có chút lạnh nhạt, giống như ngọai trừ cậu thanh niên trước mặt ra thì nó không hề đặt bất cứ điều gì khác trong lòng.

    “… Anh vậy mà còn ăn cả linh hồn hả?” Hứa Tri Ngôn có chút kinh ngạc, cậu còn cho rằng tất cả loài rắn đều ăn chuột cả.

    Vấn đề này quả thật đã làm khó Bán Thân Xà.

    Tro cốt chỉ còn lại 15% khiến ký ức của nó thiếu sót rất nhiều, nó chỉ nhớ được là muốn gi.ết người trước mặt này rồi cùng đối phương vĩnh viễn ở bên nhau, còn về việc bản thân ăn cái gì thì nó hoàn toàn không có ấn tượng.

    Năng lực quan sát lời nói và sắc mặt của Hứa Tri Ngôn rất mạnh, thấy Bán Thân Xà có vẻ không được thoải mái, cậu liền thay đổi chủ đề.

    “Thật ra bọn chúng cũng khổ lắm.”

    Lời này là lời thật lòng thật dạ của cậu.

    Nếu như nói tất cả các nhân vật trước mắt này đều là nạn nhân và thủ phạm của mấy món nợ tình, thì 3 người bạn câu kia và cậu- một người bị hệ thống cưỡng chế gán ghép ký ức khi tiến vào trò chơi lại khác nhau, ba người còn lại đó hoàn toàn là thủ phạm hàng thật giá thật, bị quấn thân là do họ đáng đời.

    Nghĩ đến việc còn ba tiếng nữa là trời sáng, Hứa Tri Ngôn liền lo lắng con rắn ngốc này sẽ bảo cậu đi ngủ.

    Vậy là cậu đối diện với cái nhìn cháy bỏng của Bán Thân Xà, thấp thỏm hỏi:”Tôi có thể biết được câu chuyện của bọn nó không?”

    Sợ Rắn Đuôi To không tin mình, cậu ngẩng đầu nhìn vào mắt đối phương, cố gắng phát huy tối đa mong muốn được nghe kể chuyện.

    Bán Thân Xà vốn dĩ đang nóng vội muốn hối thúc người ta đi ngủ, lại bị ánh nhìn này làm cho tan chảy, họ chỉ tiếp xúc với nhau trong thời gian ngắn ngủi, nhân loại trước mắt nó lại nhỏ bé, yếu đuối xinh đẹp và dịu dàng…

    Lạ quá, sao nó lại muốn gi.ết đối phương cơ chứ?

    Nó phải hận bản thân không thể khảm cậu vào tận xương tủy mới đúng!

    Chỉ là mất đi một ít tro cốt thôi mà, không có gì đáng ngại cả!

    Sắc đẹp làm hỏng việc.

    Bán Thân Xà dường như đã trở thành bại tướng dưới ánh mắt khát cầu của Hứa Tri Ngôn, nó lắc lư cái đuôi bắt đầu kể chuyện về ba nữ quỷ đó.

    Đầu tiên là thiếu nữ mặc váy trắng.

    Cô chỉ mới vừa lên trung học phổ thông, bỏ nhà ra đi sau một trận cãi vả với cha mình, trong lúc làm công thì cô quen biết với Trần Tai.

    Trần Tai tuy chỉ là một công nhân bình thường, nhưng lại nhìn trẻ hơn tuổi, ngày thường cũng hay sửa soạn bản thân ra hình ra dạng, trông giống một người chín chắn, thêm vài câu miệng lưỡi ngon ngọt rồi vốn tiền lương nhiều hơn tiền tiêu vặt của cô gái một chút, những điều đó đã khiến hắn dễ dàng trở thành người yêu của cô.

    Nhưng người nhà của cô lại không phải kẻ ngốc.

    Bọn họ rất nhanh đã tìm đến, sau khi làm hết các công việc tác động tâm lý thì cô gái đã tỉnh ngộ, cô dự định sẽ chia tay với Trần Tai rồi quay về tiếp tục đến trường đi học.

    Còn một ngày trước khi trở về nhà thì cô bị Trần Tai đâm 4 nhát, sinh mệnh kết thúc, cô ch.ết vào độ tuổi tươi đẹp như hoa.

    Sang ngày hôm sau thì Trần Tai đã chôn xác và giấu đi hung khí.

    Ngay khi hắn tưởng mọi thứ đã an toàn rồi trở về căn phòng thuê thì phát hiện những thứ trong phòng sẽ tự biết chuyển động, cứ như có sự tồn tại của một người nào đó ở đây, chỉ là hắn không nhìn thấy được…

    Người thứ hai là người phụ nữ dắt theo một đứa trẻ nhảy lầu.

    Bà ta là nguyên phối của Phương Quốc Thành, là người vợ tào khang mà ông ta cưới trước lúc phát đạt.

    *Nguyên phối: người vợ đầu tiên, được cưới hỏi đầy đủ lễ nghi.

    Bà đã ở cạnh ông ta kể từ khi Phương Quốc Thành chỉ là một người thợ sửa xe,  hai người cùng nhau thức sớm ngủ trễ, cùng nhau làm công kiếm tiền với hy vọng sẽ có được một tương lai tốt đẹp.

    Sau đó hai người đã lấy hết số tiền dành dụm ra, mở một cửa tiệm sửa xe nhỏ, từ lúc bắt đầu hai người đã dùng tận 10 năm để biến tiệm sửa xe nhỏ trở thành công ty mua bán xe second hand lớn nhất nhì tại địa phương, ngày tháng xem như đã khổ tận cam lai.

    *Khổ tận cam lai có nghĩa là hết khổ đến sướng, thời kỳ gian khổ đã qua, giờ đã đến lúc hưởng sung sướng.

    Nhưng cảnh đẹp không được lâu dài.

    Càng lúc càng có tiền khiến yêu cầu của Phương Quốc Thành đối với người phụ nữ đã không còn chỉ là biết chăm chỉ làm việc cùng ông ta nữa.

    Sau 10 năm trải qua mưa gió thì người vợ nguyên phối đã sớm không còn là đóa hoa kiều diễm trong nhà, càng không làm chó liếm cho ông ta trước mặt người ngoài, cũng sẽ không dung túng cho ông ta tiêu xài bừa bãi.

    Rồi thì ông ta đã tìm cho mình một người tình mới nhưng rất nhanh đã bị phát hiện, trong lúc tranh chấp ông ta đã lỡ tay đánh chết người vợ nguyên phối, chỉ có thể đẩy bà ta xuống lầu ngụy trang thành vợ mình tự s.át, mà tất cả điều này đều bị đứa con trai 5 tuổi của ông ta chính mắt nhìn thấy.

    Vì để không phải ngồi tù, ông ta nhẫn tâm ném luôn con trai mình xuống lầu.

    Đêm đó, Phương Quốc Thành còn chưa xử lý xong hậu quả, thì đã nhìn thấy vợ và con trai bị đập vỡ đầu đang đứng ngoài cửa phòng làm việc của mình…

    Trời sắp sáng rồi.

    Bán Thân Xà đã dần mất kiên nhẫn khi kể đến câu chuyện thứ 3, nó nhanh chóng thuật lại.

    Đống thi thể bị chặt khúc đó lúc còn sống là vợ của Giang Liệt.

    Hai người luôn vì chút chuyện nhỏ mà cãi nhau, người vợ đã luôn lựa chọn nhẫn nhịn khi đối diện với người chồng vũ phu, bạo lực gia đình, nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, cãi vả chỉ càng lúc càng nhiều, càng mãnh liệt.

    “Cô ta bị Giang Liệt chặt khúc khi vẫn còn sống, nên oán niệm nặng nề hơn, Giang Liệt đã mang theo tất cả mảnh thi thể đến nơi đây.”

    Không biết là do vấn đề thời gian hay là do quá trình quá mức thảm thiết mà nó lại không kể hết tận tường cho cậu nghe.

    Sau khi câu chuyện của người thứ 3 kết thúc thì trước mặt Hứa Tri Ngôn xuất hiện một giao diện mới.

    【Chúc mừng người chơi đã kích hoạt nhiệm vụ nhánh: Những linh hồn đau khổ】

    【Ghi chú: Kiểm tra cho thấy người chơi đã mở khóa hơn ba (bao gồm ba cái) bối cảnh nhân nhân vật trong cốt truyện tiên quyết, yêu cầu người chơi từ trên người của những NPC đã ch.ết lấy ra vật chứa oán hận, rồi ném chúng vào hồ chứa Núi Hổ Phách để an ủi những linh hồn đau khổ. 】

    【Nhắc nhở nhiệm vụ: Do nước trong hồ chứa của Núi Hổ Phách được ngâm ▇▇▇▇ nên cực kỳ đặc thù, có thể dùng để tiêu trừ oán niệm, hoặc cách tuyệt ác linh. 】

    *cách tuyệt: cách ly/ ngăn cách tuyệt đối

    【Tiến độ: 0%】

    【Phần thưởng nhiệm vụ: Mồi câu đặc thù】

    Nhiệm vụ nhánh vừa xuất hiện thì đạn mạc ban nãy còn đang xót thương cho mấy cô gái liền điên cuồng bay lên.

    【Cái nhiệm vụ nhánh này giấu cũng quá sâu rồi đó!】

    【Cạn lời! Mấy phòng khác đều đang đánh nhau điên cuồng, cả thế giới đều bị quỷ nam, quỷ nữ, quỷ chó, quỷ mèo làm cho loạn cả lên, vậy mà còn bắt buộc phải hiểu rõ bối cảnh thì mới kích hoạt nhiệm vụ?】

    【Tôi khóc rồi, tôi không giả vờ đâu.】

    【Huhuhuhu, tôi cũng vậy, mấy chị gái đó đáng thương quá.】

    【Ahahahahahaha Tiểu Bách Vạn đúng là đánh bậy đánh bạ mà đánh trúng mà! Đây là cái vận may điên rồ gì vậy! 】

    【Tôi càng muốn biết nếu cứ để cho oán linh nợ tình kia bám lấy thì có khi nào nó lại nghĩ ra cách nào hay không… dù sao nhìn nó cũng hung dữ lắm. 】

    【Tôi nghĩ là có đó! Càng mạnh thì biện pháp nghĩ ra càng nhiều! 】

    Hứa Tri Ngôn không hơi đâu mà để ý xem mấy người trong phòng phát sóng đang tìm tòi cái gì.

    “Nhiệm vụ nhánh?” Cậu không ngờ rằng bản thân lại kích hoạt được nhiệm vụ nhánh chỉ vì nghe ngóng chút bối cảnh của NPC để kéo dài thời gian.

    Hơn nữa Mồi Câu Đặc Thù này sao lại thấy cực kỳ thích hợp với trường cảnh này đến thế!

    Ác linh Bán Thân Xà bên cạnh đại khái là do chịu sự ảnh hưởng của hệ thống nên không nhìn thấy màn hình đó, nó đang đắm chìm trong cảm giác vui sướng khi thỏa mãn được yêu cầu của người trước mắt này.

    Sau khi kể xong ba câu chuyện thì bầu trời đã trở màu như bụng cá trắng.

    Cậu thanh niên vẫn không có hành động gì hết, ác linh Bán Thân Xà tiến lại gần cậu.

    “Chỉ cần em rời khỏi khu trại này thì 3 ác linh kia sẽ không bám lấy em nữa.” Nói xong, nó lại hưng phấn bổ sung thêm 1 câu.

    “Tối nay, tôi sẽ đến lấy thù lao của mình.”

    Hứa Tri Ngôn gật đầu, tắt màn hình, ánh mặt trời phá mây mà ra, đám ác linh cũng dần dần tan biến.

    Khu trại trống trải, trong 1 đêm chỉ còn cậu là người sống sót.

    Cậu cởi chiếc áo khoác dày ra, thở phà một ngụm khí nóng vào lòng bàn tay, rồi  xắn tay áo giẫm lên ánh nắng mai mà đi vào trong lều của ba người kia để tìm vật phẩm cho nhiệm vụ nhánh.

    ……

    Thời gian chuyển dời, mặt trời lên cao.

    Hướng dẫn viên già một đêm không ngủ, ông ta lăn qua lăn lại trong lều, cả người đều thấy không ổn.

    Ông ta có thể nghe thấy ngôn ngữ của một số ác linh, nhưng ác linh xuất hiện ngày hôm qua thật sự quá mức cường đại, cỗ sức mạnh đi kèm với âm thanh đó như đâm xuyên qua đầu ông.

    Khi ông ta choáng váng bò ra khỏi lều thì lại nhìn thấy một cảnh tượng máu me hơn.

    Cậu thanh niên mềm yếu họ Hứa đó đang ngồi xổm bên ngoài lều của Giang Liệt, hai tay cậu ta đang cầm những mảnh thi thể đẫm máu, chân mày chau lại như đang suy nghĩ đến một vấn đề quan trọng nào đó.

    Mà ba cái xác sớm đã tắt thở của bọn người Giang Liệt đã được kéo ra ngoài, đặt ngay ngắn trên một khoảng đất trống.

    Ngoài việc đó ra, thì còn có một số vật tư sau khi bị lục soát cũng được sắp xếp gọn gàng bên đống lửa trại.

    Lão hướng dẫn sửng sốt, muốn lập tức rời khỏi nơi này.

    Nhưng chuyển động của ông ta đã bị phát giác.

    Thấy hướng dẫn viên đã thức dậy, Hứa Tri Ngôn huơ huơ mảnh thi thể trong tay mình, cậu vui mừng gọi ông ta: “Tốt quá rồi! Ông dậy rồi à? Mau qua đây giúp tôi một tay với!”

    Cậu tìm vật chứa oán hận, tìm đến muốn nôn rồi!

    Hai người kia thì còn ổn.

    Hung khí của Trần Tai là con dao găm nhuốm máu, trong khi hung khí của Phương Quốc Thành khi đánh vợ là một vật trang trí bằng thép không gỉ, đơn giản dễ bảo quản, vừa tìm là thấy.

    Chỉ có tên Giang Liệt này là khác, vì để thuận tiện mang theo bên người, mà hắn ta nhét mảnh thi thể ở khắp nơi, nhét trong balo mấy mảnh, cuộn trong quần áo mấy mảnh, lại giấu thêm trong lều vài mảnh nữa, hại cậu tìm cả hai tiếng đồng rồi mà vẫn còn hai mảnh chưa tìm thấy.

    Vài phút sau, sau một cuộc đấu tranh tư tưởng gay gắt thì cuối cùng hướng dẫn viên già cũng chịu thỏa hiệp với tình hình thực tế.

    Thân hình gầy gò, gù gù của ông ta dường như lại thấp hơn một chút.

    Có thêm 1 người giúp đỡ, tiến độ quả thật nhanh hơn nhiều.

    Hai người dùng không đến nửa tiếng đồng hồ mà đã tìm thấy một hộp cơm bằng sắt trong đống vật tư câu cá mà Giang Liệt chuẩn bị cho mọi người, mảnh thi thể còn lại của người vợ, hắn đã giấu trong hộp cơm đã tặng cho Phương Quốc Thành và Trần Tai.

    Đợi sau khi lao lực ghép xong những mảnh thi thể thì Hứa Tri Ngôn đã mệt đến mức nằm phịch ra đất, khắp đầu toàn là mồ hôi.

    Đại khái là do sinh ra sự sợ hãi đối với người trước mặt, lão hướng dẫn viên thử tìm đề tài: “Cậu ăn sáng chưa?”

    “… Ông còn ăn nổi không?” Hứa Tri Ngôn dùng một ánh mắt nhìn biến thái để nhìn hướng dẫn viên già.

    Thi thể này đã không còn tươi mới nữa, mùi cũng không dễ ngửi, sau khi tìm được tất cả, cậu chẳng còn khẩu vị gì, vẫn cứ buồn nôn.

    Lão hướng dẫn viên bị nhìn đến đầu óc tối sầm.

    Cũng không xem xem ai mới là kẻ biến thái ở đây!

    Nhưng ông ta hèn rồi, ông ta không dám cứng cựa chống đối.

    “Sắp có sương rồi, chờ thêm hai tiếng nữa rồi chúng ta xuất phát.” Lão hướng dẫn viên ngước nhìn bầu trời rồi đổi đề tài.

    Nghe vậy, Hứa Tri Ngôn đi nấu một ít nước sôi.

    Sau khi nấu nước, cậu nằm ra đất, mệt đứt hơi chỉ vào ba thi thể kia nói: “Trên người bọn họ có thứ nào mà ông cần không? Nếu có thì lấy đi, thi thể của bọn họ tôi vẫn cần dùng đến.”

    Ông già này không phải là người, ông ta cho những người câu cá đến Núi Hổ Phách ăn trùng, dùng nhiệt độ cơ thể người để nuôi dưỡng nhiều trùng hơn.

    Tuy cậu cảm thấy ông ta không phải người thiện lành gì, nhưng thông qua vài cuộc trò chuyện, cậu phát hiện đây cũng xem như là một cuộc thanh trừ kẻ ác, ông ta cũng đã cung cấp cho cậu không ít thông tin, vừa rồi còn ra sức giúp cậu tìm mảnh thi thể nữa.

    Hứa Tri Ngôn gắn cho ông ta một cái hashtag ‘Ông già tốt bụng’ trên đầu, cậu thấy khuôn mặt nhăn nhúm của ông ta thuận mắt hơn nhiều.

    “Cậu muốn làm gì?” Hướng dẫn viên già không ngờ cậu thanh niên này lại nhìn thấu được thứ mình cần lúc này.

    “Dù sao cũng đã đi chung với nhau một đường, tôi muốn vứt thi thể của họ vào trong hồ chứa Núi Hổ Phách, đã ch.ết cả rồi thì cứ như vậy đi.” Hứa Tri Ngôn nằm đó, cậu vừa nói vừa gõ nhanh đầu ngón tay trên mặt đất.

    Lão hướng dẫn viên ngơ ngác, ông ta không ngờ cậu trai này lại có lương tâm đến vậy.

    Ông ta lấy ra ba chiếc lọ từ trong lều, không nhiều lời mà đi đến bên cạnh ba cái xác.

    Nghỉ ngơi đã đủ, Hứa Tri Ngôn tìm thấy một cái khăn từ khu trại, cậu chuẩn bị nước ấm rồi lau sạch bụi bẩn trên người, sau đó quay trở vào lều để thay quần áo sạch sẽ.

    Khi trở ra ngoài thì cậu nhìn thấy trên đỉnh đầu của ba cái xác đã bị đục ra ba cái lỗ.

    Trong tay lão hướng dẫn viên đang cầm một cây đinh sắt dày cộm không biết lấy từ đâu ra, ông ta đục ra một cái lỗ trên đầu mỗi thi thể, ba chiếc lọ đó được đặt vuông góc với 3 cái lỗ.

    Từng con từng con ấu trùng Bạch Bảo Trùng tròn trịa bò theo từng cái lỗ ra ngoài, trên người chúng trộn lẫn máu và não tương, bọn chúng thay phiên nhau lăn vào bên trong cái lọ.

    Không biết tại sao điều này lại khiến cho Hứa Tri Ngôn nhớ đến trong phim ảnh và giáo trình có nói đến một số loài cây có thể lưu trữ nước, cũng chỉ cần đục một cái lỗ trên thân cây là nước sẽ không ngừng chảy ra…

    Hướng dẫn viên già thấy cậu cứ đứng cạnh nhìn chằm chằm, ông ta có chút thấp thỏm giải thích: “Không phải ai tôi cũng cho ăn trùng, bọn họ đều là những những người làm chuyện đại ác, những người sắp phải chết.”

    Nói xong, ông ta cúi đầu không dám nhìn Hứa Tri Ngôn.

    Thật ra trong 4 người thì người có oán linh bám thân mạnh nhất chính là cậu thanh niên này, nhưng không biết tại sao đã qua một đêm rồi mà người này vẫn không hề xảy ra chuyện gì mà đứng ở đây!

    Chuyện này quả thật là quá kỳ lạ con m.ẹ nó rồi!

    Chờ sau khi hướng dẫn viên già thu thập xong lũ trùng thì họ làm một chiếc xe kéo đơn giản, lúc đóng gói thi thể của ba người kia thì Hứa Tri Ngôn cũng đã nhét xong những vật tư cần thiết vào trong balo.

    【Nhiệm vụ 1: Cùng người hướng dẫn địa phương đi đến hồ chứa Núi Hổ Phách. 】

    【Tiến độ: 90% 】

    【Ghi chú: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tiên quyết thì phó bản sẽ gia tăng thêm hình thức sinh tồn, lúc đó tất cả thức ăn mà người chơi chuẩn bị sẵn đều sẽ không sử dụng được. 】

    *Tiên quyết là mệnh đề đầu tiên quyết định những thứ xảy ra sau đó. Giống như yêu cầu tiên quyết của bạn trai bạn là đẹp trai, thì người con trai nt với bạn phải đẹp trai thì mới có những vấn đề xảy ra sau đó được.

    Nhấn mở màn hình kiểm tra ghi chú dành cho phó bản và tiến độ của nhiệm vụ 1, Hứa Tri Ngôn có chút rầu rỉ.

    Cậu đã bới tung cái ổ của ba người kia rồi nhưng chỉ tìm được vài miếng bánh quy nén và chút đồ uống, thức ăn của cậu thì không còn dư lại bao nhiêu, điều này cho thấy rằng, ngay từ lúc bắt đầu thì Hệ Thống Trò Chơi đã phán định những NPC ở nơi này không thể sống sót rời đi.

    Đợi đến khi đến được hồ chứa thì bắt buộc phải câu cá để ăn.

    “Chó có biết bắt cá không nhỉ?”

    Cậu nhịn không được mà nghĩ về chiếc trực thăng chó của đồng đội nhà mình.

    Nếu mèo biết bắt cá thì chó cũng nên biết chứ nhỉ?

    ……

    Núi non bị sương mù bao phủ.

    Hướng dẫn viên già kéo xe đến mồ hôi nhễ nhại, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nước thì ông ta mới đưa sợi dây thừng cho Hứa Tri Ngôn.

    “Còn một chút nữa là đến nơi rồi, phía trước kia tôi không đi được đâu, cậu cứ men theo con đường nhỏ này đi thẳng lên, chỉ vài phút thôi là sẽ đến được ven hồ.”

    Hứa Tri Ngôn nhận lấy sợi dây thừng của chiếc xe rồi dùng sức kéo.

    Vẫn ổn, vẫn còn kéo nổi.

    Chỉ là có hơi nặng, dù sao thì trên xe cũng có đến tận 4 cái xác!

    *Xác của 3 ng kia và xác của vk Giang Liệt

    Hướng dẫn viên già biến mất trong màn sương.

    Cậu thở một hơi, nắm lấy dây thừng, kéo xe tiếp tục đi.

    Cũng may chưa đi được bao lâu thì một tiếng chó sủa vui vẻ đã vang lên.

    “Gâu gâu! Gâu!”

    Âm thanh càng lúc càng lớn, Hứa Tri Ngôn đứng yên tại chỗ, đôi tay căng thẳng nắm chặt sợi dây thừng.

    Ngay tại lúc chú chó Golden xuất hiện trên nền trời thì cậu liền hét to: “Tiểu Nhất! Há miệng ra!” Nói xong, cậu vung tay ném sợi dây thừng lên.

    “Gâu! Âu!”

    Chú chó bay trên không trung với chiếc đuôi xoắn thành hình xoắn ốc còn cho rằng đối phương đang chơi với mình, nên nó liền phóng qua, ngậm lấy sợi dây, đôi mắt nho nhỏ của nó tràn ngập sự tự hào.

    Chó con siêu giỏi.jpg

    Cơ mặt Hứa Tri Ngôn cứng đờ, cậu lấy từ trong balo ra một cái đồ cào nhỏ cỡ bàn tay, gãi lên đầu Tiểu Nhất vài cái.

    *đồ gãi lưng hoặc bồ cào mà bản mini, tưởng tượng đi mấy ní.

    Đây là loại đạo cụ oan nghiệt kê lặc cấp S có thể thúc đẩy tốc độ sinh trưởng của thực vật trong bất kỳ phó bản nào, nhưng do hình thể của nó quá nhỏ nên dường như không có trường cảnh nào thích hợp để sử dụng, bởi vậy Hứa Tri dứt khoát sử dụng nó làm đồ chải lông cho Tiểu Nhất.

    *từng giải thích qua kê lặc r, nhưng hiểu đơn giản thôi, vô dụng, có công dụng nhưng ko đáng kêe, xài hay ko xài cũng vậy.

    Sau khi ra khỏi phó bản được vài ngày, Kim Thịnh không thuyết phục được Tiểu Nhất nên đã gọi video cho Hứa Tri Ngôn trao đổi một số tình huống liên quan đến Tiểu Nhất, cũng là để cho Hứa Tri Ngôn quen thuộc hơn với chú chó này.

    *Có lẽ mng đã quên, ở phó bản trc Kim Thịnh từng hứa vs Tiểu Nhất là đã để cho Hứa Tri Ngôn xoa đầu nó á.

    “Đi, đi tìm người cha chó của mày.” Hứa Tri Ngôn nói.

    Cũng không hiểu con chó này lấy đâu ra sức lực lớn như vậy, nó bay nhanh đến mức có thể hất văng đầu Kim Thịnh.

    “Âuuuu!”

    Tiểu Nhất thỏa mãn, nó ngoạm sợi dây thừng kéo về phía trước, phiên bản xe kéo này giờ đây vừa nhanh vừa tốt, mạnh hơn so với hai tên già yếu bệnh tật như Hứa Tri Ngôn và hướng dẫn viên già. wp: tuyetnhi0753

    https://www.wattpad.com/user/tuyetnhi0753

    Rất nhanh, Kim Thịnh chạy chậm hơn chó đã thở hồng hộc xuất hiện, cậu ta kinh ngạc nhìn số thi thể trên xe kéo, cảm thấy khủng khiếp.

    Hứa Tri Ngôn biết đồng đội của mình có trăm lời muốn nói trong bụng, nhưng cậu lại có chuyện quan trọng hơn cần phải làm: “Chờ lát nữa rồi nói, bây giờ giúp tôi khiêng đống xác này đến cạnh hồ chứa đi.”

    Cứ như vậy mà đám người chơi lục tục đến nơi liền nhìn thấy đống xác ch.ết trên xe kéo, có người còn suy đoán: có phải có người sợ rằng khi hình thức sinh tồn được khởi động, không còn thức ăn, cá cũng không câu được, cho nên dứt khoát giữ lại mấy cái xác của NPC để đề phòng chết đói hay không.

    Không quản được hết ánh nhìn dị dạng của mọi người, Hứa Tri ngôn đã đến được nơi gần bờ hồ nhất.

    Trước hết, cậu vứt hết xác của NPC xuống, sau đó lại ném vật chứa oán hận vào trong làn nước.

    Hứa Tri Ngôn phớt lờ cửa sổ nhiệm vụ, cậu gấp gáp lấy hủ sửa cũ kỹ từ trong balo ra rồi chất đầy đá sỏi vào đó.

    Cậu ôm hủ sữa rách nát, yên lặng nhìn mặt hồ rồi mỉm cười.

    “Xin lỗi nha ác linh tiên sinh.”

    “Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy thù lao anh đòi quá cao rồi đó!”

    Hứa Tri Ngôn không thoa Nước Mắt Rắn, cũng không muốn nhìn thấy cái tên háo sắc kia chút nào, cậu hôn nhẹ lên hủ tro cốt trước khi ném nó đi.

    “Không biết anh có còn ở đây không, nhưng tôi thấy nhiêu đây đã đủ trả công cho việc tối qua rồi, dù sao thì tôi cũng là một thương nhân thành tín mà.”

    “Bộp––”

    Khi vật chứa oán hận cuối cùng rơi xuống nước, Hứa Tri Ngôn phủi tay, cuối cùng cậu cũng đã chấm dứt được nỗi lo của mình rồi.

    Tất cả tro cốt và thi thể đều đã chìm vào trong nước.

    Sức chiến đấu của con Rắn Đuôi To đó quá lớn, cậu suy xét kĩ rồi, nếu cứ tiếp tục để anh ta bên cạnh thì sẽ nguy hiểm lắm.

    Dù sao thì hiện giờ cũng đã có đồng đội phối hợp với cậu, Kim Thịnh đáng tin hơn con rắn d.âm đó nhiều.

    Trên mặt hồ, ở nơi Hứa Tri Ngôn không nhìn thấy được.

    Thân thể ác linh Bán Thân Xà đang chìm dần vào dòng nước.

    Nó không tin được mà ngắm nhìn cậu trai xinh đẹp đang tươi cười trên bờ hồ, sự xao động trong lòng không thể nào áp chế được.

    Đúng! Như vậy mới đúng!

    Đây mới là bộ dạng nên có của người đã gi.ết nó!

    Tên lừa gạt này.

    Lại khiến người ta si mê đến thế…

    A, vẫn muốn đ.ụ em ấy mà.

    Ác linh Bán Thân Xà nghĩ vậy.

    ……

    Cách hồ chứa chừng vài trăm mét, trong một khe núi, có một thôn làng nhỏ phủ đầy bụi.

    Sau khi về đến nhà, hướng dẫn viên già khóa chặt cửa.

    Ông ta không thay đồ trước, mà lại thắp nhang cho điện thờ trong nhà.

    Ông ta quỳ xuống, miệng lẩm bẩm.

    “Cảm tạ Xà Thần ban cho sự bội thu.”

    “Thân thể của Ngài mãi chìm dưới đáy hồ, không bao giờ mục rữa.”

    “Ngài chính là sự vĩnh sinh.”

    Bức tượng điêu khắc thân trên là cơ thể người, thân dưới là đuôi rắn ẩn hiện sau làn khói nhang trên điện thờ.

    *có nhiều bạn cmt là sao lại thấy Bạch Tẫn yêu điên hay cư xử quá kiểu nghiện HTN bất chấp á, thì mình suy nghĩ vậy đi, khi chúng ta là 1 con ng hoàn chỉnh, dù đôi lúc chúng ta mất khống chế bộc lộ 1 cảm xúc nào đó quá mức nhưng khi bình tĩnh thì chúng ta lại cân bằng được nó. Còn đây là những phần đã phân tách khỏi người anh Quỷ Thần, cũng như hỉ nộ ái ố vậy, ở chung cân bằng dc, nhưng tách ra thì chúng sẽ bộc lộ hết bản ngã của mình, vì lúc đó hỉ chỉ là hỉ, nộ chỉ là nộ ko bị bất cứ thứ gì kìm hãm.

    Không ky! Không hối!

    Không reup! Mình sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm nào nếu bạn mang bản dịch này đi kiếm tiền maw xu cà na bị tác giả phát hiện, ngay khi chương này được reup bằng bất cứ hình thức thương mại nào thì các bạn đã ngầm đồng ý chịu trách nhiệm trước mọi hành vi cho dù có xóa đi dòng ghi chú này của mình.

    Truyện này dưới 30 sao mình sẽ ko ra chương mới ạ.

    7 Bình luận

    1. GoldenBattlemage1336
      May 30, '26 \am\ 10:02 am

      Ủa sao khúc này kh có liên quan gì với khúc trên v 😭😭

      1. @GoldenBattlemage1336May 30, '26 \pm\ 10:16 pm

        Ko biết nữa huhu để coi mai coi lại

      2. @GoldenBattlemage1336May 30, '26 \pm\ 10:24 pm

        Đã fix

    2. May 24, '26 \am\ 12:42 am

      Hêy

    3. May 23, '26 \pm\ 11:49 pm

      Test quá trời ơi

    4. May 23, '26 \pm\ 11:49 pm

      1,2,3,4,5

    5. May 23, '26 \pm\ 11:34 pm

      133782

    Ghi chú
    error: Content is protected !!