Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Tiếng nước chảy róc rách vang lên trong nhà vệ sinh lờ mờ ánh sáng. Thiếu niên cử động chậm chạp, gột rửa sạch những vết máu trên mặt và đôi bàn tay.

    Bạch Tẫn đã hoàn toàn bình tâm trở lại.

    Nhìn vết máu loang lổ trên áo sơ mi phản chiếu qua mảnh gương vỡ dài hẹp, cậu ta lạnh lùng giữ im lặng.

    Tủ quần áo thì ở bên ngoài…

    Vết thương trên mu bàn tay cậu ta đang khép miệng với tốc độ kinh người.

    Chẳng mấy chốc, khi cậu ta còn chưa kịp nghĩ ra cách xử lí vết máu thì thương tích đã biến mất không để lại chút dấu vết nào.

    Lưỡng lự hồi lâu, Bạch Tẫn quyết định cởi bỏ chiếc áo đang mặc.

    Cứ bảo là mình vừa mới tắm xong vậy.

    Sau khi chuẩn bị xong cái cớ, thiếu niên đứng trước cửa, đợi nhịp tim ổn định trở lại rồi mới đẩy cửa bước ra ngoài.

    Thế nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cậu ta lại một lần nữa đứng hình tại chỗ.

    Trên tấm thảm mềm mại giữa phòng khách, chàng thanh niên vẫn đang mặc bộ lễ phục xẻ cao kia đang quỳ dưới đất, lưng hướng về phía cậu ta, đôi tay cứ như đang bới móc thứ gì đó.

    Tấm lưng không một chút mỡ thừa hiện rõ những đường nét mượt mà, theo từng cử động của cánh tay, đôi xương bả vai thanh mảnh lại thấp thoáng hiện ra. Dưới ánh đèn, bộ đồ này xẻ tà quá cao, khiến lúm đồng tiền nơi thắt lưng cứ thế thoắt ẩn thoắt hiện…

    Nhịp thở của Bạch Tẫn lại bắt đầu trở nên dồn dập.

    Cảm nhận rõ cái nóng bừng của cơ thể cùng nhịp tim đang tăng tốc, cậu ta bỗng thấy hối hận vì đã rước cái hạng hạ đẳng này về đây!

    Hứa Tri Ngôn hoàn toàn không hay biết Bạch Tẫn vừa gặp phải chuyện gì.

    Cậu vẫn còn đang mải đắc ý rằng mảnh vỡ lần này là “hàng tuyển” ngon nghẻ nhất thế gian, thầm tính toán lúc về sẽ phải khen ngợi Quỷ Thần một phen.

    Trên thảm bày la liệt những món đồ cậu vừa vơ vét được.

    Từ con dao găm khảm đầy đá quý, chiếc đồng hồ bằng vàng ròng cho đến ghim cài đính ngọc trai, rồi thì diêm, rượu mạnh, kẹo bọc giấy kính cho tới một chiếc ví tiền mới tinh chứa đầy tiền lẻ…

    Ba món đầu tiên cậu định giữ lại cho mình, số còn lại thì để mang lên tàu dùng dần.

    Mảnh vỡ này giàu nứt đố đổ vách như thế, không tranh thủ kiếm thêm một chút thì sao mà cam lòng cho được!

    “Bạch Tẫn, mấy thứ này cậu có dùng đến không? Nếu không dùng thì cho thầy đây mượn một lát nhé…”

    Tự ý lấy đồ mà không hỏi thì bị coi là trộm, hỏi qua rồi thì không tính nữa.

    Dù chưa chính thức có thân phận mới, nhưng nhờ vào da mặt dày hơn tường thành, Hứa Tri Ngôn đã ngang nhiên tự xưng là thầy giáo, rồi mượn danh nghĩa “đi mượn” để thực hiện một phi vụ có mượn không bao giờ trả.

    Mãi không thấy Bạch Tẫn đáp lại nhưng cậu cũng chẳng vội.

    Cậu thầm nghĩ mình đã nắm thóp được tính khí của mảnh vỡ này, bèn trực tiếp liệt thiếu niên Bạch Tẫn vào diện người nhà vô hại.

    Trong phòng nhất thời chỉ còn lại tiếng đồ đạc va chạm lạch cạch.

    Phải mất một lúc lâu, Bạch Tẫn mới trấn áp được con quỷ dữ đang chực chờ trỗi dậy, cậu ta đỏ bừng mặt quát lên với Hứa Tri Ngôn.

    “Anh! Anh… anh cố tình đúng không hả!”

    Miệng thì mắng mỏ là thế, nhưng ánh mắt cậu ta lại chẳng kìm được mà trượt dài từ lúm đồng tiền nơi thắt lưng của chàng thanh niên xuống phía dưới.

    Bởi vì đang quỳ dưới đất lục lọi, chiếc váy xẻ tà cao gần như không thể che hết vòng ba căng tròn của chàng thanh niên, nhìn từ phía sau chỉ khiến người ta thấy máu nóng dồn hết lên đại não.

    Tại sao trên đời lại có hạng người vô liêm sỉ đến mức này cơ chứ!

    Hứa Tri Ngôn nghe vậy thì chỉ biết đảo mắt một cái đầy ngao ngán.

    Cái thằng nhóc này sao cứ lải nhải mãi một câu vô liêm sỉ thế nhỉ? Nhưng mà bộ đồ này quả thực chẳng mấy ăn nhập với gu thẩm mĩ của phó bản cho lắm.

    Tuy không rõ quá trình xây dựng phó bản trò chơi ra sao, nhưng qua trải nghiệm thực tế và kinh nghiệm xem livestream, cậu biết các phó bản thường được tạo ra dựa trên một thời đại cụ thể nào đó.

    Chẳng hạn như cái phó bản “Du thuyền Nhân ngư” này.

    Hạng dân đen nghèo hèn, tàu chạy bằng than, những chiếc xe cổ đắt đỏ hay mớ váy vóc tầng tầng lớp lớp của các tiểu thư khuê các…

    Dù nhìn thế nào thì chiếc váy xẻ tà cao này cũng có phần lạc quẻ.

    Cậu bắt đầu thấy tò mò về nhân vật bí ẩn mà bà chủ tiệm đồ cũ đã nhắc tới, kẻ đã đến bán chiếc váy này từ năm năm trước rốt cuộc là ai.

    Một NPC bị lỗi chăng? Hay vì bà chủ nhận lấy một thứ không thuộc về phó bản này nên mới dẫn đến lỗi hệ thống, khiến bà ta đi giúp đỡ người qua đường?

    “Anh… anh còn không mau thay bộ đồ này ra đi!”

    Bị ngó lơ, vị thiếu gia họ Bạch lại cất lời, giọng điệu gắt gỏng cắt ngang dòng suy nghĩ của Hứa Tri Ngôn.

    Hứa Tri Ngôn khẽ lắc đầu. Vốn từ nghèo nàn lại còn đơn thuần đến thế này, việc gì cậu phải bỏ qua cơ hội trêu chọc cơ chứ!

    Nảy ra ý định đùa giỡn, cậu dứt khoát buông đồ trên tay xuống rồi đứng dậy, hơi ngạc nhiên nhìn Bạch Tẫn đang để trần nửa người trên.

    Bạch Tẫn tuổi thiếu niên chưa được vạm vỡ như lúc trưởng thành, dẫu cơ bắp cũng đã săn chắc nhưng có lẽ do ấn tượng ban đầu quá sâu đậm nên Hứa Tri Ngôn nhìn cậu ta cứ thấy giống hệt một đứa em trai nhỏ.

    “Tiểu Bạch à, vốn từ của cậu nghèo nàn thế này, làm người làm thầy như tôi đây thấy đau lòng quá đi mất.”

    Cậu khẽ liếm môi, chủ động vén tà váy xẻ cao để lộ đôi chân trắng ngần, rồi đưa những ngón chân tròn trịa không mang tất khẽ mân mê dọc theo bắp chân của Bạch Tẫn.

    “Quần áo chẳng có vấn đề gì cả, người có vấn đề là tôi đây này. Cậu có thể gọi cái hành vi này của tôi là – lẳng lơ.”

    Với tư cách là một trai thẳng chính hiệu, Hứa Tri Ngôn một khi đã giở quẻ nghịch ngợm thì chẳng thấy chút áp lực tâm lí nào.

    Nhưng Bạch Tẫn đứng đối diện thì đúng là chịu đủ khổ hình.

    “Anh… anh anh anh… anh…”

    Cả người thiếu niên đỏ bừng như một quả cà chua chín mọng, mồ hôi trên trán thi nhau chảy dài. Cậu ta há miệng lắp bắp hồi lâu mà vẫn chẳng thốt nổi một câu cho ra hồn.

    Cậu ta lùi lại vài bước, rồi một lần nữa nhanh chân tự nhốt mình vào trong nhà vệ sinh.

    “Rầm!”

    Nhìn cánh cửa kính suýt chút nữa thì bị sập xuống, Hứa Tri Ngôn buông tay ra, ôm bụng cười ngặt nghẽo không thôi.

    “Ha ha ha ha ha ha ha, mẹ kiếp, thằng nhóc này buồn cười quá đi mất!”

    Sau khi phải trải qua hàng loạt phó bản bị đám mảnh vỡ kia bắt nạt, rốt cuộc cậu cũng tìm thấy một mảnh vỡ vừa ngoan, vừa hiền lại còn nghe lời thế này, bảo sao cậu lại chẳng muốn trêu chọc đối phương cho được.

    Đúng là được dịp nở mày nở mặt.

    Cuối cùng Hứa Tri Ngôn cười đến mức sắp đứt cả hơi, sợ rằng nếu còn cười tiếp thì bộ váy này sẽ bục ra mất, cậu đành nằm vật xuống tấm thảm lông, cố gắng bình tâm trở lại.

    Nào ngờ cậu còn chưa kịp bình tĩnh hẳn thì Bạch Tẫn, người vừa mới lao vào nhà vệ sinh ban nãy, đã lại bước ra ngoài.

    Vệt đỏ trên mặt thiếu niên vẫn chưa tan hết, đôi mắt cậu ta cứ nhìn quanh quất khắp nơi, tuyệt nhiên chẳng dám liếc nhìn Hứa Tri Ngôn dù chỉ một lần.

    Cậu ta ôm lấy cái túi vừa quẳng ở cửa, trút toàn bộ mớ váy vóc nặng trịch bên trong lên người chàng thanh niên đang nằm dưới đất, lắp bắp cất lời.

    “Anh… anh anh anh, ngày mai anh phải mặc cái này!”

    Dứt lời, chẳng đợi Hứa Tri Ngôn kịp phản ứng, cậu ta đã chạy biến vào nhà vệ sinh như một cơn gió, còn cẩn thận chốt cửa lại từ bên trong.

    Đến khi Hứa Tri Ngôn chui ra được từ trong đống quần áo thì trước mắt cậu làm gì còn bóng dáng của Bạch Tẫn nữa.

    Cậu nhặt chiếc váy xám xịt trên người mình lên ướm thử, thầm nghĩ nếu mặc mấy lớp này vào rồi khoác thêm cái áo bên ngoài nữa thì chắc chắn cả người cậu sẽ được bọc kín như bưng.

    Cậu cười khổ lắc đầu, rốt cuộc cũng thấy thỏa mãn sau màn nghịch ngợm vừa rồi.

    Cậu cởi bộ đồ nữ đang mặc ra, thay lại bộ quần áo cũ rách nát của mình.

    Sau khi thu dọn bộ đồ nữ mà Bạch Tẫn vừa mang đến cùng mớ đồ vừa vơ vét được, cậu tiến đến gõ cửa nhà vệ sinh.

    “Tôi đi đây, sáng mai mấy giờ tôi qua tìm cậu?”

    Dẫu biết ở lại đây có lẽ cũng chẳng sao, nhưng dù gì nơi này cũng nằm ngoài phạm vi phó bản, cậu lo rằng lũ cua đỏ kia sẽ thừa cơ tấn công mình trong lúc đang say ngủ.

    Mãi một lúc lâu sau, lâu đến mức Hứa Tri Ngôn cứ ngỡ Bạch Tẫn đã ngủ quên trong đó rồi, thì cậu mới nhận được câu trả lời.

    “Mười giờ lên tàu, chúng ta hẹn gặp nhau ở bến tàu.”

    Giọng nói của Bạch Tẫn khẽ run rẩy, dường như cậu ta đang cố kìm nén điều gì đó.

    Nghe chất giọng đang cố giữ vẻ bình thản của thiếu niên, Hứa Tri Ngôn cứ ngỡ đối phương vẫn chưa thoát ra được khỏi màn trêu chọc ban nãy.

    “Vậy tôi đi trước đây, hẹn gặp lại vào ngày mai.”

    Dứt lời, cậu xách ba lô lên rồi mở cửa sổ, nhân lúc trời tối mà leo qua mái hiên tầng một rồi nhảy xuống dưới.

    Căn phòng một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

    Gió đêm theo khung cửa sổ chưa kịp đóng lùa vào bên trong.

    “Cạch ——”

    Cánh cửa nhà vệ sinh được mở ra từ bên trong.

    Bạch Tẫn để trần nửa người trên bước ra ngoài, vết thương dài trên mu bàn tay đã bắt đầu lành lại.

    Cậu ta tiến đến bên cửa sổ, dõi theo những dấu vết để lại mà đoán xem Hứa Tri Ngôn sẽ đi đâu. Quan sát một hồi không thấy bóng dáng đối phương nơi bến tàu, cậu ta mới quay trở lại giữa tấm thảm.

    Lớp lông dài mượt mà trên thảm có một phần bị xới tung lên, đó chính là dấu vết nơi Hứa Tri Ngôn vừa nằm.

    Cậu ta quỳ xuống đất, sờ nhẹ vào phần thảm vẫn còn vương chút hơi ấm, rồi như bị ma xui quỷ khiến mà nằm đè lên vị trí đó.

    Bạch Tẫn cảm thấy có lẽ mình điên thật rồi.

    “Anh ta… anh ta quả thực nằm ngoài dự đoán…”

    “Cút!”

    Tiếng quát cắt ngang cuộc tự đối thoại, thiếu niên đang cuộn tròn trên sàn nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ, vành tai chẳng rõ vì sao lại đỏ ửng lên lần nữa.

    Lần này, cái giọng nói kia vô cùng nghe lời, không bồi thêm câu nào nữa.

    Có thể thấy màn nghịch ngợm vừa rồi của Hứa Tri Ngôn không chỉ khiến nhóc Bạch Tẫn thuần khiết không chịu đựng nổi, mà ngay cả thanh âm cuồng nhiệt sâu trong lòng cậu ta cũng bị… chấn động đôi chút.

    Hứa Tri Ngôn chẳng hề hay biết cái thói lầy lội của mình đã gây ra sát thương lớn đến nhường nào.

    Sau khi thuận lợi băng qua đường, tâm trạng căng thẳng bấy lâu của cậu cuối cùng cũng được giải tỏa phần nào.

    Ngày mai sẽ lên tàu, Hệ thống đã dành ra hẳn một ngày một đêm cho người chơi, chắc chắn là có thứ gì đó cần phải thăm dò rồi.

    Cậu cần phải quay về xem xem đám đồng đội đáng tin cậy kia có phát hiện thêm được điều gì mới mẻ hay không.

    Nếu tấm vé tàu cũ đã xác định là có thể dùng được, vậy thì trên cái bến tàu này liệu có còn thân phận ẩn giấu nào khác nữa không nhỉ?

    Trong lán thợ, cả đám công nhân lẫn đồng đội đều không có mặt, chỉ còn mỗi Tiểu Nhất đang ngậm một tờ giấy nhỏ, ngoan ngoãn nằm phủ phục trên đống rơm chờ cậu.

    Hứa Tri Ngôn rút tờ giấy ra, đưa ngón tay chọc nhẹ vào đầu chó coi như phần thưởng vuốt ve cho có lệ.

    Ngay sau đó, cậu liếc mắt nhìn qua nội dung trên đó.

    【Quần áo sửa xong rồi, xem bảng nhiệm vụ đi.】

    “Đúng là ngắn gọn súc tích thật đấy.”

    Lúc này Hứa Tri Ngôn mới nhận ra, kể từ khi cậu băng qua đường, toàn bộ bảng nhiệm vụ đã rơi vào trạng thái mất kết nối.

    【Nhiệm vụ bổ sung: Tìm kiếm Nhà An Toàn của phó bản】

    【Tiến độ: ??】

    Cậu lướt nhìn qua tiến độ tìm kiếm Nhà An Toàn.

    Không ngoài dự đoán, Nhà An Toàn của phó bản này tuyệt đối không thể nằm ở trên bờ được.

    【Nhiệm vụ chính [Phần 1]: Tham gia bữa tiệc trên du thuyền】

    【Nhiệm vụ 2: Nhu yếu phẩm sinh tồn

    Ghi chú: Với tư cách là một thợ đốt than sắp lên tàu, dẫu mục đích chuyến đi này của bạn là để kiếm tiền, nhưng bạn vẫn cần một khoản sinh hoạt phí lận lưng, đám người trên tàu sẽ chẳng đời nào cho bạn ăn không ngồi rồi đâu.】

    【Gợi ý: Tại bến tàu có rất nhiều việc làm, bốc dỡ hàng hóa có thể nhận được tiền vàng.】

    Bến tàu nơi này thường xuyên hoạt động không ngừng nghỉ.

    Hứa Tri Ngôn chẳng rõ những con tàu chở hàng này sẽ đi đâu, nhưng điều đó cũng không ngăn được việc cậu thầm rủa Hệ Thống Chủ đúng là đồ chó má.

    Một đêm bốc vác hàng hóa thì kiếm được bao nhiêu tiền cơ chứ?

    Đây chẳng phải là đang vỗ mặt bảo người chơi rằng sau khi lên tàu sẽ không có cơm ăn, ép họ phải đi vơ vét sạch cái bến tàu này hay sao?

    Cậu vẫy tay gọi Tiểu Nhất, chú chó Golden nhỏ với bộ lông mềm mượt ngoan ngoãn nhảy xuống giường rồi quấn quýt bên chân cậu.

    Địa điểm phân chia công việc nằm ở khu vực trung tâm bến tàu.

    Một chiếc bàn gỗ thô sơ được dựng lên làm trạm phân phối tạm thời, một gã đàn ông râu quai nón xồm xoàm đang ngậm điếu thuốc lá trong miệng, tiếc rẻ chẳng nỡ châm lửa, tay nắm một xấp phiếu công việc, gã ngồi trên chiếc ghế bẩn thỉu chẳng kém, gác chân cao vút lên trời.

    Đám dân lao động lầm lũi xếp hàng chờ đợi.

    Mọi người đến đây để nhận phiếu công tác, sau đó dựa vào nội dung trên phiếu mà đi tới khu vực làm việc tương ứng.

    Sau khi hoàn thành đủ khối lượng công việc, họ có thể dùng phiếu đó để nhận thù lao từ người phụ trách khu vực.

    Hứa Tri Ngôn lách ra phía sau gã râu quai nón, lén lút xem trộm nội dung trên phiếu. Vãi thật, làm một tiếng mới được có hai đồng, cậu chắc chắn là Giang Hòe Giai và Kim Thịnh sẽ chẳng đời nào thèm làm cái việc này.

    Quả nhiên không ngoài dự đoán.

    Ngay sau khi rời khỏi chỗ gã râu quai nón, Hứa Tri Ngôn đi theo Tiểu Nhất và chẳng mấy chốc đã gặp được Giang Hòe Giai cùng Kim Thịnh đang bước ra từ trong một con hẻm nhỏ.

    Trông hai người họ như thể vừa mới tìm được “mối” khác, cả người đều ướt sũng như chuột lột.

    Chỉ là chẳng rõ họ có kiếm được đồng nào không đây.

    Ba người tụ họp trở lại, sắc mặt của Giang Hòe Giai trông không được tốt cho lắm.

    Anh ta hất cằm về phía trước, nói với Hứa Tri Ngôn về thông tin thu thập được trong đêm: “Trong mấy lán thợ đằng kia, những người chơi khác đều đã thất bại.”

    Không phải người chơi nào cũng chú trọng vào việc cường hóa cơ thể.

    Việc có người chơi không thể địch nổi đám công nhân vai u thịt bắp kia cũng là chuyện hiển nhiên.

    Kim Thịnh vươn tay bế thốc chú chó lên rồi ôm vào lòng, nét mặt cậu ta cũng không còn thư thái như lúc gặp nhau hồi chiều nữa.

    “Trộm cắp chỉ có đường chết thôi. Sau khi tách khỏi anh Giang, tôi đã tận mắt thấy người chơi bị bắt vì tội trộm cắp hồi chiều. Ở đây cũng có những NPC cao cấp tương tự như bảo an, chính bọn họ đã cho tôi biết một vài quy tắc.”

    Tại bến tàu không được trộm cắp, không được giết người, cũng không được làm bất kì chuyện gì vi phạm kỉ cương phép tắc, nếu không sẽ bị bắt giữ và xử tử ngay lập tức.

    Hứa Tri Ngôn thoáng ngẩn người.

    Cậu từng nghĩ sẽ có người đi trộm đồ, trộm quần áo hay đại loại vậy, nhưng chẳng thể ngờ ngay cả những người chơi sở hữu đạo cụ mà vẫn bị bắt cho bằng được.

    Bến tàu này hiện có tổng cộng sáu người chơi.

    Giờ đây ngoại trừ ba người bọn cậu, đã có hai người chơi khác phải bỏ mạng.

    “Người chơi cuối cùng đang bốc vác hàng hóa ở đằng kia kìa, cô ta đúng là một kẻ thật thà đến mức khó tin.” Khi nhắc đến người chơi này, Giang Hòe Giai không khỏi nghiến răng nghiến lợi, biểu cảm vô cùng kì quặc.

    “Chẳng phải là người thật thà sao? Anh làm cái vẻ mặt đó là ý gì hả?” Hứa Tri Ngôn tò mò hỏi.

    Giang Hòe Giai và Kim Thịnh đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ vẻ lúng túng trong mắt đối phương.

    “Khụ, vừa rồi sau khi cậu đi, chúng tôi nhận được nhiệm vụ nên định qua đây xem thử. Thế nhưng lương lậu ở đây thấp quá, lại còn tính theo giờ, thấy không bõ công chút nào.”

    Anh ta càng ấp úng, Hứa Tri Ngôn lại càng thêm tò mò.

    Bị đồng đội nhìn chằm chằm đầy vẻ tò mò, Giang Hòe Giai không thể nói tiếp được nữa, đành để Kim Thịnh kể lại những gì họ đã trải qua sau đó.

    “Chúng tôi đã đụng độ một người chơi có sức mạnh kinh hồn…”

    Thời gian quay ngược về hai tiếng trước.

    Hai người nhận được nhiệm vụ mới, nhưng lại chê tiền công ở bến tàu quá bèo bọt, nên muốn đi tìm xem liệu có mối làm ăn nào khác hay không.

    Trên đường đi thám thính, ngoài việc lần lượt hay tin về cái chết đột ngột của hai người chơi khác, bọn họ còn bắt gặp một người chơi nữ cao gầy, lầm lì đang bị mấy gã đàn ông vạm vỡ vây quanh ngay tại bến tàu.

    “Đặc điểm người chơi của cô ta quá rõ ràng, lại vừa khéo bị mấy tên NPC quái vật vây hãm, dường như đôi bên đã xảy ra xung đột nên chúng tôi định bụng vào giúp một tay.”

    Nói đến đây, Kim Thịnh trưng ra bộ mặt vô cùng lúng túng.

    Cậu ta và Giang Hòe Giai dù chẳng phải hạng người tốt lành gì, nhưng gặp phải chuyện có thể tiện tay giúp đỡ người chơi khác thế này, bọn họ vẫn sẵn lòng góp sức.

    Thế nhưng kết quả lại nằm ngoài dự tính.

    Người chơi đó trông thì có vẻ liễu yếu đào tơ, suýt chút nữa đã bị ép đến mức phải nhảy xuống biển.

    Đến khi Giang Hòe Giai và Kim Thịnh chạy tới nơi, cuộc hỗn chiến đã nổ ra. Hai người bọn họ trố mắt nhìn người phụ nữ cao gầy kia mỗi tay xách một gã vạm vỡ, dùng chính bọn chúng làm vũ khí mà quật điên cuồng đến mức chỉ còn thấy những bóng mờ.

    Hai người lúc này mới nhận ra người chơi này mạnh đến phát khiếp, căn bản chẳng cần bọn họ giúp sức.

    Thế nhưng khi bọn họ muốn rút lui thì đã không còn kịp nữa, người chơi kia đã vung vẩy hai gã đàn ông vạm vỡ kia mà lao tới sát nút với tốc độ cực nhanh…

    Tấn công vật lí không phân biệt địch ta.

    Cảnh tượng trở nên thê thảm không nỡ nhìn.

    Giang Hòe Giai chỉ cảm thấy thái dương giật thon thót, anh ta không kìm được mà giải thích: “Giết người ở bến tàu là phạm pháp, không thể để đám NPC này chết được.”

    Để không vi phạm quy tắc, hai người chỉ còn cách tập trung vào phòng thủ, lại còn phải luôn miệng nhắc nhở đối phương đừng có làm chết mấy tên NPC đang cầm trên tay kia.

    Cuối cùng, do lực quán tính khiến vòng xoay không thể dừng lại, cả đám người chơi lẫn NPC đều cùng nhau lao thẳng xuống biển.

    Nhờ vào sức cản của nước biển, cuộc tranh chấp mới chịu lắng xuống. Không có ai tử vong, nhưng tất thảy đều bị thương.

    Hứa Tri Ngôn nghe xong đầu đuôi câu chuyện, lại nhìn bộ quần áo ướt sũng của Giang Hòe Giai và Kim Thịnh, khuôn mặt cậu phải cố kìm nén đến mức biến dạng mới không bật cười thành tiếng.

    “Hai người không sao chứ? Mà nhìn qua thì có vẻ như không bị thương thật, ha ha ha ha ha.”

    Nhưng thật đáng tiếc, nói đến câu cuối cùng cậu vẫn không tài nào nhịn nổi nữa.

    “Cậu cười cái quái gì hả!”

    Giang Hòe Giai thẹn quá hóa giận.

    Kim Thịnh vội vàng giải thích: “Cô ta là bác sĩ… Anh Hứa, không phải, không phải là bác sĩ trong trò chơi đâu! Ý tôi là ngoài đời thực kìa, cô ta là bác sĩ thú y!”

    Nói được nửa chừng, chợt thấy đôi mắt Hứa Tri Ngôn bừng sáng, Kim Thịnh vội vàng giải thích chi tiết hơn vì sợ đồng đội nhà mình sẽ đi trêu vào cô ta.

    “Trước đây tôi từng nghe nói có một người chơi biết y thuật, sau khi lập đội trong phó bản đã suýt chút nữa chữa chết người ta nên bị đá văng khỏi đội ngay tức khắc, chắc hẳn chính là cô ta rồi.”

    Sở Tình, một bác sĩ thú y sở hữu đặc tính Sức Mạnh.

    Việc những người chơi khác ngưỡng mộ kẻ sở hữu đặc tính cũng có lí do của nó, chính là bởi những người chơi này sẽ có định hướng phát triển rõ ràng hơn trong tương lai.

    Còn những người chơi khác khi không có vũ khí tốt hay kĩ năng xịn sò, chỉ đành đi theo kiểu có gì dùng nấy.

    Đa phần mọi người đều bắt đầu từ việc cường hóa cơ thể, giống như Giang Hòe Giai vậy. Còn Sở Tình sau khi thức tỉnh đặc tính, đương nhiên cũng giống như những người khác, ưu tiên nâng cao sức mạnh của bản thân.

    Thế nhưng chẳng phải đặc tính nào cũng phù hợp để phát triển lâu dài.

    Trải qua vài phó bản, Sở Tình nhận thấy đặc tính sức mạnh này của mình tuy có ích nhưng cũng chẳng đáng là bao, thậm chí vì quá tầm thường mà cô ta còn không thể tìm được đồng đội.

    Trong cơn túng quẫn, cô ta đành quay lại với nghề cũ, lấy danh nghĩa bác sĩ để xin gia nhập đội ngũ… đương nhiên kết quả cũng chẳng mấy tốt đẹp gì.

    Nói đến đây, Kim Thịnh cũng không quên bào chữa cho cô ta vài câu.

    “Thông thường, vị trí bác sĩ trong một đội phải là người sở hữu kĩ năng liên quan đến trị thương, những người này vô cùng hiếm hoi và luôn được săn đón. Cô ta chắc là thường ngày không xem livestream nên căn bản chẳng biết gì về những quy tắc ngầm này, cứ thế ngây ngô mà xông vào thôi.”

    Trong trò chơi vô hạn này, các đạo cụ và kĩ năng trị thương đều vô cùng khan hiếm.

    Giang Hòe Giai bĩu môi, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ.

    “Phải rồi, kết quả là người ta nhờ cô ta khâu lại phần lưng bị quái vật chém của đồng đội, suýt chút nữa là không cứu vãn nổi, lại còn làm lãng phí một đạo cụ cực kì quý giá. Cô ta bị trút giận, suýt thì bị đánh chết tươi… mẹ kiếp, thảm thật sự.”

    Hứa Tri Ngôn cũng tặc lưỡi cảm thán theo.

    “Quả thực là thảm thật.”

    Nhất thời không rõ là nên đồng cảm với người chơi suýt chết kia, hay là nên thấy tội nghiệp cho Sở Tình nữa.

    Những rắc rối do việc thiếu hụt thông tin mang lại thế này cậu cũng từng gặp qua. Trò chơi này quả thực chẳng có chút nhân tính nào, lúc nào cũng che giấu đủ điều, bắt người chơi phải tự mình lần mò khám phá hết thảy.

    Sau khi đã tường tận mọi chuyện, cả ba thấy chẳng còn công việc nào khả quan nên định bụng quay trở về.

    Trên đường về, bọn họ còn đi ngang qua khu công trường nơi Sở Tình đang làm việc.

    Cảnh tượng quả thực có chút gây sốc.

    Người chơi nữ trông có vẻ mảnh khảnh kia lại đang vác trên vai số hàng hóa cao gấp đôi cơ thể mình, bươn chải để kiếm chút sinh hoạt phí chuẩn bị cho chuyến đi lên du thuyền sắp tới.

    Hiện tại đã hơn mười hai giờ đêm, nếu cô ta cứ không ngủ không nghỉ mà bốc vác cho tới lúc lên tàu, nói không chừng còn kiếm được hai mươi đồng ấy chứ.

    Nghĩ đến số tiền trong túi mình cũng chẳng còn bao nhiêu, lại còn cả đám đồng đội cần phải nuôi, Hứa Tri Ngôn chỉ đành lực bất tòng tâm.

    Của cải không thể để lộ ra ngoài, sau khi quay về lán thợ, cậu đưa cho Kim Thịnh và Giang Hòe Giai mỗi người ba mươi đồng coi như tiền sinh hoạt trên du thuyền, rồi cất kĩ bộ quần áo đã được sửa xong.

    Nghe nói tiền công làm việc ở bến tàu vào ban đêm cao hơn ban ngày, vả lại đám quái vật trong lán thợ này cũng chẳng cần phải chợp mắt, vô hình trung lại tạo cho ba người bọn họ một chỗ trú chân lí tưởng để nghỉ ngơi hồi sức.

    Kim Thịnh đặt Tiểu Nhất xuống đất, vẫy gọi đồng đội tranh thủ thời gian chợp mắt một lát.

    “Nó canh đêm giỏi lắm.”

    Hai người còn lại nghe vậy cũng chẳng buồn khách khí, tùy tiện tìm một chiếc giường rơm rồi chìm vào giấc ngủ nông.

    Một đêm không mộng mị.

    Chín giờ sáng ngày hôm sau.

    Khi Kim Thịnh và Giang Hòe Giai được Tiểu Nhất đánh thức, bóng dáng Hứa Tri Ngôn đã sớm biến mất khỏi lán thợ.

    Tại một khách sạn cao cấp gần bến tàu.

    Bạch Tẫn đang trong cơn mơ màng bỗng nghe thấy tiếng cửa sổ bị đẩy ra, cậu ta chỉ khẽ trở mình, cứ ngỡ bản thân đang nằm chiêm bao.

    Đêm qua, cậu ta đã nằm ngủ ngay trên tấm thảm mà Hứa Tri Ngôn từng nằm qua.

    Suốt cả một đêm dài, trong giấc mơ của cậu ta toàn là hình bóng của người kia. Đối phương khoác lên mình bộ lễ phục xẻ tà cao, để lộ đôi chân dài trắng ngần cùng đôi bàn chân mềm mại đang giẫm lên người cậu ta…

    Xung quanh dường như vẫn còn vương vấn mùi hương của người đó. Thật là đáng ghét, rõ ràng đối phương đã rời đi lâu như vậy rồi, tại sao hơi thở ấy vẫn cứ quanh quẩn nơi đầu mũi cậu ta cơ chứ?

    Bạch Tẫn nửa tỉnh nửa mê đưa tay che mắt, cố ép bản thân không được nghĩ ngợi lung tung nữa, thế nhưng đại não căn bản chẳng hề nghe theo sự sai bảo, mà khí huyết trong người cũng không ngừng cuồn cuộn dồn xuống phía dưới.

    “Ồ? Sung sức gớm nhỉ!”

    Đó là giọng nói của Hứa Tri Ngôn.

    Hửm? Thiếu niên còn chưa tỉnh hẳn khựng lại một nhịp, thầm nghi ngờ có phải mình vừa nghe nhầm hay không.

    Thế nhưng vừa mở mắt ra, cậu ta đã thấy người mà mình hằng tơ tưởng suốt cả đêm qua đang đứng lù lù trước mặt, từ trên cao nhìn xuống, tựa hồ như đang ngắm nghía… nhìn chằm chằm vào cái chỗ…

    “Quả nhiên trẻ tuổi có khác, người còn chưa tỉnh mà ‘thằng nhỏ’ đã thức dậy trước rồi.”

    Hứa Tri Ngôn đã hoàn toàn làm chủ tình thế, cậu khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy ý trêu chọc nhìn cái chỗ đang nhô cao trên chiếc quần ngủ của thiếu niên.

    Chuyện buổi sáng thôi mà, cậu hiểu.

    Cơ mà sắp đến giờ lên tàu rồi, cũng may là Bạch Tẫn đã tỉnh, nếu không thì e là cậu phải tặng cho “cậu học trò cưng” vài cú đá để đánh thức mất thôi.

    Bạch Tẫn giật mình tỉnh táo hẳn.

    “Anh… anh đồ vô liêm sỉ! Cái hạng dân đen vô liêm sỉ nhà anh!!”

    Miệng thì mắng nhiếc, sắc mặt từ trắng bệch dần chuyển sang đỏ gắt, thế nhưng chẳng hiểu vì sao, khi thấy Hứa Tri Ngôn đến đúng như lời hẹn, trong lòng cậu ta lại không kìm được một niềm vui sướng đang nhen nhóm.

    Nghĩ đến giờ tàu khởi hành, Hứa Tri Ngôn không tiếp tục trêu chọc cậu ta nữa, cậu chỉ tay về phía nhà vệ sinh rồi bảo: “Cậu vào trong giải quyết đi, tôi thay quần áo trước đã. À đúng rồi, tôi làm gia sư cho cậu thì có hợp đồng gì không? Tiền lương nhận thế nào đây?”

    Làm việc mà không ra tiền thì đúng là chẳng còn nghĩa lí gì hết!

    Bạch Tẫn khựng lại một chút, cậu ta quay đi vỗ vỗ lên mặt mình cho tỉnh táo, rồi mới nói ra cái giá đã định sẵn trong đầu từ lâu.

    “Một ngày năm trăm đồng, mỗi ngày cứ đến gặp tôi mà nhận.”

    Cậu ta tựa như sực nhớ ra điều gì, giọng nói bỗng nhỏ rí như tiếng muỗi kêu.

    “… Gia sư không có phòng riêng đâu, anh… sau khi lên tàu phải bám sát lấy tôi, ở chung phòng với tôi đấy.”

    Trời ạ! Chẳng lẽ buổi tối cậu ta lại phải ở chung một phòng với cái anh thầy gia sư hạ đẳng kì quái này sao?

    Bạch Tẫn cảm thấy trái tim mình như sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực đến nơi rồi.

    Nghĩ đến những quy định khắt khe đối với dân đen ở trên tàu, hai gò má của cậu ta bỗng đỏ rực lên.

    Chỉ cần lên được tàu, người trước mắt này sẽ không thể chạy lung tung được nữa, mà bắt buộc phải ở bên cạnh cậu ta mỗi ngày.

    Hứa Tri Ngôn gật đầu, hờ hững đáp lời với vẻ vô cùng lấy lệ.

    “Ừ ừ ừ.”

    Ban ngày thì đẩy tiến độ nhiệm vụ nhánh, cày phó bản, ban đêm thì đánh quái nhặt trang bị. Cậu đã nóng lòng muốn lên tàu để truy tìm Nhà An Toàn lắm rồi.

    Dù sao thì con tàu du lịch cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, chẳng lẽ Nhà An Toàn lại nằm dưới biển chắc?

    Còn về những lời vị thiếu gia họ Bạch vừa nói, cậu đành miễn cưỡng coi căn phòng của đối phương là kho tiếp tế vậy. Dù gì thì mức lương này cũng thật khiến người ta phải xiêu lòng.

    Hai người đã đạt được một sự đồng thuận kì quái, khiến bầu không khí trở nên hòa hợp hơn hẳn.

    Thế nhưng bầu không khí ấy cũng chẳng duy trì được bao lâu.

    Đến lúc thay quần áo, Hứa Tri Ngôn mới nhận ra cái mảnh vỡ nhỏ này còn kĩ tính và khó chiều hơn hẳn những mảnh vỡ trước đây.

    “Mặc đại một bộ là được rồi, bao nhiêu là quần áo thế này chẳng lẽ cậu định bắt tôi khoác hết lên người chắc? Bây giờ đang là mùa hè đấy!” Có trời mới biết cái bộ váy xám xịt này nặng đến nhường nào.

    “Không được, nếu anh không mặc cho tử tế thì chắc chắn sẽ bị bỏ lại cho mà xem.”

    Bạch Tẫn đứng sau lưng Hứa Tri Ngôn, hận không thể trùm hết tất cả quần áo lên người đối phương, để chàng thanh niên trước mắt này ngoài đôi mắt ra thì không được để lộ bất kì chỗ nào khác.

    “Găng tay thì khỏi cần đi nhỉ…”

    “Không được, bắt buộc phải đeo.”

    “Váy dài thế này rồi, tôi không đi tất chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ!”

    “Không được, nhất định phải đi tất.”

    “Váy đã mặc hẳn hai lớp rồi, cái này khỏi cần mặc nữa đi…”

    “Không được…”

    Cuối cùng Hứa Tri Ngôn đành phải đầu hàng, cậu cầm đôi tất ren dài mới tinh trên tay rồi thắc mắc: “Cái này có đi hay không thì cũng có ai nhìn thấy đâu, sao cứ nhất định phải bắt tôi mặc cho bằng được vậy?”

    Bạch Tẫn bỗng dưng gục đầu xuống, vành tai đỏ rực như sắp nhỏ máu đến nơi, không dám ngước lên nhìn đối phương.

    “Tại… tại anh, anh lẳng lơ.”

    Thôi xong, cậu ta lại nghĩ tới những hình ảnh của ngày hôm qua, nhịp thở cũng theo đó mà trở nên dồn dập hơn đôi chút.

    Hứa Tri Ngôn thấy tối sầm cả mặt mày, hận không thể xuyên không quay về ngày hôm qua để vả cho cái đứa chuyên đi trêu chọc Bạch Tẫn một cái tát cháy má, ngăn chặn ngay cái thói miệng mồm tai hại ấy lại.

    Không nghịch nữa, lần sau tuyệt đối không thèm lầy lội nữa.

    Đứa nhóc này thật thà quá mức, nói một cái là cậu ta học thật ngay…

    【Lời tác giả: Ngoại truyện miễn phí về việc cấy ghép mạch máu, mọi người tự lấy nhé.】

    Lời tác giả:

    Ngôn: Cái gì đây? Mảnh vỡ thuần khiết à? Phải ghẹo một tí mới được!

    Bạch: (Cứng đờ) (Lúng túng) (Che vợ thật kĩ không cho ai nhìn).

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!