Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Chẳng rõ có phải vì đêm hè quá đỗi oi nồng hay không, mà kể từ khi bên cạnh có thêm một người, Bạch Tẫn cứ không ngừng đổ mồ hôi.

    Cậu ta gần như không thể tin nổi mình lại để cho tên hạ đẳng bẩn thỉu này bước lên xe của mình! Thiếu niên cau mày quay mặt đi, hạ thấp cửa kính ở phía bên kia xuống để gió biển lùa vào, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ nhằm xoa dịu cảm giác nóng bức trên cơ thể.

    Theo những gì Bạch Tẫn từng thấy trước đây, đám hạ đẳng này lẽ ra phải rất bẩn thỉu và hôi hám mới đúng… Chết tiệt, vừa rồi chắc chắn là cậu ta đã bị ma xui quỷ khiến rồi! Tại sao lại có thể làm ra cái chuyện ngốc nghếch đến nhường này chứ?

    Hứa Tri Ngôn chẳng thèm quan tâm Bạch Tẫn đang nghĩ gì, cậu đẩy nhóc Bạch Tẫn lùi vào phía trong một chút, rồi đặt mông ngồi xuống hàng ghế sau. Cậu không buồn đoái hoài gì đến mảnh vỡ kia, mà ngược lại còn thản nhiên như chủ xe mà cất lời với tên tài xế ngồi phía trước.

    “Tôi có việc cần bàn với cậu chủ nhà anh, anh đi mua cho tôi ít thức ăn mang về đây.”

    Dù sao thì tiền tiêu cũng chẳng phải là của mình, tội gì mà không hưởng chút lợi lộc này chứ.

    Tên tài xế ngây ngốc, vốn dĩ đầu óc hắn đã chẳng được linh hoạt cho lắm, nghe thấy lời này lại càng đứng hình tại chỗ, tay chân luống cuống không biết phải đặt vào đâu cho phải.

    Thật là quá thô lỗ! Quá đỗi thất lễ!

    Tên tài xế thầm hạ quyết tâm, chỉ cần cậu chủ ngồi phía sau lên tiếng, hắn sẽ tống khứ cái tên hạ đẳng vô lễ này ra ngoài ngay lập tức!

    Thế nhưng, ngay khi hắn vừa hằn học quay đầu lại định cho tên này một bài học, thì lại nghe thấy giọng nói thúc giục của cậu chủ nhà mình. Hắn gần như không dám tin vào tai mình nữa.

    “Đi mua đi, không cần vội quay lại đâu.”

    Giọng nói uể oải của Bạch Tẫn truyền đến từ hàng ghế sau, có thể cảm nhận được dường như cậu ta đang vô cùng đấu tranh.

    “… Vâng, thưa cậu chủ.” Tên tài xế nghe lệnh liền tắt máy xe, bản thân hắn cũng cụt hứng theo, sau một hồi do dự mới vâng lời, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bước xuống xe.

    Cuối cùng, trên xe chỉ còn lại hai người.

    Hứa Tri Ngôn không vội lên tiếng, cậu lười nhác tựa lưng vào lớp đệm mềm mại, chống khuỷu tay lên thành cửa sổ rồi khẽ tựa cằm, tỉ mỉ quan sát Bạch Tẫn một lượt từ trên xuống dưới.

    Thiếu niên mười lăm tuổi nếu chỉ xét về diện mạo thì quả thực vô cùng non nớt.

    Cậu ta mặc sơ mi trắng khoác thêm áo jacket đen, trên chiếc cà vạt xanh biển có thêu họa tiết chìm hình nhân ngư, nếu không ghé sát lại gần thì khó lòng nhìn rõ. Khi cậu nhóc nghiêng đầu đi, vừa vặn có thể thấy được ba nốt ruồi đậm nhạt khác nhau trên dái tai, trông vô cùng đặc biệt.

    Chậc, non nớt thế này… chẳng trách sao lại dễ lừa đến vậy.

    Hứa Tri Ngôn cúi đầu liếc nhìn ánh sáng vàng nhạt nhòa chẳng còn lại bao nhiêu bên trong chiếc nhẫn trên tay, rồi lại liếc sang bàn tay của thiếu niên đang không ngừng túm chặt lấy gấu quần ở trên đùi.

    Cậu đặt bàn tay mình lên mu bàn tay của đối phương, quan sát chiếc nhẫn đang dao động dữ dội mà chủ động lên tiếng trước.

    “Cậu chủ Bạch? Chẳng phải cậu nói muốn giúp tôi sao? Sao giờ tôi đến rồi mà cậu lại im lặng thế?” Nhìn thấy cả vành tai của thiếu niên đều đã đỏ bừng lên, Hứa Tri Ngôn phải nghiến chặt răng mới giữ cho mình không bật cười thành tiếng.

    Mẹ kiếp, cậu vốn dĩ chẳng muốn trêu chọc cái mảnh vỡ nhỏ thuần khiết này đâu, nhưng mà đối phương cũng dễ trêu quá đi mất! Chỉ mới chạm tay một cái mà mặt đã đỏ rần, hoàn toàn khác hẳn với mấy cái mảnh vỡ biến thái lúc trước vừa mới gặp đã muốn đè cậu ra làm nhục!

    “Hạng… hạng hạ đẳng, tôi đã nói là sẽ giúp anh thì chắc chắn sẽ giúp. Anh có gì cần giúp đỡ thì cứ nói với tôi đi.” Dứt lời, thiếu niên Bạch Tẫn rốt cuộc cũng dần thích nghi được với tình hình hiện tại.

    Lúc này cậu ta mới nhận ra rằng, người hạ đẳng đang ngồi bên cạnh mình hoàn toàn không giống với những kẻ hạ đẳng khác. Trên người đối phương căn bản chẳng có mùi hôi hám bẩn thỉu nào, mà ngược lại còn mang theo một làn hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ chẳng thể gọi thành tên…

    Sau khi đã bình tâm lại đôi chút, cậu ta khẽ ho một tiếng rồi quay đầu lại, nhưng vẫn chẳng dám nhìn thẳng vào Hứa Tri Ngôn mà chỉ cúi gầm mặt, dán mắt vào bàn tay đang đặt trên mu bàn tay mình của đối phương.

    Sau vài lần thăm dò qua lại, Hứa Tri Ngôn nhận thấy mảnh vỡ này vô cùng bình thường thì trong lòng sướng rơn, hận không thể lập tức thắp ngay một nén nhang cho Quỷ Thần, mong sao những mảnh vỡ gặp phải sau này đều ngoan ngoãn được như thế này.

    Thấy chiếc nhẫn trên tay đã hoàn toàn chuyển sang màu đen, cậu tin chắc rằng chuyến hành trình thu hồi mảnh vỡ lần này của mình nhất định sẽ diễn ra vô cùng thuận lợi!

    Cậu thu tay về, giữ một khoảng cách nhỏ với mảnh vỡ nhí kia, không tiếp tục dồn ép cậu ta quá mức nữa.

    Hứa Tri Ngôn từ trong túi lấy ra một tấm vé tàu mới tinh.

    “Chào cậu, tôi tên là Hứa Tri Ngôn, là gia sư của cậu.” Tấm vé tàu này có liên quan mật thiết đến thân phận, nên rốt cuộc cậu cũng chịu nghiêm túc hơn một chút.

    “Hai năm trước sau khi đến đây, vì gặp phải chút sự cố ngoài ý muốn nên tôi đã không thể lên tàu. Tôi muốn biết liệu bây giờ còn cơ hội hay không? Mà nhắc mới nhớ, đã qua hai năm rồi, chắc hẳn tiền lương mỗi ngày cũng phải tăng lên rồi chứ nhỉ.”

    Cậu đung đưa tấm vé tàu đã mờ nhạt chẳng còn nhìn rõ tên trong tay, híp mắt chờ đợi được nghe thấy những từ ngữ liên quan đến chuyện tăng lương.

    Thế nhưng lúc này, sau khi đã lấy lại bình tĩnh, Bạch Tẫn lại khẽ cau mày. Cậu ta một lần nữa nhìn về phía Hứa Tri Ngôn, đầu óc cũng đã tỉnh táo hơn nhiều, không còn hoảng loạn như ban nãy nữa.

    “Anh không phải là gia sư của tôi.” Cậu nhóc trực tiếp phủ nhận thân phận của đối phương.

    Hứa Tri Ngôn không ngờ đối phương lại trực tiếp vạch trần lời nói dối của mình như vậy, cậu theo bản năng mà liếc nhìn chiếc nhẫn.

    Không lí nào nhỉ?

    Với sự tác động của luồng sức mạnh lớn lao đến thế, chẳng phải mảnh vỡ này hiện giờ nên ở trong trạng thái hoàn toàn tin tưởng cậu sao?

    Về lí thuyết mà nói, nhóc Bạch Tẫn lẽ ra phải ở trong cái trạng thái mà ngay cả khi biết rõ cậu là kẻ lừa đảo thì vẫn cứ cam tâm tình nguyện mắc bẫy mới đúng. Chẳng lẽ phán đoán của cậu có sai sót… Không thể nào, cậu đã từng hỏi qua Bên A rồi kia mà.

    Nhưng chuyện đã đến nước này, cậu chỉ đành thử thêm thắt vài chi tiết vào câu chuyện lừa phỉnh của mình.

    “Tôi thực sự không phải là vị giáo viên của hai năm trước. Cô giáo Phương vì bận việc nên không thể đến được, vì vậy mới tạm thời nhường lại suất này cho tôi.”

    Hứa Tri Ngôn ngồi thẳng người dậy, cố gắng nở nụ cười trông thật hiền lành vô hại.

    “Mặc dù đã trễ mất hai năm, nhưng tôi cảm thấy mình vẫn hoàn toàn có đủ khả năng để đảm đương công việc gia sư này.”

    Bạch Tẫn nghe xong liền im lặng giây lát, rồi bất chợt lắc đầu.

    “Hạng hạ đẳng, nếu anh cần công việc này thì có thể ở lại trên bờ chờ tôi. Sau khi tàu Leviathan quay lại bến tàu, tôi sẽ đưa anh về nhà.”

    Nhắc đến du thuyền, bầu không khí trong xe bỗng chốc trở nên trĩu nặng lạ thường. Hứa Tri Ngôn nhướng mày nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Bạch Tẫn, cố kìm nén ý định muốn tiếp tục trêu chọc đối phương thêm lần nữa.

    Nhóc tì này quả thực quá đỗi đáng yêu, còn chưa tiếp xúc được bao lâu mà đã biết khuyên cậu đừng lên tàu rồi. Xem chừng cậu nhóc này biết điều gì đó đây, coi như cũng có tâm đấy chứ.

    Mặc dù trong lòng tự nhủ sẽ không trêu nữa, nhưng đây là lần đầu tiên cậu gặp được một mảnh vỡ đơn thuần đến thế này, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cậu vẫn chẳng kìm được mà ghé sát vào tai đối phương, thì thầm. “Nhưng tôi lại muốn được lên tàu cùng với cậu cơ.”

    Nếu không thể lên tàu, việc ở lại trên bờ chỉ khiến cậu bị hệ thống coi như kẻ thất bại mà đào thải.

    Luồng hơi ấm nóng hổi của cậu thanh niên phả vào bên tai, khiến Bạch Tẫn đờ người ra tại chỗ, tay chân luống cuống không biết phải làm sao.

    “Anh! Anh đúng là đồ vô liêm sỉ! Chúng ta mới chỉ gặp… gặp mặt lần đầu thôi mà!” Cậu ta đỏ bừng cả mặt, ngay cả lưỡi cũng líu hết cả lại.

    Hứa Tri Ngôn rốt cuộc không thể kìm nén thêm được nữa, cậu tựa vào ghế xe mà cười ngặt nghẽo một hồi. Đây chính là thiếu niên thuần khiết trong truyền thuyết sao?!

    Thế nhưng trông thấy thiếu niên đang phùng má trợn mắt như một con cá nóc, bộ dạng như thể sắp tống cổ cậu xuống xe đến nơi, Hứa Tri Ngôn vội vàng xua tay lia lịa.

    “Cậu nghe tôi giải thích đã.”

    “Tôi có lí do bắt buộc phải lên tàu.”

    Cậu lùi ra một khoảng cách an toàn để tránh việc Bạch Tẫn lại mắng mình vô liêm sỉ thêm lần nữa.

    “Cậu chủ Bạch, tôi chỉ cảm thấy trong tình huống mình bắt buộc phải lên tàu thì có thể tiện thể gánh vác luôn công việc gia sư cho cậu. Dẫu sao thì tôi cũng nghèo lắm, tôi đang rất cần tiền lương đây.”

    Nói đến câu cuối cùng, cậu cũng không quên bóng gió gợi ý một chút.

    Bạch Tẫn nhận ra đối phương đang trêu ngươi mình, sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng cậu ta quay mặt đi không thèm nhìn chàng trai nữa, giọng nói cũng mang theo vẻ hờn dỗi.

    “Tấm vé tàu này có thể dùng được, nhưng số lượng người lên tàu Leviathan có hạn. Nếu anh lên tàu, chắc chắn sẽ có một người khác không thể lên được nữa.”

    Hứa Tri Ngôn gật đầu, hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.

    “Tôi sẽ thay thế một thợ đốt than để lên tàu.”

    Trong túi cậu vẫn còn đang cất chiếc vòng tay mà Giang Hòe Gia đã thắng được sau trận đánh nhau.

    Bạch Tẫn không ngờ người trước mắt đã tính đến bước này, thế nhưng giải quyết được vấn đề này thì vẫn còn những vấn đề khác.

    “… Nhưng tấm vé tàu này thuộc về quý cô, bộ dạng này của anh làm sao mà lên tàu cho nổi.”

    “Quý cô?” Hứa Tri Ngôn ngẩn người.

    Cậu cầm tấm vé tàu trong tay lật đi lật lại xem xét, nhưng chẳng thấy bất kì thông tin nào liên quan đến giới tính cả.

    Bạch Tẫn thấy chàng trai không hiểu, bèn mím môi đón lấy tấm vé, chỉ vào một dấu ấn hình bông hoa ở góc rồi giải thích: “Vé tàu dành cho quý cô sẽ có một bông hoa ở chỗ này, của quý ông thì không.”

    “… Chết tiệt.”

    Sắc mặt Hứa Tri Ngôn khẽ biến đổi, cậu bắt đầu không ngừng suy tính.

    Thân phận mới này là do cậu đã hao tâm tổn trí mới kiếm được, nhưng với tư cách là một người đàn ông trưởng thành có tâm lí bình thường, cậu chẳng mấy hứng thú với việc mặc đồ nữ.

    Cũng không phải cậu có định kiến gì với quần áo phụ nữ, chủ yếu là do bối cảnh thời đại trong phó bản này bị hạn chế, phụ nữ đi lại trên đường ai nấy đều mặc váy dài.

    Việc mặc váy và đi giày cao gót trên tàu thực sự không phù hợp cho việc thăm dò, nó hạn chế sức chiến đấu quá nhiều, chẳng thà chạy rông còn linh hoạt hơn. Nếu chỉ đơn thuần là đội tóc giả thì cậu thấy sao cũng được.

    Chẳng lẽ lại phải giả gái chỉ vì một cái thân phận có quá nhiều hạn chế như vậy sao?

    Hứa Tri Ngôn tự hỏi lòng mình.

    Câu trả lời nhận được là: Không cần thiết.

    Dù sao thì mảnh vỡ Bạch Tẫn lúc này trông cứ như bị cậu bỏ bùa mê thuốc lú vậy, cứ dùng thân phận thợ đốt than để lên tàu, sau đó tìm quần áo khác tráo đổi để tìm tòi thân phận mới là được.

    Đã quyết định xong, Hứa Tri Ngôn lắc đầu từ chối, bàn tay đã đặt lên nắm cửa xe.

    “Xem ra cũng không cần thiết cho lắm, nếu không nhận được công việc mới này, có lẽ chúng ta có thể gặp lại nhau bằng cách khác.”

    Ngay khi cậu vừa mở cửa xe định rời đi để tìm thân phận khác, cổ tay bỗng bị một người giữ chặt lấy.

    Lòng bàn tay Bạch Tẫn nóng hổi, cái nhiệt độ ấy tưởng chừng như sắp khiến Hứa Tri Ngôn bị bỏng đến nơi.

    “Thẻ danh tính trên tàu không giới hạn giới tính, nếu anh nhất định muốn lên tàu thì chỉ cần thực hiện hóa trang một chút vào lúc lên tàu ngày mai là được!”

    Tốc độ nói của thiếu niên rất nhanh, dường như cậu ta vô cùng sợ hãi chàng trai trước mặt sẽ lời từ chối.

    Vừa dứt lời, Bạch Tẫn đã hối hận ngay lập tức.

    Rốt cuộc mình đang nói cái gì thế này… Tại sao mình lại phải đi giúp đỡ một người lạ mặt cơ chứ…

    Hứa Tri Ngôn đang định rời đi nghe thấy thế liền buông tay khỏi cửa xe, xoay người lại.

    Thẻ danh tính? Nói cách khác là cậu chỉ cần giả gái qua loa vào lúc soát vé là có thể nhận được cái thân phận mới với mức lương cao ngất ngưởng này?

    Lợi ích lớn hơn sự hi sinh! Mặc thì mặc!

    Cân nhắc lợi hại xong xuôi, Hứa Tri Ngôn đã dễ dàng có được đáp án mới.

    Ngay sau đó, hai người bắt đầu bàn đến chuyện quần áo.

    Sau khi nghe Hứa Tri Ngôn bảo rằng mình có váy, vị thiếu gia họ Bạch vốn đã bị thu phục rõ ràng là không tin.

    “Quần áo của hạng người hạ đẳng không được đâu, anh mặc thế này thì không lên tàu được đâu.”

    Chàng thanh niên xinh đẹp trước mặt dẫu có đường nét tinh tế, làn da trắng trẻo, nhưng bộ đồ này đã bị giặt đến mức sắp rách nát cả rồi, rõ ràng trông chẳng giống người có váy cao cấp cho lắm.

    Hứa Tri Ngôn đang định phản bác thì đúng lúc này tên tài xế vừa khéo đi mua thức ăn trở về.

    Cậu đón lấy hai túi giấy đựng thức ăn đầy ắp, cúi đầu liếc nhìn qua. Có lẽ tên tài xế nghĩ cậu là kẻ chưa từng thấy qua sự đời, nên mới mua hẳn hai túi bánh mì lớn.

    Nhưng dù sao thì sắp tới cũng phải lên tàu, bánh mì lại dễ bảo quản, đúng là đồ tốt, hốt sạch hết đi thôi.

    Bạch Tẫn nhìn thấy đống bánh mì thì sắc mặt vô cùng khó coi, vốn định mắng cho tên tài xế một trận, nhưng khi thấy Hứa Tri Ngôn chẳng hề để tâm mà còn ôm lấy hai túi giấy rồi rối rít cảm ơn tên tài xế, cậu ta lại cảm thấy lòng mình có chút trống trải.

    Rõ ràng là mình bảo tài xế đi mua cơ mà.

    Lẽ ra phải cảm ơn mình mới đúng chứ.

    Hơn nữa, cái bộ dạng như chưa từng được ăn món gì ngon thế này càng khiến Bạch Tẫn nhận ra rằng người trước mặt tuyệt đối không thể có lấy một bộ quần áo ra hồn.

    Cậu ta bình tĩnh lại, lạnh lùng ra lệnh cho tên tài xế.

    “Quay về.”

    Đã nói là giúp thì phải giúp cho đến cùng.

    Hứa Tri Ngôn cảm nhận được xe hơi đã nổ máy, mặt kinh hãi biến sắc, muốn xuống xe ngay lập tức.

    Đùa cái gì thế, hiện giờ vẫn còn trong phạm vi phó bản, lỡ như chiếc xe này băng qua đường đi sang phía đối diện thì chẳng phải cậu sẽ lăn đùng ra chết ngay tại chỗ hay sao?

    “Để tôi tự…”

    Lời còn chưa dứt, Bạch Tẫn đã ngắt lời cậu.

    “Tôi đã nói là sẽ giúp anh, những chuyện khác anh không cần phải bận tâm.”

    “… Ý của tôi là tôi…”

    Hứa Tri Ngôn vẫn muốn cố gắng vùng vẫy.

    “Đến nơi rồi.”

    Bạch Tẫn lại một lần nữa ngắt lời cậu.

    Vị thiếu gia họ Bạch kiêu ngạo rốt cuộc cũng tìm lại được nhịp điệu của riêng mình, không còn ở thế bị động như lúc trước nữa.

    Lúc này, chiếc xe dừng lại trước một khách sạn nằm ở phía đối diện con đường.

    Hứa Tri Ngôn rùng mình một cái, tập trung tinh thần đến mức tối đa.

    Nhưng điều kì lạ là, sau khi gặp gỡ Bạch Tẫn, lúc băng qua đường lại chẳng thấy trực giác cảnh báo gì nữa, ngay cả các mạch máu trên người cũng đều trở nên ngoan ngoãn dịu dàng.

    Cậu lén liếc nhìn Bạch Tẫn một cái, trong lòng đã hiểu rõ ngọn ngành.

    Xem ra đối phương với tư cách là mảnh vỡ Quỷ Thần, tám phần mười lại chính là nguồn sức mạnh của phó bản rồi. Dẫu không hùng mạnh như Họa sĩ, nhưng cũng chẳng đến mức hoàn toàn bị động, ít nhiều gì cũng có chút quyền hạn trong cái phó bản này.

    Sau khi xuống xe, Hứa Tri Ngôn tay ôm bánh mì, cổ tay bị Bạch Tẫn kéo đi. Cậu nhìn thấy dàn nhân viên phục vụ của khách sạn xếp thành hàng dài, cúi người cúi chào đón tiếp vị thiếu gia giàu có bậc nhất.

    Cảnh tượng này có hơi phô trương quá mức, Hứa Tri Ngôn lén cúi đầu xuống, ngay cả một kẻ mặt dày như cậu cũng bỗng chốc cảm thấy có chút ngượng ngùng.

    Thế này thì đúng là quá sức hào nhoáng rồi.

    Bạch Tẫn chỉ lạnh lùng im lặng, ngó lơ những kẻ đang vây quanh, kéo xềnh xệch Hứa Tri Ngôn đi thẳng về phòng mình.

    “Rầm ——” Cánh cửa đóng sầm lại, ngăn cách đám nhân viên phục vụ ở bên ngoài.

    Căn suit này không hề nhỏ, nhưng hai người cứ chen chúc ngay lối vào khiến không gian trở nên có chút chật chội.

    Sau khi được buông ra, Hứa Tri Ngôn mới nhận ra một vấn đề: Tại sao Bạch Tẫn mới mười lăm tuổi mà đã cao xấp xỉ cậu rồi?

    Cái thằng nhóc này ăn hoóc môn để lớn à?

    Trong lòng cậu không khỏi thầm mắng vài câu, cậu cứ tưởng Bạch Tẫn năm mười lăm tuổi sẽ là một nhóc tì cao mét sáu đáng yêu cơ, khi nãy ở trong xe không gian quá mức chật hẹp nên cậu cũng không nhìn ra đối phương cao đến nhường nào.

    Bạch Tẫn phiên bản thiếu niên thuần khiết dù đã đưa Hứa Tri Ngôn vào phòng nhưng cũng chẳng hề có ý định làm gì cả, cậu ta xoay lưng về phía cửa, vẻ mặt ngày càng trở nên khó chịu.

    “Tôi đi tìm quần áo cho anh, anh ở đây đợi tôi một lát.”

    Vừa nhắc đến chuyện quần áo, sắc mặt cậu ta bỗng dưng ửng đỏ.

    Trong đầu cậu ta không kìm được mà tưởng tượng ra dáng vẻ đối phương khi khoác lên mình bộ váy dài bồng bềnh mềm mại, nếu là một chiếc váy trắng thì chắc chắn sẽ đẹp lắm đây…

    Hứa Tri Ngôn không hiểu nổi, tại sao sau khi nói xong một câu đi tìm quần áo, Bạch Tẫn lại đứng ngây ra đó như sắp bốc khói đến nơi, trông còn nghiêm trọng hơn cả lúc bị cậu chạm tay ở trên xe nữa.

    “Tôi có quần áo rồi, cậu chỉ cần tìm cho tôi một đôi giày là được.” Cậu cố gắng giải thích rằng mình thực sự đã có sẵn đồ để mặc.

    Dẫu rằng cậu cũng chẳng mấy mặn mà gì với cái bộ váy xẻ cao kia, nhưng suốt dọc đường đi chứng kiến mấy cô tiểu thư ai nấy đều khoác trên mình bộ váy nặng ít nhất cũng phải mười kí lô, lúc cần chạy chắc chắn chẳng linh hoạt bằng cái bộ xẻ cao của cậu đâu.

    Thế nhưng Bạch Tẫn không tin, sau khi dặn dò cậu không được tự ý mở cửa thì liền rời đi.

    “Ở đây đợi tôi, đừng có chạy lung tung.”

    “Cạch —— Rầm!” Cánh cửa mở ra rồi lại đóng chặt lại.

    Lúc này Hứa Tri Ngôn mới nhận ra rằng mình đã bị bỏ lại một mình trong phòng.

    Cậu nghĩ về những lời của mảnh vỡ trước lúc rời đi, quả thực càng nghĩ càng thấy đối phương thú vị. Rõ ràng trông mặt mũi có vẻ bất cần đời, vậy mà chẳng hiểu sao lại vô cùng đáng tin cậy.

    Chẳng lẽ Quỷ Thần hồi mười lăm tuổi cũng đáng yêu đến thế này sao? Chậc chậc chậc.

    Cúi đầu xoay xoay chiếc nhẫn, Hứa Tri Ngôn trước tiên tìm cơ hội nhét mớ bánh mì vừa ôm khi nãy vào trong ba lô Vịt Vàng, sau đó lại đi dạo quanh một vòng, cân nhắc xem trong phòng này có thứ gì mình dùng được để lát nữa trực tiếp đòi Bạch Tẫn luôn.

    Sau khi đã có mục tiêu rõ ràng, cậu cảm thấy yên lòng hơn nhiều.

    Quá đỗi thuận lợi.

    Thuận lợi đến mức khiến người ta cảm thấy bất an…

    Hứa Tri Ngôn hít sâu một hơi, xua tan nỗi bất an vừa trào dâng trong lòng, rồi lấy bộ lễ phục đã vơ vét được từ chỗ bà chủ tiệm đồ cũ ra.

    Cậu ướm thử trước gương một chút, thầm nghĩ bộ đồ này dù ít vải thật đấy, nhưng ít ra còn có thể vung tay vung chân mà chạy, chắc chắn là tốt hơn nhiều so với mấy bộ váy bồng bềnh mà các tiểu thư ngoài kia đang mặc.

    Đầu ngón tay chạm vào chất vải mịn màng.

    Ước chừng kích cỡ chắc là vừa vặn, cậu không còn do dự nữa mà tranh thủ lúc Bạch Tẫn chưa quay lại để thay đồ.

    Thế nhưng Hứa Tri Ngôn không hề hay biết rằng, kể từ khoảnh khắc cậu băng qua đường, phòng livestream đã một lần nữa bị đen màn hình.

    【Phát hiện người chơi đã tiến vào khu vực lỗi (BUG), phòng livestream tạm thời bị gián đoạn, đang nỗ lực khắc phục sự cố.】

    【Hì hì, lỗi quái gì thế này?】

    【Chắc là do vấn đề khu vực thôi, nhiệm vụ tiền đề của phó bản này không khó, nhưng giới hạn khu vực thì gắt cực kì, hình như có mấy người chơi đã dẫm phải mìn rồi đấy.】

    【Mấy cái thông báo bảo trì tôi chẳng buồn xem nữa, giờ chỉ thấy cạn lời, thực sự cạn lời luôn.】

    【Lẽ nào không ai nhận ra vị thiếu gia NPC kia có vấn đề sao?】

    【Tôi nhận ra rồi! Cậu ta trông hơi giống gã họa sĩ ở phó bản trước, tôi đang nghi là có phải các BOSS đều dùng chung một khuôn mặt không nữa?】

    【Cũng có khả năng, dù sao cũng là BOSS mà, nhưng sao vị đại thiếu gia này trông có vẻ thiếu não thế nhỉ?】

    【Não chẳng có bao nhiêu, bị Tiểu Bách Vạn mê hoặc sạch sành sanh rồi còn đâu!】

    【Buồn cười chết mất! Đúng rồi đấy! Tôi thấy cậu ta đích thị là kiểu NPC cuồng nhan sắc, cứ thấy Tiểu Bách Vạn là chân đi không vững luôn, mặt đỏ đến mức đó cơ mà, Tiểu Bách Vạn mà không nhận ra mới là lạ!】

    【Ha ha ha ha ha vãi thật đấy à? Tôi đã thắc mắc sao vị đại thiếu gia này vừa xuống xe là đã trưng ra cái bộ mặt thối rồi.】

    【Hì hì, các ông chỉ lo nhìn thôi à? Tôi lại thấy hình như là do đạo cụ khống chế của Tiểu Bách Vạn đấy, chiếc nhẫn kia cứ thay đổi liên tục kìa…】

    Nội dung tiếp theo phòng livestream không thể xem được, mọi người đành quay sang bàn tán về những nhân vật quan trọng đã xuất hiện trước đó.

    Ở một diễn biến khác, sau khi Hứa Tri Ngôn thay đồ xong, cậu đứng trước gương, ban đầu còn có chút ngượng nghịu.

    Vải vóc đúng là ít y hệt như cậu đã tưởng tượng.

    Phần cúp ngực của chiếc váy quá thấp, chỉ vừa vặn che được hơn nửa lồng ngực. Ngực cậu lại quá phẳng, lớp vải không hề ôm sát nên nếu nhìn từ trên xuống là có thể thấy hết toàn bộ bên trong. Vòng eo cũng hơi chật, sau khi thắt dây sau lưng, cậu cảm giác nếu mình mà ăn thêm chút gì đó thì chắc chắn sẽ làm bục cả váy mất thôi.

    Hứa Tri Ngôn lắc lắc chân, xác nhận phần xẻ đùi cao này đúng là rất phù hợp để vận động y như mình nghĩ, miệng vẫn không ngừng chê bai đủ điều.

    “Phải bảo Tiểu Giang sửa lại kích cỡ cho mình mới được.”

    Cơ mà bộ đồ này ngoại trừ số đo vòng một không được hợp cho lắm thì những phần khác đều khá ổn.

    Hứa Tri Ngôn soi mình trong gương lớn, nhìn đôi chân lộ ra từ khe hở của bộ lễ phục xẻ cao mà ngạc nhiên thốt lên: “Đúng là hack dáng thật, mình thấy mình trông phải cao hơn mét tám luôn ấy chứ!”

    Cậu xoay thêm vài vòng nữa thì phía sau bỗng vang lên tiếng mở cửa.

    Biết là Bạch Tẫn đã về, Hứa Tri Ngôn không hề nhúc nhích, chỉ vuốt lại mái tóc của mình, đang phân vân xem có nên kiếm thêm bộ tóc giả hay không.

    “Bịch!” Có thứ gì đó rơi xuống đất.

    Ngay sau đó là tiếng thở dốc nặng nề của thiếu niên Bạch Tẫn cùng với giọng nói cao vút.

    “Anh, anh… anh anh anh sao lại vô liêm sỉ đến mức này hả! Bộ đồ gì thế này? Anh! Anh không được mặc như thế!” Cậu ta lắp bắp mãi mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh.

    Lúc này Hứa Tri Ngôn mới thong thả quay đầu lại, cậu khoanh tay nhìn Bạch Tẫn đang đứng ở cửa với vẻ mặt còn ngượng ngùng hơn cả mình.

    “Người không biết nhìn vào còn tưởng tôi đang bắt cậu mặc đấy.”

    Cậu trêu chọc tiến tới vài bước, vóc dáng vốn đã cao ráo mảnh khảnh nay được bộ lễ phục cắt may khéo léo tôn lên vài phần thướt tha.

    Bạch Tẫn nhìn Hứa Tri Ngôn đang tiến đến trước mặt mình, cậu ta cúi đầu lướt mắt qua khuôn ngực của đối phương, cả người hoàn toàn câm nín, ngay cả cổ cũng đỏ ửng lên.

    “Có cần phải làm quá lên thế không.” Hứa Tri Ngôn suýt nữa thì cười chết mất.

    Con người thật kì lạ.

    Một khi có kẻ còn tỏ ra bối rối hơn cả mình, cậu bỗng dưng lại cảm thấy chẳng còn gì để ngượng ngùng nữa.

    “Lo cái gì, đều là đàn ông con trai với nhau cả…”

    Lời còn chưa dứt, đã thấy sắc mặt Bạch Tẫn đột ngột biến đổi.

    Cậu ta gục đầu xuống không dám nhìn chàng trai, lùi lại vài bước rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại đến mức rung chuyển cả trời đất.

    Hứa Tri Ngôn ngẩn người tại chỗ, đưa tay gãi gãi đầu.

    “Không đến mức đó chứ, tôi là người mặc đồ nữ còn chẳng nói gì, khả năng chịu đựng của cậu ta cũng kém quá đi mất.”

    Trong nhà vệ sinh không hề thắp đèn, chỉ có chút ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua lớp kính ở cửa len lỏi vào bên trong.

    Thiếu niên mười lăm tuổi gục xuống bồn rửa mặt, tay phải siết chặt lấy lồng ngực đang đập liên hồi, cậu há miệng thở hồng hộc, biểu cảm có phần dữ tợn.

    “Cút!” Đột nhiên, cậu ta quát lớn vào gương, ngay sau đó vung một cú đấm thẳng lên mặt kính.

    “Choang ——” Những mảnh vỡ rơi đầy trên đất, nhưng vẫn còn vài mẩu vụn bám lại bên trên.

    Ngay khi cậu ta gục đầu xuống để hơi thở dần ổn định lại, cả người bỗng run rẩy một hồi, khí thế quanh thân đột nhiên thay đổi hoàn toàn, cậu từ từ đứng thẳng dậy.

    Bàn tay đã bị mảnh vỡ đâm rách da từ từ giơ lên che mắt lại, dường như cậu ta không muốn nhìn thấy hình bóng phản chiếu qua những mảnh kính vụn kia.

    Dòng máu đỏ thẫm dọc theo cạnh bàn tay xuôi dần xuống dưới, chảy qua khóe miệng đã nhếch lên thật cao từ bao giờ.

    Bạch Tẫn nghe thấy giọng nói tràn đầy vẻ cuồng nhiệt của chính mình vang lên.

    “Tôi yêu anh ấy quá, yêu anh ấy vô cùng, yêu anh ấy chết đi được.”

    “A a a a, tôi cũng không biết tại sao nữa, chỉ cần lại gần thôi là tôi đã chẳng thể nào kiềm chế nổi mà đem lòng yêu anh ấy mất rồi!”

    “Anh ấy quá đẹp! Cậu cũng đã thấy rồi đúng không!”

    “Tôi muốn siết lấy vòng eo của anh ấy, từ phía sau thật mạnh mẽ mà…”

    “Câm miệng, cút ngay.” Vài chữ cuối cùng đã cắt ngang cuộc đối thoại tự thân kia.

    Trong bộ não hỗn loạn của thiếu niên Bạch Tẫn không ngừng hiện ra hình ảnh Hứa Tri Ngôn từ phía chiếc gương đang sải bước về phía mình.

    Đôi chân dài, vòng eo thon gọn, còn có cả khuôn ngực không mấy ôm sát kia… Không, không được nghĩ thêm nữa. Vừa mới lấy lại bình tĩnh chưa lâu, biểu cảm của Bạch Tẫn lại một lần nữa trở nên cuồng nhiệt, cậu ta loạng choạng lùi lại vài bước rồi gục xuống bồn rửa mặt.

    Cuộc đối thoại kì quái lại tiếp tục xuất hiện.

    “Hầy, đừng có bảo là cậu không muốn đè anh ấy ra làm thịt đấy nhé…”

    “Cút.”

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!