Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Cái gì? Giả gái á?

    Hứa Tri Ngôn nhìn chằm chằm vào mắt bà chủ, đầu lắc như bị điện giật.

    “Mặc đồ nữ á? Không bao giờ có chuyện đó đâu. Tôi có thừa chiêu trò để lừa… khụ, để trấn an cậu chủ họ Bạch kia, khiến cậu ta phải tin sái cổ rằng tôi chính là gia sư của mình.”

    Bà chủ cũng chỉ là đưa ra gợi ý mà thôi.

    Dẫu sao thì thân phận thực sự của cô giáo Phương cũng là nữ.

    Nếu đổi sang đàn ông thì khó tránh khỏi xuất hiện sơ hở, nhưng thấy đối phương khăng khăng từ chối lại còn mang vẻ mặt đầy tự tin, bà ta cũng không buồn nói thêm nữa.

    Trong tiệm đồ cũ có rất nhiều quần áo lỗi mốt.

    Mặc dù phần lớn đều là loại dành cho dân lao động nghèo khổ, nhưng sau một hồi cùng nhau lục lọi, cả hai cuối cùng cũng tìm ra được vài bộ trông khá tươm tất.

    Nhìn Hứa Tri Ngôn cứ kén cá chọn canh, bà chủ tiệm không nhịn được nữa.

    “Cậu đi làm gia sư chứ có phải đại gia lên tàu hưởng lạc đâu mà đòi hỏi mấy thứ này làm gì?” Bà ta chỉ tay vào chiếc sơ mi lụa tơ tằm bị thủng một lỗ, giọng điệu đầy vẻ bất mãn.

    Hồi cô giáo Phương mới đến, trang phục cũng rất giản dị, chỉ là một chiếc váy liền thân sạch sẽ bình thường mà thôi.

    Hứa Tri Ngôn xách một đôi giày da thủ công tuy hơi cũ nhưng đường kim mũi chỉ vô cùng tinh xảo lên, cậu đòi đồ mà mặt mũi chẳng chút ngượng ngùng:

    “Tôi chỉ cần dùng thân phận này lên tàu là cô giáo Phương sẽ được giải thoát. Đến khi lên đó rồi, biết đâu tôi lại khôi phục danh tính thật của mình, nên tất nhiên là cần phải có vài bộ cánh tử tế rồi.”

    Cậu vẫn đang nung nấu ý định sau khi lọt được lên tàu sẽ giả dạng làm du khách hạng sang đây.

    Nếu con đường chính đã không thể đi, chứng tỏ trong nhiệm vụ tiền đề của phó bản này, những thân phận khởi đầu mà người chơi có thể nhận được là cực kỳ ít ỏi, rất có khả năng chỉ là hạng thợ đốt than thấp kém.

    Dù sao thì không phải người chơi nào cũng có khả năng kiếm ra được một “thông dịch viên” để hỗ trợ khi chạm trán với một vong linh không thể giao tiếp như cậu.

    Bà chủ tiệm đồ cũ liếc xéo cậu một cái đầy bất mãn, rồi cuối cùng cũng chịu lôi từ dưới đáy kho ra một chiếc rương gỗ.

    Trên mặt rương chạm khắc những hoa văn cầu kỳ, móc khóa kim loại đã hoen gỉ, dù đã có dấu ấn của thời gian nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ xa hoa và đắt đỏ của nó.

    “Đây là bộ đồ đắt nhất tiệm này đấy, có lấy không?” Bà ta nhìn chàng thanh niên gầy gò trước mặt một lượt từ đầu đến chân.

    Hứa Tri Ngôn vừa nghe thấy vậy liền vứt ngay đôi giày da xuống, hăm hở đón lấy chiếc rương.

    Rương gỗ nặng trịch, cảm giác cầm nắm vô cùng chắc chắn.

    Bà lão chủ tiệm vẫn không ngừng lải nhải, kể về nguồn gốc của bộ đồ này.

    “Bộ đồ này là món đồ cũ tôi nhận được từ năm năm trước. Chủ nhân của nó không lấy tiền, chỉ nhờ tôi giữ hộ một thời gian. Người đó bảo nếu năm năm sau không quay lại lấy thì món đồ này sẽ thuộc về tôi.”

    “Mười ngày trước vừa vặn tròn năm năm kể từ lúc người đó gửi chiếc rương này. Có điều người đó đã dặn rằng do nó mang một ý nghĩa đặc biệt nên phải mặc đủ cả bộ.” Chính vì vậy mà bà chủ mới hào phóng đến thế.

    Vốn dĩ bà ta cũng định nhanh chóng tống khứ cái thứ không rõ nguồn gốc này đi cho rảnh nợ, vì những thứ bên trong chiếc rương luôn khiến bà cảm thấy có điềm chẳng lành.

    Cứ như thể đó không phải là thứ mà con người nên sở hữu vậy.

    Hứa Tri Ngôn thèm vào mà quan tâm bà chủ đang nghĩ cái quái gì.

    Ý nghĩa đặc biệt gì chứ, đã vào tay cậu thì nghiễm nhiên là đồ của cậu rồi.

    Vừa mở rương ra, cậu đã bị mớ trang sức đi kèm bộ đồ làm cho lóa cả mắt, phải nheo lại vì chói.

    Nằm trên cùng là một chuỗi vòng cổ ngọc trai, mỗi viên đều to bằng đầu ngón tay, kết lại với nhau tỏa sáng lấp lánh, khiến người ta nhất thời sinh ra ảo giác rằng chuỗi ngọc này đang phát ra linh quang của báu vật.

    Hứa Tri Ngôn nhấc chuỗi vòng lên, thầm ước tính giá trị của nó, trong lòng không khỏi có chút rạo rực.

    Phải nói là không hổ danh phó bản liên quan đến người cá sao? Những viên ngọc này tròn trịa sáng bóng, nhìn qua đã thấy chẳng phải loại tầm thường, tám phần mười là sản phẩm phụ từ người cá trong truyền thuyết rồi.

    Cậu chẳng nỡ đặt chuỗi vòng sang một bên mà tiện tay kéo khóa chiếc ba lô Vịt Vàng ra, nhét tọt món đồ vào trong đó.

    Liếc thấy trên bộ đồ còn đặt một đôi khuyên tai kẹp ngọc trai, cậu cũng thuận tay vớt luôn đi.

    Cất xong đồ trang sức, cậu mới nhìn xuống lớp dưới của chiếc rương, nơi đặt bộ quần áo.

    Xấp vải màu đen sờ vào thấy vô cùng mềm mịn, chất liệu cực kỳ cao cấp, màu sắc xem chừng cũng chẳng có gì bất ổn, thế nhưng không hiểu sao cậu lại thấy hơi thấp thỏm, sao trông bộ này có vẻ… thiếu vải thế nhỉ?

    Đến lúc lôi bộ đồ ra, vẻ mặt cậu bỗng chốc đờ đẫn.

    Đây là một chiếc váy dài màu đen, lượng vải đúng là chẳng có bao nhiêu, dường như chỉ có mặt trước là che chắn được đôi chút, còn mặt sau thì… trống huơ trống hoác…

    “Bà chủ ơi, bộ đồ này bị rách rồi này.”

    Còn chưa kịp phàn nàn vì sao lại là đồ nữ, Hứa Tri Ngôn đã theo bản năng chỉ tay vào một đường xẻ dài trên váy, vẻ mặt vô cùng chê bai.

    Dù cậu chẳng hề có ý định mặc, nhưng loại vải này sờ vào là biết không phải hàng tầm thường, đáng lẽ phải bán được giá lắm, nếu mà rách thì coi như mất giá rồi còn đâu.

    “Cậu có hiểu biết gì không đấy? Lễ phục xẻ đùi cao mà cũng chưa từng thấy bao giờ à?”

    Bà chủ tiệm đồ cũ vốn là người có kiến thức uyên bác, bà ta tỏ vẻ khinh khỉnh trước sự chê bai của cậu thanh niên trước mặt.

    Hứa Tri Ngôn ngẩn ra một lúc lâu mới sực nhận ra mình đã hiểu sai vấn đề.

    Cậu cau mày, cố nhớ lại mấy tấm ảnh từng thấy trước đây ở trên mạng, rồi lại nhìn chằm chằm vào bộ lễ phục trên tay, kinh hãi thốt lên: “Xẻ đùi cao? Cái này xẻ sắp lên tận eo luôn rồi ấy chứ! Bà gọi cái thứ này là lễ phục à?”

    Lễ phục cái con khỉ khô, có bấy nhiêu vải, mặc vào chắc lộ hết cả mông ra mất, đến nội y gợi cảm cũng chẳng dám thiếu vải đến mức này!

    Bà chủ phớt lờ lời lèm bèm của Hứa Tri Ngôn, chỉ tay vào chiếc rương hỏi: “Thế tóm lại cậu có lấy cái thứ này hay không?”

    “… Lấy!”

    Dẫu ngoài miệng thì chê ỏng chê eo, nhưng với những thứ cho không thế này, ngay cả khi chẳng dùng đến thì Hứa Tri Ngôn cũng quyết không bỏ sót.

    Để quảng bá sản phẩm, cậu còn tháo luôn cả chiếc ba lô Vịt Vàng xuống.

    Chỉ trong chớp mắt khi bà chủ vừa quay đi, chiếc rương gỗ lớn đựng bộ lễ phục đã được nhét gọn vào chiếc ba lô nhỏ xíu. Có lẽ vì món đồ quá cồng kềnh nên cái đầu vịt trên ba lô còn khẽ ợ lên một tiếng.

    Ngay sau đó, Hứa Tri Ngôn xách ba lô Vịt Vàng lên, chính thức kích hoạt chế độ vét sạch sành sanh.

    Bà chủ tiệm già nua không ngờ cậu thanh niên này lại mặt dày đến thế, bà còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì đồ đạc đã vơi đi quá nửa.

    “Cái sơ mi lụa này thủng lỗ chỗ rồi, cậu mặc kiểu gì hả!”

    “Giày da cậu đã lấy một đôi rồi, sao còn lấy thêm nữa?”

    “Cậu có phải lên boong tàu phơi nắng đâu, lấy quần đùi làm cái giống gì!”

    “Cái gì? Kem chống nắng á? Không có!”

    “Đồng hồ mà cậu cũng đòi lấy? Sao cậu không đi ăn cướp luôn đi… À không đúng, cậu đang cướp thật đấy chứ còn gì.”

    “Lấy khăn tay làm gì, nhét xấp giấy ăn vào túi quần không được à?”

    Bà lão bị dồn vào đường cùng bỗng trở nên vô cùng sung sức, bà gào thét ầm ĩ, chỉ muốn tống khứ tên thổ phỉ này ra khỏi cửa ngay lập tức.

    Trái ngược với sự tức giận của bà, trong phòng livestream lại ngập tràn những dòng bình luận đầy phấn khích.

    【Thổ phỉ Tiểu Bách Vạn tái xuất giang hồ rồi!】

    【Tái xuất cái con khỉ, cậu ta lúc nào mà chẳng như thế hả ha ha ha ha!】

    【Cơ mà tôi không ngờ đến cả gia sản của bà lão mà cậu ta cũng chẳng tha, cười chết mất ha ha ha ha!】

    【Bà chủ: Cút! Cút mau cho bà!】

    【Ha ha ha ha ha ha vãi thật!】

    【Mà nhắc mới nhớ, bộ đồ nữ Tiểu Bách Vạn vừa lấy chắc là đáng giá lắm nhỉ?】

    【Nhìn không ra, nhưng cứ xem cái bộ dạng hám tiền của Tiểu Bách Vạn thì chắc chắn là hàng xịn rồi.】

    【Hề hề Ngôn Ngôn vợ yêu ơi~ mlem mlem! Muốn thấy vợ yêu mặc đồ nữ quá hề hề hề hề.】

    【Lầu trên lại mới được thả xích ra đấy à? Lại bắt đầu rồi!】

    Hứa Tri Ngôn thấy số trang phục mới đã gom được vài bộ, xem chừng cũng đủ dùng. Dù vẫn muốn vơ vét thêm nữa, nhưng nhìn bà lão đang nổi trận lôi đình, cậu đành tiếc nuối dừng tay sau một thoáng do dự.

    Bà chủ này tuy là người tốt, nhưng việc đưa tấm vé cho cậu chung quy cũng là vì có toan tính riêng.

    Cậu lấy bấy nhiêu đồ này cũng coi như là một cuộc trao đổi hợp lí.

    Bà chủ rõ ràng cũng biết mình đuối lí, dù ngoài miệng vẫn lầm bầm chửi rủa nhưng không hề ngăn cản. Thậm chí sau khi thấy Hứa Tri Ngôn đã dừng tay, bà còn hậm hực tìm một cây gậy ba toong đưa cho cậu.

    “Đây là cây gậy của một gã thương gia giàu có đi ngang qua đây bị mất túi tiền nên mới đem bán lại, chắc là hợp với cái thân phận mà cậu đang muốn giả mạo đấy.”

    Hứa Tri Ngôn dù cảm thấy mình sẽ chẳng dùng đến, nhưng đã được người ta cho thì tất nhiên cậu sẽ chẳng khách sáo mà nhận lấy ngay.

    Có điều cây gậy này cầm lên thấy nặng trịch, dường như không hề ăn nhập với lớp vỏ gỗ bên ngoài chút nào.

    Vốn dĩ cậu còn định nghiên cứu thêm một chút, nhưng thấy vẻ mặt muốn đuổi người của bà chủ, cậu chỉ đành nhét luôn cây gậy vào ba lô Vịt Vàng rồi sải bước về phía cửa.

    “Biến mau đi! Coi chừng về trễ lại phải nhịn đói ngoài bến tàu đấy!” Bà chủ không ngừng lèm bèm, đi theo Hứa Tri Ngôn ra tận cửa.

    “Đi đây, đi đây.” Hứa Tri Ngôn mỉm cười đẩy cửa ra, lắng nghe tiếng chuông gió va chạm lanh lảnh bên trên.

    Mãi cho đến khi đã đi xa được một đoạn, lúc ngoảnh đầu lại, cậu vẫn còn thấy bóng dáng của bà chủ tiệm đồ cũ đứng đó.

    Luồng gió biển mằn mặn thổi tạt vào mặt, chẳng còn chút vẻ dịu dàng như lúc cậu mới đặt chân đến nơi này.

    Hứa Tri Ngôn đứng lặng tại chỗ một hồi, rồi bỗng nhiên quay trở lại, cúi người thì thầm vào tai bà lão vài câu.

    “Thù lao của bà tôi đã nhận đủ rồi.”

    “Tôi cam đoan với bà, đây sẽ là hành trình cuối cùng của tàu Leviathan.”

    Sau này sẽ không còn những kẻ vô tội bị bắt đi nữa. Và cũng chẳng cần thêm bất kì NPC nào phải cất công nhắc nhở điều gì nữa cả.

    Dứt lời, cậu mặc kệ bà chủ còn đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ, sải bước dài tiến thẳng về phía bến tàu.

    Dù không rõ tại sao một chủ tiệm già cả lại muốn ngăn cản người qua đường lên tàu, nhưng đối phương quả thực đã giúp đỡ cậu rất nhiều. Coi như là một cuộc giao dịch, cậu vẫn hi vọng bà sau này có thể yên ổn làm ăn, sống nốt quãng đời còn lại một cách êm đềm.

    Nếu không, cứ làm ra những chuyện quá giới hạn rồi bị Hệ thống liệt vào danh sách trừng phạt thì chẳng hay chút nào.

    Phía sau lưng, nơi cậu không nhìn thấy được, ngay trước cửa tiệm đồ cũ.

    Bà chủ tiệm với tấm lưng còng gầy guộc tưởng chừng như sắp bị sức nặng của cuộc đời đè bẹp, bỗng nhiên gục đầu xuống, đưa tay quẹt nước mắt.

    Gió biển thổi qua mái đầu bạc trắng của bà.

    Tiếng nước nhỏ giọt “tọc tọc” vang lên, vong linh phủ đầy tảo biển đã đứng bên cạnh bà từ lúc nào.

    Vài sợi tảo mỏng manh gác lên vai bà lão, dường như đang vỗ về nỗi đau xót bỗng chốc trào dâng trong lòng bà.

    Một hồi lâu sau, bà chủ mới chậm rãi cất lời.

    “Nhưng tôi đã chẳng còn người thân nào để mà mất đi nữa rồi…”

    Người thân cuối cùng của bà cũng đã bị bắt đi trong chuyến cập bến của tàu Leviathan vào năm ngoái.

    … Khi Hứa Tri Ngôn quay trở lại khu vực bến tàu, bầu trời đã bị ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu hồng rực rỡ.

    Đây là đêm cuối cùng trước khi lên tàu.

    Phía đối diện con lộ quả nhiên nhộn nhịp hơn hẳn.

    Thi thoảng lại có vài chiếc xe hơi kiểu cũ trông vô cùng đắt đỏ chậm rãi dừng lại, đám người hầu vội vàng mở cửa xe đón những vị khách quý tộc bước xuống…

    Hứa Tri Ngôn đứng quan sát một lúc, cậu đưa tay xoay xoay chiếc nhẫn, trong lòng không khỏi rục rịch ý định.

    Xem chừng mốc thời gian của phó bản này không được hiện đại cho lắm, có lẽ là rơi vào khoảng những năm năm mươi, sáu mươi của thế kỉ trước.

    Ban đầu cậu thấy mấy chiếc xe hơi đời cũ này trông chẳng khác gì đồ cổ, nhưng khi thoáng thấy có cả xe ngựa chạy trên đường, cậu lại cảm thấy đám xe này vẫn còn tân tiến chán.

    Nhưng nghĩ đến việc mình vẫn còn đang khoác trên người bộ đồ rách rưới đổi từ nhà bếp, chẳng hề thích hợp để giao thiệp với giới thượng lưu này, cậu quyết định tốt nhất là nên đi tìm đồng đội trước đã.

    Đứng bên lề đường, Hứa Tri Ngôn suy đi tính lại, cứ cất chiếc ba lô Vịt Vàng vào rồi lại lôi ra, loay hoay mãi mấy lần liền.

    Cậu vỗ vỗ vào mặt, tự nhủ với bản thân.

    Không sao, kiếm tiền thì có gì mà xấu hổ! Làm quảng cáo cho sản phẩm nhà mình thì mất mặt chỗ nào chứ!

    Sau khi lẩm nhẩm tự trấn an ba lần, Hứa Tri Ngôn mới ngẩng cao đầu ưỡn ngực, đeo chiếc ba lô chẳng hề ăn nhập với bộ đồ đang mặc trên người mà tiến về phía lán thợ.

    Vừa mới bước chân vào lán thợ, cậu đã nhìn thấy Giang Hòe Gia và Kim Thịnh đang ngồi đợi mình.

    Ngay cả con chó Tiểu Nhất vốn luôn bị cậu xa lánh cũng theo tới nơi. Vừa thấy cậu, nó đã vẫy đuôi mừng rỡ rồi lao thẳng về phía này…

    Rõ ràng trong lán chỉ có ba người một chó, vậy mà khung cảnh lại bỗng chốc trở nên hỗn loạn vô cùng.

    “Mày đừng có qua đây!” Phía bên này là một Hứa Tri Ngôn đang sợ tới mức dựng cả tóc gáy.

    “Gâu gâu! Gâu gâu gâu!” Đây là tiếng sủa mừng rỡ của Tiểu Nhất sau bao ngày không được xoa đầu.

    “Anh Hứa, nó không cắn người đâu, anh đừng có sợ…” Kim Thịnh bắt đầu sắm vai người hòa giải.

    “Chậc, Hứa Bóc Lột, cậu là học sinh tiểu học đấy à? Cậu đeo cái thứ quái quỷ gì trên lưng thế kia?”

    Còn Giang Hòe Gia thì đã chỉ tay vào chiếc ba lô Vịt Vàng mà cười nhạo một cách khoái chí.

    Kim Thịnh thấy ngăn cản không thành, chỉ đành đứng một bên cười trừ đầy gượng gạo.

    Cậu ta liếc nhìn đám đồng đội và con chó đang hòa thuận bên nhau, rồi lại ngước nhìn bầu trời đang từ sắc hồng nhạt dần chuyển sang màu đỏ sẫm, quyết định mặc kệ tất cả, bắt đầu tận hưởng những giây phút thư giãn cuối cùng trước khi lên tàu.

    Sau khi xong nhiệm vụ tiền đề, những nan đề thực sự mới chính thức bắt đầu.

    Mười mấy phút trôi qua, Hứa Tri Ngôn cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh bị con chó vây quanh, cậu bủn rủn cả chân tay, ngồi bệt xuống đất, mở bảng điều khiển ra xem qua một lượt.

    【Nhiệm vụ chính tuyến (Phần đầu): Tham dự bữa tiệc trên du thuyền】

    【Nhiệm vụ 1: Giành lấy tư cách lên du thuyền】

    【Tiến độ: 100%】

    Tất cả đồng đội đều đã hoàn thành tiến độ.

    Ngay khi đang định sắp xếp kế hoạch tiếp theo cho cả đội, cậu chợt liếc nhìn chiếc nhẫn vàng trên ngón tay giữa, đồng tử khẽ co lại trong phúc chốc.

    Chiếc nhẫn vốn dĩ đang tỏa ra sắc vàng ròng tinh khiết toàn thân, tuy màu sắc không hề thay đổi nhưng bên trên lại xuất hiện thêm vài đốm tròn màu đen…

    Màu vàng đại diện cho sức mạnh của Quỷ Thần. Còn màu đen lại chính là màu nguyên bản của Hắc Cốt.

    Chỉ khi ở gần các mảnh vỡ, sức mạnh bên trong chiếc nhẫn mới được truyền dẫn ra ngoài.

    Cậu đưa mắt quan sát xung quanh với vẻ mặt đầy nghiêm trọng, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng rực rỡ của vị thiếu niên kia đâu cả.

    Trên con lộ rộng thênh thang sát bến tàu.

    Một chiếc xe hơi sang trọng với biểu tượng bằng vàng đúc đang đỗ ngay bên lề đường.

    Phía sau khung cửa kính đã hạ xuống một nửa, thấp thoáng một đôi mắt dài hẹp vẫn còn vương chút nét trẻ con.

    Tên người hầu đeo găng tay trắng rón rén bước tới bên cạnh xe, hắn thậm chí còn chẳng dám thở mạnh, cố gắng thu mình lại hết mức có thể.

    “Cậu chủ… Ngài, ngài đã ngồi đây quan sát rất lâu rồi ạ.”

    Hắn chẳng dám hé răng lấy nửa lời về việc cậu chủ nhà mình đã chờ ở đây suốt hơn một tiếng đồng hồ, cứ nhìn chằm chằm vào cái cậu trai đeo chiếc ba lô màu vàng kì quái kia kể từ lúc cậu ta bước vào trong, vậy mà cho đến giờ cậu chủ vẫn nhất quyết không chịu xuống xe.

    Nếu thực sự là thích, thì cứ bảo bọn họ bắt trói người đó đem về chẳng phải là xong rồi hay sao?

    “Cút.” Giọng nói lạnh lùng xen lẫn chút hững hờ của thiếu niên vang lên từ bên trong xe.

    Trời đã sập tối, cậu ta vẫn cứ đờ đẫn nhìn về phía bến tàu lộn xộn, mãi chẳng nỡ rời đi.

    Chàng thanh niên gầy gò khi nãy đứng ngay phía bên kia đường, rõ ràng là đang khoác trên mình bộ đồ rách rưới và đeo chiếc ba lô trông rất lố bịch, thỉnh thoảng còn chỏ tay về phía này bàn tán… vậy mà chẳng hiểu sao cậu lại không thể dời mắt khỏi người đó được.

    Thật đáng ghét, sao một tên dân đen nghèo hèn lại có thể mang cái dáng vẻ khiến người ta không thể rời mắt được cơ chứ?

    Thiếu niên Bạch Tẫn không kìm được mà hạ hết toàn bộ cửa kính xe xuống, trong lòng cậu bỗng trào dâng một cảm giác bồn chồn khó tả, khao khát có thể được nhìn thấy người đó thêm một lần nữa tại nơi này.

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!