Chương 138: … Họ Bạch À
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Còn chưa kịp tiến lại gần, tiếng đấm đá huỳnh huỵch đầy chân thực đã vọng ra từ trong lán thợ.
Hứa Tri Ngôn liếc nhìn Giang Hòe Gia đang cởi trần đứng cạnh mình với vẻ mặt hăng máu, chẳng hiểu sao bản thân cậu cũng thấy máu nóng trong người bắt đầu sôi sục theo.
Giá mà cái phó bản này đừng có cái thiết lập theo kiểu Thủy thủ Popeye thì tốt biết mấy!
Tiến sát vào lán thợ, mùi vị quái gở quyện với mùi máu tanh nồng nặc trong không khí khiến người ta không nhịn được mà nhăn mũi.
Đám thợ thời vụ đang vây thành một vòng tròn quan sát trận chiến bên trong, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng bàn tán, bầu không khí mỗi lúc một căng thẳng và sục sôi.
Hứa Tri Ngôn dẫn theo Giang Hòe Gia lén lút tiếp cận đám bạn làm công đang đứng xem. Thế nhưng, còn chưa kịp chen vào thì cậu đã bị đồng đội ngăn lại.
“Cái hạng gà con như cậu chui vào đó làm gì?” Giọng nói của Giang Hòe Gia lộ rõ vẻ chê bai.
Nói xong, chẳng đợi Hứa Tri Ngôn kịp phản bác, anh ta đã huých văng đám hộ pháp đang đứng san sát xung quanh để tiến thẳng tới rìa của sàn đấu thô sơ.
Hứa Tri Ngôn rất muốn mắng cho vài câu, nhưng khi nhìn bóng lưng Giang Hòe Gia, dẫu thể hình anh ta không đồ sộ bằng đám NPC cơ bắp cuồn cuộn kia, song dáng người vai rộng eo thon cùng những đường cơ bắp săn chắc, đẹp mắt của anh ta vẫn tỏa ra một khí thế không hề kém cạnh chút nào.
Cậu cúi đầu nhìn cánh tay vẫn còn gầy khẳng khiu của mình sau khi đã cấy ghép mạch máu, đột nhiên thấy chẳng thể cãi lại được câu nào.
Thôi kệ đi, lấy thêm một chiếc vòng tay nhận dạng cũng tốt, biết đâu sau khi lên tàu lại có lúc cần đến một thân phận mới.
Trong lúc mải mê suy nghĩ, trận đấu trên sàn đã ngã ngũ.
Đám thợ trong lán này dù thấy Giang Hòe Gia lạ mặt nhưng cũng chẳng ai buồn thắc mắc, nhiệm vụ của họ chỉ đơn giản là chọn ra kẻ thắng cuộc duy nhất trong đám đông.
Chẳng mấy chốc, Giang Hòe Gia đã đứng giữa vòng vây.
Đối thủ của anh ta là một gã cao hơn hai mét, thân hình hộ pháp và có búi một chỏm tóc tết nhỏ. Cả hai không nói lời thừa thãi, gã tóc bím đã chủ động ra đòn trước…
Trận chiến bùng nổ ngay tức khắc.
Chỉ vỏn vẹn hai phút, đám đông đứng xem từ chỗ bàn tán xôn xao đã chuyển sang những tiếng trầm trồ kinh ngạc.
“Thằng này là ai thế, nó mạnh thật đấy!”
“Linh hoạt quá, hoàn toàn không chạm được vào người nó luôn…”
“Sức mạnh của nó khủng khiếp hơn vẻ ngoài nhiều.”
“Mạnh quá…”
Nghe những tiếng trầm trồ vang lên, Hứa Tri Ngôn đứng ngoài bức tường thịt do đám thợ thuyền dựng lên mà sốt ruột đến độ vò đầu bứt tóc.
Cậu hì hục chen lấn suốt buổi để lên hàng đầu xem tình hình nhưng lại tuyệt vọng chẳng lách qua nổi, đứng ở hàng sau nhảy lên mấy cái cũng chỉ vừa vặn thấy được cái chỏm đầu của gã tóc bím.
“Mẹ kiếp, cái thói gì vậy, đến hóng hớt cũng không cho hóng à?”
Cậu đứng yên một chỗ làu bàu, vì muốn giữ chút hình tượng nên không tiếp tục nhảy choi choi như con khỉ chỉ để xem vài hình ảnh đánh nhau nữa.
Cũng may Giang Hòe Gia không để cậu phải chờ lâu.
Khoảng chừng hai mươi phút sau, ngay lúc Hứa Tri Ngôn đang phân vân không biết có nên lôi cái đầu của Tiểu Thúy Cốt ra để nhờ nó “tường thuật trực tiếp” hay không, thì Giang Hòe Gia cuối cùng đã đánh cho tất cả những kẻ không phục trong lán phải tâm phục khẩu phục.
Đợi đến khi đám đông tản ra, Hứa Tri Ngôn mới thấy đồng đội mình rõ ràng đã trúng vài đòn.
Cậu khoanh tay trước ngực, bắt đầu trêu chọc:
“Vừa nãy chẳng phải hùng hổ lắm sao? Bảo là đánh từng người lâu quá, nên để bọn chúng lên một lượt cơ mà.”
Sao sang bên này số người đấu ít đi mà anh ta lại bị thương thế kia?
Nghe xong, Giang Hòe Gia đưa tay quệt đi vệt máu vừa bắn lên mặt, đôi mày nhíu chặt lại, nhìn Hứa Tri Ngôn với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Cậu từ nhỏ tới lớn lúc nào cũng đen đủi như thế à?” Anh ta hỏi.
“Hả? Đen đủi?” Hứa Tri Ngôn ngẩn ra, dường như không hiểu vì sao đồng đội lại nói vậy.
Giang Hòe Gia nhét chiếc vòng tay mới giành được vào túi, liếc nhìn đám hộ pháp đang lẳng lặng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi làm việc rồi giải thích:
“Cấp độ quái vật ở cái lán thợ này của cậu đã được đẩy lên mức tối đa rồi, ít nhất là mạnh gấp mười lần cái lán của tôi.”
Ở lán của anh ta, dù đám thợ trông cũng lực lưỡng như nhau, nhưng thực tế hễ vừa giao thủ là có thể nhận ra sự khác biệt rõ rệt ngay.
“Quên mất là cậu còn chưa động thủ, tôi chia sẻ thông tin NPC cho cậu xem này.” Giang Hòe Gia gọi bảng điều khiển ra, chọn chia sẻ thông tin.
【NPC: Bạn làm công】
【Ghi chú: Là những người bình thường khỏe mạnh, người chơi cần đánh bại những bạn làm công đang cạnh tranh với mình để giành lấy tư cách lên tàu duy nhất.】
【Quái vật: Bạn làm công】
【Cấp bậc: Trung】
【Mức độ đe dọa: Cao】
【Ghi chú: Những con quái vật đội lốt người ở bến tàu, sức mạnh vô song. Tuy nhiên chúng lại không hề biết bản thân đã biến thành quái vật, vẫn duy trì thói quen sinh hoạt của con người, vẻ ngoài chẳng khác gì những công nhân bình thường khác.】
Hứa Tri Ngôn ngây người nhìn bảng thông tin mà Giang Hòe Gia vừa chia sẻ, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Mẹ kiếp, cậu đã bảo sao cái nhiệm vụ tiền đề này lại khó nhằn đến vậy, ngay cả một lão già cũng có thể bẻ gãy tấm thép, hóa ra cả buổi này cái đám bạn làm công quanh cậu đều chẳng phải là con người!
Cậu cố kìm nén những lời thô tục trong miệng, nhưng cuối cùng vẫn phải văng ra một câu:
“Cái trò chơi khốn khiếp!”
Khán giả dường như cũng không ngờ tình thế lại xoay chuyển bất ngờ như vậy, Hệ Thống Chủ đúng là không coi ai ra người mà.
【Ha ha ha ha ha, Hệ Thống Chủ phân biệt đối xử rõ ràng luôn!】
【Lúc nãy Tiểu Bách Vạn cứ nhảy choi choi để ngó vào trong, làm tôi cười đau cả bụng.】
【Tôi làm thành ảnh động luôn rồi đây này [Cho tôi xem với.gif]】
【@Hệ Thống Chủ, kiếp trước Tiểu Bách Vạn đào mộ tổ nhà mày hay sao thế? Mẹ nó chứ, buồn cười không chịu nổi!】
【Hệ thống mà cũng có mộ tổ à? Có khi kiếp trước Tiểu Bách Vạn xóa sạch cơ sở dữ liệu của nó rồi ôm tiền chạy mất cũng nên, ha ha!】
【Tôi đã bảo mà, NPC nhiệm vụ tiền đề gì mà ai nấy đều biến thái thế không biết. Cứ đà này, hễ một gã đốt than nào cũng đấm thủng được cửa sắt, thì tụi nó chẳng sợ đám này đấm thủng luôn cả đáy tàu hay sao!】
【Ha ha, tôi vừa lượn qua mấy phòng livestream khác xem rồi, NPC nhiệm vụ của mấy người kia không có đáng sợ như bên này đâu.】
Khán giả nhảy qua nhảy lại giữa các phòng livestream và nhận ra đúng là những người chơi khác chỉ gặp NPC con người, chỉ riêng chỗ Hứa Tri Ngôn là toàn quái vật.
Trong màn hình livestream, giờ hẹn đã đến, đám thợ thuyền đồng loạt rời khỏi lán.
Nhìn Giang Hòe Gia thuần thục rút ra thứ vũ khí mới được bao phủ bởi những cái bóng đen kịt, dòng bình luận lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
【May mà có Giang Hòe Gia! Trước giờ tôi không hề biết anh ta lại đánh đấm giỏi đến thế!】
【Hình như hắn mạnh lên rồi thì phải? Tôi nhớ trước đây hắn đâu có chiến như thế này.】
【Đáng tin cậy thật sự! Mà cái cơ ngực kia to quá đi mất! Mẹ nó chứ, lúc mặc đồ nhìn không ra luôn, chậc chậc.】
【Tiểu Bách Vạn nhìn người chuẩn thật, hắn và Khuyển Sư trông đều là những cái tên đầy triển vọng, sau này chắc chắn sẽ còn tiến xa.】
【Mấy hôm trước Giang Hòe Gia vừa quay trúng đạo cụ cấp S từ máy hộp mù, lại còn đính kèm kỹ năng nữa. Tôi nghi là cái kỹ năng đó giúp cường hóa cơ thể lắm? Á á á, thèm quá đi mất!】
【Vãi! Vụ đó tôi cũng có nghe qua rồi!】
【Đệch, cái hộp mù đó mà cũng trúng được thật sao? Hóng hớt +1】
【Hóng hớt +2…】
Có lẽ việc chỉ tốn mười vạn tích phân mà quay được đạo cụ hiếm khiến ai nấy đều vô cùng ngưỡng mộ, khiến chủ đề thảo luận bắt đầu đi chệch hướng dần.
Thế nhưng Hứa Tri Ngôn chẳng hề hay biết hiệu quả của đợt quảng cáo không công này lại tốt đến thế. Cậu vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi uất ức vì bị Hệ Thống Chủ nhắm vào, ngay cả khi Giang Hòe Gia lôi vũ khí mới ra và kích hoạt kỹ năng, cậu cũng chưa thể hoàn hồn lại được.
【Tên kỹ năng: Tử Vong Chi Ảnh (mấy chương trước đặt là gì tui quên rùi, ai nhớ hãy nhắc) 】
【Tiêu tốn: Tinh thần lực (5 điểm)】
【Chi tiết kỹ năng: Cái chết tựa như hình với bóng. Những sinh linh bị chém chết sẽ hóa thành những con mắt, len lỏi vào nơi bóng tối để tìm kiếm manh mối cho bạn.】
【Ghi chú: Mỗi lần chỉ có thể lưu trữ một Tử Vong Chi Ảnh duy nhất.】
Một cái bóng dài chừng một ngón tay nhỏ xuống từ lưỡi của cây liềm đen kịt, hệt như một giọt nước thẩm thấu vào lòng đất.
Trong lúc chờ đợi phản hồi, Giang Hòe Gia nhìn cậu bạn đồng đội đang không ngừng làu bàu chửi rủa Hệ Thống Chủ, thầm thấy buồn cười trong lòng.
Anh ta vốn luôn mang lòng cảm kích đối với Hứa Tri Ngôn.
Dẫu ngoài miệng không nói ra, nhưng việc được cứu mạng trong phó bản Người Câu Đêm trước đây đã là một chuyện nằm ngoài dự tính.
Anh ta cứ ngỡ mình chỉ cần bận rộn hỗ trợ tên đồng đội gà mờ nhưng đầy xảo quyệt này thêm vài năm nữa là có thể trả sạch món nợ ân tình ấy.
Nào ngờ, ân cứu mạng cũ còn chưa kịp trả xong, đạo cụ “Tử Vong Chi Ảnh” đã được đưa tới tay anh ta với một cái giá rẻ mạt.
Dù trước đó Hứa Tri Ngôn chỉ nói bâng quơ rằng cần bản thân giúp quảng cáo để không bị lỗ vốn, nhưng anh ta đâu có ngu, sao có thể không nhận ra thiện ý trong đó cơ chứ… Rõ ràng là một tên gian thương xảo quyệt chẳng chịu nổi thiệt thòi dù chỉ một chút, thế mà lúc đưa đạo cụ cho anh ta lại hào phóng đến vậy.
Ân tình này đúng là càng nợ càng nhiều.
Có lẽ cả đời này anh ta phải làm đồng đội cho tên gian thương này mất thôi.
Lát sau, Tử Vong Chi Ảnh lẩn khuất trong bóng tối hiện ra, trông hệt như một giọt nước đen, vỡ tan ngay giữa lòng bàn tay Giang Hòe Gia.
“Nơi này rất an toàn, cậu có thể ở lại đây cho tới sáng.” Anh ta quay đầu nói với Hứa Tri Ngôn.
Đêm tối trong phó bản lúc nào cũng khó khăn hơn bình thường, bởi có rất nhiều quái vật chỉ hoạt động vào ban đêm.
Nghe thấy câu ấy, Hứa Tri Ngôn ngẩn ra.
“Anh… anh lãng phí những năm điểm tinh thần lực và một cái Tử Vong Chi Ảnh chỉ để giúp tôi kiểm tra xem cái lán thợ này có an toàn hay không thôi à?”
Mẹ kiếp, cái thứ đồng đội phá của này!
Hứa Tri Ngôn cạn lời, dứt khoát chẳng buồn quản xem đồng đội đang nghĩ gì nữa, cậu lôi cái túi đựng đầy thỏ từ góc lán ra.
“Tôi đi lo việc đây, nếu anh rảnh rỗi thì qua xem Kim Thịnh thế nào đi, nhỡ đâu cậu ta cũng đụng phải đám NPC quái vật thì sao.” Cậu không tin cái phó bản này lại chỉ có mỗi mình cậu đen đủi đến thế.
Giang Hòe Gia thấy cậu định đi cũng không ngăn cản, chỉ thản nhiên nói: “Không có đâu, vận may của cậu ta tốt hơn cậu nhiều.”
“… Mấy chuyện kiểu này thì không cần phải nhắc nhở tôi đâu.” Hứa Tri Ngôn nghiến răng nghiến lợi đáp lại.
Vài phút sau, hai người chia tay nhau mỗi người một ngả.
Hứa Tri Ngôn tìm đến căn bếp mà cậu đã thám thính từ trước.
Ở cái bến tàu lộn xộn này, nói nơi đây là nhà bếp thì thà bảo là một cái lều lớn còn đúng hơn. Nó rộng bằng ba cái lán thợ gộp lại, thực phẩm chất đống bừa bãi dưới đất, nhìn qua là thấy chẳng sạch sẽ gì cho cam.
Trước khi vào bếp, Hứa Tri Ngôn khom người xuống. Cậu lom khom, bước đi thật chậm để hạn chế tối đa sự chú ý, hòng nghe ngóng thêm chút thông tin từ những lời tán gẫu bên trong.
Người ở đây chắc hẳn sẽ biết nhiều chuyện hơn đám bạn làm công kia.
Vài gã học việc mặc tạp dề bẩn thỉu đang mải mê đun nước nóng.
“Tao cũng muốn lên tàu Leviathan quá.”
“Trên đời này có người cá thật à? Ăn có ngon không nhỉ?”
“Ăn ăn cái mả mẹ mày ấy, đầu óc mày ngoài ăn ra thì còn cái gì khác không hả! Xiếc người cá không hay à?”
“Bữa tiệc trên du thuyền đúng là đáng mơ ước thật mà…” Đám học việc này tuổi đời còn khá nhỏ, đều đương độ thanh xuân, chính là lứa tuổi luôn khao khát những điều mới mẻ.
Bọn họ tán dóc một lúc thì gã học việc đứng bên cạnh đang gọt vỏ khoai tây, trông có vẻ lớn tuổi nhất hội mới lên tiếng.
“Chậc, nhắc đến chuyện này đúng là so người với người chỉ thêm tức chết thôi.”
Dường như gã biết nhiều chuyện hơn những người còn lại, thế nên tất cả đều im bặt rồi hướng mắt về phía gã.
“Tụi bây vào sau nên không biết, hai năm trước ở chỗ mình có một thằng học việc đúng là chó ngáp phải ruồi, trước khi tàu nhổ neo nó được chọn lên tàu, rồi từ đó biệt tăm biệt tích không thấy quay về nữa.”
Trong giọng điệu đầy ngưỡng mộ của gã thoáng hiện lên vẻ ghen tị.
Những tên học việc khác nghe xong cũng lộ rõ ánh mắt khao khát.
“Bữa tiệc cuồng hoan mỗi năm một lần trên tàu Leviathan hình như có yêu cầu cực kỳ khắt khe về số lượng người lên tàu, giá mà mình cũng được lên đó thì hay biết mấy!”
“Thôi đi cha, ông thì biết cái quái gì đâu, chọn ông thà chọn tôi còn hơn!”
“Tụi bây làm như vận may của mình tốt lắm không bằng, nghe đâu đợt này tàu Leviathan tuyển thợ đốt than đấy, hay là tụi bây đi xúc than đi…”
Hứa Tri Ngôn lắng nghe mà thầm đánh tiếng thở dài trong bụng.
Tên học việc hai năm trước lên tàu xong là không bao giờ quay lại nữa.
Dù đám học việc trong bếp này đứa nào đứa nấy đều vô cùng ngưỡng mộ, hận không thể thay thế kẻ đó để được lên tàu, nhưng cậu thì hiểu rõ, con tàu du lịch này đối với người bình thường chắc chắn là có đi mà không có về.
Vừa hay lúc này có một gã học việc phát hiện ra cậu.
Một bao tải thỏ đã thuận lợi đổi được một bộ quần áo cũ tương đối sạch sẽ cùng với chín mươi lăm đồng tiền mặt.
Trước khi rời đi, Hứa Tri Ngôn ôm đống quần áo, lân la lại gần mấy gã học việc đang tán dóc, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ cất lời: “Mấy anh biết nhiều chuyện về tàu Leviathan quá, đúng là giỏi thật đấy, sau này chắc chắn các anh sẽ trở thành những đầu bếp tài ba cho mà xem! Không biết đợt này có bao nhiêu người giàu lên tàu nhỉ?”
Người ta chẳng ai nỡ đánh kẻ chạy lại, huống hồ là người đang tươi cười hớn hở. Hứa Tri Ngôn trước hết buông vài lời tán thưởng đám học việc, sau đó mới lân la hỏi han về giới nhà giàu.
Nếu cả NPC lẫn người chơi cùng lên tàu, xác suất cao là mảnh vỡ của Quỷ Thần sẽ sắm vai một vị khách giàu có nào đó. Hứa Tri Ngôn khẽ mân mê chiếc nhẫn trên ngón tay giữa, thầm hy vọng cái kẻ bám đuôi mới này của mình đủ giàu sang phú quý.
Đám học việc vốn định buông lời mỉa mai, nhưng được khen nức nở như thế lại đâm ra hơi ngại ngùng. Bốc phét thì tụi nó thạo thật, chứ bắt tụi nó phải nói ra đầu đuôi ngọn ngành thì đúng là đánh đố người ta rồi.
Mấy gã thanh niên bắt gặp ánh mắt của Hứa Tri Ngôn, ấp úng hồi lâu, rốt cuộc cũng đưa ra một thứ có vẻ như là thông tin ẩn.
“Cậu cứ đi dọc theo con phố này rời khỏi bến tàu, sẽ thấy một cửa hàng đồ cũ. Lão chủ tiệm ở đó biết nhiều chuyện lắm, cậu có thể tới hỏi lão. Còn nữa, đống thỏ này đủ cho tụi tôi ăn một thời gian rồi, bọn tôi không cần thỏ nữa đâu.”
Hứa Tri Ngôn nhướng mày, không nói gì thêm, hắn gật đầu rời khỏi nhà bếp rồi ôm bộ quần áo cũ quay về lán thợ.
Chẳng lẽ vì đã cung cấp thông tin rồi nên mới không cần thỏ nữa sao? Xem ra cậu phải nghĩ cách kiếm tiền ở chỗ khác mới được.
Sở dĩ cậu phải thay một bộ đồ coi được một chút là để lúc vào cửa hàng mua đồ không bị người ta hiểu lầm là kẻ trộm.
Gió biển buổi chiều mang theo hơi ấm dễ chịu. Hứa Tri Ngôn thay quần áo cũ, dắt túi chín mươi lăm đồng bạc, đứng ở rìa bến tàu rộng lớn nơi tiếp giáp với đất liền.
Nhìn dãy cửa hàng san sát bên kia đường, cậu không hấp tấp bước qua ngay.
Bên kia đường là đủ loại tiệm tùng, nhà trọ, quán rượu, nhà hàng… vô vàn những kiến trúc nhộn nhịp, nhưng chẳng hiểu sao lại lạc quẻ hoàn toàn so với khu bến tàu này.
Trò chơi thường có giới hạn phạm vi hoạt động. Có lúc phạm vi ấy được phân định rõ ràng như trong “Tiểu khu Ác Mộng”, nhưng đa phần Hệ thống chủ sẽ không liệt kê rạch ròi giới hạn này ra.
Chẳng hạn như nhiệm vụ tiền đề ở Trường Học Khiếm Thị.
Nếu người chơi rời khỏi nơi trú ngụ của mình trước khi trời sáng, họ sẽ bị lũ quái vật truy sát gắt gao hơn, bắt buộc phải ngoan ngoãn ở yên bên trong mới được.
Lúc này cậu đang đứng bên này đường, nhìn chằm chằm vào khoảng không chỉ cách mình vài mét, trực giác đang gào thét ngăn cản cậu bước qua đó.
Những mạch máu vốn đang đau nhói nhẹ trên người cũng bắt đầu ngọ nguậy không yên.
Hứa Tri Ngôn giơ tay lên, cảm nhận sự vặn vẹo đầy bất an của những mạch máu nơi mu bàn tay, rồi dứt khoát từ bỏ ý định băng qua đường.
Cũng giống như việc càn quét vật phẩm trong phó bản vậy. Chỉ cần là thứ gì khiến cậu cảm thấy không thoải mái thì tuyệt đối không đụng vào, có như vậy mới sống thọ được.
Xem ra ý định sang nhà trọ bên kia để rình rập mấy cậu ấm cô chiêu giàu có hòng lừa bịp một mẻ là hỏng ăn rồi.
Thế nhưng, một khi NPC đã nhắc tới thì chắc là tiệm đồ cũ kia vẫn có thể vào được nhỉ?
Cậu đắn đo một lát rồi đứng dậy đi dọc theo con lộ một quãng, quả nhiên một cửa tiệm đồ cũ đã hiện ra trước mắt. Hứa Tri Ngôn rảo bước đi thẳng vào trong.
“Kính coong ——”
Tiếng chuông gió treo trên cửa vang lên, ngay sau đó là giọng nói của chủ tiệm:
“Không mua đừng có sờ, đồ đã bán miễn đổi trả.”
Nghe giọng nói khàn đặc của chủ tiệm, Hứa Tri Ngôn ngước mắt quan sát kỹ căn tiệm đồ cũ này.
Cửa tiệm có diện tích khá khiêm tốn nhưng đồ đạc lại chất đống lù lù, đủ mọi chủng loại từ nhạc cụ, quần áo cho tới những chồng báo cũ kỹ và đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.
Chủ tiệm là một bà lão, bà ta đang ngồi sau quầy thu ngân mải miết đan áo len.
Thoáng thấy có thứ gì đó lướt đi cực nhanh rồi chui tọt vào kẽ hở giữa đống đồ cũ, Hứa Tri Ngôn cụp mắt xuống, ngoan ngoãn không đụng chạm vào bất cứ thứ gì xung quanh.
Cậu tiến lại gần quầy, bắt đầu bắt chuyện với bà lão: “Chào bà, tôi là một thương nhân đang định lên tàu, nhưng không may gặp phải bọn trộm cướp sạch đồ đạc, giờ trong người chỉ còn lại chút tiền lẻ. Tôi muốn hỏi xem ở chỗ bà có ai từng tới bán lại vé tàu không?:
Quần áo thì không cần vội, sớm muộn gì cũng xong thôi.
Cậu tự thêu dệt cho mình một thân phận mới, cố gắng khai thác chút thông tin từ bà lão này.
Một khi đã mở tiệm được ở đây, chắc chắn bà ta phải biết nhiều chuyện hơn hẳn đám thợ thuyền ở bến tàu.
Bà lão đang đan áo bỗng khựng lại, bà đặt cuộn len xuống, ngẩng đầu đẩy gọng kính lên để nhìn kỹ chàng trai đang đứng trước quầy.
Ban đầu bà ta nghĩ bụng kẻ này chỉ là một tên lừa đảo ăn không nói có, bởi cái nơi hẻo lánh này làm gì có thương nhân nào lui tới. Ngoại trừ những lúc thỉnh thoảng có du thuyền khởi hành sẽ xuất hiện vài vị khách kỳ quặc, thì ngày thường nơi này chỉ toàn là đám dân lao động nghèo kiết xác.
Thế nhưng sau khi liếc nhìn Hứa Tri Ngôn thêm lần nữa, bà lão lại bắt đầu phân vân.
Chàng trai trước mặt sở hữu mái tóc đen mượt mà, làn da trắng trẻo cùng vóc dáng thanh mảnh. Khi cậu nhìn sang, đôi mắt ấy dường như luôn đong đầy ý cười, mang theo một sức hút kỳ lạ đến mê người.
Dù trên người đang vận bộ đồ cũ nát rẻ tiền, nhưng điều đó chẳng hề làm giảm đi khí chất của cậu.
“Vé tàu à?” Bà lão lầm bầm, đôi lông mày nhíu chặt vào nhau rồi bắt đầu giải thích về tình hình ở bến cảng.
“Đây là bến tàu vận chuyển hàng hóa, bình thường chỉ có tàu hàng thôi chứ làm gì có vé. Ồ, suýt thì quên, tàu Leviathan đúng là một con du thuyền lớn thật, nhưng số lượng người lên tàu hàng năm đều được ấn định sẵn rồi.”
Nhắc đến du thuyền, bà ta lại cúi đầu tiếp tục công việc đan lát, nhưng cái miệng vẫn không ngừng nghỉ: “Nếu cậu muốn tìm vé của tàu Leviathan, thì tôi đúng là có thu mua được một tấm, nhưng đó là vé từ tận hai năm trước rồi.”
Hứa Tri Ngôn giữ im lặng.
Vé tàu từ hai năm trước ư? Điều này không khỏi khiến cậu liên tưởng đến thông tin vừa nghe lỏm được ở nhà bếp lúc nãy.
Số lượng người lên tàu Leviathan là cố định, nếu thiếu đi một người thì bắt buộc phải có kẻ khác trám vào vị trí đó. Tên học việc xấu số kia chắc hẳn là một trong số đó.
“Chuyến đi này vô cùng quan trọng đối với tôi, bà có thể vui lòng lấy tấm vé đó cho tôi xem qua một chút được không?” Hứa Tri Ngôn bày ra bộ mặt đầy thành khẩn: “Có lẽ đây không phải là tấm vé tôi làm mất, nhưng nếu nó giúp ích được cho tôi, thì hẳn là chủ nhân của nó cũng sẽ thấy an lòng thôi.”
Bà lão đắn đo một hồi, rồi lại đặt cuộn len xuống, lôi tấm vé tàu ấy từ dưới quầy ra.
“Chủ nhân của tấm vé này có lẽ cũng chẳng mặn mà gì với việc lên tàu đâu.”
Nói đoạn, bà ta đưa tấm vé cũ kỹ cho Hứa Tri Ngôn.
Có thể thấy tấm vé này đã có thâm niên khá lâu, bề mặt loang lổ vết tích thời gian.
Ngày khởi hành và tên hành khách đều đã mờ nhòe không rõ, duy chỉ có phần thân phận là vẫn còn hiển thị rất rành mạch.
【Thời gian ■ tàu: ■■9■09】
【Họ tên: ■■S】
【Thân phận: Gia sư】
【Số hiệu khoang: ■■■■1】
【■■: Bạch■■■■■■■…】
Ngay khoảnh khắc Hứa Tri Ngôn cầm lấy tấm vé, hệ thống lập tức hiển thị một nhiệm vụ mới.
Trước khi đọc nội dung, cậu khẽ mừng thầm trong bụng, chẳng lẽ vận may của mình bắt đầu khởi sắc rồi sao? Việc giành được thân phận mới và vé tàu lần này lại diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ thế này ư?
【Chúc mừng người chơi đã kích hoạt nhiệm vụ chi nhánh: Tấm vé của vong hồn】
【Ghi chú: Đây là tiệm đồ cũ mà chỉ những người chơi đang mấp mé bên lề của việc vi phạm quy tắc mới có thể tìm thấy. Bạn đã nhận lấy tấm vé của kẻ tử nạn, và sắp phải gánh chịu một lời nguyền.】
【Gợi ý nhiệm vụ: Tự tiện lấy đồ của người chết sẽ bị trừng phạt. Người chơi vui lòng nhanh chóng tiêu diệt oán linh của kẻ tử nạn. Lưu ý: Sau khi vong linh biến mất, tấm vé cũ này cũng sẽ tan biến theo.】
【Tiến độ: 0%】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Không có】
Đọc xong những dòng trên bảng thông báo, sắc mặt Hứa Tri Ngôn trở nên cực kỳ khó coi. Cậu không thể tin nổi Hệ thống chủ lại có thể chó đến mức này? Đây là cái loại nhiệm vụ phụ quái quỷ gì vậy? Vừa kích hoạt đã bị dính lời nguyền, mà đến cả một mẩu phần thưởng cũng chẳng có?
Khán giả đang theo dõi livestream dường như cũng không ngờ vận khí của Hứa Tri Ngôn lại có thể tệ hại đến nhường này, ai nấy đều không khỏi lo lắng thay cho cậu.
【Chẳng biết Tiểu Bách Vạn có đọc được bình luận không nữa, hy vọng là sau khi rời phó bản cậu hãy tìm cái chùa nào đó mà cúng bái đi thôi.】
【Cái vận may quái gì thế này, tôi quỳ luôn rồi đấy!】
【Vì đây là do Hệ thống chủ nhắm vào, tôi khuyên cậu đừng đi chùa thật làm gì, cứ lên mạng mà tìm cái mõ điện tử về mà gõ cho rồi.】
【Tôi có link này! [Link mõ điện tử chúc bạn tích lũy được công đức Cyber…]】
【Mẹ nó, tôi đang lo lắng muốn chết, sao mấy lầu trên lại lái câu chuyện đi xa thế kia!! Cười đến mức công đức của tôi cũng bay sạch sành sanh rồi!】
【Công đức -1】
【Này này đừng có giỡn nữa, nhìn kìa, lời nguyền xuất hiện rồi!】
Hứa Tri Ngôn đứng sững trước quầy thu ngân của tiệm đồ cũ. Bà lão chủ tiệm vẫn đang không ngừng lẩm bẩm điều gì đó, nhưng những lời ấy lọt vào tai cậu lại trở nên đứt quãng, dần dần chẳng còn nghe rõ được nữa.
“Trước khi lên tàu… phải… tự sát không muốn… tàu… cậu chủ Bạch… nhân ngư… Leviathan… cuồng hoan…”
Nhiệt độ xung quanh theo những lời mê sảng của bà lão mà dần hạ thấp xuống.
Hứa Tri Ngôn cảm nhận được từ phía sau lưng vang lên tiếng tí tách và tiếng bước chân, một mùi tanh nồng ẩm ướt tràn ngập không gian.
Ánh đèn trong tiệm đồ cũ chập chờn lúc tỏ lúc mờ, sắc đèn từ tông vàng ấm ban đầu bỗng chốc chuyển sang màu trắng lạnh lẽo đến rợn người.
Đột nhiên, mọi thứ dường như ngưng đọng lại. Những lời nói đứt quãng của bà lão biến mất, những ngón tay đang đan len cũng bất động. Chủ nhân của tấm vé tàu đã xuất hiện ngay tại lối vào cửa tiệm, chuẩn bị giáng hình phạt xuống kẻ đang dòm ngó tài sản của mình khi còn sống.
Hứa Tri Ngôn đang đứng quay lưng về phía cửa, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cậu lén cúi đầu nhìn vào cái máy đo oán niệm vừa lôi từ trong kho hệ thống ra, suýt chút nữa thì ngất xỉu vì tối sầm mặt mũi.
Oán khí của linh hồn đứng sau lưng cậu quả thực nặng nề vô cùng. Chỉ số oán niệm trên máy đo của cậu đã nhảy vọt lên mức tối đa, điều này đồng nghĩa với việc vong linh kia cũng cực kỳ mạnh mẽ.
Chết thật rồi, trong kho đạo cụ của cậu đúng là có vài món dùng để đối phó với vong linh, nhưng đáng tiếc là yêu cầu ngưỡng tinh thần quá cao, cậu căn bản không dùng nổi! Hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, nếu tiêu diệt vong linh thì tấm vé tàu này cũng sẽ thành đồ bỏ đi.
Vong linh kia dường như không thể nói năng, chỉ có thể phát ra những tiếng “rắc rắc” khô khốc. Những lọn tóc đen dài ẩm ướt bắt đầu chạm vào vai Hứa Tri Ngôn, mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên từ những sợi tóc ấy.
Hứa Tri Ngôn đứng yên bất động. Bộ não của cậu đang hoạt động hết công suất: “Cô vong linh ơi… khụ, cũng có thể là anh, tôi nghĩ chúng ta có thể thương lượng một chút, mọi chuyện vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn đâu.”
Thế nhưng vong linh này dường như không hiểu được tiếng người, nó chỉ mải miết làm hạ nhiệt độ xung quanh xuống, những sợi tóc quấn lên người cậu cũng ngày một chặt hơn.
Cái lạnh lẽo thấu xương thấu tủy ấy khiến Hứa Tri Ngôn không nhịn được mà rùng mình một cái.
Phải làm gì đó mới được… Không thể thẳng tay giết nó, cậu đang rất cần tấm vé tàu kia. Ngay khoảnh khắc vong linh sắp sửa áp sát vào lưng mình, chàng trai gầy gò bỗng chốc xoay người lại, tay chộp lấy một cái đầu lâu trắng hếu.
“Tiểu Thúy Cốt, mày mau ra thương lượng với nó đi!”
Dẫu sao cả hai đều là vong linh, nói chuyện đều bằng tiếng “rắc rắc”, chắc chắn là có thể giao tiếp được với nhau!
Tiểu Thúy Cốt bất ngờ bị lôi ra từ đạo cụ triệu hồi, lúc này chỉ còn mỗi cái đầu lâu, đang phải đối mặt trực diện với một sinh vật vong linh bị tóc bao phủ hoàn toàn, cái xương hàm của nó suýt chút nữa thì rơi ra vì sợ hãi.
Nó rất muốn chớp mắt để nặn ra vài giọt nước mắt, hiềm nỗi lại chẳng có mí mắt nào cả.
Nhưng sực nhớ tới những khóa huấn luyện cấp tốc của các anh chị trong Nhà An Toàn, Tiểu Thúy Cốt vẫn lấy hết can đảm, cất lời:
“Rắc rắc rắc…”
Xin lỗi xin lỗi xin lỗi mà…
Dù chẳng hiểu chuyện quái gì đang xảy ra, nhưng cứ xin lỗi trước chắc chắn là không sai vào đâu được!
Sau câu nói ấy, Hứa Tri Ngôn nhận thấy vong linh đối diện quả nhiên đã khựng lại, ngay cả những sợi tóc trên vai cậu cũng lỏng ra đôi chút.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, việc hít thở cũng trở nên thuận tiện hơn hẳn.
Tốt lắm! Kế hoạch thành công rực rỡ!
Dù không biết Tiểu Thúy Cốt đã nói gì với vong linh kia, nhưng cậu đã quyết định, đợi sau khi về tới Nhà An Toàn nhất định sẽ bảo Khúc Quý mua ít vỏ trứng gà về bổ sung canxi cho nó!
Giờ đây rốt cuộc cũng có thời gian để suy nghĩ sang việc khác, Hứa Tri Ngôn nhớ lại những lời bà lão vừa nói, thâm tâm không khỏi rạo rực.
Cậu chủ Bạch… họ Bạch sao.
0 Bình luận