Chương 135: “Hôm Nay Là Cơ Hội Cấy Ghép Tốt Nhất”
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
Giang Hòe Gia lờ mờ cảm thấy mối quan hệ giữa người đồng đội của mình với vị nhân vật bí ẩn nào đó có gì đó rất mờ ám, thế nhưng anh ta lại chẳng nắm trong tay bằng chứng nào cả.
Ngẫm mà xem, nếu chỉ đơn thuần là đối tác làm ăn thì đời nào đối phương lại đi tiết lộ cả mấy thứ mật thiết như tỷ lệ trúng thưởng của máy Hộp Mù cho cậu ta cơ chứ? Chưa kể, với cái tính hám tiền của Hứa Tri Ngôn, một khi đã biết thừa người mở hàng sẽ chắc chắn ẵm được vũ khí cấp S mà cậu ta lại chịu đứng yên, không lao vào hốt bạc chắc?
Nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai, cực kỳ bất thường.
Anh ta liếc xéo Hứa Tri Ngôn – kẻ vẫn đang ra sức phủ nhận bằng mọi giá – rồi mới dè dặt ướm hỏi.
“Này, có phải Nặc Danh mắc bệnh khó nói gì đó nên cậu mới cảm thấy xấu hổ không dám công khai người ta không đấy?”
Ngoại trừ lý do này ra, anh ta thực sự chẳng nghĩ được còn nguyên cớ nào khác khiến Hứa Tri Ngôn cứ phải giấu giấu diếm diếm như thế cả.
Giang Hòe Gia bắt đầu rà soát lại một lượt các người chơi ở tốp đầu bảng xếp hạng tích phân, thầm đoán xem kẻ nào có khả năng là Nặc Danh nhất.
Hứa Tri Ngôn ban đầu bị ánh nhìn chằm chằm của người đồng đội làm cho sởn cả gai ốc.
Đến khi nghe rõ câu hỏi, đầu óc cậu bỗng tràn ngập dấu chấm hỏi, nhất thời chẳng thể load nổi tình huống này.
“Hả? Xấu hổ không dám công khai á?” Cái gì mà không dám công khai? Nặc Danh á?
“Không sao, người nhà cả mà, đừng có ngại. Mấy màn tương tác mặn nồng của cậu với Nặc Danh trên phòng livestream tôi đều xem hết rồi nhé.” Giang Hòe Gia buông lời đầy ẩn ý.
Hứa Tri Ngôn đứng hình mất một lúc lâu mới sực nhận ra, đối phương hóa ra đã mặc định luôn cái mối quan hệ mờ ám giữa cậu và Nặc Danh rồi.
Còn cái vụ tương tác trên livestream gì đó nữa… Chết tiệt thật, sự thật vốn dĩ đâu có phải như thế cơ chứ!
Nhớ tới vị Quỷ Thần cao lãnh, cạy miệng chẳng thốt nửa lời, đối với bất cứ chuyện gì cũng giữ vẻ thờ ơ lãnh đạm đang ở trong Nhà An Toàn kia, cậu đành phải ngồi thẳng dậy, lên tiếng thanh minh vài câu cho Bên A của mình.
“Anh đừng có mà ăn nói lung tung nhé, Bên A của tôi tuy đôi lúc cũng hơi… phế vật thật, nhưng nhìn chung thì anh ta vẫn cực kỳ mạnh đấy.”
Trừ cái việc lười chảy thây không chịu động tay động chân ra thì chỗ nào anh ta cũng tốt cả. Nào là tướng mạo tuấn mỹ, giàu nứt đố đổ vách, lại còn nắm trong tay cơ ngơi bất động sản và sức mạnh vô song nữa chứ.
“Mấy cái màn tương tác trên livestream mà anh nhắc tới ấy, thực chất là tôi cầm điện thoại của anh ta để nhắn đấy chứ. Một mình tôi tự biên tự diễn thôi, anh có biết diễn kịch hai vai là thế nào không hả?”
Cậu thầm nghĩ, với cái tính của vị Quỷ Thần kia thì đời nào chịu hạ mình phối hợp với cậu để nhắn mấy lời linh tinh sến súa đó cơ chứ.
Ai ngờ sau khi nghe xong, biểu cảm trên khuôn mặt Giang Hòe Gia lại càng trở nên kỳ quái hơn nữa.
“Cậu… cậu cầm điện thoại của hắn cơ á?”
Phải biết rằng, điện thoại của người chơi vốn dĩ liên kết trực tiếp với phòng livestream, hơn nữa ngay cả ở thế giới thực, nếu người chơi muốn thực hiện giao dịch tích phân thì cũng đều phải thông qua điện thoại cả.
Nếu không phải là người cực kỳ thân thiết và được tin tưởng tuyệt đối, thì gần như chẳng có ai lại đi giao cái điện thoại của mình vào tay đối phương như thế đâu.
…Đã vậy, mối quan hệ giữa hai người họ ở thế giới thực nghe chừng cũng cực kỳ thân cận, chẳng biết có phải là đã dọn về chung một nhà rồi hay không nữa.
Mớ lời thanh minh ấy lọt vào tai Giang Hòe Gia lại chẳng khác gì bằng chứng thép, càng tô đậm thêm sự thật mà cậu ta đang ra sức che giấu.
Song, trông thấy vẻ mặt “đời nào có chuyện đó” của Hứa Tri Ngôn, anh ta cũng biết ý mà không gặng hỏi thêm nữa.
Thôi kệ, đồng đội mình cảm thấy vui vẻ là được rồi.
Tuy nhiên, điều gì cần cảnh báo thì anh ta vẫn phải lên tiếng nhắc nhở cậu một câu.
“Này Hứa Bóc Lột, tôi thừa biết cậu không phải kẻ ngu, nhưng dù sao cũng nên tém tém lại chút đi. Cái kẻ có thể tích lũy được khối tài sản kếch xù trong cái trò chơi này để bao nuôi cậu, đời nào lại là hạng hiền lành dễ đối phó cơ chứ.”
Kẻ đã leo lên được tới tốp đầu của bảng xếp hạng tích phân, bất kể là nam hay nữ, chắc chắn đều là những tay số má cực kỳ tàn nhẫn.
Bản thân Giang Hòe Gia từng nếm mùi cay đắng rồi, nên dù biết rõ việc can thiệp vào chuyện tình cảm của đồng đội có chút lắm lời, nhiều chuyện, anh ta vẫn chẳng thể kìm lòng mà phải nhấn mạnh thêm lần nữa.
Hứa Tri Ngôn nghe xong thì phì cười, cậu thong thả xua tay: “Kẻ trí không rơi vào sông tình, anh nhìn mặt tôi giống loại người dễ dàng cắn câu lắm à?”
Chợt nhớ tới cái “bình hoa di động” vừa ngốc nghếch vừa ngọt ngào đang chờ mình ở nhà kia, cậu trưng ra vẻ mặt chẳng chút bận tâm: “Nặc Danh thì khác, ngoài cái tật hay đốt tiền ra thì mọi thứ của anh ta đều khá ổn.”
Vả lại, cái tật hoang phí đó, sau cuộc “giáo huấn” lần trước của cậu thì chắc là cũng sẽ được cải thiện thôi.
Hai người lại tán dóc thêm vài câu nữa. Thấy tinh thần Hứa Tri Ngôn vẫn tỉnh táo, hoàn toàn không vì sự xuất hiện của Nặc Danh mà thay đổi bản tính “gian thương” của mình, Giang Hòe Gia dù trong lòng vẫn còn chút lấn cấn nhưng rốt cuộc cũng không nói thêm gì.
Thấy Hứa Tri Ngôn liếc nhìn đồng hồ rồi bảo phải về trước, Giang Hòe Gia vội vã gọi giật cậu lại.
“Lâu rồi không gặp Kim Thịnh, sao cậu không rủ cậu ta đi cùng luôn?”
Anh ta cảm thấy hơi khó hiểu, rõ ràng ba người bọn họ có nhóm chat chung, ngày thường trao đổi gì cũng đều công khai cả ba. Những chuyện này, bao gồm cả vụ máy Hộp Mù, thực tế cũng chẳng cần phải giấu giếm Kim Thịnh làm gì.
Vừa nghe thấy cái tên Kim Thịnh, Hứa Tri Ngôn đột nhiên rùng mình một cái, toàn thân run bắn lên.
Mệnh Khuyển không giống với những đạo cụ khác, nó có thể được mang ra thế giới thực, chỉ có điều các kỹ năng sẽ bị khóa chặt hoàn toàn để tránh gây ra những rắc rối không đáng có.
Chẳng hiểu tại sao, cái con Tiểu Nhất đó lại cực kỳ quấn quýt lấy cậu.
Kể từ lúc Hứa Tri Ngôn rời khỏi phó bản, thi thoảng cậu có trò chuyện với Kim Thịnh và Giang Hòe Gia, thế là cứ dăm bữa nửa tháng lại nhận được cuộc gọi video từ Kim Thịnh, nội dung chỉ để báo rằng Tiểu Nhất đang nhớ cậu, muốn được cậu xoa đầu một cái.
“Tiểu Nhất ấy mà… dạo này nó lại lớn tướng ra rồi, nghe bảo tốc độ cũng nhanh hơn trước rất nhiều.”
Dẫu cho trong thâm tâm cậu chẳng hề mặn mà gì với việc xoa đầu chó, nhưng khi phải đối diện với chú cún đã năm lần bảy lượt lập công trong phó bản, cậu cũng chẳng đành lòng làm nó tủi thân.
Khổ nỗi, sau khi cậu tự bỏ tiền túi gửi đi một lượng lớn đồ hộp và bánh thưởng cho chó, Tiểu Nhất lại càng trở nên mê mẩn cậu hơn. Hầu như ngày nào nó cũng ép Kim Thịnh phải gọi video sang, chỉ để “khoe mẽ” bộ lông ngày càng bóng bẩy, mượt mà của mình trước mặt cậu…
Mọi chuyện bắt đầu trượt dài theo hướng mất kiểm soát.
Vì lẽ đó, Hứa Tri Ngôn đã lén hỏi Kim Thịnh xem rốt cuộc tại sao Tiểu Nhất lại yêu quý cậu đến thế. Chuyện này rõ ràng là quá vô lý, chẳng khoa học chút nào!
Thế nhưng, câu trả lời nhận được lại khiến cậu phải rúng động.
Kim Thịnh cho biết, chính nhờ ngoại hình ngây ngô đáng yêu mà hầu như lần nào xuất hiện, Tiểu Nhất cũng khiến trái tim của những người xung quanh phải tan chảy. Đặc biệt là ở thế giới thực, một chú cún thông minh lại có vẻ ngoài dễ mến như nó thì đi đến đâu cũng dễ dàng chiếm trọn tình cảm của mọi người.
Đời Tiểu Nhất chưa từng gặp con người nào như Hứa Tri Ngôn, người dám phũ phàng từ chối việc vuốt ve nó.
Cún con này đã muốn thứ gì thì nhất định phải có cho bằng được!
Thế là một con chó nhỏ với lòng hiếu thắng kỳ lạ lại va phải một con người sợ chó, cả hai cứ thế duy trì cái mối quan hệ quái đản chẳng giống ai.
Thấy Giang Hòe Gia nghe xong mà mặt nghệt ra vì khó hiểu, Hứa Tri Ngôn bèn thở dài ngao ngán.
“Càng nói càng thấy đau lòng, thôi để sau hãy bàn.”
Hai người tạm biệt nhau tại khu nghỉ ngơi cao cấp.
Trước khi quay trở lại nhà cổ Vân Sơn, Hứa Tri Ngôn còn tranh thủ ghé qua ngó cái máy Hộp Mù một chút.
Quả nhiên, ngay khi tin tức về việc máy Hộp Mù có thể quay ra cả đạo cụ cấp S nổ ra, số lượng người chơi chấp nhận dấn thân vào thử vận may đã bắt đầu tăng vọt.
Cậu ngồi thong dong trên bậc thềm gần đó chừng nửa tiếng, chứng kiến hơn mười người chơi lao vào quay thưởng. Căn cứ theo mốc thời gian và số lượng người thực tế, cậu nhẩm tính hiện tại chắc cũng đã có tầm bốn năm mươi người chơi sập bẫy, tiếng cãi vã xung quanh cũng theo đó mà nổ lên không ngớt.
“Mẹ kiếp, rõ ràng là lừa đảo! Năm trăm ngàn tích phân của ông đây!” Một gã người chơi tóc đỏ ăn mặc bóng bẩy nhìn món đạo cụ phế phẩm vừa nhận được, tức tối nhổ toẹt một bãi xuống đất.
“Thằng gian thương Hứa Bách Vạn đó chắc chắn là chim mồi rồi!”
Quay liền tù tì năm lần gói đạo cụ cấp S mà rặt một đám rác rưởi, gã đã tức đến nổ phổi rồi.
Phía bên cạnh có vài tiếng cười nhạo vang lên nhắm thẳng vào gã.
“Tự mình đen đủi lại còn đi đổ thừa người khác, không lẽ lúc ông bet kèo trên phòng livestream cũng cái kiểu này à?”
“Chuẩn luôn, ngay trước lượt ông cũng có người vừa quay ra được đạo cụ ngon lành đấy thôi!”
“Không có gan thì đừng có động vào Hộp Mù, đống đạo cụ cấp SS kia món nào mà chẳng đáng giá cả triệu tích phân? Nếu mà ăn dễ dàng thế thì tôi cũng vác tiền đi vay về đây mà quay rồi.”
“Dẫu biết Hứa Bách Vạn vốn chẳng tử tế gì cho cam, nhưng vụ này tôi lại thấy cậu ta không phải là chim mồi đâu.”
“Phải đấy! Đâu chỉ có đạo cụ cấp S, ngay cả mấy món cấp A hay mấy loại thuốc men này nọ, người nào quay đầu tiên cũng đều vớ được hàng siêu phẩm cả!”
“Ha ha, đúng là đồ không biết chơi…”
Có lẽ do đám người chơi này đã quá quen với cái kiểu bị Hệ Thống Chủ “vặt lông”, nên khi đặt lên bàn cân so sánh, họ lại thấy tỷ lệ của cái máy Hộp Mù này vẫn còn nhân văn chán.
Thấy đám quần chúng vây xem xung quanh đều hùa vào nói đỡ, gã tóc đỏ bẽ mặt chẳng biết giấu đi đâu, đành hậm hực tức tối bỏ đi mất.
Hứa Tri Ngôn đứng nghe ngóng hồi lâu mới nhận ra hiệu quả thực tế còn tốt hơn cả mong đợi của cậu. Tổng số người tham gia quay thưởng dường như đã nhiều gấp đôi so với tính toán ban đầu, thậm chí đạo cụ cấp S khác cũng đã bị người ta rút mất từ bao giờ rồi.
Cậu khẽ nhẩm tính sơ qua, cứ đà này thì ít nhất cậu cũng đã chuyển hóa thành công đống đạo cụ tồn kho thành bảy tám triệu điểm tích phân rồi.
Nếu đem quy đổi giá trị của những món đạo cụ phế phẩm và đạo cụ cấp S đã bị quay mất thành điểm, thì lợi nhuận ròng mà cậu kiếm được xấp xỉ rơi vào khoảng một nửa con số đó.
“Quả nhiên, muốn hốt bạc thì trước hết vẫn phải có vốn liếng dắt lưng.” Sau khi cảm thán xong, Hứa Tri Ngôn không chần chừ thêm nữa mà dứt khoát chọn đăng xuất khỏi “Vỏ”.
Cơn choáng váng ngắn ngủi trôi qua, Hứa Tri Ngôn đã thấy mình đứng tại mốc đăng xuất quen thuộc — ngay trước cửa đại sảnh của nhà cổ Vân Sơn.
Hai chân vừa mới chạm đất, cậu đã nhạy cảm nhận ra có đôi chút bất thường.
Quái lạ, sao mới đi ra ngoài có một ngày mà lúc trở về lại thấy nóng nực thế này nhỉ?
Bên trong đại sảnh, bóng dáng của lũ quái vật đã biến mất không một dấu vết, chỉ còn lại mình Quỷ Thần đang tĩnh lặng ngồi trước lò sưởi.
Hứa Tri Ngôn rảo bước vài vòng, đưa mắt quan sát khắp lượt đại sảnh nhưng chẳng hề phát hiện thấy máy sưởi hay vật dụng nào tương tự. Nơi này so với lúc cậu rời đi không có bất kỳ thay đổi nào, duy chỉ có nhiệt độ là đã tăng lên đáng kể.
“Bạch Tẫn, sao ở đây lại nóng thế này?”
Hứa Tri Ngôn vừa cởi bỏ chiếc áo khoác rồi tiện tay vứt sang một bên, thì từ dưới kẽ hở sàn nhà, một bàn tay đột nhiên vươn ra, đón lấy món đồ một cách chuẩn xác rồi lặng lẽ treo lên giá để đồ nơi góc tường.
Đáp lại cậu là chất giọng trầm thấp của Quỷ Thần: “Nóng quá sao? Ta vô ý tìm thấy một cuốn sách, trên đó có ghi lại một pháp trận hệ hỏa có khả năng điều chỉnh nhiệt độ.”
Ngài thốt ra lời ấy một cách nhẹ bẫng, ra vẻ như thể đó thực sự chỉ là một sự tình cờ vậy.
Khúc Quý vừa xử lý xong cái xác máy điều hòa, định bụng vào báo cáo tình hình thì tình cờ nghe được lời giải thích này. Đôi chân định bước vào sảnh của nó khựng lại giữa chừng, rồi lập tức quay ngoắt người đi thẳng ra ngoài sân.
Thôi bỏ đi, tốt nhất là nên leo cửa sổ thì hơn.
Chứ nếu không, nó sợ rằng bản thân sẽ chẳng kìm lòng nổi mà phơi bày toàn bộ sự thật mất.
Mới cách đây một tiếng đồng hồ, Quỷ Thần đã đích thân thi triển thần lực, mở ra một cánh cổng dẫn tới phó bản cao cấp liên quan đến ma pháp. Vì phó bản này vẫn chưa chính thức được đưa vào sử dụng, nên thời gian mở cổng chỉ duy trì vỏn vẹn trong vài phút ngắn ngủi.
Đám quái vật trong Nhà An Toàn đã được phái vào đó để vét sạch tháp ma pháp mà Hệ Thống Chủ phải tốn bao nhiêu công sức mới dựng lên được. Để thực hiện vụ này, Quỷ Thần đã phải chấp nhận thanh toán một khoản năng lượng khổng lồ của bản thân cho Hệ Thống Chủ.
Tuy nhiên, cái lợi thu về là ngoài cuốn sách ghi chép các trận pháp hỏa hệ này ra, mọi người còn vớ được không ít đá năng lượng khác. Chúng có thể được bán ra ngoài để đổi lấy điểm tích phân, rồi từ đó quy đổi trực tiếp thành tiền mặt.
Cuối cùng Khúc Quý cũng kịp hoàn tất việc bù đắp ngân sách trước khi Hứa Tri Ngôn trở về, thậm chí số tiền kiếm thêm còn dư ra một khoản kha khá, khiến số dư trong “kho tiền riêng” của Hứa Tri Ngôn đột ngột tăng lên gấp bội.
Dẫu nói về tổng thể thì vụ này chắc chắn là lỗ nặng, nhưng nhìn bộ dạng đầy lý lẽ hiện tại của vị Quỷ Thần đại nhân kia, nó lại cảm thấy hình như cũng chẳng đến nỗi nào? Khụ, tuy nhiên… nếu để anh Hứa mà biết chuyện thì chắc chắn là anh ấy sẽ nổi trận lôi đình cho mà xem!
Còn về việc học tập trận pháp…
Phải nói là quả không hổ danh Quỷ Thần hay sao? Chỉ mới lật qua cuốn sách một lần mà đã có thể lĩnh ngộ ngay được những kiến thức mới rồi.
Sau khi đã giải quyết ổn thỏa vấn đề sưởi ấm cho Nhà An Toàn, lại bù đắp được mớ hóa đơn phát sinh ngoài ý muốn kia, Quỷ Thần ngồi thong thả trên chiếc sofa cũ nát của mình, tâm tình dường như vô cùng tốt.
Hứa Tri Ngôn nghe xong thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
“Pháp trận á? Xịn thế sao? Anh có thể dạy cho tôi được không?”
Nếu học được chiêu này rồi, cậu việc gì phải khổ sở ngược xuôi khắp nơi để thu mua đạo cụ nữa cơ chứ?
Vị Quỷ Thần vốn đang mong chờ một lời ngợi khen, khi nghe thấy câu hỏi này thì thoáng khựng lại một chút mới giải thích: “Năng lượng luôn có sự bảo toàn, cơ thể nhân loại vốn dĩ quá đỗi mong manh, thể trạng hiện tại của em vẫn chưa đủ sức để gánh chịu loại năng lượng cuồng bạo này đâu.”
Hứa Tri Ngôn lập tức bắt thóp ngay vấn đề: “Vậy nên pháp trận này cũng đang tiêu tốn năng lượng sao?”
“Đúng vậy, có điều phần năng lượng tiêu hao từ quái vật có thể được bù đắp lại.”
Quỷ Thần khẽ gật đầu xác nhận.
Thấy người thương tỏ vẻ tò mò, Ngài bèn đứng dậy, dẫn cậu đi tới vùng bóng tối nơi góc phòng.
Một vệt máu đỏ thẫm bản to cỡ hai ngón tay hiện rõ mồn một trên mặt đất.
Hứa Tri Ngôn ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ vào đường chỉ máu ấy.
Ngay giây tiếp theo, vệt máu khẽ gợn sóng, mấy đường nét ngũ quan bắt đầu sắp xếp lộn xộn rồi đột ngột trồi lên mặt trên, cái miệng còn mấp máy khép mở như đang cất lời chào hỏi cậu.
“Hi~ Hứa tiên sinh, là tôi nè! Hồng Hồng đây!”
Hứa Tri Ngôn đứng hình ngay tại chỗ.
【 Tên gọi: Sinh vật máu tươi (Hồng Hồng) 】
【 Cấp bậc: A (Đã mở khóa tiềm năng, có thể thăng cấp) 】
【 Mức độ đe dọa: S 】
【 Ghi chú: Sinh vật dự trữ của Nhà An Toàn, chủ nhân Nhà An Toàn cần tự mình điền thông tin ghi chú. 】
Hồng Hồng vốn là quái vật kỳ cựu trong Nhà An Toàn, thuộc chủng loại sinh vật máu tươi với cơ thể được cấu thành hoàn toàn từ máu.
Hồi đó, sau khi Lục Lục có được tên riêng, nó là kẻ đầu tiên tỏ thái độ không phục, nghe đâu sau đó còn lao vào đánh nhau một trận tơi bời với Lục Lục trong phòng quái vật nữa kia.
Hứa Tri Ngôn sau khi biết chuyện thì đã vội vàng đặt tên luôn cho nó để tránh rắc rối.
Chỉ là trước kia vốn đã quen nhìn thấy loại sinh vật máu tươi này ngưng tụ thành đủ mọi hình thù, giờ đột ngột thấy đối phương bị dùng làm màu vẽ tô lên sàn, đóng vai trò vật trung gian cấu thành pháp trận, cậu vẫn không tránh khỏi kinh ngạc.
“Mày… sao mày lại ở đây?”
Hứa Tri Ngôn lắp bắp hỏi.
Hồng Hồng len lén liếc nhìn Quỷ Thần một cái, rồi mới rơm rớm nước mắt giải thích.
“Phận làm quái vật, thỉnh thoảng cũng phải thử nghiệm mấy thứ mới mẻ chứ.” Cũng may Khúc Quý đã hứa rồi, tiền trợ cấp của nó sẽ được tính theo ngày.
Hứa Tri Ngôn nghe xong bỗng thấy kính nể vô cùng.
Cậu thực sự không ngờ rằng, lũ quái vật trong Nhà An Toàn lại có giác ngộ cao đến nhường này.
Thôi thì dù nói gì đi chăng nữa, việc nhiệt độ trong Nhà An Toàn được cải thiện cũng vẫn là một tin tốt đối với cậu.
Dẫu nói khách sạn ở Vỏ cũng không tệ, nhưng bắt cậu suốt ngày cứ phải chạy qua chạy lại thì cũng phiền phức lắm, chẳng thà cứ ở lì trong Nhà An Toàn cho tiện.
Sau khi biết được pháp trận do sinh vật máu tươi vẽ nên có thể sưởi ấm, Hứa Tri Ngôn không nhịn được mà buông lời khen ngợi Quỷ Thần vài câu.
“Cái này còn tốt hơn lắp điều hòa nhiều, lại còn chẳng tốn tí tiền điện nào nữa chứ.”
Năng lượng mà sinh vật máu tươi tiêu tốn có thể quay về Phòng Quái Vật để bù đắp lại, hoàn toàn không gây ra bất cứ tổn thất phát sinh nào.
Cậu tự kiểm điểm lại bản thân một chút, tự hỏi liệu sau này mình có nên thôi không gọi Quỷ Thần là “bình hoa” nữa hay không.
Sau khi giải quyết xong vấn đề sưởi ấm, Quỷ Thần đặt tay lên vai người thương.
Hứa Tri Ngôn còn chưa kịp phản ứng thì cảnh vật trước mắt đã đột ngột thay đổi, đến khi cậu mở mắt ra lần nữa thì đã thấy mình xuất hiện ở trong phòng.
“Sao lại tới đây?” Cậu có chút khó hiểu, liền lên tiếng hỏi.
Quỷ Thần liếc nhìn mặt trời đang dần lặn xuống ngoài cửa sổ, bất chợt nhàn nhạt mở lời: “Hôm nay cấy mạch máu.”
“Hả? Chẳng phải bảo là đợi trước khi vào phó bản mới sao?” Hứa Tri Ngôn giật mình, cậu vẫn còn nhớ rõ đối phương từng nói cấy thứ này sẽ rất đau.
“Bởi vì hôm nay là một cơ hội tốt, có lẽ sẽ không đau đến thế đâu.”
Quỷ Thần không giải thích lý do vì sao, chỉ cúi đầu nhìn Hứa Tri Ngôn bằng ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
Hôm nay, sau khi Ngài tách ra một phần năng lượng để chi trả cho Hệ Thống Chủ, Ngài nhận thấy trạng thái của bản thân sụt giảm, điều này sẽ gây ảnh hưởng đến trạng thái của mạch máu.
Vào lúc năng lượng sụt giảm, việc cấy ghép một sợi mạch máu suy yếu sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc cấy ghép một sợi mạch máu cuồng bạo khi năng lượng đang dồi dào, đại khái sẽ không khiến Hứa Tri Ngôn phải đau đớn đến mức chết đi sống lại.
“Em có tin ta không?”
Giọng điệu của Quỷ Thần rõ ràng là không có chút gợn sóng, nhưng chẳng hiểu sao Hứa Tri Ngôn lại nghe ra được sự dè dặt, cẩn trọng trong đó.
Cậu nghiêm túc gật đầu, mỉm cười đáp lại.
“Dĩ nhiên rồi, chúng ta là khối lợi ích chung, là mối quan hệ vững chắc và thân thiết nhất trên đời này, tôi đương nhiên tin anh.”
Quỷ Thần nghe xong, bất chợt cúi người xuống, ghé sát vào tai thanh niên, dịu giọng mở lời.
“Nhắm mắt lại đi, tiếp theo đây cứ giao hết mọi chuyện cho ta.”
Hứa Tri Ngôn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, trong lòng vẫn còn vương chút phấn khích vì sắp sửa có được sức mạnh mới.
Giây tiếp theo, cậu cảm nhận được Quỷ Thần đang ôm hờ lấy mình, đôi giày chẳng biết vì sao đã biến mất, dưới lòng bàn chân bỗng truyền tới một xúc cảm kỳ lạ, cậu nhận ra dường như mình đã không còn ở bên trong Nhà An Toàn nữa rồi.
Tại nơi mà tầm mắt Hứa Tri Ngôn không thể nhìn thấy, cậu đã bị kéo vào sâu trong hư không.
Giữa trung tâm của vùng hư không tăm tối mênh mông vô tận.
Thân hình gầy gò của cậu thanh niên đang nhắm nghiền hai mắt được đặt nằm trên một bệ tế bằng đá đen hình tròn.
0 Bình luận