Chương 134: Quỷ Thần Cảm Thấy Có Điều Chẳng Lành
bởi Nhi Nhieu Diem GDịch: Ayi – tuyetnhi
Follow để theo dõi bản dịch.
“Chó Điên và chủ nhân của hắn cạch mặt nhau rồi.”
Hứa Tri Ngôn vốn đang cầm tay cầm chơi game, gật gà gật gù buồn ngủ, vừa nghe thấy tin này thì giật mình kinh ngạc, nhưng ngẫm lại lại thấy chuyện này cũng là lẽ đương nhiên.
Trước khi bước vào phó bản trừng phạt, trong số những thông tin mà cậu điều tra được có một mục ghi rằng: Sau khi Nanncey được Top 1 thu nhận, hắn đã ngoan ngoãn một thời gian, không giết người cũng chẳng gây chuyện thị phi.
Nhưng dạo gần đây, Nanncey bỗng nhiên ngựa quen đường cũ, bắt đầu quay lại con đường tàn sát người chơi không phân biệt đối tượng.
Ẩn tình bên trong chắc chắn là có biến cố gì đó rồi.
Tiếc là suốt thời gian qua, ngày nào cậu cũng bù đầu lo chuyện phát triển Nhà An Toàn, nên chẳng hề để tâm đến động tĩnh của những người chơi khác.
Thấy Hứa Tri Ngôn đúng là mù tịt vụ này, Giang Hòe Gia bèn tranh thủ buông lời cà khịa vài câu.
“Này này, không phải cậu vừa ra khỏi phó bản là ru rú trong nhà, chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn để nuôi thân béo mầm đấy chứ? Bây giờ mới chớm thu thôi, tích mỡ qua đông sớm thế làm gì?”
Thấy Hứa Tri Ngôn trừng mắt tròn xoe, bộ dạng như thể giây tiếp theo sẽ lao vào tác động vật lý để chứng minh bản thân không béo, Giang Hòe Gia vội vàng xua tay, bắt đầu giải thích những gì anh ta biết.
“Tin tức rò rỉ ra ngoài hiện giờ không nhiều lắm, chủ yếu là nghe ngóng được từ phía NPC thôi.”
“Nói trước nhé, hiện tại có rất nhiều phiên bản đồn đại khác nhau, tôi cũng không chắc cái nào đáng tin nhất đâu.” Bản thân Giang Hòe Gia cũng chẳng rõ mấy tin này là thật hay giả.
“Đừng có úp mở nữa, nói mau.” Hứa Tri Ngôn giục, tiện tay rót một ly rượu đưa sang cho anh ta.
Giang Hòe Gia đón lấy ly rượu, uống cạn trong vài ngụm rồi mới thong thả mở lời.
“Sự việc xảy ra vào hai ngày trước. Tính theo thời gian thì lúc đó các cậu vừa rời khỏi phó bản trừng phạt được tròn một tuần. Nanncey đã bị tống vào Khu Giam Giữ của Vỏ.”
“Khu Giam Giữ?”
Hứa Tri Ngôn cau mày, sao cậu chưa từng nghe nói đến nơi này bao giờ nhỉ?
Mới mở miệng nói được một đoạn đã bị cắt ngang, Giang Hòe Gia trưng ra vẻ mặt kiểu “Mày đùa bố đấy à?”, rồi há hốc mồm kinh ngạc thốt lên.
“Không phải chứ Hứa Tri Ngôn, bình thường ra khỏi phó bản cậu lười xem livestream thì thôi tôi không chấp, nhưng chuyện về Vỏ mà cậu cũng chẳng thèm quan tâm tí nào sao? Lúc không vào phó bản thì cậu làm cái quái gì hả? Đừng bảo là đi tán gái đấy nhé?”
Giang Hòe Gia thực sự không hiểu nổi, tại sao Hứa Tri Ngôn lại có thể mù tịt về những thông tin đặc thù của Vỏ đến mức này.
“Tuy mấy tin mật này không được công khai ra ngoài, nhưng cái đồ Hứa Lột Da này, chẳng phải bình thường cậu khôn lỏi lắm sao? Sao đến lúc cần thiết lại ngáo ngơ như bò đội nón thế hả?”
Nghe Giang Hòe Gia xả một tràng, Hứa Tri Ngôn chỉ biết gãi đầu cười gượng. Cậu đâu thể bô bô rằng cả ngày mình chỉ cắm mặt vào xây dựng Nhà An Toàn được.
Nhưng ngẫm lại thì quả thật, cậu đã quá lơ là trong việc tìm hiểu về nơi tụ tập của các người chơi.
Liên tiếp ba lần rời phó bản, gần như toàn bộ tâm trí cậu đều dồn hết vào việc nâng cấp Nhà An Toàn, thành thử ra chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến người chơi khác hay soi bảng xếp hạng rank rủng gì cả. Hệ thống vừa ting ting báo nhiệm vụ là cậu lại lao đầu vào phó bản ngay.
Cậu chẳng thèm bao biện cho sự thiếu sót của mình, mà rất tỉnh đòn quyết định khoán luôn cái nhiệm vụ thu thập thông tin này ra ngoài.
“Giang Giang à, thế mới nói team mình không thể nào thiếu anh được, mấy vụ thông tin người chơi với tin tức về Vỏ, trăm sự nhờ anh gánh team nhé.”
Hứa Tri Ngôn đúng kiểu mượn gió bẻ măng, thuận nước đẩy thuyền giao luôn công việc cho đồng đội.
“Vãi thật, chắc kiếp trước tôi giết người phóng hỏa nên kiếp này mới bị quả báo làm đồng đội của cậu.”
Giang Hòe Gia mồm thì chửi đổng thế thôi chứ tuyệt nhiên không hề từ chối.
Anh ta liếc nhìn đồng đội “gà mờ” về thể lực nhưng trong bụng chứa đến tám trăm cái mưu hèn kế bẩn kia, thầm lẩm bẩm trong lòng.
Ngoài việc sa vào lưới tình, có người yêu ở thế giới thực ra, anh ta chẳng nghĩ ra lý do nào khác khiến một gian thương tinh ranh như Hứa Tri Ngôn lại bỏ bê việc thám thính căn cứ địa quan trọng đến thế.
Kết luận này vừa nảy ra, Giang Hòe Gia không thể không nghĩ tới một cái tên… Nặc Danh.
Livestream phó bản trừng phạt của Hứa Tri Ngôn, anh ta đã xem không sót một giây. Cái đoạn lật kèo phản bội lần trước, Nặc Danh đã công khai tuyên bố trên kênh chat rằng sẽ cho Hứa Tri Ngôn nhiều lợi ích hơn nữa, cốt để giữ chân cậu ấy mãi mãi không rời đi.
Lúc xem live thì thấy bình thường, nhưng giờ ngẫm lại mới thấy câu nói đó sặc mùi gian tình, mờ ám vô cùng.
Người chơi trong trò chơi vô hạn vốn dĩ có tỷ lệ sống sót cực thấp, suốt ngày phải nhảy múa trên lưỡi hái tử thần.
Giang Hòe Gia cũng chẳng quan tâm liệu đồng đội mình thích sinh vật sống hệ Carbon hay là mấy thứ vật chất vô cơ, dù sao thì gu mặn hay nhạt cũng đâu ảnh hưởng đến việc Hứa Tri Ngôn là một đồng đội “gánh team” rất ổn áp.
Xuất phát từ sự quan tâm chân thành dành cho anh em bạn dì, anh ta không nhịn được mà buột miệng hỏi một câu.
“Cậu với Nặc Danh đang hẹn hò đấy à?”
Hứa Tri Ngôn đang háo hức chuẩn bị tinh thần hóng cái drama siêu to khổng lồ giữa Nanncey và Top 1, thình lình nghe được câu này thì tí nữa sặc nước miếng mà chết.
“Khụ khụ khụ khụ… Tôi là người thuộc hệ yêu tiền, anh đừng có mà tung tin vịt.”
Giang Hòe Gia cười khẩy một tiếng, mặt mũi hiện rõ vẻ “có chó mới tin”.
“Thế sao hắn lại quan tâm cậu kỹ thế? Livestream nào của cậu hình như hắn cũng vào xem cơ mà.”
Hứa Tri Ngôn nghe xong thì phì cười.
Nhớ đến vị Quỷ Thần cô đơn lẻ bóng đang ru rú trong Nhà An Toàn, đi đâu cũng chẳng đi được, chỉ biết ngồi xem mình livestream giải sầu, cậu vừa lắc đầu vừa giải thích.
“Giờ mà anh đập vào người tôi hàng chục triệu tích phân xem, cá là anh còn chăm bẵm tôi kỹ hơn cả anh ta ấy chứ.”
Giang Hòe Gia nghe vậy thì ngớ người ra.
“Vãi, nghe hợp lý phết.”
“Thôi thôi, đừng bàn chuyện Nặc Danh nữa. Vụ Chó Điên anh kể còn chưa xong đâu, đừng có mà câu giờ.” Hứa Tri Ngôn vội vàng bẻ lái sang chuyện khác, chỉ sợ Giang Hòe Gia lại phun ra câu hỏi gì động trời thì toang.
Giang Hòe Gia gật đầu, bắt đầu phổ cập cho Hứa Tri Ngôn mấy thông tin ẩn về “Vỏ”.
Hệ Thống Chủ không cấm người chơi var nhau.
Ngược lại, một số quy tắc của nó thậm chí còn khuyến khích việc dùng nắm đấm để nói chuyện, miễn là nằm trong khuôn khổ cho phép.
“Trong Vỏ, nếu ngứa mắt ai đó, người chơi có thể gửi lời thách đấu (PK). Lúc đó hệ thống sẽ sắp xếp kèo đấu tại đấu trường. Nếu cả hai đều là tay to trên bảng xếp hạng, đôi khi còn mở cả tính năng đặt cược (bet kèo) nữa.”
“Nhưng Hệ Thống Chủ tuyệt đối cấm người chơi đánh lén hay thanh toán nhau ở khu vực chung, đặc biệt là mấy vụ giết người vì thù hằn cá nhân.”
Nếu không thì Giang Hòe Gia cũng chẳng cần phải nhịn nhục đợi đến lúc vào phó bản mới xử đẹp kẻ đã hại chị mình.
“Tất cả những kẻ vi phạm luật chơi đều sẽ bị tống vào Khu Giam Giữ.”
“Bên trong đó cụ thể ra sao thì tôi chưa đi nên chưa biết, nhưng tóm lại, người chơi nào bị nhốt vào đó, dù có may mắn lết xác được đến phó bản tiếp theo thì kiểu gì cũng bay màu sớm.”
Nghe đến đây, Hứa Tri Ngôn có chút khó hiểu.
“Tại sao?”
Chẳng lẽ cái Khu Giam Giữ này có buff ẩn tử vong nào à?
Giang Hòe Gia lắc đầu: “Không phải vấn đề địa điểm, mà là tinh thần bị hủy hoại. Hầu hết người chơi được thả ra từ đó ít nhiều đều trở nên điên loạn.”
“Tiếc thay, Chó Điên lại là ngoại lệ.”
Tin đồn Nanncey và Top 1 cạch mặt nhau cũng từ đây mà ra.
Ban đầu là do mấy NPC canh gác kinh ngạc thốt lên, không ngờ lại có người chơi hiên ngang đi vào, rồi lại lành lặn đi ra như thế.
Sau đó có người chơi đi ngang qua nghe được, nhận ra nhân vật trong lời kể của đám NPC chính là Chó Điên Nanncey.
“Vỏ” là nơi tập trung người chơi nên chế độ đãi ngộ rất tốt. Thường thì trừ khi giết người hoặc phá hoại công trình quy mô lớn, còn lại sẽ không bị tống vào Khu Giam Giữ.
Vậy nên tội mà Nanncey phạm phải, chắc chắn là giết người rồi.
Nhưng sau đó, khi người chơi dò hỏi NPC gác cửa thì biết Nanncey không bị nhốt quá lâu. Suy ra từ thời gian giam giữ, hẳn là tội giết người không thành.
Lần này thì trí tò mò của người chơi đã bị kích thích tột độ.
Sức mạnh của quần chúng đúng là vô biên. Chẳng mấy chốc, đủ loại thuyết âm mưu trên trời dưới biển bắt đầu xuất hiện.
“Giả thuyết đáng tin nhất là Nanncey và Top 1 Yến Thành Phàm ‘toang’ kèo, hắn vác dao chém người ta nhưng không chết. Vì nạn nhân chưa bay màu nên Hệ Thống Chủ chỉ nhốt hắn vài ngày rồi thả.”
Giang Hòe Gia càng kể càng thấy hợp lý, chắc mẩm sự thật là như vậy.
Hứa Tri Ngôn nghe đến đoạn sau thì mím môi, không nói lời nào.
Giang Hòe Gia liếc nhìn cậu một cái, như sực nhớ ra điều gì: “Cơ mà hiện tại chưa có ai đứng ra xác nhận đâu, tất cả chỉ là đoán mò thôi.”
Tuy mâu thuẫn giữa hai người bọn họ hình như đã nhen nhóm từ trước, nhưng vì không có bằng chứng thép, nên người chơi cũng chỉ dám chém gió vài câu, chứ chẳng ai dám vỗ ngực khẳng định mình đoán đúng cả.
“Trong đó có một thuyết âm mưu liên quan đến cậu đấy. Có người đồn Nanncey trúng bùa mê thuốc lú của cậu, nên mới thay cậu đi xử đẹp Top 1.” Nói đến đây, Giang Hòe Gia suýt thì không nhịn được cười.
Có lẽ vì cái tin đồn này nghe ảo ma quá, nên cuộc sống của Hứa Tri Ngôn chẳng bị ảnh hưởng gì sất.
“…Này này, đứa nào tung cái tin vịt này thế.”
Khóe miệng Hứa Tri Ngôn giật giật.
Nhưng dù nói thế nào đi nữa, chuyện Nanncey và Top 1 cạch mặt nhau đã là ván đã đóng thuyền.
“Cơ mà sao mọi người lại biết Nanncey cạch mặt với Top 1 nhỉ? Liệu có khi nào hắn định giết người khác không? Dù sao hắn cũng là tên điên mà.” Cậu đặt câu hỏi.
Giang Hòe Gia thở dài đáp: “Đương nhiên là có bằng chứng rồi.”
“Mấy hôm trước Chợ Đen xuất hiện lệnh truy nã công khai, người treo thưởng chính là Yến Thành Phàm. Hắn tìm mua một đạo cụ có thể khiến người ta câm miệng vĩnh viễn, ừm, câm miệng theo đúng nghĩa đen về mặt vật lý ấy.”
“Lệnh treo thưởng vừa được gỡ xuống chưa bao lâu, thì ngay lần vào phó bản tiếp theo, Nanncey đã mất lưỡi.”
Nghe đến đây, Hứa Tri Ngôn không hỏi thêm nữa. Cậu rút điện thoại ra định tìm phòng livestream của Nanncey, nhưng tiếc là cấp độ không đủ để vào xem livestream phó bản 5 sao, đành phải bỏ cuộc.
Mọi sự trùng hợp đều không phải ngẫu nhiên.
Nhân quả trước sau quá rõ ràng. Đã ngồi ở cái ghế Top 1 rồi thì hắn cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì.
Tuy Giang Hòe Gia cũng không xem được livestream của Nanncey, nhưng trình độ của anh ta hiện giờ chỉ cách phó bản 5 sao một bước chân. Nhờ nằm vùng hóng hớt trong các phòng livestream phó bản 4.5 sao, anh ta cũng thu thập được kha khá thông tin.
“Trong khu vực livestream 4.5 sao, không thiếu người đã từng xem Nanncey chơi. Nghe đồn tuy Chó Điên mất lưỡi không nói được, nhưng lạ cái là tinh thần hắn vẫn khá bình thường.”
Nói đoạn, anh ta cười mỉa mai, rồi bồi thêm một câu.
“Cũng có thể do bản chất Chó Điên vốn đã thần kinh không bình thường rồi, nên có bị nhốt vào tù cũng chẳng xi nhê gì.”
Hứa Tri Ngôn gật gù tán thành quan điểm này.
Nhưng so với mấy chuyện đó, cậu càng tò mò hơn về việc rốt cuộc Nanncey đã nắm được thóp gì, mà khiến cho gã Top 1 ngạo mạn kia phải bỏ ra cái giá lớn đến thế để cố tình nhắm vào hắn.
Ngồi thẳng dậy, cậu lại mò ra hai lon bia. Nhưng nghĩ ngợi một hồi, sợ lúc về Nhà An Toàn người ám mùi rượu, cậu dứt khoát đặt bia xuống, đổi thành nước trái cây đưa cho Giang Hòe Gia.
Cậu vẫn còn nhớ như in vụ lần trước say bí tỉ ở Nhà An Toàn, dám cả gan véo cằm Bên A đòi xem lưỡi.
Chậc, nhục quá đi mất, tốt nhất là khỏi uống nữa.
“Biết thừa Nanncey chả phải thứ tốt lành gì, lão đại Top 1 kia cũng không phải dạng vừa, thế thì hành động hiện giờ của bọn họ gọi là gì?” Hứa Tri Ngôn thấy Giang Hòe Gia không đón lấy nước trái cây, bèn ném luôn cái chai vào lòng đối phương.
Cậu thừa hiểu bản thân hiện giờ chưa đủ trình để va nhau chan chát với mấy tay lão làng đã lăn lộn nhiều năm trong trò chơi, nên nghe mấy chuyện này tâm trạng cũng chẳng dao động gì mấy.
Tuy chỉ là một thương nhân, nhưng không có nghĩa là cậu không phân biệt được trắng đen phải trái.
Dù lần này có vẻ như Nanncey biết được bí mật gì đó nên mới bị diệt khẩu, nhưng bình thường hắn ở trong phó bản toàn giết người vô tội vạ, hành hạ người chơi khác, giờ rơi vào hoàn cảnh này cũng coi như gieo nhân nào gặt quả nấy, tự làm tự chịu thôi.
“Chó cắn chó chứ gì, liên quan đếch gì đến ông.”
“Với cả, cái đồ Hứa Lột Da này, năm nay cậu lên tám đấy à? Sao lại uống nước trái cây?”
Tâm trạng Giang Hòe Gia cũng tạm ổn, miệng chê nhưng tay vẫn cầm lấy chai nước, bắt đầu hỏi sang chuyện khác.
“Bao giờ chúng ta vào phó bản tiếp theo đây? Tôi mãi chẳng nhận được thông báo map mới gì cả. Kim Thịnh trước đó nhận được một cái rồi đấy, chậc, người ta vào sau cậu mà ra còn sớm hơn cậu.”
Thông thường, sau khi người chơi thoát khỏi trò chơi sẽ được cấp thời gian nghỉ ngơi từ ba ngày đến một tháng tùy trường hợp.
Hai người bọn họ có lẽ do tổ đội với Hứa Tri Ngôn, nên khi đồng đội bị ném vào phó bản trừng phạt, cả hai cũng rơi vào giai đoạn ngồi chơi xơi nước, chẳng vào phó bản nào cả.
Kim Thịnh đã quen với nhịp độ cày ải cường độ cao, cộng thêm việc sau khi năng lực của Tiểu Nhất được kích hoạt, cậu ta tích cực đi phó bản hơn hẳn, giữa chừng còn tách đội đi solo một lần.
Tiếc là cấp độ phó bản không cao, thu hoạch chẳng được bao nhiêu, nên ra cũng lẹ.
Hứa Tri Ngôn nghe xong, suy nghĩ một chút rồi đáp gọn lỏn: “Chắc tầm vài ngày nữa là có thông tin phó bản mới thôi.”
Đợt này Nhà An Toàn có quá nhiều việc phải lo, đúng là cậu đã trì hoãn quá lâu. May mà phó bản của cậu không do Hệ Thống Chủ sắp xếp, nếu không chắc cậu bị tống vào map liên tục rồi.
Áng chừng thời gian cũng hòm hòm rồi, Hứa Tri Ngôn đứng dậy rủ rê Giang Hòe Gia.
“Đi dạo Phố Giao Dịch chút không?”
Giang Hòe Gia cứ tưởng sắp giải tán, ai dè nghe vậy thì cười khẩy một tiếng.
“Sao cũng được, đằng nào cũng đếch có tiền mua.”
“Không chửi thề một câu là anh bị trừ lương hay gì?” Hứa Tri Ngôn không nhịn được mà cà khịa lại.
Hai người rời khỏi khu nghỉ dưỡng cao cấp, đi thẳng đến Phố Giao Dịch.
Khu giao dịch của người chơi nằm gần bảng xếp hạng, náo nhiệt vô cùng, người đông nghìn nghịt.
Hứa Tri Ngôn dẫn Giang Hòe Gia rẽ ngang rẽ dọc, đến một con phố có lượng người qua lại bình thường.
Chỉ thấy ở rìa con phố, đối diện một sạp bán lẻ vắng tanh, mấy người chơi đang xúm lại vây quanh một cỗ máy vỏ sắt cao hơn hai mét, ngó nghiêng soi mói mãi không thôi.
Lần này chẳng cần Hứa Tri Ngôn xúi giục, Giang Hòe Gia tự giác chen vào đám đông, cuối cùng cũng nhìn rõ thứ trước mắt là cái gì.
Trên lớp sơn đen pha vàng kim sang chảnh in một dòng chữ lớn: “Hộp Mù Đạo Cụ Siêu Xịn!”. Sau lớp kính ở giữa máy là màn hình LED, hàng loạt ảnh động màu mè hoa lá cành lướt qua liên tục. Tấm nào cũng được gắn hiệu ứng lấp lánh chói mù mắt, bên trên là hình ảnh đạo cụ, bên dưới ghi chú thích chi tiết.
Giang Hòe Gia nheo mắt lại, cảm thấy não bộ bắt đầu lag nhẹ.
Máy… máy bán hộp mù ư?
Trong khi đó ở bên cạnh, những người chơi vây xem khác cũng đang nhao nhao bàn tán xôn xao.
“Cái quái gì đây? Hàng official của hệ thống à? Chưa thấy bao giờ luôn.”
“Vãi chưởng, 100 nghìn điểm quay một lần đạo cụ cấp S hoặc trên S á? 30 nghìn điểm một lần đạo cụ cấp A? Đ*t mẹ sao không đi cướp luôn cho nhanh!”
“Thuốc cấp S giá 25 nghìn, thuốc cấp A giá 10 nghìn, trời đất ơi!”
“Tao thấy chắc là hàng official đấy, cái nết hút máu y chang Cửa Hàng Hệ Thống Chủ, đúng là cùng một lò mà ra.”
“Không thể nào, nếu là hàng official thì phải đặt trang trọng ở đường lớn chứ, sao lại vứt ở cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy này.”
Mấy người chơi đang bàn tán xôn xao kia trông có vẻ không được rủng rỉnh tiền bạc cho lắm.
Cũng phải thôi, con phố này đâu có nằm gần trục đường chính dẫn đến Bảng Xếp Hạng trung tâm, nên lượng người chơi qua lại cũng chẳng nhiều nhặn gì. Các sạp hàng và tiệm ở đây đều khá nhỏ, giá cả cũng tương đối hạt dẻ.
Có điều là tiền nào của nấy, chẳng bới ra được đồ gì ngon nghẻ cả.
Người chơi mò mẫm đến tận chốn này thì túi tiền cũng chẳng dày dặn gì cho cam, đa phần đều mang tâm lý muốn săn sale kiếm chút hời. Giờ nhìn thấy cái máy Hộp Mù giá cắt cổ thế kia, ai nấy đều nhao nhao chửi bới.
Tất nhiên, cũng có những người chơi giữ thái độ khác.
“Cơ mà nói đi cũng phải nói lại… nếu thực sự quay ra được mấy món trên hình quảng cáo kia, thì chẳng phải là lãi to sao?”
“Chuẩn cơm mẹ nấu rồi! Mẹ kiếp, nhìn mấy cái hình này cháy vãi chưởng!”
“Tao nghĩ nếu không phải do Hệ Thống Chủ làm, thì chỉ có mấy đại lão trên top bảng xếp hạng mới gom được cả đống đồ cực phẩm thế này thôi nhỉ?”
“Nếu là hàng của Hệ Thống Chủ thì chắc không đến nỗi treo đầu dê bán thịt chó đâu ha?”
“Vãi, nếu mà quay được hết đống đạo cụ vẽ trên này thì phê lòi.”
Mấy người chơi này bắt đầu rục rịch, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào đạo cụ trên máy Hộp Mù mà xoa tay háo hức, chỉ chực chờ lao vào.
【Tên: Trường Cung Kim Loại (Ai Ca = Bài hát bi thương)】
【Cấp độ: SS】
【Loại: Tấn công】
【Giới thiệu: Cây cung chứa đầy sự tuyệt vọng, khi giương cung có thể nghe thấy tiếng gào thét bi thương trước khi chết của BOSS. Có xác suất nhỏ rơi ra sau khi hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt, cực kỳ quý hiếm.】
【Ghi chú sử dụng: Có thể bắn tên vô hạn, không cần tiếp tế. Sức tấn công bình thường, nhưng mục tiêu trúng tên sẽ mất đi ý chí chiến đấu trong thời gian ngắn.】
【Giới hạn ngưỡng tinh thần: 100】
【Tên: Trảm Mã Đao (Huyết Liên Hoa)】
【Cấp độ: SS】
【Loại: Tấn công】
【Giới thiệu: Tuyệt tác do NPC đặc biệt trong phó bản cao cấp dốc cạn tâm huyết cả đời để rèn đúc. Đao dài 2m42, trọng lượng của Huyết Liên Hoa sẽ thay đổi tùy theo người cầm nó.】
【Ghi chú sử dụng: Vết thương do đao này gây ra sẽ rơi vào trạng thái Xuất Huyết, không thể cầm máu, hiệu quả kéo dài suốt 24 giờ.】
【Giới hạn ngưỡng tinh thần: 100】
【Tên: Pháo Năng Lượng X】
【Cấp độ: S……】
Từng tấm ảnh động kèm dòng giới thiệu lướt qua màn hình, chớp nháy liên tục như muốn làm mù mắt người xem.
Giang Hòe Gia đứng nhìn một lúc, vẻ mặt từ khinh khỉnh đã chuyển sang nghiêm túc hẳn.
Anh ta ngó nghiêng xung quanh không thấy Hứa Tri Ngôn đâu, hóa ra cậu không chen vào trong mà lại đứng chôn chân ở tít ngoài vòng vây.
Chen chúc mãi mới thoát ra được, thấy Hứa Tri Ngôn đang bày ra bộ mặt đầy vẻ tiếc nuối, Giang Hòe Gia nhướng mày hỏi: “Không vào xem thử à?”
Hứa Tri Ngôn nheo mắt lắc đầu, hỏi ngược lại:”Sao anh không thử vận may xem?”
“Thử á? Cậu bị điên à?” Giang Hòe Gia vừa nghe xong liền đưa tay sờ trán Hứa Tri Ngôn, lắc đầu phán: “Hết cứu rồi, về nhà chuẩn bị hậu sự đi.”
“Cút!”
Hứa Tri Ngôn hất tay đồng đội ra, chỉ vào máy Hộp Mù tiếp tục gạ gẫm: “Thật sự không định thử tí nào à? Biết đâu vớ được đồ ngon thì sao? Tôi nhìn mặt anh là biết anh chấm được món nào rồi đúng không?”
Giang Hòe Gia cười khẩy: “Sao cậu không vào mà thử? Mấy cái này y chang mấy máy gắp thú hay hộp mù ngoài đời thực thôi, toàn trò bịp bợm hút máu cả.”
Thực ra trong lòng anh ta đúng là đã tia được một món cực kỳ ưng ý.
【Tên: Liềm Cán Dài (Bóng Ma Tử Thần)】
【Cấp độ: S】
【Loại: Tấn công】
【Giới thiệu: Lưỡi hái được bao phủ bởi bóng tối chết chóc, mang đến cái chết bất tận. Có xác suất cực thấp rơi ra sau khi tiêu diệt BOSS hệ Vong Linh cao cấp. Vũ khí đi kèm kỹ năng nội tại [Bóng Ma Tử Thần].】
【Ghi chú sử dụng: Lưỡi dao sắc bén, sát thương nhân đôi khi tấn công sinh vật sống.】
【Giới hạn ngưỡng tinh thần: 100】
Kiểu vũ khí có sẵn kỹ năng nội tại thế này, trước giờ Giang Hòe Gia chỉ mới nghe giang hồ đồn đại trên kênh chat mà thôi.
Món này tuy chỉ hơn vũ khí hạng A anh ta đang dùng đúng một cấp, nhưng xét về chỉ số cộng thêm hay kỹ năng đi kèm, thì nó hoàn toàn chẳng thua kém gì mấy món hàng khủng cấp SS được giới thiệu lúc nãy.
Nhưng với tư cách là một con đỗ nghèo khỉ lăn lộn lâu năm, anh ta thừa biết dăm ba cái trò hộp mù này đa phần toàn là lừa đảo.
Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng cây Bóng Ma Tử Thần này thôi, nếu treo bán ở Chợ Đen thì ít nhất cũng phải hét giá vài trăm nghìn đến cả triệu tích phân. Đầy rẫy đại gia trên top server sẵn sàng móc hầu bao ra mua, làm gì có chuyện dễ dàng quay trúng như thế?
Chậc, lũ nhà giàu chết tiệt.
Nhìn món vũ khí xa tận chân trời, gần ngay trước mắt nhưng không cách nào với tới được, Giang Hòe Gia đành lắc đầu ngán ngẩm.
Thấy tâm trạng Giang Hòe Gia tự dưng chùng xuống, Hứa Tri Ngôn không kìm được lại lên tiếng xúi giục lần nữa.
“Thử một phát đi mà, 100 nghìn điểm thôi, lỡ đâu trúng mánh thì sao?”
“Hứa Lột Da, cậu đừng có quên, tôi đang chung đội với cái tên có chỉ số may mắn hạng F là cậu đấy, làm sao mà quay trúng được…” Giang Hòe Gia lắc đầu.
100 nghìn điểm, ôi mẹ ơi, anh ta phải cày cuốc bao lâu mới gom đủ ngần ấy chứ.
Thấy Giang Hòe Gia nói thế nào cũng không chịu chơi, Hứa Tri Ngôn chép miệng: “Thế này đi, tôi quay hộ anh. Nếu ra đồ ngon thì tính là của anh, còn ra rác thì tính là của tôi.”
“Đầu cậu bị cửa kẹp hay sao mà phát ngôn câu đó?”
Thế nhưng chàng thanh niên gầy gò ấy chẳng thèm chấp nhặt câu nói móc mỉa của tên đồng đội mồm thối, cứ thế len người chen vào đám đông đang vây xem.
Người chơi xung quanh chỉ đứng ngó chứ chẳng ai mua, khiến Hứa Tri Ngôn sốt ruột không chờ nổi nữa.
Cậu lách lên hàng đầu tiên, vươn tay ấn thẳng vào cái nút có mức giá cao nhất. Trong đám đông lập tức vang lên những tiếng ồ à kinh ngạc.
“Vãi chưởng, thế mà cũng có thằng ngáo dám mua à?”
“Hahaha cười ẻ, nó còn chọn cái gói đắt nhất nữa chứ.”
“Ủa? Tiểu Bách Vạn kìa! Hi~ Tôi hay xem ông livestream lắm đó!”
“À rồi, hiểu luôn. Nếu là Tiểu Bách Vạn thì ném tiền qua cửa sổ thế này cũng là chuyện bình thường…”
“Nó mua thật kìa…”
Hứa Tri Ngôn bỏ ngoài tai những lời bàn tán xì xào xung quanh, chỉ chăm chú vào việc thanh toán.
Đợi đến lúc Giang Hòe Gia định thần lại, lao vào đám đông định lôi cổ cậu ra thì tiền đã “ting ting” chuyển xong mất rồi.
“Hứa Tri Ngôn, có phải cậu bị… điên…”
Càng nói về sau giọng anh ta càng nhỏ dần, cuối cùng nhìn chằm chằm vào nội dung hiển thị trên màn hình máy Hộp Mù, á khẩu không thốt nên lời.
Ba dòng chữ chạy như băng rôn quảng cáo hiện lên trên màn hình LED.
Pháo hoa điện tử rực rỡ sắc màu thi nhau nổ đùng đoàng.
【Chúc mừng người chơi Hứa Tri Ngôn đã quay trúng đạo cụ cấp S: [Bóng Ma Tử Thần]】
【Bạn muốn lấy đạo cụ ngay bây giờ hay chuyển thẳng vào balo hệ thống?】
【Nhắc nhở thân thiện: Chơi hộp mù là trò may rủi, hãy cân nhắc kỹ trước khi xuống tiền.】
Sau một thoáng im phăng phắc, đám đông bỗng vỡ òa, tiếng bàn tán nổ ra như chợ vỡ.
“Vãi lúa t… t… t… tôi…”
“Á á á thế mà có người quay trúng thật à!?”
“Tiểu Bách Vạn quay được đạo cụ cấp S á?? Đ*t mẹ?? Thật hay đùa đấy??”
“Tao không tin! Tao đếch tin cái hộp mù này nhả ra được đồ xịn đâu!”
“Tao muốn quay! Tránh ra cho tao quay! Tao muốn chơi hộp mù!”
“Cho tao xem với á á á á…”
Khung cảnh trở nên hỗn loạn, nhưng Hứa Tri Ngôn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không, cậu vừa giải thích vài câu vừa chọn nút lấy đạo cụ ra ngay tại chỗ.
“À, nãy tôi cá cược với bạn nên mới vào quay thử, không ngờ lại trúng thật.” Cậu trưng ra vẻ mặt đầy chân thành.
Một lưỡi hái đen tuyền bao phủ trong bóng tối xuất hiện trong lòng bàn tay cậu. Kích thước của nó rất lớn, lại cực nặng, riêng phần cán đã cao hơn Hứa Tri Ngôn một khúc. Lúc lấy từ balo hệ thống ra, cậu suýt chút nữa thì đứng không vững.
Quy tắc công khai của “Vỏ” là người chơi không được cướp bóc lẫn nhau, nên cậu chẳng việc gì phải sợ, cứ thế đường hoàng khoe ra món đồ vừa quay trúng với giá 100 nghìn điểm.
Thấy Giang Hòe Gia vẫn còn ngẩn tò te tại chỗ, Hứa Tri Ngôn chật vật kéo lê lưỡi hái, nhét thẳng vào tay đối phương: “100 nghìn điểm, nhớ trả tiền đấy.”
Xung quanh máy Hộp Mù, tiếng la hét phấn khích của người chơi không ngừng vang lên, thu hút thêm càng nhiều người khác kéo đến.
Liếc nhìn xung quanh, thấy tin tức về việc quay 100 nghìn trúng đạo cụ S siêu hời bắt đầu lan truyền ra ngoài, Hứa Tri Ngôn mới hài lòng thu lại tầm mắt.
Cái máy Hộp Mù này thực chất là do cậu đặt mua vỏ máy trên mạng, rồi nhờ Lão Dương hì hục mấy ngày mới lắp xong. Giờ thì chiêu bài quảng cáo bằng đạo cụ cao cấp đã được tung ra, tuy có thể mất một số đạo cụ xịn làm mồi nhử, nhưng bù lại, mấy món đồ phế phẩm tồn kho cũng sẽ được tống đi với cái giá cao ngất ngưởng.
Lúc bị Hứa Tri Ngôn lôi đi, Giang Hòe Gia vẫn chưa hoàn hồn.
Mãi đến khi hai người quay lại khu nghỉ ngơi cao cấp, đầu óc anh ta vẫn quay cuồng, mãi mới tiêu hóa được sự thật là món vũ khí trong tay thực sự đến từ máy Hộp Mù.
Ngồi trên ghế sofa, Giang Hòe Gia phát hiện bàn tay đang nắm chặt vũ khí của mình đã rịn mồ hôi từ lúc nào.
Hứa Tri Ngôn thì ngồi khoanh chân ở phía đối diện, thong thả bóc quýt.
“Nếu anh thấy trả tôi 100 nghìn là quá hời, cầm đồ không yên tâm, thì cứ gọi tôi một tiếng ba là được.”
Cậu chỉ định trêu chọc tên đồng đội đang ngáo ngơ kia một chút.
Nào ngờ, Giang Hòe Gia lại quay sang nhìn Hứa Tri Ngôn thật, rồi dõng dạc hô to: “Ba ơi!”
“Vãi chưởng, anh vui quá hóa rồ rồi đấy à?”
Hứa Tri Ngôn không dám tin vào tai mình.
Giang Hòe Gia lắc đầu tỉnh bơ: “Tôi với chị tôi đều là trẻ mồ côi mà.”
“Cút ngay! Ông đây không có đứa con bất hiếu như anh!” Hứa Tri Ngôn tức đến nổ phổi.
Nửa tiếng sau.
Khi Giang Hòe Gia hỏi đến lần thứ mười rằng có thật là đồ quay được không, Hứa Tri Ngôn nhịn hết nổi, đành phải hé lộ một chút sự thật.
“Máy Hộp Mù là của Nặc Danh, tôi đến đó chủ yếu là để chạy quảng cáo thôi. Người chơi đầu tiên quay chắc chắn sẽ nhận được đạo cụ cấp S trở lên. Cơ mà tôi thấy chẳng ai dám chơi, nên mới định bảo anh vào làm chuột bạch.”
Ai dè Giang Hòe Gia đúng chuẩn đỗ nghèo khỉ, rén luôn không dám chơi.
Sợ anh ta nghĩ máy Hộp Mù toàn đồ lừa đảo, cậu bèn giải thích sơ qua về tỷ lệ trúng thưởng.
“Tỷ lệ giữa rác và đồ xịn rơi vào khoảng 50:1. Ai may mắn vớ được hàng ngon thì chắc chắn là hời to.” Dù nói vậy, nhưng Nhà An Toàn vẫn lãi đậm là cái chắc.
Giang Hòe Gia nghe xong thì im lặng một hồi, sau đó mới bán tín bán nghi lên tiếng.
“Lại là Nặc Danh à? Hai người có thật là không có hẹn hò không đấy?” Thế này thì thân mật quá mức quy định rồi!
“… Không có!”
Hứa Tri Ngôn chỉ cảm thấy gân xanh trên trán mình đang giật đùng đùng.
Cùng lúc đó, Nặc Danh – nhân vật chính trong câu chuyện của hai người, lại đang đối mặt với một kiếp nạn mới trong cuộc đời làm quỷ của mình.
Đại sảnh nhà cổ Vân Sơn lạnh lẽo, đám quái vật im thít, chẳng dám ho he nửa lời.
Khúc Quý khóc không ra nước mắt, nhìn cái điều hòa nứt toác nằm chỏng chơ dưới sàn và đống vỏ nhựa bị đè nát bấy, lòng đau như cắt.
Cứu mạng! Anh Hứa mà về thì biết ăn nói sao đây! Ngân sách lại lâm vào khủng hoảng nữa rồi!
Còn vị Quỷ Thần đang đứng cạnh đống rác nhựa kia thì tay cầm sách hướng dẫn, vẻ mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
Chết tiệt, tại sao thứ nằm dưới đất lại khác xa hình vẽ trong sách hướng dẫn thế này? Ngài đâu có dùng sức, sao nó lại nát bấy rồi?
Liếc nhìn thời gian, bàn tay đang cầm sách hướng dẫn của Quỷ Thần bất giác siết chặt.
Trời sắp tối rồi, Hứa Tri Ngôn sắp về đến nơi rồi.
Nào ngờ vừa mới căng thẳng một cái, quyển sách hướng dẫn dường như không chịu nổi áp lực, bùng lên ngọn lửa trắng xóa, phút chốc hóa thành tro bụi.
“…”
“…”
Quỷ Thần và đám quái vật trong Nhà An Toàn nhìn nhau trân trân, trong lòng dấy lên dự cảm cực kỳ bất ổn.
0 Bình luận