Bạn không có cảnh báo nào.
    Header Background Image
     
    Chỉ mục chương

    Dịch: Ayi – tuyetnhi | inkheart.icu

    Follow để theo dõi bản dịch.

    Chiếc vòng tay màu đen xoay một vòng trong tay Quỷ Thần. Đến khi xuất hiện trở lại, nó đã biến thành màu vàng kim chói lọi.

    Những mảnh xương vốn dĩ đen tuyền giờ đây trở nên trong suốt như pha lê, tỏa ra ánh sáng dìu dịu, nhìn qua là biết giá trị liên thành.

    Hứa Tri Ngôn đón lấy món đạo cụ, đặt trong lòng bàn tay, có thể cảm nhận rõ rệt có luồng sức mạnh kỳ lạ đang dao động bên trong, rất ôn hòa chứ không hề gai góc.

    Ngài đã tách ra một phần tình yêu của chính mình.

    Khi Quỷ Thần nhìn lại cậu thanh niên, ánh mắt Ngài tỉ mẩn dò theo từng đường nét khuôn mặt tinh xảo của đối phương, trong lòng dấy lên chút chán nản.

    Bàn tay đang buông thõng khẽ siết lại, cố che giấu nỗi bất an.

    Việc chuyển giao tình cảm khiến Quỷ Thần trở nên nôn nóng. Ngài cứ ngỡ rằng khi bóc tách bớt tình yêu ra ngoài, lúc nhìn thấy Hứa Tri Ngôn dục vọng chiếm hữu điên cuồng sẽ thuyên giảm, bản thân cũng đỡ bị giày vò hơn.

    Nào ngờ sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Sự thiếu hụt tình cảm khiến Ngài bứt rứt khôn nguôi, không kìm được cảm giác thấp thỏm lo âu, sợ được sợ mất.

    Hứa Tri Ngôn đang cúi đầu, chợt nhận ra có gì đó sai sai. Vốn dĩ cậu còn đang tính toán xem chiếc vòng chứa sức mạnh Quỷ Thần này đáng giá bao nhiêu tiền, còn chưa tính ra ngô ra khoai gì thì đã cảm thấy nhiệt độ bên cạnh giảm đi vài độ.

    Dù không hiểu tại sao, nhưng cậu cảm nhận được tâm trạng của Bên A hiện giờ không tốt lắm.

    Là do phải phân tách bớt sức mạnh sao?

    Hứa Tri Ngôn ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng phải thôi. Nếu có kẻ nào móc tiền từ ví cậu ra, chắc chắn cậu cũng suy sụp đến phát điên mất.

    Nhưng món đồ này có thể khiến các mảnh vỡ trong phó bản nghe lời cậu răm rắp, nên chuyện trả lại là không thể nào.

    Cơ mà, cầm của người ta thì phải nể mặt người ta.

    Hứa Tri Ngôn trăn trở, liệu mình có nên đối xử tốt với Bên A hơn chút không nhỉ? Nhưng suy đi tính lại, cậu thấy mình cũng chẳng có gì để cho đối phương cả.

    Đã không có quà cáp gì thiết thực để cảm ơn, thế thì cứ đãi bôi vài câu chém gió cho xong chuyện vậy!

    Hứa Tri Ngôn bỗng nhiên sáp lại gần, đôi mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang bị lá bùa che khuất của Quỷ Thần, giọng điệu hùng hồn đầy nhiệt huyết.

    “Bạch Tẫn, anh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ ghép anh lại hoàn chỉnh. Tôi đảm bảo, khoản đầu tư của anh vào tôi chắc chắn sẽ sinh lời.”

    “Chúng ta cùng hội cùng thuyền, lợi ích gắn liền với nhau, tôi tuyệt đối sẽ không phụ lòng anh đâu.”

    Nói xong, Hứa Tri Ngôn suýt thì tự cảm động đến phát khóc.

    Trong thế giới quan của cậu, đây có lẽ đã là lời hứa nặng ký nhất rồi.

    Thấy Quỷ Thần ban nãy còn trầm lặng giờ đang ngẩn người ra đó, Hứa Tri Ngôn xích lại gần, hai người ngồi dựa vai vào nhau.

    Cậu cảm thấy đã trấn an đối phương xong xuôi, giờ là lúc giải quyết vấn đề khác.

    “Cái vòng này, có thể đổi sang hình dạng khác được không?”

    Hứa Tri Ngôn nắm chặt món đạo cụ đang tỏa sáng, lí nhí hỏi.

    Lúc cái vòng này còn ở dạng màu đen thì trông đâu có lố lăng thế này.

    Giờ được bơm sức mạnh vào, nó lại chuyển sang cái màu chói lòa thế kia. Nếu đeo lên tay, chẳng khác nào oang oang bảo với cả thiên hạ rằng: “Đạo cụ của bố mày xịn lắm đấy, tụi bây có muốn nhào vô cướp thử không?”.

    Hứa Tri Ngôn thừa hiểu đạo lý “tài bất lộ bạch” (tiền của không để lộ ra ngoài). Mấy chuyện chơi trội gai mắt thế này, cậu xin kiếu.

    Quỷ Thần vẫn chưa kịp hoàn hồn sau đòn “tập kích bất ngờ” bằng lời nói của người thương.

    Những lời nghe như tỏ tình mà lại chẳng phải tỏ tình ấy, cứ như móng vuốt mèo con, cào nhẹ vào nơi mềm yếu nhất tận đáy lòng Ngài.

    Ngài bỗng muốn rút lại lời nhận xét trước kia.

    Hứa Tri Ngôn không chỉ sống động vào những lúc tức giận, mà ngay cả bây giờ, khi nói ra những lời kỳ quặc với Ngài, cậu cũng khiến người ta mê đắm không thôi.

    Sự bứt rứt do thiếu hụt tình cảm đã được xoa dịu.

    Quỷ Thần nhận ra, chỉ cần vài câu nói đơn giản, những khoảng trống trong lòng Ngài đã lại được lấp đầy.

    Tình yêu của Ngài lại bắt đầu tích tụ, đong đầy trong lồng ngực.

    “Được.” Chỉ cần đó là mong muốn của em.

    Ngài đón lấy chiếc vòng, nhào nặn lại chất liệu xương bán trong suốt kia.

    Một lát sau, một chiếc nhẫn tròn màu vàng kim xuất hiện trong tay Quỷ Thần. Chẳng đợi Hứa Tri Ngôn đưa tay ra lấy, đối phương đã nhanh hơn một bước, nắm lấy bàn tay cậu.

    Chiếc nhẫn tròn được chầm chậm đeo vào ngón tay giữa thon dài của cậu thanh niên.

    =>Trong văn hóa đeo nhẫn, ngón giữa thường tượng trưng cho “hoa đã có chủ” hoặc đang trong một mối quan hệ (đính hôn/yêu đương).

    Quỷ Thần cúi đầu, mặt ngoài thì lạnh nhạt hờ hững, nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên.

    Sợ những tư tưởng đen tối của mình bị bại lộ làm người trước mặt hoảng sợ, Ngài thậm chí còn chủ động giải thích về nguồn gốc của đám xương đen kia.

    “Đây là tạp chất sinh ra trong mạch máu khi sức mạnh chảy ngược về cơ thể.”

    Không phải luồng sức mạnh nào truyền về cũng thích hợp để nuốt chửng, có những nguồn lực khi bị nén đến cực hạn sẽ sinh ra dị biến.

    Đối với Quỷ Thần mà nói, những khối kết tinh sức mạnh thuần túy trôi nổi trong dòng chảy mà không thể hấp thụ được, chính là tạp chất trong mạch máu.

    Thế nhưng vừa dứt lời, bàn tay đang phủ lên mu bàn tay cậu thanh niên chợt khựng lại. Ngài chợt thấy mình nói thế hình như có gì đó sai sai?

    Tặng nhẫn làm từ “tạp chất” nghe có vẻ không hay ho lắm nhỉ? Giờ đổi giọng bảo là “kết tinh sức mạnh” thì có còn kịp không?

    Quỷ Thần lén lút quan sát Hứa Tri Ngôn, lại phát hiện đối phương khi nghe thấy hai chữ “tạp chất” chẳng những không giận, mà vẻ mặt còn đầy hưng phấn. Chỉ có điều… ánh mắt cậu nhìn Ngài bỗng trở nên vô cùng… cổ quái?

    “Tạp chất á?”

    Hứa Tri Ngôn giật mình. Vừa nãy còn đang ngượng ngùng vì được Bên A đeo nhẫn cho, nghe xong câu này…

    Nếu tạp chất mà đã mạnh thế này, vậy nhỡ Quỷ Thần mà bị sỏi thận hay sỏi mật gì đó, chẳng phải cứ moi đại ra một ít là thành đạo cụ dùng được luôn sao?

    Ánh mắt tham lam của cậu quét dọc khắp cơ thể Quỷ Thần, chỉ hận không thể bắt đối phương nhả thêm chút “tạp chất” nào đó ra ngay lập tức.

    Cơ mà, Quỷ Thần liệu có bị sỏi thận không nhỉ?

    Nghĩ đến thân phận cao quý của Bên A, cậu cố nhịn, cuối cùng quyết định không hỏi câu: “Ngài có thể khạc ra ít sỏi cho tôi được không?”.

    Quỷ Thần bị người thương nhìn chằm chằm đến mức sởn cả gai ốc.

    Ngài vắt óc suy nghĩ cũng chẳng biết mình vừa làm gì không phải phép, đành mặc kệ.

    Ngày hôm sau, nhiệt độ ở thế giới thực giảm mạnh.

    Một trận mưa thu trút xuống, cây cối ngoài sân rụng sạch lá, những cành cây trơ trọi khẳng khiu run rẩy trong gió lạnh.

    Hứa Tri Ngôn ngủ dậy, vốn định mở cửa sổ cho thoáng khí.

    Kết quả vừa hé ra một khe nhỏ, gió lạnh đã ùa vào ràn rạt, cậu liền “cạch” một cái đóng sầm cửa lại.

    “Sao mà lạnh dữ vậy nè!”

    Câu than thở thốt ra trong vô thức lập tức nhận được lời hồi đáp từ hệ thống.

    【Thu về rồi mà ký chủ! Nhiệt độ giảm rồi!】

    【Dự báo thời tiết nói mấy ngày tới nhiệt độ sẽ còn giảm tiếp, khoảng hai ngày nữa là xuống tới 0 độ đấy.】

    Hứa Tri Ngôn trầm mặc một lát.

    Nhà cổ Vân Sơn tuy đã được tu sửa xong, nhưng đội thi công trước đó toàn là quái vật NPC trong phó bản, bọn họ đâu có để ý đến vấn đề lắp đặt hệ thống sưởi hay điều hòa.

    Tuy nói dùng chăn điện với máy sưởi cũng ráng sống qua được mùa đông này, nhưng hình như cậu đâu nhất thiết cứ phải ru rú ở Nhà An Toàn mãi?

    Cậu đã chi một đống tiền mua bất động sản ở Vỏ, lúc này không đến đó hưởng thụ thì đợi đến bao giờ?

    “Mày có biết bên phía Lão Dương đã lắp ráp xong máy mới chưa?”

    【Xong rồi xong rồi!】

    【Tối qua Lão Dương đã chạy thử nghiệm ngon nghẻ hết cả rồi.】

    Là một hệ thống không có thực thể, nó có thể bay nhảy lung tung tùy ý, nắm rõ trong lòng bàn tay mọi chuyện xảy ra trong Nhà An Toàn.

    Hứa Tri Ngôn gật đầu, vơ lấy điện thoại nhắn cho Giang Hòe Gia một tin, sau đó rửa mặt rồi xuống lầu.

    Trong đại sảnh Nhà An Toàn buổi sớm, khắp nơi là bóng dáng đám quái vật đang lặng lẽ đi lại như thoi đưa.

    Khúc Quý đang đứng trước một cánh cửa, tay cầm máy tính bảng, kiểm kê lại lợi nhuận của phó bản lần này cũng như các vấn đề nhập kho đạo cụ.

    Hiện nay các nghiệp vụ của Nhà An Toàn ngày càng hoàn thiện và phức tạp hơn. Dù Khúc Quý có mọc thêm bao nhiêu tay đi nữa thì cũng chẳng thể tự xẻ mình ra làm đôi làm ba mà dùng được, thế nên cậu quản gia đành phải tìm thêm người giúp việc mới.

    Đứng sau lưng cậu ta là một sinh vật khô lâu đang cầm túi thu gom đạo cụ.

    Cái tên của bộ xương này là do Hứa Tri Ngôn mới đặt cho mấy hôm trước.

    【Tên: Sinh vật bất tử (Tiểu Thúy Cốt/Bé Xương Giòn)】

    【Cấp độ: C】

    【Độ nguy hiểm: C】

    【Ghi chú: Khá là đáng yêu, mỗi tội hơi giòn, mọi người chú ý đừng có xô đẩy nó, nó sẽ bị gãy xương đấy.】

    Không sai, là gãy xương theo đúng nghĩa đen. Trước đó lúc Hứa Tri Ngôn gặp nó, nó đang phụ Khúc Quý khuân vác đồ đạc.

    Bộ xương biết cử động này thoạt đầu còn làm Hứa Tri Ngôn giật mình thon thót. Về sau hỏi ra mới biết, hóa ra tên này lúc còn sống là một NPC sinh viên đại học, bị nguyền rủa rồi mới biến thành sinh vật bất tử.

    Đây là sinh vật được một con quái vật khác vớt ra từ phó bản hệ Vong Linh. Tuy không biết nói, nhưng mấy phép toán cơ bản thì nó cân được tất.

    Vốn dĩ Hứa Tri Ngôn nghĩ bụng, cuối cùng cũng vớ được một con quái vật có học thức cao, coi như đỡ đần được cho Khúc Quý một tay. Cậu còn định đặt cho bộ xương một cái tên thật sang chảnh, để không phụ danh xưng “thiên tài đặt tên” của bản thân.

    Kết quả là có con quái vật khác đi phó bản về, do lao vào quá vội không phanh kịp, húc nó ngã chỏng kềnh.

    Bộ xương bất tử với tổng cộng 206 cái xương trên người, thế mà gãy mất một phần ba.

    Khung cảnh lúc đó hỗn loạn vô cùng.

    Hứa Tri Ngôn chỉ biết trân mắt đứng nhìn Lục Lục lao tới, một bên soi sơ đồ giải phẫu cơ thể người, một bên luống ca luống cuống chắp vá lại đống xương trắng.

    Trong lúc Lục Lục đang hì hục ghép xương, cậu lặng lẽ kéo bảng hệ thống ra, đặt cho bộ xương cái tên là Tiểu Thúy Cốt.

    Xót xa cho con quái vật có học thức hiếm hoi của Nhà An Toàn, cậu tiện tay viết thêm dòng ghi chú, hy vọng sau này mọi người trong nhà sẽ chú ý hơn chút.

    Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng Lục Lục ghép xương cho Tiểu Thúy Cốt, Hứa Tri Ngôn vẫn thấy đau cả đầu.

    Thấy Hứa Tri Ngôn xuống tới, Khúc Quý và Tiểu Thúy Cốt đều lần lượt buông đồ trên tay xuống.

    “Doanh thu phó bản lần này không tốt lắm.” Khúc Quý có chút chán nản, đưa cuốn sổ ghi chép qua.

    “Thu nhập tích phân (điểm tich lũy) là hai vạn rưỡi, một món đạo cụ cấp S, 5 món cấp A, 6 món cấp B. Không bắt được con quái vật hiếm nào, món đạo cụ cấp S duy nhất kia lại còn là thứ gân gà vô dụng.”

    Hứa Tri Ngôn nhận lấy cuốn sổ, lướt mắt nhìn qua. Quả thực là một phó bản có lợi nhuận thấp, nhất là món đạo cụ cấp S kia, tính năng cực kỳ kém, nếu bán thẳng tay thì e là cũng chẳng được một vạn điểm.

    Phải biết rằng đạo cụ cấp S trong Cửa hàng Hệ thống có giá bán cực kỳ cao.

    Trong Cửa hàng, món đạo cụ cấp S loại vĩnh viễn rẻ nhất cũng phải từ năm vạn điểm trở lên, mức giá trần thì không giới hạn. Món nào tính năng mạnh một chút là “có tiền cũng không mua được”, hễ vừa chào bán là bị người ta hốt ngay.

    Hiện tại Phân nhánh Nhà An Toàn mở vào phó bản, riêng tiền thuế đã phải nộp mất mười vạn điểm. Nói cách khác, doanh thu của phó bản hiện tại bắt buộc phải vượt qua con số mười vạn thì mới có lãi, bằng không thì chính là buôn bán lỗ vốn.

    Doanh thu cộng dồn của phó bản này quả thực không đủ mười vạn.

    Thấy Khúc Quý mặt mày bí xị, Hứa Tri Ngôn an ủi: “Làm ăn thì có lãi có lỗ, chuyện thường tình thôi. Hệ Thống Chủ kiệt sỉ như thế, đời nào lại dễ dàng để chúng ta kiếm chác được nhiều lợi lộc chứ.”

    “Nhưng mà mấy ngày gần đây, chất lượng đạo cụ thu được từ phó bản giảm đi nhiều lắm, có không ít món chẳng bán được giá bao nhiêu.”

    Khúc Quý sốt ruột, nó cảm thấy mình làm quản gia chưa được tốt.

    Thực ra nếu xét đơn thuần về số lượng, lượng đạo cụ Nhà An Toàn thu được mỗi lần không hề giảm sút. Nhưng không biết có phải Hệ Thống Chủ đã phát hiện ra việc đạo cụ bị thất thoát bất thường hay không.

    Liên tiếp mấy ngày nay, những đạo cụ cao cấp mà đám quái vật thu hoạch được đều có năng lực vô cùng “gân gà”.

    Đạo cụ chất lượng cao tuy vẫn có, nhưng tỷ lệ nhận được đã giảm đi rất nhiều.

    Hứa Tri Ngôn nghe xong gật đầu, chẳng hề có chút ý tứ trách cứ nào, nhẹ giọng nói: “Đảm bảo được số lượng là ok rồi, sắp tới mấy món phế phẩm này sẽ chuyển hóa thành một lượng lớn điểm tích lũy, cậu làm tốt lắm.”

    Khúc Quý dường như đã được khích lệ.

    Nó lấy lại tinh thần, chỉ huy Tiểu Thúy Cốt đưa đạo cụ nhập kho.

    Thấy nhân viên nhiệt huyết tràn trề, làm việc nghiêm túc, Hứa Tri Ngôn vô cùng vui mừng, cảm giác như nhiệt độ trong đại sảnh cũng tăng lên không ít.

    Sau khi dặn dò Khúc Quý đi tìm Lão Dương, cậu dõi mắt nhìn theo hai con quái vật rời đi.

    Vừa quay đầu lại, cậu phát hiện lò sưởi âm tường đã được đốt lên từ bao giờ.

    Quỷ Thần đang ngồi trên chiếc sofa vỡ tay vịn, trầm mặc và tĩnh lặng. Bốn bề chỉ còn lại tiếng củi cháy lách tách trong lò sưởi.

    Hứa Tri Ngôn ngồi xuống đối diện Quỷ Thần, nhận ra sau khi lò sưởi hoạt động thì quả thực ấm áp hơn hẳn.

    … Thật muốn bê cái lò sưởi này vào trong phòng quá.

    Cơ mà cậu cũng chỉ nghĩ thế thôi.

    Nghe hệ thống bảo, đợi khi nào Phòng Chủ Nhân mở khóa, nhiệt độ trong Nhà An Toàn có thể tự do điều chỉnh. Đến lúc đó, nơi này mới thực sự là chốn thích hợp cho con người sinh sống.

    Chỉ tiếc là đang thiếu chìa khóa trầm trọng.

    Thứ xa xỉ như Phòng Chủ Nhân, e là vẫn phải đợi thêm một thời gian nữa.

    Thấy Quỷ Thần vẫn im lặng không nói, Hứa Tri Ngôn lười biếng nằm ườn ra sofa hỏi: “Hiện giờ trong tay chúng ta có năm chiếc chìa khóa, anh thấy nên mở phòng nào trước là tốt nhất?”

    “Nhà Xác, Phòng Chủ Nhân, Thư Viện…” Cậu bẻ ngón tay tính toán, cảm thấy mình cần tham khảo ý kiến của Bên A một chút.

    Nào ngờ Quỷ Thần chỉ lẳng lặng nhìn cậu một lúc, rồi khẽ khàng mở miệng.

    “Em muốn mở Nhà Xác.”

    Giọng điệu của Ngài vô cùng chắc chắn, dường như cho rằng đây chẳng phải là một câu hỏi nghi vấn.

    “…Sao anh biết?”

    Hứa Tri Ngôn đang bẻ ngón tay tính toán bỗng khựng lại, cau mày hỏi.

    “Cảm giác thôi.”

    Quỷ Thần mỉm cười đáp.

    Thực ra là bởi vì, Ngài vẫn luôn chăm chú quan sát ánh mắt của Hứa Tri Ngôn.

    Khi đối phương nhắc đến Nhà Xác, trong đáy mắt ánh lên vẻ quyết tâm bắt buộc phải có, dù lần này không mở, thì lần sau cũng sẽ mở mà thôi.

    Hứa Tri Ngôn không hỏi thêm nữa.

    Cậu quả thực rất muốn mở Nhà Xác, nhưng những căn phòng còn lại cũng đầy sức cám dỗ, khiến người ta khó lòng lựa chọn.

    Sau khi trải qua vài lần chơi, Hứa Tri Ngôn cũng đã có hiểu biết khái quát về trò chơi, đồng thời xem được các quy tắc chi tiết hơn về Nhà Xác.

    Tác dụng của Nhà Xác là giữ cho người chơi ở trạng thái giữa sự sống và cái chết, trước khi chết sẽ tách ra làm hai cơ thể.

    Cơ thể ở thế giới thực sẽ không chết ngay lập tức, nhưng khi người chơi biến mất, nó sẽ bị Hệ Thống Chủ tiếp quản và chết vì tai nạn.

    Còn trong Nhà Xác của Nhà An Toàn sẽ lưu trữ cơ thể thứ hai của người chơi.

    Toàn bộ ký ức sẽ được nạp vào cơ thể mới, sau khi được Nhà An Toàn sửa chữa, người chơi có thể tái xuất nhân gian.

    Dùng lời của hệ thống để giải thích, thì đây là một loại thuật che mắt, có thể dùng cơ thể cũ lừa gạt Hệ Thống Chủ, sau đó tận dụng cơ thể mới để phục sinh… Người chơi sau khi trải qua quy trình trong Nhà Xác, thậm chí có thể thoát khỏi trò chơi, trở lại làm người bình thường.

    Đối với dân chơi hệ Vô Hạn Lưu, từ một kẻ thấp cổ bé họng phải nếm mật nằm gai, lăn lộn sinh tồn trong các phó bản kinh dị, được trở lại làm người bình thường có cuộc sống ổn định là sự cám dỗ lớn đến nhường nào.

    Mặc dù thiết lập hiện tại của Nhà Xác quy định rằng, tất cả những ai bước vào đó đều bắt buộc phải bị chính tay Hứa Tri Ngôn giết chết mới được.

    Nhưng điều này cũng chẳng ngăn cản được việc cậu mong chờ sau khi Nhà Xác nâng cấp, liệu có cách nào giúp chính cậu thoát ly khỏi trò chơi hay không.

    Mở bảng điều khiển ra, cuối cùng, Hứa Tri Ngôn chọn mở khóa Nhà Xác.

    “Cạch…”

    Tiếng mở cửa mơ hồ vang lên.

    【Chúc mừng Ký chủ đã mở khóa Nhà Xác!】

    【Vị trí Nhà Xác nằm ở tầng hai…】

    Nghe tiếng hệ thống lải nhải bên tai, Hứa Tri Ngôn nhìn xuyên qua màn hình ánh sáng của bảng điều khiển, ngắm nhìn Quỷ Thần.

    Đợi đến khi ghép đối phương lại hoàn chỉnh, Nhà An Toàn có thể giao trả lại cho Ngài ấy rồi.

    Đến lúc đó, sau khi thông qua Nhà Xác để trở lại làm người bình thường, cậu có thể ôm đống tiền tiêu ba đời không hết, sống cuộc đời tiêu dao tự tại ở thế giới thực.

    Có lẽ do ánh nhìn quá trần trụi, Quỷ Thần bị nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên.

    “Em đang nghĩ gì thế?”

    “Đang nghĩ xem bao giờ mới ghép anh lại hoàn chỉnh được.” Hứa Tri Ngôn thản nhiên thừa nhận suy nghĩ của mình.

    Nghe được câu này, Quỷ Thần vốn còn chút rung động, trong lòng dâng lên cảm giác khác lạ. Thế nhưng câu nói tiếp theo của người trong lòng suýt chút nữa đã khiến Ngài không kìm nén nổi luồng sức mạnh bạo ngược trong cơ thể.

    “Đợi ghép anh xong xuôi, chúng ta sẽ tính toán lại lợi nhuận, chia chác hoa hồng, rồi sau đó đường ai nấy đi.”

    “Đường ai nấy đi?”

    Quỷ Thần không dám tin vào tai mình nữa.

    Ngài gần như không thể kiềm chế bản thân thêm được nữa, chỉ muốn giam cầm cậu thanh niên trước mắt lại nơi đây.

    Nếu cái giá phải trả cho việc tìm lại toàn bộ mảnh vỡ là phải xa rời Hứa Tri Ngôn, vậy thì Ngài thà rằng bản thân vĩnh viễn không bao giờ hoàn chỉnh.

    Dẫu biết suy nghĩ này là sai trái, là bất công với cậu ấy, nhưng Ngài không tài nào chịu đựng nổi…

    Hứa Tri Ngôn trái lại đang cực kỳ hưng phấn, thậm chí còn bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tương lai.

    “Đúng thế, giờ mới ghép được ba mảnh mà anh đã đi xa được 50 mét rồi. Đợi ghép xong hết, không biết có đi du lịch nước ngoài được không, nhưng chắc chắn anh có thể đi lại tự do trong thành phố này nhỉ?”

    Cậu đạp đôi dép lê ra, ngồi khoanh chân trên sofa, cả người hừng hực khí thế.

    “Đến lúc đó Nhà An Toàn chắc cũng đi vào quỹ đạo rồi, đám quái vật có thể tự mình cáng đáng công việc, anh có thể ra ngoài chơi bất cứ lúc nào.”

    Khi ấy cậu không cần phải vào trò chơi nữa. Cầm tiền trong tay đi khởi nghiệp, làm một cú hoành tráng ở thế giới thực cũng tuyệt lắm chứ.

    Tiền của Nhà An Toàn đều là do cậu kiếm ra, chắc Quỷ Thần nhận ít đi một chút cũng chẳng sao đâu nhỉ.

    “Chúng ta sẽ mua nhà ở trung tâm thành phố, dùng phần tiền của anh, như thế sống tiện nghi hơn nhiều. Tôi còn có thể dẫn anh đi dạo loanh quanh, chứ cứ ru rú mãi trong một căn nhà anh không thấy khó chịu à… Vãi, anh! Cái sofa của anh sao nứt toác ra rồi!”

    Hứa Tri Ngôn đang nói dở thì thấy tay vịn bên kia của chiếc sofa đối diện cũng nứt làm đôi.

    Mẹ kiếp, lần này Quỷ Thần rõ ràng chẳng động đậy gì cả, cậu nhìn thấy tận mắt mà!

    Quỷ Thần – người vừa trải qua cơn sóng thần cuộn trào trong lòng – hồi lâu vẫn không lên tiếng.

    Hứa Tri Ngôn cũng chẳng hay biết rằng những lời mình vừa nói đã khiến bản thân nhảy múa trên lằn ranh bị bẻ gãy chân và giam cầm.

    Cậu vẫn còn đang mải tính kế tiết kiệm tiền.

    “Không sao, anh cứ ngồi tạm cái ghế nát đó đi, tạm thời đừng mua cái mới vội. Đợi hôm nào tôi vào phó bản xem có tìm được cho anh cái sofa nào bền bền chút không.”

    Chắc Bên A cũng không có cố ý, tốt nhất không nên nhắc tới, dù sao cũng là cái sofa rách rồi.

    Hứa Tri Ngôn không truy cứu nữa, thấy Quỷ Thần không đáp, cậu thử giới thiệu về thành phố nơi họ đang sống.

    “Vùng ngoại ô vẫn bất tiện lắm, trung tâm thành phố có nhiều chỗ ăn chơi, nếu mở công ty thì có thể thuê văn phòng ở khu CBD, tôi có quen vài người bạn…”

    =>CBD (Central Business District) -> Khu thương mại trung tâm.

    Cậu thao thao bất tuyệt hồi lâu, càng nghĩ càng thấy tương lai xán lạn vô cùng.

    Mãi vài phút sau, giọng nói đầy thắc mắc của Quỷ Thần mới chậm rãi vang lên.

    “Nhà cổ Vân Sơn không tốt sao?”

    Không phải là Ngài không muốn rời đi.

    Nhìn dáng vẻ khao khát trung tâm thành phố của Hứa Tri Ngôn, Ngài bắt đầu nghi ngờ liệu Nhà An Toàn có điểm nào khiến người trước mặt không hài lòng.

    Nghe câu hỏi, Hứa Tri Ngôn than ngắn thở dài, như quả bóng xì hơi nằm vật ra sofa.

    “Thực ra về lý mà nói thì ở đây cũng ổn, nhưng không có điều hòa thì không sống nổi. Lại chẳng thể gọi thợ đến lắp, tôi thì chịu chết, haizz, phiền phức thật.”

    Quỷ Thần ngẩn ra một lúc mới hiểu ra vấn đề.

    Hóa ra Hứa Tri Ngôn đột nhiên muốn chuyển khỏi Nhà An Toàn là vì ở đây không có điều hòa, lạnh quá?

    Nhìn đối phương co ro trên sofa, Ngài mới muộn màng nhận ra, thì ra em ấy sợ lạnh thật, chứ không phải muốn giải tán với mình, cũng không phải ghét bỏ đám quái vật trong nhà…

    Hứa Tri Ngôn cảm thấy nói mấy chuyện này với Bên A cũng chỉ thêm phiền lòng, dứt khoát không nói nhiều nữa.

    “Nghe nói mấy hôm nữa trời còn trở lạnh, hai hôm nay tôi ở lại Nhà An Toàn, đợi lạnh hẳn tôi sẽ sang chỗ Vỏ ở tạm một thời gian.”

    Có phòng nghỉ thoải mái lại chẳng tốn tiền, vật tư đầy đủ hết nấc, cậu cứ coi như đi ở khách sạn vậy.

    Nói xong, Hứa Tri Ngôn liếc thấy đám Lão Dương đã khiêng những thứ cần thiết vào Vỏ theo lời dặn, cậu cũng không nán lại nữa.

    Rời khỏi đại sảnh, thay một bộ quần áo khác, Hứa Tri Ngôn lặng lẽ từ Nhà An Toàn đi vào khu tập trung của người chơi.

    Quỷ Thần bị bỏ lại tại chỗ, lần nữa hứng chịu trận sét đánh ngang tai.

    Nhà An Toàn bị hắt hủi rồi…

    Bên trong Vỏ, từng tốp người chơi thoát ly khỏi phó bản, tiến vào khu nghỉ ngơi.

    Giang Hòe Gia cầm điện thoại, lần theo địa chỉ bên trong, băng qua khu nghỉ ngơi của người chơi thường, đi vào khu nghỉ ngơi cao cấp nằm sâu bên trong.

    Khi người chơi thường rời khỏi phó bản sẽ tự động vào phòng nghỉ ngoại vi, chỉ những người chơi đã mua bất động sản trong Vỏ mới được vào phòng nghỉ cao cấp.

    Là một tên làm công ăn lương nghèo rớt mồng tơi, đây cũng là lần đầu tiên anh ta bước chân vào khu cao cấp này.

    Đại sảnh trắng tinh rộng rãi sáng sủa. Những NPC phục vụ xinh đẹp đứng ở quầy lễ tân, sẵn sàng để người chơi sai bảo, đáp ứng mọi nhu cầu.

    Có lẽ số người chơi mua được nhà ở Vỏ không nhiều, nên dù nơi này diện tích lớn nhưng lại khá trống trải.

    Trong những góc tối, thi thoảng lại thấy người chơi đang tán tỉnh những NPC hoàn hảo về mọi mặt.

    “Mẹ kiếp, Hứa Bách Vạn chắc không lừa mình đâu nhỉ.” Giang Hòe Gia quét mắt nhìn nội thất xa hoa và những dịch vụ chưa từng thấy bao giờ, líu cả lưỡi, lẩm bẩm một mình.

    Bỗng nhiên, một NPC tóc xanh tìm đến anh ta.

    “Xin chào, xin hỏi anh là người chơi Giang Hòe Gia phải không? Anh Hứa đang đợi, mời anh đi theo tôi.”

    Giang Hòe Gia lúc này mới yên tâm.

    Đợi khi anh ta bước vào phòng nghỉ của Hứa Tri Ngôn, phát hiện nơi này cũng rất rộng, hơi giống phòng tổng thống trong khách sạn 5 sao.

    Chỉ là bên trong truyền ra những âm thanh quái dị.

    “Trời ơi! Ngài Hứa, ngài giỏi quá đi mất!”

    “Tuyệt vời! Trên đời sao lại có người mạnh mẽ như ngài chứ.”

    “Ngài Hứa, ngài có muốn ăn trái cây không…”

    Giang Hòe Gia sợ tái mặt, trong đầu nảy ra mấy hình ảnh kỳ quái, bước chân bất giác chậm lại.

    “Mẹ kiếp Hứa Tri Ngôn, cậu đang làm… cái quái gì thế?”

    Chưa đợi anh ta đi vào hẳn, đã thấy đối phương ngồi giữa sofa như một gã trọc phú, vây quanh là mấy NPC xinh đẹp cả nam lẫn nữ, ai nấy mặt đỏ bừng dường như đang rất kích động.

    Trên màn hình lớn đối diện bọn họ, đang chiếu… game?

    Khoan đã? Tên này mẹ nó gọi cả đống nhân viên NPC ngon nghẻ đến chỉ để xem hắn chơi game á? Có bị khùng không vậy?

    Hứa Tri Ngôn cũng phát hiện ra Giang Hòe Gia đã tới, bèn buông tay cầm game xuống, đuổi khéo đám NPC đi.

    Mãi đến khi đám NPC lưu luyến rời đi, cậu mới gọi Giang Hòe Gia ngồi xuống: “Ngẩn ra đó làm gì? Ngồi đi.”

    Giang Hòe Gia hoàn hồn, nhận ra Hứa Tri Ngôn đúng là gọi NPC đến xem mình chơi game thật, không nhịn được mà cà khịa: “Lúc vượt phó bản cậu bị đập đầu vào đâu à?”

    Hứa Tri Ngôn bị chọc ngoáy cũng không giận, ngược lại còn giải thích: “Bọn họ cũng tội nghiệp lắm.”

    Hóa ra, sau khi hẹn Giang Hòe Gia, Hứa Tri Ngôn đến sớm, trên đường gặp được một NPC có vẻ không tình nguyện phục vụ người chơi cho lắm.

    Thấy NPC bị lôi đi nước mắt rơi lã chã, cậu khó tránh khỏi nhớ đến những NPC ở Tiểu Khu Ác Mộng.

    Không phải tất cả NPC đều là vật hy sinh bị cấy ghép ký ức, phân loại của bọn họ có thể nhiều đến mức người chơi không tưởng tượng nổi.

    “Tôi thấy cậu ta khóc thương tâm quá nên đòi người về đây luôn.” Hứa Tri Ngôn nhún vai, vẻ mặt thản nhiên như không.

    “Thế chẳng phải có mỗi một người thôi à?” Giang Hòe Gia vẫn chưa hiểu.

    “Lúc đầu thì đúng là một, chẳng phải anh đến muộn sao? Sau đó tôi hỏi thăm chút mới biết, NPC bọn họ cũng có KPI đấy, nếu trong ngày được người chơi ‘có nhu cầu’ sử dụng qua thì sẽ được nghỉ ngơi.”

    “…Gọi nhiều thế này, tốn bao nhiêu tiền?” Giang Hòe Gia chẳng hề tin Hứa Tri Ngôn là người tốt bụng bỏ tiền ra giúp đỡ NPC.

    “Miễn phí cả, Hệ Thống Chủ rất thân thiện với những người mua nhà trong Vỏ, mấy thứ này đều là giá trị tăng thêm thôi.”

    Hứa Tri Ngôn híp mắt cười trả lời, cứ như thể đây chỉ là việc thiện tiện tay làm mà thôi.

    Thực tế thì, ban đầu đúng là lòng tốt đột xuất thật.

    Nhưng trong lúc trò chuyện, cậu phát hiện ra NPC ở đây dường như biết không ít chuyện về người chơi.

    Đại đa số người chơi đều không coi NPC ở đây ra gì, đột nhiên xuất hiện một người chơi ôn hòa lương thiện, sẵn lòng giúp đỡ NPC, đương nhiên sẽ được hoan nghênh nhiệt liệt.

    Tuy nhiên trước mắt vẫn chưa thu được thông tin hữu ích nào. Về phương diện này, Hứa Tri Ngôn không định giải thích nhiều, bèn lảng sang chuyện khác:

    “Không nói chuyện này nữa, việc tôi nhờ anh hỏi thăm dạo trước thế nào rồi?”

    “Có chút manh mối rồi, nhưng thứ cậu muốn có vẻ hơi phức tạp, còn phải đợi thêm chút nữa, cái người có đặc tính Triệu Hồi kia hiện vẫn đang ở trong phó bản…”

    Thông báo tin tức xong, Giang Hòe Gia cũng chẳng khách sáo.

    Anh ta ngồi xuống, khui lon bia trên bàn rót cho mình một ly, ngửa cổ uống cạn.

    “Chậc chậc chậc, bọn nhà giàu khốn kiếp, bia rượu ở đây cũng ngon hơn phòng nghỉ thường, đúng là mẹ kiếp thật.”

    Uống xong anh ta quệt mồm, miệng phun “lời vàng ý ngọc”.

    Hứa Tri Ngôn biết mồm miệng Giang Hòe Gia độc địa, bèn ném qua một cái tay cầm game, hỏi: “Chơi game không?”

    Giang Hòe Gia đảo mắt nhận lấy tay cầm: “Cút, tôi ở trong Vỏ là tốn tiền đấy nhé, Hứa Lột Da cậu có thanh toán cho tôi không?”

    Hứa Tri Ngôn bật cười, vội vàng đáp: “Thanh toán, đương nhiên là thanh toán rồi.”

    So với Kim Thịnh, kinh nghiệm của Giang Hòe Gia phong phú hơn nhiều, cậu có khá nhiều việc cần nhờ đối phương làm giúp.

    Vào những lúc thế này, Hứa Tri Ngôn luôn rất hào phóng.

    Cứ thế, hai người chơi game một lúc, đợi đến khi chơi mệt rồi, cậu mới nằm dài trên sofa, nhàn nhạt mở miệng.

    “Tôi không giết Nanncey và Cam Mị, anh có giận không?”

    Giang Hòe Gia đang híp mắt thiu thiu ngủ nghe thấy thế, liền bày ra vẻ mặt như đang nhìn một thằng đần độn.

    “Giết hai đứa nó á? Cậu bị bệnh à?”

    “…Anh không nói tiếng người được à, uổng công tôi tạo bầu không khí.” Hứa Tri Ngôn tặc lưỡi.

    Cậu không hiểu sao trên đời lại có kiểu người như Giang Hòe Gia, khẩu xà tâm phật.

    “Tôi giận cái nỗi gì? Giận cậu bất tài vô dụng như gà rù ấy hả?” Nói được hai câu, chính Giang Hòe Gia cũng bật cười.

    “Tuy bọn nó là tay chân của Top 1, thù của chị tôi cũng chưa báo hết, nhưng Hứa Tri Ngôn này, đây là thù của tôi, liên quan quái gì đến cậu? Cậu tưởng mình là Bồ Tát sống chắc?”

    “Thế này đi, mỗi tháng tôi trả anh ba ngàn tiền tươi, anh nói chuyện tử tế chút được không.” Hứa Tri Ngôn lắc đầu trêu chọc.

    “Cút, bố mày không thiếu ba ngàn lẻ ấy.”

    Hai người lại cười nói hi ha vài câu, mãi đến khi trong phòng yên tĩnh trở lại, Giang Hòe Gia mới bình tĩnh mở lời.

    “Cậu mà giết bọn nó, thì ra khỏi phó bản chúng ta còn ngồi chém gió thoải mái thế này được chắc? Lúc đấy e là lệnh truy nã dán đầy trên trán cậu rồi.”

    Hứa Tri Ngôn gật đầu, quả đúng là vậy. Giọng cậu có chút lạnh lẽo.

    “Nhưng tôi hối hận rồi.” Hối hận vì đã thả Cam Mị đi.

    Kẻ này quá thông minh. Sau này cơ hội giết Nanncey thì nhiều, nhưng cơ hội để giết Cam Mị e là khó mà tìm lại được.

    Giang Hòe Gia dường như đã hiểu, lại như chưa hiểu hẳn.

    Bỗng nhiên, anh ta giơ điện thoại lên hỏi một câu.

    “Dạo này cậu chẳng thèm quan tâm đến chuyện của người chơi khác đúng không?”

    “Chuyện gì?”

    “Chó Điên và chủ nhân của hắn trở mặt rồi.”

    “Cái gì?”

    Hứa Tri Ngôn lập tức bật dậy thẳng lưng, mò điện thoại ra bắt đầu lướt xem tin tức về người chơi.

    Thực ra chuyện Chó Điên và Top 1 bằng mặt không bằng lòng dường như đã có manh mối từ sớm, cậu cũng đoán trước sự việc này có xác suất xảy ra, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.

    Cùng lúc đó, bên trong nhà cổ Vân Sơn.

    Bầu không khí chẳng mấy tốt đẹp, Khúc Quý bị uy áp của Quỷ Thần trấn áp, theo bản năng run lẩy bẩy. Nhưng đối phương hiếm khi chủ động gọi nó đến, nó chỉ đành cắn răng đứng vững, lắp bắp giải thích.

    “Thiết bị sưởi ấm… nhưng mà mọi người không biết lắp đặt, tôi có xem qua hướng dẫn rồi, phức tạp lắm.”

    Nó không hiểu tại sao Quỷ Thần lại đột nhiên yêu cầu lắp điều hòa máy sưởi. Trước đó không phải anh Hứa chưa từng nghĩ đến chuyện lắp đặt, nhưng đều bị gác lại, cuối cùng chẳng đi đến đâu.

    Khúc Quý thấp thỏm đợi hồi lâu, mới nghe thấy câu trả lời trầm thấp của Quỷ Thần.

    “Để ta học.”

    Chỉ là một cái điều hòa cỏn con mà thôi.

    Sao Ngài có thể để Nhà An Toàn thua kém cái Vỏ kia được chứ?

    0 Bình luận

    Ghi chú
    error: Content is protected !!