Nhi Nhieu Diem G
Truyện
3
Các chương
508
Từ
1,3 Tr
Bình luận
226
Đang đọc
4 ngày, 13 giờ
-
Người chơi sau khi được giải phóng đôi chân vừa xoa nắn vết thương, vừa liếc nhìn Ân Tu đang đứng ở đằng xa. Trong túi gã không chỉ có nhu yếu phẩm mà còn giấu cả đạo cụ trị thương. Tuy rằng tự làm bản thân bị thương có hơi đau đớn, nhưng câu được cá lớn thì cái giá này hoàn toàn xứng đáng. Gã đã quan sát kỹ lưỡng, cây rìu cứu hỏa màu đỏ mà người chơi trước mặt đang đeo…-
352,4 N • Ongoing
-
-
"Nếu anh đã không bận tâm thì tôi lấy đi nhé." Chung Mộ mỉm cười, nhanh thoăn thoắt thu dọn những nhu yếu phẩm cần thiết trước gương mặt dở khóc dở cười của người chơi nọ. Cậu ta vừa mới thu dọn xong xuôi, gã đàn ông bị trói trên thân cây bỗng nhiên căng thẳng tột độ, hai mắt nhìn chằm chằm phía sau lưng Chung Mộ. "Anh Tu! Anh tới rồi à! May quá, em vừa mới kiếm được chút nhu yếu…-
352,4 N • Ongoing
-
-
Sau khi chốt xong phó bản và xác định người đồng hành, bước kế tiếp chính là sửa soạn mọi thứ rồi tiến vào phó bản. Chung Mộ đi trước một bước để về phòng lấy món đạo cụ phó bản nhận từ tay những người chơi trong trấn nhỏ. Cậu ta cẩn thận chép lại toàn bộ bí kíp phá đảo mang theo bên người, tiếp đó nhận lấy đạo cụ lưu trữ chứa đầy lương thực và nước uống do mọi…-
352,4 N • Ongoing
-
-
Một ổ bánh mì trắng bám đầy bụi bặm, qua cái miệng ba hoa của Hứa Tri Ngôn bỗng chốc lại biến thành món quà tặng quan trọng được cậu cất công mang về. Còn chưa đợi Bạch Tẫn kịp đưa ra phản ứng, phòng phát sóng trực tiếp đã cười đến nở hoa trước một bước. 【Cứu mạng! Đứa nhỏ này đúng là dễ dỗ thật đấy!】 【Chắc là dính phải đạo cụ khống chế nào đó rồi, hồi ở…-
568,6 N • Ongoing
-
-
Bà ta nhìn đăm đăm theo bóng dáng những người chơi đang dần rời khỏi quảng trường, trong lòng đã chắc chắn một điều, lời thông báo phó bản vang dội khắp thị trấn trước đó là thật. Diệp Thiên Huyền đã bỏ mạng trong phó bản lần này. Kể từ khoảnh khắc toàn bộ người chơi trong thị trấn bị kéo vào trong, bà ta đã lờ mờ đoán được chuyện này có thể xảy ra, thậm chí còn chuẩn bị…-
352,4 N • Ongoing
-
-
"Ồ~" Ánh mắt của đám đông đồng loạt trở nên đầy ẩn ý. Cái cảm giác chạm vào kiểu đó mà bò trên người thì nghe qua có chút mờ ám, nhưng đặt sự liên tưởng này lên một Ân Tu mặt mày không cảm xúc, họ bỗng thấy cứ như đang vuốt râu hùm. Không dám tùy tiện mạo phạm, họ vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, chẳng thèm nghĩ ngợi thêm về chuyện này nữa. "Con của hiện tại trông tốt hơn…-
352,4 N • Ongoing
-
-
Đối mặt với lời khước từ của Ân Tu, Lê Mặc cũng không quá buồn bã, anh chỉ mỉm cười dõi theo cậu: "Hiện tại vẫn chưa đủ, nghĩa là sau này sẽ được đúng không?" "Có lẽ... chưa chắc." Ân Tu sẽ không tùy tiện đưa ra lời hứa chắc chắn với bất kỳ ai, chính cậu còn chẳng nắm rõ suy nghĩ sau này của mình, tình hình trong phó bản lại luôn thay đổi khôn lường. "Không sao, tôi có thể đợi…-
352,4 N • Ongoing
-
-
"Hóa ra sâu trong phó bản còn có thứ đáng sợ đến thế sao? Toàn bộ phó bản đều vì nó mà hình thành?" Đầu óc nhóm người chơi tạm thời chưa kịp nhảy số, nghĩ không thông nên cứ chép lại trước đã. Họ cảm giác mình đã đến gần hơn một chút chân tướng bối cảnh của phó bản. Người chơi vội vàng ghi chép, còn Ân Tu thì đăm đăm nhìn vào cụm vệt trắng xóa được vẽ bằng phấn trên…-
352,4 N • Ongoing
-
-
Nghe thấy hai chữ em gái, đồng tử Ân Tu chợt co rụt lại, cơ thể hơi cứng đờ. Cô giáo cười đầy ẩn ý, nheo mắt dõi theo sự dao động của cậu rồi chậm rãi nhìn sang các người chơi khác: "Không biết nếu một đạo cụ như vậy rơi vào tay các người, các người sẽ chọn con đường về nhà, hay là cái kẻ đã chết này đây." Nhóm người chơi nhìn nhau rồi ngập ngừng hướng mắt về phía Diệp…-
352,4 N • Ongoing
-
-
"Anh Tu!" Những người chơi vừa xong việc ở bên cạnh cũng chẳng kịp chăm sóc người bị thương, đồng loạt quây lại quanh Ân Tu: "Mau đưa linh hồn cho anh Diệp thử xem sao! Xem anh ấy có tỉnh lại được không!" "Được." Ân Tu đáp lời, mở lòng bàn tay trái ra. Cậu vẫn luôn nắm chặt nó suốt bấy lâu, ngay cả lúc mải giết dị quái làm rơi mất Nhã Nhã cũng không hề quên viên pha lê linh hồn trong…-
352,4 N • Ongoing
-
- 1 2 … 51 Tiếp